CHỈ
THẲNG DIỆU NGHĨA CỦA 14 CHỮ TOÁT YẾU
Khai,
tức phá vỡ vọng tình của sáu thức, bày rõ chân tánh của
sáu căn.Thị, tức chỉ chân tánh của sáu căn, chính
là Phật tri kiến đạo, xưa nay trong sạch.Ngộ, tức
tự mình phát giác được diệu tánh trong sạch xưa nay.Nhập,
tức đã phát giác thì cần mỗi niệm mỗi niệm, phản chiếu
hồi quang, nhập lưu vong sở.Nhất, tức tất cả, tất cả
tức một. Một ấy chính là Diệu tâm chân như.Phật, tức
tánh hay biết vậy.Thừa, tức nương đó, theo đó, nhân đó,
cưỡi đó và chở đó.Tri, tức linh tri xưa nay trong sạch.
Là trí đại viên cảnh, tâm Diệu chân như.Kiến, tức
ứng dụng của căn tánh, soi thấy sáu trần.Trí, tức trái
bỏ trần lao, hướng đến chánh giác. Là nhiếp thức qui căn,
đổi ngu thành trí.Tuệ, tức thấy biết rõ ràng, chỉ theo
căn gọi là tuệ, theo trần gọi là thức.Tông, tức
chân tánh của sáu căn, cái dấu vết của ứng dụng.Chỉ,
tức từ dấu vết đó, mà thẳng vào tâm diệu chân như.Đạo,
tức là đường cái. Là con đường thông suốt đến bờ giác.
Tất cả thánh hiền đều đi con đường này.
PHỤNG KHUYẾN
HỐI TÀNG MẬT CƠ TỤNG VÀI TẮC[(1)]
1 - Thế Tôn
xuát hiện do duyên nào,Chỉ bởi Liên Hoa pháp nhiệm mầu,Sao
lại khoảng giữa còn chưa nói,Lúc sắp Niết-bàn, mới tuyên
trao ?
2 - Tây lai
vì chỉ thẳng tâm tông,Cớ sao chín năm lặng ngồi không ?Hẳn
đã đợi cơ, cơ chưa chín,Chín rồi, sau đó hiển chân không.
3 - Huệ Năng
được pháp ấn Kim Cương,Sao lại quay về nam Lãnh Dương ?Chẳng
chịu vì người tuyên pháp ấn,Bởi biết nhân tánh, mịt đêm
trường.
Kinh nói:
Này Xá-lợi-phất ! Pháp ấn của ta, vì muốn lợi ích thế
gian nên nói. Ở chỗ du phương, chớ vọng tuyên truyền. Nếu
có người nghe, tùy hỷ đảnh thọ, phải biết kẻ ấy, chẳng
còn thoái chuyển.
Bần đạo
Thanh Đàm, nhàn ngâm tụng rằng:
Nâng đứng
trống cơm, đối tri âm,
Duỗi tay
không làm, vỗ trống tâm,
Tập tập
tầm tâm, tâm là tập,
Tầm tâm
tâm tập, tập tầm tâm.
Tiếng trống
hợp vận, tiếng tùng ngâm,
Tịch chiếu
tâm tông, tức tập tầm.
Gió mát
trăng trong, hằng tự tại,
Tầm tâm
chẳng được, dứt tầm tâm.
Thôi thôi,
tâm ta chẳng thể tầm,
Tầm tâm
dẫu được, chẳng là tâm.
Đem đèn
tìm lửa, ấy điên đảo,
Chẳng bằng
trước song, giữ một ngâm.
Nam-mô A-di-đà
Phật.
Dừng đó
một chỗ,Không gì chẳng xong.Khổng Phu Tử nói:Đạo ta lấy
một, xâu suốt đó.Thích Sư Tử nói:Chỉ đây, một việc
thật,Ngoài hai thì chẳng chân.Lý Lão Tử nói:Rõ một muôn
việc xong.Ngâm:Động niệm tối sơ thành một chữ,Rốt ráo
nguyên lai, một cũng không.
Niêm:
Lành thay
Thuần Đà ! Lành thay Thuần Đà !
Tụng:
Thôi nói
hay, chẳng nói càn,
Dở hay,
tốt xấu, chớ rộn ràng,
Kẻ muốn
tìm hay mà lại vụng,
Kia toan bắn
sẻ, chẳng biết lang.
Công danh
cái thế, sương thu sớm,
Phú quý
kinh nhân, giấc mộng tràng,
Chẳng hiểu
xưa nay không một vật,
Công phu
luống phí dụng tâm can.
Ngày Quốc
Khánh, trung tuần tháng 9, năm Quý Mão.(Long Phi, Quý Mão, Lộ
Nguyệt, Trung hoán nhật)
Tỳ Kheo Thanh
Đàm,
Thiền sư
Giác Đạo Tuân, Minh Chánh,viết tại viện Liêm Khê, Ninh Bình.
[(1)]
Tắc là khuôn phép để hành giả theo đó bắt chước mà hạ
thủ công phu. Thông thường, hình thức của một tắc là một
câu hỏi, tức một đề án. Nó là nguồn kích động hành
giả, quyết định đi tới. Sức mạnh kích động này, chính
là nghi tình, niệm nghi hay đại nghi.
Lại, khán công
án gọi là tham công án. Công án cũng gọi là thoại đầu.
Tham công án cũng gọi là tham thoại đầu, hoặc chiếu cố
thoại đầu.