4.
Phép lạ thứ tư:
Tirobhva:
Biến bóng tối trở nên sáng chói và che khỏi tầm nhìn những
gì đang phơi ra trước ánh sáng
Một
vị tỳ khưu đã được phú cho phép thần thông Pāṭithāriya
cần tu luyện hành thiền đến mức Thiền Bậc Bốn, như là
“Sức Bật” của ngài, ta có thể gọi như vậy và quyết
định bằng cách tụng câu. “mong rằng chỗ sáng biến thành
tối,” hay “Mong rằng không ai nhìn thấy nơi này cả” và
tức khắc nơi đó và cảnh quan đó liền diễn ra như ý nguyện
của ngài.
Điều
này được kể lại trong tác phẩm Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga)
tác giả Buddhaghosa đã nêu lên một câu hỏi thật thích hợp
hỏi rằng: ai có khả năng thực hiện được loại phép lạ
(thần thông) này. Để trả lời câu hỏi trên, ngài kể lại
những phép lạ (thần thông) liên quan đến chàng trai Yasa và
Trưởng lão Mahāpappina một cách ngắn gọn. Tuy nhiên tiếp
theo đây tôi xin mô tả lại cả hai biến cố để hầu quí
độc giả muốn biết thêm những chi tiết liên quan.
Liên
Quan Đến Trưởng Lão Yasa
Theo
Đại Phẩm (Mahāvagga) thuộc Tạng Luật, biến cố này xảy
ra sau khi Đức Phật đã làm cho năm người sống nhờ vào
của bố thí đạt đến Bậc A-la-hán. Vào buổi sáng sớm
ngày mồng sáu, tháng tám, chàng trai Yasa, con trai duy nhất của
một Nhà Triệu Phú trong thành phố Bārāṇasī hay còn goi là
thành Ba-la-nại (Benares) đã rời khỏi nhà vào buổi đêm,
và đến nơi Đức Phật đang cư ngụ. Trên đường đi chàng
thanh niên luôn lẩm bẩm câu, “Nơi này quá phiền toái, nơi
đây quá buồn khổ”. Lúc đó Đức Phật đang hành thiền
bách bộ tại một nơi quang đãng thoáng mát. Nhìn thấy chàng
trai ngài liền tạm ngưng hành thiền, và trải tọa cụ xuống
đất và ngồi trên đó, khi chàng trai tiến lại gần ngài,
miệng vẫn thốt lên những lời lẽ như vậy, ngài liền cho
gọi chàng trai lại và nói “Nơi này chẳng phiền toái đâu,
nơi này chẳng có gì buồn bã cả.” Hãy đến và ngồi xuống
đây. Ta sẽ thuyết pháp cho con.” Lời nói của Đức Phật
khiến cậu bé cảm động và thích thú. Cậu bỏ dép và ngồi
xuống một chỗ thích hợp gần bên Đức Phật.
Sau
đó, Đức Phật thuyết pháp cho cậu về nắm pháp tuần tự
để được tiến triển hay là Anupubbīkathā, bắt đầu với
bố thí, giới luật, cõi thiên đường, rồi đến những mối
nguy do thú vui giác quan đem lại và lợi ích diệt dục là
như thế nào. nhìn thấy được (qua Nhãn Thông) từ lúc đó
tâm chàng trai đã dịu trở lại, trở nên linh hoạt hơn và
thoát khỏi mọi triền cái, chàng trai hoàn toàn choáng ngợp
trong trạng thái mê ly và ánh sáng chói chang, Đức Phật liền
tiến hành giải thích cho cậu về Tứ Diệu Đế nghĩa là
đau khổ là thế nào, nguyên nhân của đau khổ từ đâu mà
ra, diệt được khổ và cách thức diệt khổ như thế nào.
Vào cuối bài thuyết pháp chàng trai Yasa đã đạt đến Pháp
Nhãn giúp giải thóat khỏi mọi vết nhơ bẩn thỉu. Thể hiện
được pháp cho là “bất kỳ những gì được tạo thành
sẽ đi đến chỗ bị hủy diệt.” Tâm chàng trai mở ra khi
nhận được Pháp Nhãn, nên giống như một miếng vải trắng
tinh sạch không một vết nhơ, sẵn sàng thấm thuốc nhuộm.
Lý
do tại sao chàng trai rời khỏi nhà trong thời gian như vậy
đã được kể lại trong một đoạn văn tiếng Pali như sau:
Vào
thời đó trong thành phố Bārāṇasī có một chàng trai tên
là Yasa, con trai của một nhà triệu phú, một thanh niên được
nuôi dạy hết sức cẩn thận. Cậu được cha mẹ xây cho
ba lâu đài để ở, một dành cho mùa đông, một dùng vào
mùa hè, và còn một căn dùng vào mùa mưa. Lúc nào cậu cũng
được các nữ tỳ chơi nhạc để tiêu khiển, chẳng có một
nam tỳ nào cả. Trong suốt bốn tháng mùa mưa chàng trai đã
thưởng thức mọi thú vui sắc dục trong lâu đài mùa mưa
và không bao giờ rời khỏi ngôi tòa lâu đài đó để ra ngoài
hay xuống phố đi đây đi đó cho khuây khỏa.
Bước
ngoặt trong đời chàng trai bắt đầu xuất hiện vào một
đêm kia sau khi đã tiêu khiển đủ mọi thú vui do các tỳ
nữ đem lại đến choáng ngợp, chàng đã đi ngủ sớm có
nghĩa là trước khi các nữ tỳ của chàng lên giường. Thế
rồi, vào những canh đầu tiên trong đêm đó chàng đã thức
giấc, do ánh sáng một ngọn đuốc cháy suốt đêm. Điều
này khiến nổi lên một cảm nghĩ lạ lùng chàng trai chưa
từng bao giờ mơ thấy trước đó. Trước mặt chàng nằm
la liệt những cô gái trẻ với đủ mọi điệu bộ lẳng
lơ, một số ôm đàn hạc trong tay, những cô khác ôm trống
đeo ở cổ và trên ngực, nhiều cô khác đầu tóc rối bù.
Một số khác miệng phun nước miếng và số còn lại nói
lảm nhảm trong giấc mộng. Toàn cảnh diễn ra trước mặt
chàng giống như cảnh một nghĩa trang chất đầy xác chết
nằm rải rác la liệt đây đó. Chàng trai bị choáng ngợp
trước cảm nghĩ mệt mỏi ảo tưởng. Khiến cho chàng phải
thốt lên, “Nơi này quá phiền toái, nơi đây thật buồn
khổ !”.
Trong
trạng thái mệt mõi tràn ngập những thú vui nhục dục như
vậy, thình lình chàng trai thức dậy sỏ dép và rời khỏi
nơi đó qua cánh cửa có các vị chư thiên canh gác cẩn thận,
các vị này đã giúp mở cửa cho chàng với ý nghĩ “Mong
rằng việc ra đi của chàng trai theo đuổi cuộc sống vô gia
cư không bị ngăn cản.” Sau đó chàng trai tiến thẳng tới
cổng thành, tại đó cũng có các vị chư thiên giúp mở cổng
với cùng một ý nghĩ như những chư thiên đầu tiên giúp
mở cửa cho chàng.
Sau
khi đã thoát ra ngoài thành, Yasa tiến thẳng tới Công Viên
Con Nai tại Isipatana và cuối cùng chàng đã gặp Đức Phật,
nghe bài thuyết pháp của ngài và đạt được Pháp Nhãn, như
đã kể ở trên.
Từ
những đoạn trích trong Kinh Pali, chúng ta còn biết thêm một
số chi tiết về chàng trai như sau:
Sáng
hôm sau người ta phát hiện ra chàng trai bị mất tích, khi
mẹ chàng trở vào cung và không gặp được con trai ở đó,
bà vội vã thông báo tin chẳng lành cho chồng. Ông liền sai
người đi tìm kiếm chàng khắp nơi. Trong khi đó chàng trai
đi theo chánh đạo dẫn đến thành Isipatana tại công viên
con nai. Ở đó người cha vô cùng ngạc nhiên, nhận ra đôi
dép của con trai, sau đó ông lần theo lối đi của chàng và
tiến thẳng tới chỗ Đức Phật và con trai của ông đang
ngồi đàm đạo. Đức Phật nhìn thấy nhà triệu phú từ
xa, ngài suy nghĩ nên thực hiện một phép lạ (thần thông)
ngăn cản hai cha con không nhìn thấy nhau vào lúc này.(đoạn
văn viết bằng tiếng Pali như sau: Disvā Bhagavato etadahṅi yannūnāhaṃ
tathārūpaṃ iddhābhisankhāraṃ abhisañkhāreyyaṃ yathā seṭṭhī
gahapati idha nisinno idha nṅinnaṃ. Yasaṃ kulapūttaṃ na pasayyạti.
Atha kho Bhavavā tathārūpaṃ iddhābhisankhāraṃ abhṅankhiresi.)
Nhìn
thấy Đức Phật ngồi đó, cha chàng trai Yasa tiến lại gần
ngài và hỏi xem ngài có nhìn thấy con trai của ông đến đây
không.
Thế
là Đức Phật đã trả lời câu hỏi của ông như sau “Hãy
ngồi xuống đây cái đã, ôi ông chủ gia nhân ơi. Có lẽ,
đang khi ông ngồi đây thì ông có thể nhìn thấy con trai Yasa
cũng đang ở đây.” Câu trả lời của Đức Phật khiến
cho Nhà Triệu Phú hài lòng, ông nghĩ có lẽ con trai ông đang
ngồi ở đó. Ông có thể nhìn thấy con trai mình, cậu ta cũng
đang ở quanh đây thôi. Thế rồi ông tỏ lòng tôn kính Đức
Phật và ngồi đúng vào chỗ dành cho ông. Cha của Yasa ngồi
ở một bên, Đức Phật liền thuyết pháp cho ông về năm
pháp tuần tự giúp tiến bộ quan trọng như thế nào. (Anupubbīkatha)
rồi ngài diễn giảng Tứ Điệu Đế y hệt như cách ngài
đã làm cho chàng trai Yasa của ông. Vào cuối bài thuyết pháp
người cha của chàng trai Yasa cũng đạt được Pháp Nhãn .
Sau
khi người Cha đã đạt đến được Pháp Nhãn, Đức Phật
chúc lành với một niềm tin không lay chuyển nơi Phật pháp,
sau đó ông vượt qua mọi nghi ngờ nơi Tam Bảo, ông được
phú cho lòng can đảm không gì lay chuyển nổi. Không nghe theo
bất kỳ lời nói nào của ai liên quan đến Phật Pháp. trong
ngây ngất và tin tưởng ông đã thưa với Đức Phật. “Ôi
Đấng Thế Tôn, lời thầy thật là đầy sức sống, lời
thầy quá ư tốt đẹp”. Bằng nhiều cách Đấng Thế Tôn
đã công bố Phật Pháp, giống như người chỉ chánh đạo
đối lại những gì đã bị đảo lộn, hay mở ra những gì
đang còn bị tù túng, chỉ lối cho những kẻ lạc đường
và thắp lên ngọn đèn nơi tối tăm để cho người sáng mắt
có thể nhìn thấy bất kỳ điều gì như bình thường.
“Do
vậy tôi đi đến nương nhờ đức Phật - Giáo Pháp và Tăng
Già. Mong rằng Đức Thế Tôn nhận con là một cận sự nam
(upāsaka) hết lòng vì đạo pháp cho đến hết đời, kể từ
ngày hôm nay trở đi”.
Với
lời phát biểu đầy đức tin không gì lay chuyển như vậy,
Cha chàng trai Yasa đã trở thành người cận sự nam đầu tiên
(upāsaka) đã đi đến nương nhờ đức Phật, giáo pháp và
Tăng già.
Nhiều
chi tiết nữa được kể lại trong kinh Pali như sau:
Đang
khi Đức Phật còn thuyết pháp một bài về năm pháp tuần
tự tạo sức mạnh tiến tới quan trọng dành cho Cha của chàng
trai Yasa, ông Bố chiêm ngưỡng những lời dạy của Đức
Phật một lần nữa, có thể phát triển tâm và cập nhật
thâm sâu hơn vào tuệ giác. Cho đến khi ông đạt đến giác
ngộ hoàn toàn và đã trở thành một vị A-la-hán, với tâm
được giải thóat hoàn toàn khỏi những lậu hoặc (savas)
và thụy miên phiền não trong tâm thông qua diệt dục toàn
diện.
Lúc
này thông qua phép Nhãn Thông, Đức Phật biết được toàn
bộ tâm chàng trai Yasa đã được giải thóat khỏi mọi lậu
hoặc thông qua diệt bỏ hết những tham lam phù phiếm và nhận
ra được bằng cách nào chàng không thể nằm ở vị thế
một cận sự nam để khỏi phải trải qua nhũng dục lạc
một lần nữa. Yasa đã loại bỏ hết những ngụy trang thần
thông vẫn kìm hãm chàng cho đến lúc này còn che dấu Yasa
không nhìn thấy cha mình và ngược lại. Lúc này Cha Yasa có
thể nhìn thấy con trai của mình, thực sự đang ngồi ngay
sát bên ông từ bấy lâu nay. Chính vì thế ông nói với con
trai. “Mẹ con đã đau khổ buồn thảm rất nhiều, con trai
Yasa yêu quí. Xin hãy cứu mẹ con khỏi chết.” Nghe đến đây
chàng trai liền ngước mắt nhìn lên Đức Phật như thể cầu
khẩn ngài nói thay cho chính mình. Đức Thế Tôn hiểu ý chàng
liền nói với Nhà Triệu Phú mà rằng. “Ôi chủ gia nhân,
ông đang suy nghĩ gì thế? Lần đầu tiên Chàng Trai Yasa đạt
được Pháp Nhãn cùng một cách như ông, với tuệ giác ở
mức độ Đấng Nhập Lưu. Sau đó, cậu ta chiêm ngắm thành
tích mình đã đạt được một lần nữa (đang lúc đó ta
đang thuyết pháp cho ông.). Lúc này thì tâm của chàng trai
Yasa đã được giải thoát khỏi mọi Lậu hoặc (savas) thông
qua tận diệt hết các tham lam. Lẽ nào cậu ta lại phải trở
thành một cận sự nam để lại phải qua những thú vui nhục
dục như trước?”
Nhà
triệu phú trả lời, “Không đời nào chuyện đó diễn ra,
ôi Đức Thế Tôn. Một khi tâm của Yasa đã được giải thoát
khỏi mọi lậu hoặc (savas) thông qua tận diệt hết mọi ảo
tưởng. Chính là một thắng lợi quá lớn cho con trai tôi.
Con trai tôi thật xứng đáng được như vậy. Mong rằng Đức
Thế Tôn, cùng với Yasa và các tỳ khưu đi theo, đến nhà
tôi tham dự một bữa tiệc vào ngày hôm nay.”
Nghe
vậy Đức Phật giữ im lặng, ra hiệu cho chàng trai biết ngài
đồng ý và chấp nhận lời mời của ông. Nhà triệu phú
hiểu ra điều này liền đứng lên, tỏ lòng tôn kính Đức
Phật quay quanh Đức Phật dừng lại ở bên trái ngài và rồi
ra đi.
Ngay
sau khi nhà triệu phú ra đi, Chàng trai Yasa đã yêu cầu Đức
Phật cho Thọ đại giới .”Ôi Đức Thế Tôn, mong rằng con
có thể nhận Đại Thọ Giới gia nhập vào Tăng già của Đức
Thế Tôn được chăng?” rồi sau đó Đức Phật ban cho phép
chàng trai chấp nhận EHI, với những lời lẽ sau đây. “EHI
hãy đến và trở thành tỳ khưu, mong rằng Phật Pháp được
diễn giải cho tốt, hãy sống cuộc đời phạm hạnh.” Nhờ
những lời trên Chàng Trai Yasa được ban Đại Thọ Giới theo
cách EHI và cũng chính thông qua Bậc A-la-hán, con số các vị
A-la-hán đã lên đến con số 7 người (kể cả Đức Phật
và năm người sống bằng của bố thí).
Tuy
nhiên người ta không kể lại chi tiết việc tỳ khưu Yasa
nhận y cà sa và Bát khất thực như thế nào, và Yasa đã nhận
nghi thức cắt tóc và râu khi nào và ở đâu. Nhưng trong tác
phẩm Paṭhamasambodhikathā do Trưởng lão Kromphra Paramānujitajinorasa
biên soạn có mô tả lại một biến cố đó như sau:
“Ngay
sau khi cha ông lên đường về nhà, Chàng thanh niên Yasa đã
xin Đức Thế Tôn được nhận thọ đại giới. Rồi sau đó
Đức Phật đã ban cho chàng chức tỳ khưu EHI, thốt lên cùng
một cách thức giống như ngài đã thực hiện với năm vị
A-la-hán sống bằng của bố thí. Còn về y cà sa và bát khất
thực và các đồ dùng cá nhân khác, toàn bộ những thứ đó
đã được đem đến cho chàng từ trời rơi xuống, nhờ những
công đức chàng đã tích lũy được từ trước. Trong khi đó
râu và tóc của chàng tự động biến mất. Rồi ngài lãnh
y cà sa mặc và mang theo nhiều đồ cần thiết hàng ngày; như
vậy đã hoàn tất nghi lễ nhận thọ đại giới của chàng
trai Yasa”
Một
điều cần lưu ý là những đoạn văn trên do nhà soạn thảo
chép từ những bản Kinh Phật cổ tức là Kinh Pali và các
tập Chú Giải. Tác giả chẳng tự biên soạn điều gì cả,
Tuy nhiên, tác giả đã không chịu khó đề cập đến những
đoạn văn đó đã được sắp xếp ở đâu.(vì vào thời
đó, điều đó không nhất thiết phải làm như vậy.)
Đây
là một bài tường thuật ngắn viết về Trưởng lão Yasa,
đặc biệt đoạn văn cho thấy Đức Phật đã tận dụng phép
thần thông Tirobhāva tức là phép lạ (thần thông) ngăn không
cho thấy người hay đồ vật mà thực tế có thể dễ dàng
nhìn thấy. Thêm vào biến cố này, chúng ta còn được biết
Đức Phật cùng với Trưởng lão Yasa, đã đến tham dự bữa
tiệc tại nhà riêng của nhà triệu phú ra sao vào buổi sáng
ngày hôm sau. Mẹ và vợ của chàng thanh niên Yasa cũng đã
chăm sóc Đức Phật thì nhất thiết hai người đó cũng đã
nhận ra chàng thanh niên Yasa đã trở thành tỳ khưu ra sao,
nhưng ta không thấy đề cập gì đến phản ứng của hai người
cả. Rồi sau đó Đức Phật đã thuyết pháp cho cả hai người
phụ nữ này về năm pháp tuần tự quan trọng phải tiến
tới là như thế nào, đồng thời ngài cũng diễn giải cho
họ về Tứ Diệu Đế giống hệt như Ngài đã thuyết pháp
cho Yasa và cha của chàng. Vào cuối bài thuyết pháp cả hai
đã được nhận Pháp Nhãn, họ hết lời khen ngợi tài thuyết
pháp của Đức Phật và tuyên bố trở thành là cận sự Nữ
(upāsikās) có nghĩa là đồ đệ đạo hữu trong suốt cuộc
đời còn lại của họ. Theo Kinh Pali thuật lại, hai người
phụ nữ đó đã trở thành những cận sự nữ Phật giáo
đầu tiên vậy.
Trưởng
lão Đại Đức Maha Kappina
Trưởng
lão Kappina là hoàng tử của nhà vua nước Kukkutavatī. Ngài
đã lên kế vị vua sau khi cha truyền lại ngai báu cho ngài.
Hoàng hậu của nhà vua tên là Anojādevī, là con gái của vua
thuộc thành phố Sāgala, vương quốc Maddarraṭṭha. Nhà vua
có năm con ngựa nòi có tên theo thứ tự như sau: Bala, Balavāhana,
Puppha. Pupphavāhana và Supatta, con ngựa cuối cùng được dành
riêng cho nhà vua. Trong khi đó bốn con còn lại được giao
cho những người khác để đưa nhà vua đi thăm nhiều nơi
trong khắp vương quốc để xác định xem những tin tức được
tường trình có thực sự diễn ra nơi Tam Bảo tức là Phật,
Pháp và Tăng già hay không và chính xác đến mức độ nào.
Mỗi buổi sáng ngài đều cho các sứ giả dùng bữa điểm
tâm rồi sai họ bủa đi khắp nơi để thu thập tin tức. Họ
chỉ cần vượt qua một ít Yojana mỗi ngày rồi lại quay trở
về báo hết mọi tin tức cho nhà vua.
Một
ngày kia chính nhà vua cũng cưỡi ngựa Supatta ra đi thu thập
tin tức như vậy, cùng với một đoàn tùy tùng cưỡi ngựa
khoảng cả ngàn con ngựa. Họ đã bắt gặp một đoàn thương
gia lên đến năm trăm người đang mệt mỏi lê bước tiến
về phía thành phố. Nhà vua nghĩ trong tâm, “Những người
này chắc đã phải di chuyển từ một vùng đất xa lắm đến
đây thì phải, chính vì vậy họ xem ra có vẻ mệt mỏi và
kiệt sức. Rất có thể trẫm nên khai thác một ít tin tức
từ những thương gia này.” Nói đoạn nhà vua ra lệnh cho
các thương gia đến gặp ngài và hỏi họ, nói rằng, “ Các
ngài từ nước nào tới đây vậy?”
“Ôi
Tâu Đức Đề Bà” một vị thương gia lên tiếng, “chúng
tôi đến từ một miền xa xôi cách đây cả 120 Yojana, ở
đó có một thành phố tên là Sāvatthi. Chúng tôi đã đến
từ thành phố đó.”
Nhà
vua lên tiếng, “Ở đó có điều gì các khanh có thể cho
trẫm biết được chăng?”
Họ
trả lời, “Ôi Tâu Đức Đề Ba, ở đó chẳng có gì quan
trọng cả, chỉ trừ có một điều thành phố đó đã có
Đức Chánh Đẳng Chánh Giác giáng lm ở đó.”
Nghe
thấy những lời đó nhà vua tràn ngập vui mừng với năm trạng
thái phỉ lạc làm cho nhà vua quên mất những gì đang diễn
ra xung quanh đó trong giây lát. Một nguồn vui tràn ngập đã
khiến nhà vua quên mất điều các thương gia vừa cho ngài
biết trước đó khiến ngài lại nhắc lại câu hỏi và nhà
vua đã nhắc lại những câu hỏi ba lần liên tiếp như vậy.
Cho mãi đến lần thứ tư nhà vua mới có thể kiểm sóat được
chính mình và ngài hỏi họ thêm. “Thế không còn tin tức
gì nữa hay sao?” Khi họ cho nhà vua biết cả Giáo Pháp và
Tăng Già cũng được sanh ra ở đó. Nhà vua lại vui mừng hơn
truớc về những tin tức đo, rồi ngài ban cho họ ba ngàn tiền
làm phần thưởng.
Sau
đó nhà vua truyền cho đoàn tùy tùng gồm một ngàn cận thần,
“Đến giờ trẫm mới nghe biết Đức Phật, Giáo Pháp và
Tăng-Già đã được sinh ra trên cõi đời này, trẫm sẽ không
quay trở về thành phố nữa và muốn đến gặp Đức Phật
và dành cuộc đời còn lại của trẫm đến sống cuộc đời
phạm hạnh với ngài. Thế các khanh có ý kiến và làm gì
không?” Họ đồng thanh trả lời. “Tâu Bệ Hạ, chúng hạ
thần cũng muốn theo gương bệ hạ.”
Rồi
nhà vua truyền cho những người lưu giữ hồ sơ hoàng gia ghi
lệnh của ngài lên một tấm bia bằng vàng và truyền cho các
thương gia, nói rằng “Hoàng hậu Anojā sẽ ban thưởng cho
các khanh ba trăm ngàn đồng. Trẫm yêu cầu các khanh hãy thông
báo cho hoàng hậu là trẫm truyền lại ngai vàng cho Hậu. Mong
rằng Hậu lên ngôi vua và sống hạnh phúc. Nếu Hậu có hỏi
các khanh, trẫm đi đâu, các khanh cứ nói cho Hậu biết là
trẫm sẽ tiến hành cuộc sống vô gia cư và cống hiến cuộc
đời còn lại của trẫm cho Đức Phật, Nhà vua đã thực
hiện điều này trước khi về cõi thiên thai.”
Toàn
bộ các vị cận thần của nhà vua cũng sai người về báo
cho vợ con của họ như vậy và mọi sự đã được thực
hiện đúng y như vậy, Đức vua cùng với một ngàn vị cận
thần đã rời khỏi địa điểm đó và tiến thẳng về thành
phố Sāvatthi.
Đức
Thế Tôn vào buổi sáng ngày hôm đó đã nhìn thấy có người
xuất hiện trên mạng Nhãn Thông của Ngài và đó là nhà vua
Kappina cùng với một ngàn vị cận thần đang trên đường
đi và qua phép nhãn thông ngài đã nhìn thấy tất cả những
gì đã xảy ra ngay cả trước đó. Đức Phật cũng biết rõ
toàn bộ họ đều đã may mắn có tiềm năng đạt đến bậc
A-la-hán. Ngài cũng còn biết trước họ cũng sẽ gặp ngài
vào ngày hôm sau. Chính vì thế, ngài đã mặc y cà sa và lấy
bát khất thực vượt một chặng đường khoảng hơn 120 Yojana
để chào đám người đó. Chính Ngài ngồi dưới gốc một
cây đa cổ thụ gần bờ sông Candabhāganadī, tỏa ra ánh sáng
sáu màu cùng hương thơm ngọt ngào dâng trào.
Nhà
vua cùng đoàn tùy tùng phải vượt qua ba con sông trước khi
có thể tiến đến chỗ Đức Phật đang ngồi thiền chờ
họ. Con sông đầu tiên họ phải vượt qua có tên là Āravapacchā,
con sông thứ hai tên là Nilavahan và sau cùng là con sông CandabhĀga.
Cả ba con sông đều rất rộng và không có bất kỳ cây cầu,
thuyền tầu hay bè mảng có thể giúp họ qua sông. Chính nhờ
phép lạ (thần thông) mà tất cả họ đã thành công vượt
qua được cả ba con sông. Cùng với toàn bộ ngựa đi trên
mặt nước giống như trên mặt đất cứng. Tập Chú Giải
Pháp Cú Kinh (Dhammapada) đã mô tả tình tiết này như sau:
Tiến
lại gần bờ sông, nhà vua lên tiếng hỏi, “Tên sông này
là gì vậy?” họ trả lời “Tâu Hệ Hạ, con sông có tên
là Āravapacchā,.”
Nhà
vua liền hỏi thêm, “Sông có rộng không?”
“Tâu
Bệ Hạ, Sông sâu một Gāvuta và rộng khoảng hai Gāvuta.”
(một Gāvuta bằng 4 km.)
Nhà
vua hỏi thêm, “Có kiếm đâu ra tàu thuyền hay bè mảng gì
không?”
“Tâu
Bệ Hạ, chẳng có gì cả.”
Như
vậy nhà vua nói. “Thế thì đợi cho đến lúc chúng ta tìm
được tầu thuyền và bè mảng chắc đứa bé mới sanh ra
chắc đã phải đạt đến tuổi già, và người có tuổi chắc
đã chết từ lâu. Lúc này trẫm không có nghi ngờ hay lưỡng
lự gì cả, phải tiến tới bằng bất cứ giá nào để trẫm
dâng hiến cuộc đời còn lại của trẫm cho Tam Bảo. Nhờ
phép thần thông của Tam Bảo, mong rằng nước biến thành
điều gì đó không phải là nước.” Nói xong những lời
đó, nhà vua nhập thiền định nhất quán không lay chuyển
vào các ân đức Tam Bảo, Nhà vua liền cưỡi ngựa đi trên
mặt nước, tiếp theo sau là đoàn tùy tùng của nhà vua đi
theo sau, mọi người cũng có cùng thái độ tuệ giác giống
y hệt như nhà vua. Lạ lùng thay, toàn bộ ngựa đều phi nước
đại trên mặt nước thoải mái như thể đang phi trên mặt
đất vậy. Và toàn bộ đoàn ngựa đã qua sông ráo chân.
Nhà
vua và đoàn tùy tùng cũng vượt qua sông thứ hai và thứ ba
y hệt như vậy, ngay sau khi họ đã vượt qua con sông thứ
ba ráo chân, họ nhìn thấy luồng sáng sáu màu phát ra và mùi
thơm ngào ngạt lan tỏa từ thân xác Đức Phật đang ngồi
thiền dưới gốc cây đa. Toàn bộ cây đa, như cành cây, nhánh
to nhánh bé và lá đều được tắm trong ánh sáng siêu nhiên
đó. Toàn bộ đều giống như được mạ một lớp vàng vậy.
Hiện
tượng đầy kinh ngạc này bảo đảm cho nhà vua một điều
rằng những ánh sáng thiên cung tuyệt vời đó chắc chắn
phải thuộc về Đức Phật và nguồn phát ra thứ ánh sáng
đó chẳng phải ai khác hơn là đức Thế Tôn vậy. Nhà vua
nghĩ trong tâm Đấng Toàn Giác chắc chắn đã phải nhìn thấy
họ đang tiến tới và chính vì vậy Ngài đã ngồi thiền
dưới gốc cây đa đó và đợi tất cả chúng ta.
Tất
cả họ xuống ngựa và tiến lại gần Đức Thế Tôn, ngài
đã thuyết pháp cho họ một bài nhờ vậy mà toàn bộ họ
đã đạt được Pháp Nhãn và tất cả đã yêu cầu được
nhận Thọ Đại Giới.
Biến
Không Khí Thành Những Vật Rắn Chắc
Chấp
nhận ban Thọ Đại Giới cho họ, Đức Phật đã cân nhắc
đắn đo. “Có nên lấy phép lạ (thần thông) để tạo y
Cà Sa và bát Khất Thực bọn người này chăng?” Nhớ lại
tiền kiếp của họ, Ngài được biết họ đã từng dâng
một ngàn y cà sa cho một ngàn vị phật độc giác. Một lần
nữa, mới xẩy đây thôi, có một đức phật giáng trần với
tên gọi là Ca Diếp (Kassapa), họ cũng đã dâng hai mươi ngàn
bộ y cà sa cho hai mươi ngàn tỳ khưu. Điều này khiến họ
có thể được nhận y Cà Sa và bát Khất thực một cách kỳ
diệu.
Sau
khi nhận ra điều này, Đức Phật liền đưa tay phải ra và
nói với họ, “Hãy lại đây, và trở thành tỳ khưu. Hãy
theo đuổi cuộc sống phạm hạnh vì muốn diệt trừ đau khổ.”
Ngay sau đó xuất hiện đầy đủ y Cà sa và bát khất thực
cùng những vật dụng cần thiết cho những người này sử
dụng. Sau khi họ đã được mặc y cà sa và nhận những vật
dụng cần thiết. Họ trông giống hệt những vị Trưởng
lão đã được nhận Thọ Đại Giới cả trăm năm nay. Tất
cả họ đều bay lên trời, rồi hạ xuống để tỏ lòng tôn
kính Đức Thế Tôn và ngồi vào vị trí dành riêng cho họ.
Dưới
đây là một số nhận định của tôi liên quan đến những
đoạn trên đây. Đoạn nói về những người ngày đã dâng
một ngàn bộ y Cà sa cho các vị phật Độc giác và cho hai
mươi ngàn Chư vị tỳ khưu được trích trong Kinh Phật gọi
là Thí Dụ Kinh (Apadāna) (33/186) kể lại tiền kiếp của nhà
vua Mahāpappina. Điều này chứng tỏ một chân lý cho rằng
bất kỳ một điều gì được nhận một cách lạ lùng đều
phải có cơ sở, cũng như nên đặt cơ sở trên luật nhân
quả. Không có việc dâng cúng nào đó trong quá khứ làm nhân
duyên thì chẳng hy vọng nhận được bất kỳ điều gì hậu
quả cả. Chúng ta cũng nên nhớ rằng Đức Phật không thể
tạo ra bất kỳ vật dụng cần thiết nào cho toàn bộ Chư
Vị A-la-hán đó. Một ví dụ được nêu lên trong trường
hợp ngài Bāhiya. Ngay cả sau khi ngài đã đạt đến bậc A-la-hán,
sau khi đã nghe Đức Phật thuyết pháp, chính ngài đã nói
với ông hãy tự đi kiếm lấy cho mình y cà sa và bát khất
thực. Điều này chứng tỏ bāhiya chưa tích lũy được loại
công đức này và như vậy ngay cả Đức Phật cũng klhông
thể tạo ra được y cà sa và bát khất thực cho ngài Bahiya.
Đối
với những ai biết tiếng Pali đồng thời muốn tìm hiểu
trực tiếp đoạn này, chúng tôi xin giới thiệu đoạn văn
(trích từ tập chú giải Pháp Cú Kinh (Dhammapada) dưới dây
như sau:
“Desanāvasāna
rājā saparivāro sotāpạttiphale patiṭṭhahi. Atha sabbeva uṭṭhahitvā
pabbajjaṃ yāciṃsu. Satthā :Āgamissati mu kho imesaṃ kulaputtānaṃ
iddhimayapattacūvaranti” upadhārento “Ime kulaputtā paccekabuddhasahassassa
cūvarasahassaṃ adaṃsu. Kasapabuddhakāle vīsatiyā bhikhusahassānanpi
visati cūvarasahassāni adaṃsu. Anacchariyaṃ imesaṃ iddhimayapattacūvaragamananti”
ñatvā dakkhinahatthaṃ pasāretvā “Etha bhikkhavo, caratha brahmacariyaṃ
sammā dukkhasa antakiryāyāti” āha. Te tāvadeva aṭṭhaparikkhāradharā
vassasatikattherā viya hutvā vehāsaṃ abhuggantvā paccoroitvā satthāraṃ
vanditva nīsidiṃsu.”
Tuy
nhiên, những đoạn Pali dài hơn vẫn không làm cho sự việc
rõ ràng hơn cho những ai muốn biết thêm nhiều chi tiết khác
nữa. Rất có thể, ngay sau khi đưa cánh tay phải ra và nói
như vậy, liền xuất hiện những đồ cần dùng cho tất cả
các tỳ khưu đã được tạo ra một cách mầu nhiệm. Ngay
sau đó nhờ những hành động công đức họ đã thực hiện
được trong quá khứ. Rồi họ bắt đầu xuống tóc và mặc
y cà sa, hay cũng có thể họ không xuống tóc ngay lúc đó (tóc
của họ tự động rụng hết cùng một lúc) nhưng chỉ mặc
y cà sa mà thôi. Lại nữa, điều này có thể xảy ra, ngay
sau khi Đức Phật đã phán như vậy, thì quần áo đời thường
của họ biến mất và rồi được thay thế ngay tức khắc
bằng áo cà sa cho các vị tỳ khưu trên mình họ. Trường
hợp thứ hai này giống như việc thay quần áo về phần các
opapātika có nghĩa là các vật vô hình. Thường hay xảy ra
một cách nhanh chóng lạ thường.
Toàn
bộ những điều vừa nêu trên tôi xin dành để cho các học
giả phê phán vì điều này vượt quá hiểu biết và kiến
thức của tôi vào lúc này. Biết bao nhiêu phép lạ (thần
thông) như vậy đã được ghi lại trong Kinh Phật, vậy mà
với một người hiện đại, hình như họ vẫn không thể
tin được.
Trong
tập Chú giải Pháp Cú Kinh (Dhammapada) còn có một số chi tiết
như sau:
Khi
các sứ giả thương gia đến gặp hoàng hậu và tường trình
về những gì họ được yêu cầu phải làm, ngoài việc trả
cho họ phần thưởng ba trăm ngàn đồng vàng, hoàng hậu còn
cho thêm một số tiền khoảng chín ngàn đồng nữa. Đây là
món tiền thưởng cho những tin tốt lành họ đã đem đến
cho hoàng hậu. Có nghĩa là việc xuất hiện của Tam Bảo.
Cuối cùng hoàng hậu cùng với các bà vợ của một ngàn vị
cận thần đi theo nhà vua, đã công bố theo gương nhà vua.
Tuy nhiên, họ không cưỡi ngựa, nhưng ngồi trên một ngàn
chiếc xe có ngựa kéo. Trên đường đi họ cũng gặp ba con
sông phải vượt qua. Nhờ vào quyết định trung thành, họ
đã thành công vượt qua sông theo cách nhà vua và các vị cận
thần đã thực hiện. Cho đến khi họ đến gặp Đức Phật,
ngài vẫn đang ngồi thiền dưới gốc cây đa, cùng với nhà
vua Mahākappina và các vị cận thần của ngài ngồi bên cạnh.
Tuy
nhiên nhờ phép thần thông ngụy trang Đức Phật đã khiến
cho nhà vua và các vị cận thần không thể nhận ra hoàng hậu,
khiến cho hoàng hậu và đám tùy tùng không thể nhận ra nhà
vua và những người cận thần vào lúc đó. Khi hoàng hậu
hỏi Đức Phật về nhà vua chồng của bà, Đức Phật nói
với hoàng hậu “Ôi hoàng hậu, hãy ngồi xuống đây, chút
xíu nữa ngài sẽ nhìn thấy Hoàng Thượng ngay tại đây.”
Đương nhiên là hoàng hậu và đoàn tùy tùng rất phấn khởi
chắc chắn là chẳng bao lâu nữa họ sẽ có thể gặp được
nhà vua và các vị cận thần. Thế là họ ngồi vào chỗ dành
cho họ.
Đức
Phật đã diễn giảng cho họ năm pháp tuần tự phải tiến
tới. Tiếp theo ngài cũng diễn giảng Tứ Diệu đế cho các
phụ nữ đó. Cuối cùng hoàng hậu và đoàn tùy tùng cũng
nhận được Pháp Nhãn và trở thành Đấng Nhập Lưu. Trong
khi đó nhà vua cùng với các vị cận thần ngồi gần ngay
bên đã nhập thiền một lần nữa những gì Đức Phật đã
thuyết pháp trong bài giảng cho hoàng hậu và đoàn tùy tùng
và nhà vua đã đạt đến bậc A-la-hán cùng với bốn loại
Vô Ngại Giải Đạo (paṭisambhidā) vào cuối bài thuyết pháp.
Sau
khi biết được điều này Đức Phật đã giải tỏ sức mạnh
thần thông của ngài và khiến cho các phụ nữ nhìn thấy
đức vua và các vị cận thần của ngài lúc này đã trở
thành các vị đồ đệ bậc thánh A-la-hán .
Lý
do được nhắc đến trong kinh Phật ở đây chính là giống
như trường hợp chàng trai Yasa và cha cậu, Đức Phật biết
rằng nếu các phụ nữ này trông thấy chồng họ sớm hơn
thì tâm trí họ có thể không tập trung được vì chú ý của
họ có lẽ sẽ bị phân tán vì hình bóng người đàn ông.
Điều này có thể ngăn cản bước tiến tới đến thánh đạo.
Nhưng sau khi họ đã đạt đến thánh đạo và kết quả là
họ đã trở thành Đấng Nhập Lưu họ sẽ được chúc lộc
lành với đức tin không thể lay chuyển nổi vào Tam Bảo.
Chính vì thế họ được phép nhìn thấy chồng sẽ không tạo
ra nguy hại cản đường thành đạt của họ nữa.
Vừa
nhìn thấy nhà vua đã trở thành tỳ khưu, những người đàn
bà liền phủ phục trước chồng và lên tiếng “Thật tuyệt
vời, ôi người tôi yêu, chàng đã trở thành hoàn hảo, cuộc
sống tịnh tấn trước mặt em” nói xong, họ liền đứng
vào đúng vị trí của họ và xin Đức Phật ban Thọ Đại
Giới cho họ.
Đức
Phật nói “các ngươi có thể đi đến thành phố Sāvatthi
và được thọ giới theo nhóm các tỳ khưu ni ở tại đó.”
Toàn bộ các phụ nữ đã làm y những lời Đức Phật truyền
dạy, họ đã trẩy Sāvatthi cách đó 120 Yojaga và nhận được
những lời khen ngợi và kính trọng từ những người địa
phương. Cuối cùng thì họ cũng đến được địa điểm cần
đến và nhận được thụ phong theo giáo phái tỳ khưu ni và
đã đạt đến bậc A-la-hán. Tuy nhiên. Đức Phật đã dẫn
một ngàn tỳ khưu bay trên không đến khu rừng Kỳ Viên (Jeta)
(đoạn tiếng Pali như sau: Satthāpi Bhikkhusahasssaṃ ādāya ākāsenava
Jetavanaṃ agamāsi)
Trong
tập Chú Giải Pháp Cú Kinh (Dhammapada) còn có một số chi tiết
các bài tường thuật về Trưởng lão Mahākappina, nhưng chẳng
có gì liên quan đến các phép lạ (thần thông) chúng tôi sẽ
bàn đến lúc này. Mục tiêu của Trưởng lão Buddhaghosa trong
việc tường trình chuyện kể này chính là kể lại một ví
dụ được gọi là Phép lạ (thần thông) Tirobhāva tức là
phép lạ (thần thông) ngăn không cho thấy người hay đồ vật
mà thực tế có thể dễ dàng nhìn thấy rõ ràng và gần sát
ngay bên. Như chính Đức Phật đã thực hiện trong trường
hợp này.
Tuy
nhiên, trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) còn ghi lại một
số khác biệt liên quan đến chuyện kể vừa đề cập đến
ở trên như sau:
Vì
Đức Phật biết rõ nhà vua Kappina cùng với các vị cận thần
đã quyết định “lên đường” và đang di chuyển đến
gặp ngài đã tiến tới sông Candabhāga, là nơi Đức Phật
đang ngồi thiền chờ họ dưới gốc cây đa bên bờ sông.
Người ta cũng kể lại rằng ngài đã phải vượt một chặng
đường dài 120 Yojana. Nhưng không cho biết ngài bay trên không
hay đi bộ đến đó. Khi những người trên đã đến đó,
ngài liền thuyết pháp cho họ một bài và sau bài giảng nhà
vua đã đạt đến bậc Quả Bất Lai (anāgami), còn các vị
cận thần cũng đã đạt đến bậc Đấng Dự Lưu (Sotapnna).
Sau này, khi hoàng hậu Anojā đến được cùng địa điểm
trên y như cách nhà vua và các vị cận thần đã phải vượt
qua. Đức Phật đã thực hiện phép lạ (thần thông) dấu
không cho nhà vua và các vị cận thần của ngài đang ngồi
gần đó, khiến họ không thể nhìn thấy người nhà của
mình. Khi Hoàng hậu hỏi ngài có gặp hay không, Đức Phật
hỏi lại họ một câu mang tính Phật pháp rất có lợi cho
họ, nói rằng: Hoàng Hậu đi tìm Đức Phật hay tìm chính
mình vậy. Khi Hoàng hậu trả lời rằng Hậu chọn đi tìm
chính mình và ngồi xuống, Đức Phật đã thuyết pháp cho
họ một bài giảng, nhờ đó hoàng hậu và một ngàn người
đi tháp tùng đã đạt đến bậc Quả Nhập Lưu. Các vị cận
thần của nhà vua sau khi nghe bài giảng đó cũng đã đạt
đến bậc Quả Bất Lai. Trong khi đó chính nhà vua lại đạt
đến bậc A-la-hán.
Điều
đó được mô tả trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga). Cũng
cần lưu lý rằng trong tập Chú Giải Pháp Cú Kinh (Dhammapada)
sau bài giảng cho họ, cả nhà vua và các vị cận thần đã
đạt đến bậc Quả Nhập Lưu cùng một lúc. Chính sau này,
khi họ được nghe bài giảng ấy lần thứ hai Đức Phật
giảng giải cho hoàng hậu Anojā và đoàn tùy tùng thì nhà
vua cùng các vị cận thần đạt đến bậc A-la-hán. Nhưng
theo Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga), trước tiên nhà vua đã
đạt đến bậc Quả Bất Lai, rồi sau đó là bậc A-la-hán,
trong khi đó lúc đầu các vị cận thần của ngài chỉ đạt
đến được bậc Quả Nhập Lưu, rồi sau đó mới đến bậc
Quả Bất Lai. Không đả động gì đến Tứ đạt thông (fourfold
Fluency Paṭisambhidā); cũng như việc Đức Phật dẫn toàn bộ
các tỳ khưu bay trên không trở lại Rừng Kỳ Viên (Jeta Grove).
Một
Phép lạ (thần thông) Khác Về Dấu Không Cho Nhìn Thấy
Chuyện
kể này được thuật lại trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga)
như sau:
Như
đã mô tả ở trên, người thực hiện phép lạ (thần thông)
này đã dấu không cho nhìn thấy cả những vật lẫn những
người trước mặt, nhưng lại không tự dấu chính mình được.
Những ví dụ về loại phép lạ này phép lạ hiện diện tại
hai nơi cùng một lúc (Twin Miracle), chính Đức Phật đã thực
hiện trước sự chứng kiến của rất nhiều người. Tất
cả đều nhìn thấy người thực hiện phép lạ (thần thông).
Nhưng còn có một khía cạnh khác thuộc phép lạ (thần thông)
này đó là: trong đó người khác cũng có thể chứng kiến
chính phép lạ (thần thông), nhưng không nhìn thấy người
thực hiện. Điều này giống với các phép lạ (thần thông)
Āvibhāva Pāṭithāriya. Có một ví dụ kể về một vị trưởng
lão đã đạt đến bậc A-la-hán, tên là Mahaka và Vị Thiên
Chủ Phạm Thiên tên là Baka. Tuy nhiên, các biến cố được
kể lại trong đó lại rất ngắn gọn. Rất khó cho những
ai chưa biết đến các vị đó. Bởi vậy cho nên tác giả
kể lại chi tiết cả hai biến cố trích trong Kinh Pali (18 Saḷāyatanavagga
trang 356 số 554 – 21 và Mūlapaṇṇāsaka trong Trung Bộ Kinh
trang 590 số 551)
Chuyện
Kể Về Trưởng lão Mahaka
Một
lần kia có rất đông các vị trưởng lão trụ trì tại khu
rừng Ambakata, gần rừng Macchikasaṇḍda. Vào thời đó có
một người giàu có tên là Citta đã đến thăm các vị trưởng
lão, khi đã an vị đúng chỗ dành riêng cho ông, liền lên
tiếng, “Trọng kính các chư vị trưởng lão, các vị có
thể đến dùng bữa tại trại bò của tôi vào ngày mai được
không.” Các vị trưởng lão đã nhận lời mời bằng cách
giữ im lặng. Sau khi được biết và hiểu ra sự ưng thuận
của họ, Citta đứng dậy ra khỏi chỗ ngồi và đi vòng bên
phải quanh họ, và rồi ông ra về.
Vào
buổi sáng hôm sau các chư vị tỳ khưu mặc y Cà Sa và lấy
bát khất thực tiến lại trại bò và ngồi thiền ngay tại
chỗ đã sửa sọan cho họ. Rồi người giàu có kia đã dâng
cho họ món cơm trộn với một loại bơ lỏng hảo hạng do
chính tay ông sửa soạn. Sau khi kết thúc bữa ăn các tỳ khưu
rửa tay và cả bát khất thực rồi xếp bát khất thực vào
vị trí bố thí rồi về trở lại rừng Ambakara.
Citta
ra lệnh cho các nô bộc và những người trong trại xử lý
số đồ ăn còn dư lại. Trong khi đó chính ông đi tiễn các
vị tỳ khưu. Lúc đó trời nóng oi ả ngột ngạt và các vị
tỳ khưu mệt mỏi bước đi trên đường thân xác họ như
bị co dúm lại (một thành ngữ ám chỉ thân thể họ giống
như miếng khoai tây chiên hay một khoanh thịt nướng trên lửa
đang bị teo lại)
Trong
số các tỳ khưu đó, có vị trẻ nhất (căn cứ vào tuổi
nhận thọ giới), ông đã xin vị tỳ khưu niên trưởng trong
nhóm, nói rằng, “Ôi thưa ngài trưởng lão kinh mến, nếu
như lúc này có một cơn gió lạnh và ánh mặt trời dịu xuống
dăm ba độ, cùng với một cơn mưa phùn thì hay biết mấy.”
Vị trưởng lão nói với tỳ khưu Mahaka, “Ôi! Thật tuyệt
vời nếu được như vậy.” Khi vị trưởng lão vừa dứt
lời, thông qua sức mạnh thần thông của mình, tỳ khưu Mahaka
đã tạo ra một cơn gió lạnh. Cùng lúc đó ánh mặt trời
dịu hẳn đi và có cơn mưa phùn bay lất phất. Các vị tỳ
khưu giờ đây không còn phải đổ mồ hôi nhễ nhãi dưới
sức nóng mặt trời như thiêu như đốt nữa.
Được
chứng kiến phép lạ (thần thông) nhãn tiền đó, người giàu
có Citta tự nhủ, “Vị tỳ khưu này tuổi nhỏ mà tài cao;
tuy vậy ngài đã có khả năng đáng kinh ngạc như vậy.”
Sau khi các vị tỳ khưu đã quay trở lại khu Rừng, tỳ khưu
Mahaka hỏi trưởng lão niên trưởng trong đám các vị tỳ
khưu. “Thưa ngài Trưởng lão, làm như vậy đã đủ sức
mạnh sáng tạo chưa?” Vị trưởng lão lên tiếng, “Ôi Mahaka,
quá đủ rồi, ngài đã thực hiện điều thật tuyệt vời.”
Các
vị tỳ khưu trở về phòng riêng dành cho mỗi người, Còn
Citta người giàu có đã theo tỳ khưu Mahaka về phòng riêng,
sau khi đã an vị đúng chỗ, Citta yêu cầu tỳ khưu, nói rằng,
“Xin Ngài Trưởng lão chỉ cho tôi thấy sức mạnh thần thông
của ngài.”
Tạo
Ra Lửa
Tỳ
khưu Mahaka nói với Citta, “Nếu ông ước ao được thấy
điều đó, hãy để chiếc khăn choàng của ông xuống hành
lang kia, rồi rải chút cỏ lên đó.” Citta làm y theo lệnh
truyền, trong khi đó Mahaka đi vào trong sảnh đường, đóng
cửa và cài then kỹ lưỡng, rồi thông qua sức mạnh thần
thông, ngài đã tạo ra các lưỡi lửa phun ra từ lỗ chìa
khóa và các kẽ hở trên cửa. Ngọn lửa đã bắt cháy và
thiêu rụi nắm cỏ khô một cách kỳ lạ, còn chiếc khăn
choàng của Citta không hề hấn gì.
Được
chứng kiến phép lạ (thần thông) đó, Citta như bị choáng
ngợp trong nỗi kinh ngạc sung sướng vô ngần, khiến tóc gáy
ông dựng đứng lên. Ông nhặt chiếc khăn choàng lên, vẫn
còn sót lại ít cỏ khô đã cháy gần hết, để chắc chắn
là mình chỉ không “nhìn thấy” mà thôi mà còn sờ mó nữa.
Lúc đó vị trưởng lão bước ra và hỏi ông, “ Ôi chủ
gia nhân, hãy cho tôi biết phép thần thông như vậy đã đủ
chưa?”
Citta
trả lời, “Dạ đủ rồi thưa ngài Trưởng lão, ngài đã
thực hiện một điều tuyệt vời. Mong rằng ngài được sung
sướng sống tại khu rừng Ambakata này, gần bên khu rừng Macchikasaṇḍda.
Về phần tôi, tôi sẽ chu cấp cho các vị y cà sa, của bố
thí, chỗ ở và thuốc men.”
Vị
trưởng lão trả lời “ Ôi Chủ Gia nhân, điều ông nói thật
là tuyệt.” Rồi ngài trưởng lão thu gom y cà sa, bát khất
thực và rời khu rừng Macchikasaṇḍda, không bao giờ trở
lại nữa.
Đây
là những gì được kể lại trong Kinh Pali về Trưởng lão
Mahaka. Ta cần lưu ý là tiết mục phép lạ (thần thông) cuối
cùng của ông cũng gồm trong loạt những phép lạ (thần thông)
được gọi là Tirobhāva (phép lạ (thần thông) gần) vì ngài
đã trở vào thiền viện hay chính xác hơn, vào trong sảnh
đường trước khi tạo ra các lưỡi lửa lóe ra qua lỗ ổ
khóa và các kẻ hở trên cửa, lúc đó ngọn lửa chỉ thiêu
rụi một cách lỳ lạ dúm cỏ khô rải trên tấm khăn choàng,
nhưng lại chừa khăn choàng không hề hấn gì. Toàn bộ khoảng
thời gian đó vị trưởng lão lại ở trong sảnh đường,
cửa đóng kín và cài chốt khóa rất cẩn thận. Chủ Gia nhân
không nhìn thấy vị trưởng lão; những gì ông nhìn thấy
chỉ là các lưỡi lửa phát ra để thiêu rụi nắm cỏ khô
ở bên ngoài. Trong phép lạ (thần thông) này, người thực
hiện không được nhìn thấy. Phép lạ này được gọi là
Tirobhāva (gần với, hay là được ngụy trang) cũng còn được
gọi với một tên khác nữa là Apākaṭapāṭithāriya, có nghĩa
là phép lạ (thần thông) không thể nhìn thấy người thực
hiện.
Đức
Phật Cảm Thắng Phạm Thiên Baka
Một
ví dụ khác nữa về phép lạ (thần thông) Tirobhāva (phép
lạ (thần thông) xuất hiện ở một nơi xa lạ hay tự dấu
mình) do Trưởng lão Buddhaghosa, tác giả Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga),
kể lại về trường hợp Đức Phật cảm thắng Phạm Thiên
Baka. Nhưng chỉ được bàn cãi một cách tình cờ và ngắn
gọn khiến những độc giả trước kia chưa bao giờ nghe nói
đến phép lạ (thần thông) này chắc chắn sẽ bỏ qua không
chút quan tâm. Nhằm phục vụ quí độc giả chúng tôi xin trích
dẫn ở đây với đầy đủ chi tiết về những bài tường
thuật sau đây trích từ Kinh Pali. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần
trích một đoạn kệ trong các trích đoạn “Bāhuṃ” (có
nghĩa là những kẻ được chúc phước” có liên quan đặc
biệt đến giai thoại này như sau:
Duggāhadiṭṭhi
bhujagena sudatthahatthaṃ
Brahmaṃ
visuddhijutimiddhakābhidhānaṃ
Ñāṇāgadhena
vidhinā jitvā munindo
Tantejasā
bhavatu te jayamañgalāni.
Vị
Sa môn Ưu Việt (tức là Đức Phật) đã cảm hóa được vị
Phạm Thiên tên là Baka, một nhân vật thực hiện được rất
nhiều phép thần thông, nhưng lại theo tà kiến và đã coi
mình nổi tiếng với nhiều công đức đã được tà kiến.
Ngài đã kiên định bám víu với những tà kiến đó (có nghĩa
là tự lừa dối mình), do vậy ngài được ví như một người
đã bị mãng xà vương cột chặt. Nói cách khác, ngài giống
như một người nắm phải rắn độc, và bị rắn mổ vào
tay vô tội vạ. Chính nhờ một bài thuyết pháp dẫn nhập
đến tuệ giác, Đức Thế Tôn đã thuyết phục và cảm hóa
được con người này. Mong rằng ngài được ban thưởng vinh
quang chiến thắng nhờ những kệ chiến thắng này.
Đây
là một phần trong các đoạn Kinh Tụng gọi là Kinh Bāhuṃ,
gồm có việc được chúc phúc nhờ ân huệ các việc thuyết
phục và chiến thắng của Đức Phật trong cuộc sống của
ngài. Đoạn này trích trong Kinh Pali (tác phẩm Mulapaṇṇāsaka
thuộc Trung bộ Kinh, trang 290 số 551).
Vào
thời điểm nọ, Đức Phật đang lưu lại trong Khu Rừng Kỳ
Viên (Jeta) do một nhà triệu phú tên là Anāthapiṇḍika dâng
tặng cho Ngài, khu rừng tọa lạc gần thành phố Sāvatthi.
Tại đây ngài kể lại câu chuyện sau đây cho các vị tỳ
khưu.
“
Các vị tỳ khưu thân mến, một dịp nọ, ta đang lưu lại
dưới bóng cây cổ thụ Sila trong khu rừng Subhāga gần thành
phố Ukkaṭṭha, lúc đó có một vị Phạm Thiên nọ tên là
Baka, đang theo đuổi tà kiến cho rằng, “Cõi Phạm Thiên bất
biến, bền vững, tồn tại vĩnh viễn và tuyệt đối, là
nơi không còn “diệt” (cuti) mà cũng chẳng có “sanh”.
Không còn tuổi già, cảnh chết, cảnh diệt và tái sinh nữa.
Chính vì chẳng tồn tại bất kỳ khởi đầu diệt khổ nào,
thế nên chẳng tìm đâu ra nguồn cội khổ nơi cõi Phạm Thiên
đó.”
“Ôi
chư vị tỳ khưu, vừa biết quan điểm sai lạc của vị Phạm
Thiên này, ta đã lập tức rời khỏi bóng mát cây cổ thụ
Sāla trong khu rừng Subhāga, và ngay sau đó thầy đã có mặt
nơi cõi Phạm Thiên. Ta đã thực hiện điều này dễ dàng
giống như một người khỏe mạnh giang cánh tay ra rồi lại
gập lại chỉ trong nháy mắt.
“Nhìn
thấy mình xuất hiện từ xa, Phạm Thiên Baka liền lên tiếng
với ta, nói rằng, “Xin Chào Đấng Tận Diệt đau khổ. Ta
đến thật đúng lúc. Đã một thời gian dài trước khi ta
đến đây. Trước khi ta đã tận diệt hết đau khổ khỏi
cõi Phạm Thiên này, nơi đây vẫn tồn tại vĩnh cữu, bất
biến, lúc nào cũng hiện hữu và tuyệt đối, chẳng còn có
cảnh chết diễn ra tại đây. Ở đây, cũng chẳng còn cảnh
sanh, hay tuổi già, chết chóc và tái sinh. Chẳng còn nơi nào
làm nơi Nương Tựa tốt hơn và cao siêu hơn cõi Phạm Thiên
này nữa.”
Ôi
các chư vị tỳ khưu thân mến, chính Phạm Thiên Baka đã nói
với ta như vậy, ta liền bảo ông, ‘Ôi Phạm Thiên Baka, nhà
ngươi đã bị Vô Minh mê mẩn. Nhà ngươi hiểu sai về nguyên
lý vô thường đối với những gì trường cửu, nhà người
đã lẫn lộn những gì là vô thường với những gì hay thay
đổi, những gì không tồn tại muôn thuở với những gì tồn
tại vĩnh cửu, điều hữu hạn với điều tuyệt đối; điều
có khả năng tiêu diệt với điều không thể vĩnh viễn tồn
tại trong đó. Vậy thì, trong cõi Phạm Thiên cũng tồn tại
rất nhiều chúng sanh, họ đã được sanh ra, chết đi rồi
lại tái sanh (có nghĩa là sanh và diệt) ấy thế mà nhà ngươi
lại bảo ở đây không có sanh, gi và chết, diệt cũng như
tái sanh. Ngay cả khi có một nơi nương tựa nào đó tuyệt
vời hơn cõi này, nhưng nhà ngươi vẫn cứ kiên định chẳng
còn nơi nương tựa nào tốt hơn nữa. Chính là vì vô minh
vẫn choáng ngợp nhà ngươi. Ôi Phạm thiên Baka thân mến,
điều này có nghĩa là nhà ngươi vẫn còn bị vô minh làm
cho mê mệt, chính vì thế nhà ngươi mới thốt lên những
lời lẽ trên.
“Ôi
chư vị tỳ khưu, ngay sau khi ta nói xong những lời trên, Māra
hay kẻ xấu (có nghĩa là kẻ đã cố gắng khuyên can Đức
Phật đừng theo đuổi cuộc sống ly tục nữa (vô gia cư),
đã chiếm lấy tôn giả (Pārisajja) Phạm Thiên và thông qua
Phạm Thiên đó đã nói với thầy rằng, ‘Xin đừng xúc phạm
đến Đấng Chí Tôn Phạm Thiên, ôi sư đạo kia, [8] xin đừng
xúc phạm đến Ngài Phạm Thiên đó. Ngài thực sự là một
vị Đại Phạm Thiên, ngài chính là Đấng Abhibhū, có nghĩa
là đấng cai quản mọi sự, và Đấng Anabhibhūto có nghĩa
là đấng chẳng ai trấn áp nổi, là Đấng Aññadatthudaso có
nghĩa là nhà tiên tri vĩ đại, Đấng Vasavattī có nghĩa là
người có sức mạnh phi thường, Đấng Issaro có nghĩa là
Đấng Tối Cao trên thế gian này, Đấng Kattā Nimmitā có nghĩa
là người tác tạo ra thế gian này. Tạo ra thế giới nghĩa
là Rừng Himavanta, núi Sineru, vũ trụ, đại dương, mặt trăng,
mặt trời, ngài còn là Đấng Jeṭṭho có nghĩa là vị trưởng
lão, là Sajjitā có nghĩa là người tổ chức vạn vật trên
thế gian này bất kỳ ai cũng từ người mà phát ra dưới
mọi hình thức -- cho dù là vua chúa, là thầy Phạm Thiên,
thương gia, lao động, người đời, hay tỳ khưu, cũng đều
do phán quyết của ngài mà ra. Ngay cả ở cõi động vật,
cho dù đó có thể là lạc đà, hoặc trâu bò v.v… cũng hoàn
toàn thông qua lệnh của ngài mà xuất hiện. Ngài là Đấng
toàn năng, là cha muôn loài đã sanh ra và được tái sanh.
(những
ý nghĩa các tước vị của Đức Phạm Thiên nói trên được
trích từ tập Chú Giải. Đối với những ai muốn đọc đoạn
văn Pali bản gốc, chúng tôi xin ghi lại dưới đây như sau:
Aññadatthudaso: Sabbaṃ passanti. Vasavattī: Sabbaṃ Janaṃ vase
vatteti. Issaro: loke issaro: Kattānimmitāti: Lokassa kattā ca nimmitā
ca paṭhavīhimavantasinerucak – kavālamahāsamuddacandimasuriyā iminā
nimmitāti dīpeti. Jeṭṭho sajjitāti: Ayaṃ lokasa uttamo ca sajjitā
ca, tvaṃ khattiyo nāma tvaṃ brahmano nāma vesso nāma suddo nāma
gahaṭṭho nāma pabbajito nāma antamaso oṭṭhopi hoti goṇo hotīti
evaṃ sattānam sajjitā ayanti dasseti. Vasī pītā bhūtabhabyānaṃ)
Vị
Phạm Thiên (Pārisajja) sau khi nói đoạn liền tiếp lời.
“Ôi
tỳ khưu kia, có một số Sa môn và thầy Phạm Thiên trên trần
gian này thường hay phê phán và chê bai (giới) đất, nước,
khí, lửa, nói rằng toàn bộ những thứ đó chỉ là vô thường,
khổ và vô ngã. Họ phê phán và chán ghét các sanh linh (Bhūta),
các Chư thiên (Devata), các Đấng Phạm Thiên (Brahmas) và các
Đấng Pajāpati (cũng là một bậc Phạm Thiên), nói rằng, toàn
bộ con người và loài vật đó chỉ là vô thường, gây khổ
và vô ngã. Hiện thời những vị Sa môn và các Thầy B la mơn
(Brahmin) đó, sau khi thân xác đã bị tan rã và dứt hơi thở,
tất cả đều phải đầu thai vào thể xác thấp hèn hơn,
nghĩa là đầu thai vào cõi đau khổ. Ngược lại kẻ nào ca
ngợi Đất, Nước, Khí và lửa, các sanh linh (Bhūta), các Chư
thiên (Devata) các bậc Phạm Thiên (Pajāpati), cho những thứ
đó đều là bất biến và tồn tại vĩnh cửu, sau khi thân
xác của họ tan rã và hơi thở bị diệt, sẽ đầu thai thành
các thân xác tinh tế hơn, nghĩa là đầu thai vào cõi Phạm
Thiên.
“Chính
vì thế, ôi chư vị tỳ khưu, ta nói cho các ngài biết, lúc
này đây nếu quí vị không muốn khổ, hãy thực hiện như
Đức Phạm Thiên nhắc nhở, xin đừng phản lại lời của
ngài, bằng không những thất lợi sẽ trút xuống trên đầu
các người như kẻ bị đuổi khỏi nhóm Siri (có nghĩa là
biểu tượng vinh quang) sẽ đến với ngài, hoặc giống một
người đang phải rơi xuống vực thẳm nơi miệng hố đó
chẳng có gì để mà bám víu được; cũng chẳng có chiếc
gậy nào để cho bạn có thể tựa vào được. Chỉ cần làm
những gì được truyền phải làm; xin đừng bao giờ phản
lại lời Ngài. Hơn thế nữa, chẳng phải ngài đã nhìn thấy
một đoàn các vị Phạm Thiên hay sao, toàn bộ họ đều toát
lên những ánh sáng và đang được chỉ dẫn cặn kẽ.”
Sau
khi đã dựa vào lời Ma-vương (Māra) tức là Ác Ma (Evil One)
đã chiếm lấy được Phạm Thiên. Đức Phật tiếp tục kể
một câu chuyện cho các vị tỳ khưu, nói rằng:
“Bấy
giờ, Ma-vương (Māra) kẻ ác ma, ta đã biết ngươi quá rõ,
đừng tưởng rằng vị Sa môn Cồ Đàm (Gotama) này không biết
rõ ngươi đâu, thực vậy chính ngươi là ác ma, các tăng đoàn
Phạm Thiên và các vị tôn giả Phạm thiên hoàn toàn đã nằm
trong tay nhà ngươi, dưới quyền của nhà ngươi. Rồi nhà
người lại ngây thơ mà kết luận rằng kẻ Sa môn này cũng
phải dưới quyền nhà ngươi, dưới sức mạnh của nhà ngươi
hay sao.
(Rồi
Phạm thiên Baka thưa với Đức Phật)
“Ôi
thưa Ngài, rõ ràng Ngài không phải khổ. Thế còn những điều
bất biến, vững vàng, tồn tại vĩnh viễn, tuyệt đối, không
lay chuyển (nghĩa là không phải tái sanh cũng như không phải
chết); chẳng bao giờ có được những điều như vậy và
ta tuyên bố lại có điều đó nơi cõi Phạm Thiên, Tứ Diệu
Đế không hề tồn tại, chẳng có sanh, tử, lão, chẳng có
tái sanh mà cũng không có diệt, chẳng bao giờ có bất kỳ
nhân duyên nào thoát khỏi khổ hơn là ở đây, chính vì lẽ
đó ta tuyên bố như vậy.
“Hơn
thế nữa, các vị Sa môn, và các vị Bà-la-môn đã xuất hiện
trước khi các người biết được tuổi tác các ngươi là
bao nhiêu, các ngươi đã tu luyện khắc khổ được bao lâu,
và có nơi nương tựa nào cao vời hơn chốn Phạm Thiên này
không. Họ đã biết rất rõ điều này, thế thì tại sao ta
phải nói như vậy? Chính là vì (ta biết được) các ngươi
không thể tìm được nơi nương tựa nào hơn nơi này, (vậy
lúc này nhà ngươi không chấp nhận pháp này) các ngươi sẽ
phải chịu nhiều đau khổ.
“
Lúc này đây, ôi các tỳ khưu kia, các ngươi có nuốt đất
chăng (nghĩa là tôn trọng, và kính nể cõi đất) hay là các
ngươi chỉ kính trọng đất, nước, lửa, khí, các sanh linh
(Bhūta) Chư thiên (Devata) các bậc Phạm Thiên (Pājapati) và
Đấng Phạm Thiên (Brahma) (tức là kính trọng và tôn thờ
những điều nói trên), thế rồi các ngươi lại nói các ngươi
đang ở gần ta, trong nhà ta, rồi ta sẽ bảo vệ các ngươi
theo kiểu ta muốn.”
Đức
Phật tiếp tục nói cho tỳ khưu biết điều ngài trả lời
Baka như sau:
“Ta
biết rõ điều nhà ngươi nói với ta, ta còn biết cả lý
do tại sao nhà ngươi nói nữa cũng như biết rõ định mệnh,
khả năng, sức lực và hiện trạng của nhà ngươi nữa.”
Nghe
những lời Đức Phật nói như vậy, Baka, Đấng Phạm Thiên,
liền hỏi Đức Phật, nói rằng. “ Giờ thì thầy đã nói
là thầy biết cả sanh thú, khả năng, sức mạnh và cả hiện
trạng của ta, xin thầy cho ta biết ta có được những gì
nào.”
Để
trả lời Đức Phật lên tiếng,
“Không
biết bao nhiêu vũ trụ có mặt trời, mặt trăng chiếu sáng
và quay quanh quĩ đạo, chiếu sáng đi muôn phương, thì khả
năng của nhà ngươi cũng giãi chiếu ra như thế. Trong vũ trụ
đó có biết bao nhiêu chúng sanh, cả thô thiển lẫn tinh tế,
kể cả những chúng sanh bị ái dục tràn ngập và những kẻ
thoát khỏi điều đó, kể cả một số được sanh ra dưới
điều kiện hiện hữu, và những người thuộc các hoàn cảnh
khác nhau, cả kẻ ra đi, rồi lại trở lại, Ôi Phạm Thiên
(Brahma) ta biết sanh thú và vinh quang của nhà ngươi ra sao.
Chính vì thế ta cũng biết được cả khả năng của ngươi,
kể cả sức mạnh và hiện trạng của nhà ngươi nữa.
“
Ôi Phạm Thiên Baka giờ đây còn có ba cõi thiên khác nữa
vượt quá cõi đời này, mà nhà người không được biết
đến, những ta biết và còn thấy rất rõ nữa là đàng khác.
truớc tiên là cõi được gọi là Quan Âm Thiên (Abhassara).
Thực chất nhà ngươi được sinh ra ở đó, trong số những
thân xác cõi trời đó. Nhưng từ khi nhà ngươi đã thoát ra
khỏi cõi đó từ bấy lâu nay và tái sanh ra tại nơi đây,
nơi Cõi Đại Phạm Thiên (Mahābrhama) này, tới đây đã quá
lâu rồi, nhà người đã quên nơi ở xưa của mình và không
thể hình dung ra nơi đó được nữa và nhà người cũng chẳng
nhìn thấy nơi đó bao giờ. Nhưng ta biết và ta đã nhìn thấy
nơi đó. Ôi Pham Thiên Baka, ngay cả ở mức độ này phép thần
thông của ta vượt trội hơn hẳn của nhà người. Chính vì
thế cớ sao nhà ngươi lại suy nghĩ ta thua kém nhà ngươi?
Thực tế, chính ta đã có phép thần thông vượt trội hơn
hẳn nhà ngươi rất nhiều.
“
Hơn thế nữa, còn có những cõi thiên đường Biến tịnh
thiên (Subhakiṇha) và Quảng quả thiên (Vehapphala) mà nhà ngươi
chẳng hề biết đến, nhưng ta lại biết rất rõ và đã được
biết thực chất nhà ngươi cũng được tái sanh ra ở đó,
trong đoàn ngũ những người thần tiên, Nhưng vì nhà ngươi
đã thoát ra khỏi cõi đó hàng đại kiếp qua và đã được
tái sanh ra tại đây (trong cõi Cõi Đại Phạm Thiên (Mahābrahma)
này đã từ lâu nhà ngươi đã quên khuấy đi mất chỗ ở
cũ đó đi và không thể hình dung ra nơi đó nữa, không thể
nhìn thấy nơi đó. nhưng ta lại biết và nhìn thấy những
cõi phạm thiên đó, ngay cả ở lãnh vực này, ôi Phạm Thiên
Baka. Phép thần thông của ta vượt trội hơn của nhà ngươi
biết mấy. Chính vì thế, làm sao nhà ngươi lại dám nghĩ
ta kém nhà ngươi ở chỗ nào? Thực vậy, chính ta đã có được
sức mạnh thần thông vượt trội hơn hẳn nhà ngươi.
“Ta
còn nhiều điều để nói cho nhà ngươi biết, Ôi Phạm Thiên
Baka. Giới như địa, thủy, hỏa và khí là gì vậy và làm
thế nào những giới đã sanh ra ta cũng biết được cả những
điều đó thực chất chúng là như thế nào. Điều đó gồm
cả sanh linh (Bhuta) Chư thiên (Devata), đấng bậc Phạm Thiên
(Pajāpati) và các Đấng Phạm Thiên (Brahma) khác nữa. Còn kể
cả Abhibhūbrahma (tvn?), nổi tiếng vì đã trổi vượt hơn
tất cả. nó lại gồm toàn bộ những gì hiện hữu trên cõi
đời này và toàn bộ các cõi khác. Toàn bộ những thứ đó
ta đã hình dung ra thực sự là gì. Tuy nhiên, sau khi biết được
những điều đó ta không hề gắn bó với chúng ta cũng chẳng
tỏ ra thích thú gì cả. Bất kỳ điều gì cả.
“
Ôi Baka, còn nhiều thứ khác nữa, những thứ chính mắt ta
đã được chứng kiến. Đó là cõi vô biên (Ananta) (có nghĩa
là những gì tồn tại tới muôn đời, vô thủy vô chung, vô
sinh và vô tử) đó chính là Sabbatopabham (có nghĩa là phát
sáng ra tứ phía, chiếu sáng mọi nơi mọi lúc) trong cõi đó
chẳng có đất, nước, lửa và khí. Cũng không có sanh linh
(Bhuta) Chư thiên (Devata), đấng bậc Phạm Thiên (Pajāpati),
Quang Âm Thiên (Abhassara) Biến tịnh thiên (Subhakiṇha), Quảng
quả thiên (Vehapphala), và cũng chẳng có Abhibhū. Thực chất
chẳng có gì trong đó cả, trong đó ta đã nhận ra hoàn toàn
hiện thực. Ở mức độ này thần thông (Abhiññā) của ta
vượt hơn hẳn của nhà ngươi. Baka thân mến, làm sao nhà
ngươi lại nghĩ ta thua kém nhà ngươi? Thực chất phép thần
thông (Abhiññā) của ta vượt trội hơn của nhà ngươi biết
mấy.”
(sau
khi Đức Phật dứt lời thì Phạm Thiên Baka đã thách đấu
tay đôi với thần thông của Đức Phật, nói rằng,)
“Thôi
được rồi, vì thầy đã nói như vậy, đừng để cho lời
thầy trở thành trống không, tẻ nhạt và vô dụng. Tôi sẽ
biến mất để thầy không còn thấy được tôi trong giây
lát.”
Rồi
Đức Phật lại nói, “Thử làm coi, Ôi Phạm Thiên Baka, nếu
nhà ngươi có khả năng làm được điều đó.”
Và
thế là Phạm thiên Baka lại thốt lên những lời sau.
“Tôi
sẽ biến khỏi trước sự hiện diện của vị Sa môn Cồ
Đàm (Gotama)” Nhưng. cho dù cố gắng hết sức, hắn vẫn
không thể nào biến mất được.
Thấy
vậy, Đức Phật liền bảo Phạm Thiên Baka.
“Đời
là thế (có nghĩa là vì nhà ngươi không thể làm cho mình
biến mất khỏi ta) thế thì ta sẽ làm điều đó cho nhà ngươi
coi.”
Nghe
vậy, Phạm Thiên Baka lên tiếng, “Nếu ngài làm được điếu
đó, ắt hẳn ngài là đấng không phải đau khổ, ôi mong rằng
được như vậy.”
Tiếp
theo đó, Đức Phật đã ra phép thần thông và biến mất trước
mặt Phạm Thiên Baka và trước sự chứng kiến của cộng
đoàn Tăng Già. Tất cả họ chỉ nghe được tiếng ngài nói,
nhưng không thể nhìn thấy ngài ở đâu cả. Chính trong lúc
tàng hình Đức Phật đã thốt lên những kệ như sau:
“Ta
đã biết rõ những mối nguy hiện hữu (Bhava) và toàn bộ
những hiện hữu (Bhava) ta đã được giải thoát. Những kẻ
nào muốn tìm phi hữu (vibhava) cũng không thể thoát khỏi con
mắt của ta.
“Chưa
bao giờ ta thấy một hiện hữu (Bhava) ta cũng chẳng thấy
sung sướng vì đã làm được như vậy, ta cũng chẳng chấp
thủ với bất kỳ hiện hữu (Bhava) nào.”
Vào
lúc đó Phạm Thiên Baka, tập hợp các chúng sanh Phạm Thiên
và nhóm Phạm Thiên Pārisajja cảm thấy sợ hãi và đầy kinh
ngạc trước Đức Phật nghĩ rằng, “Ôi các bạn, thật là
tuyệt vời, thật sửng sốt biết bao, chưa bao giờ chúng ta
được chứng kiến hay được nghe biết tài năng của bất
kỳ ai mãnh liệt và vinh quang tương tự ngài Sa môn Cồ Đàm
(Gotama) như vậy. Người xuất xứ từ bộ tộc Thích Ca, và
là người đã tận diệt đựơc hết mầm mống các loại
hiện hữu (Bhava) ở mọi mức độ.”
(Nhưng
Ma-vương (Māra) kẻ độc ác lại nhập vào một Phạm Thiên
Pārisajja khác và nói với Đức Phật rằng)
“
Giờ đây, nếu ngài đã thể hiện được như vậy và hoàn
toàn giác ngộ như vậy, xin ngài đừng khuyên nhủ bất kỳ
ai, cũng đừng cố công thuyết pháp, cũng đừng tỏ ra thích
thú bất kỳ vị tỳ kheo hay đồ đệ cả. lý do làvì trước
mặt ngài các vị Sa môn và các thầy Bà-la-môns thường tự
coi mình là A-la-hán, là những người giác ngộ trên cõi đời
này. Họ thường khuyên nhủ người khác, thuyết pháp và tỏ
ra ưu ái đối với các vị tỳ khưu và đồ đệ của mình.
Nhưng sau khi thân xác bị tàn rữa và tắt hơi thở họ thường
phải tái nơi cõi thấp hèn (tức là cõi khổ.) Trong khi đó
các vị Sa môn và các thầy Bà-la-môn không tuyên bố như vậy,
đồng thời không tỏ ra quá ưu ái với các đồ đệ và các
vị tỳ kheo lại được tái sanh với thân xác tinh tế. (có
nghĩa là nơi cõi Phạm Thiên) sau khi thân xác của họ tàn
rữa và trút hơi thở cuối cùng.
Điều
này là có thực, tôi có thể trình bày với ngài như vậy:
mong rằng Ngài hãy hài lòng với điều ít ỏi của mình (có
nghĩa là đừng thuyết pháp cho ai cả) nhưng hãy nhập thiền
cả ngày đêm để được hưởng niềm hạnh phúc bao la của
mình. Đó chính là một hành vi chí thiện. Ngài không bao giờ
phải đau khổ xin đừng thuyết pháp cho ai và hãy thực hiện
những việc công đức.
(trả
lời những yêu cầu của Ma-vương (Māra) Đức Phật nói)
“Hỡi
Ma-vương (Māra) kẻ xấu xa, giờ đây xin nhà người đừng
nghĩ là Sa môn Cồ Đàm (Gotama) này không hay biết gì đến
nhà ngươi, là kẻ xấu xa. Nếu ngươi thực sự có ý đồ
nghiêm túc muốn điều tốt lành cho chúng sanh, chắc hẳn ngươi
đâu có nói với ta những lời như vậy. Chính vì nhà ngươi
chẳng muốn điều gì tốt cho bất kỳ ai, nên ngươi mới
nói với ta như vậy. Hơn thế nữa ngươi biết rõ nếu Sa
môn Cồ Đàm (Gotama) này giảng Phật Pháp cho chúng sanh, thì
những người này sẽ vượt xa khả năng và những gì ngươi
đã đạt được. Chính vì vậy mà ngươi đã nói với ta như
thế.
“Ngoài
ra, những người nhà người liệt kê là thích cho mình là
A-la-hán nhưng lại không thuyết pháp cho bất kỳ ai thì họ
chẳng phải là A-la-hán, cũng như chưa phải là người hoàn
toàn giác ngộ được.
“Ôi
Ma-vương (Māra), kẻ dối trá, ngươi nên biết rằng ta có
diễn giảng Phật Pháp hay không, ta có khuyên can các đồ đệ
hay không, thì lúc nào ta cũng vẫn luôn chỉ là ta mà thôi.(chẳng
có gì phải gọi là thích cả.) tại sao vậy? Đó là vì bất
kỳ Lậu Hoặc (Āsava) nào có thể làm cho ta trở nên dơ bẩn,
tạo ra nhiều hiện hữu (Bhava) hơn và xáo động. Kết quả
là đau khổ phát sinh vì phải tái sanh nơi khổ cảnh, ta đã
tuyệt đối tận diệt tham đến tận gốc, tống khứ đến
tận nền móng hiện hữu, tước đoạt khỏi tái sanh những
điều đó giống như cành lá thốt nốt, khi bị cắt ngọn
không thể tăng trưởng được nữa.”
Cũng
cần lưu ý là Đức Phật đã diễn giảng kinh này không do
yêu cầu của Ma-vương (Māra), kẻ độc ác, nhưng qua lời
yêu cầu (hay là một lời thách thức.) của Phạm Thiên Baka.
Chính vị vậy kinh này được đặt tên là Brahmanimanta-nika
(tvn?), là kinh được diễn giảng theo lời yêu cầu từ phía
Phạm thiên.
Những
bài tường thuật có liên quan đến Phạm Thiên Baka đã được
Trưởng lão Buddhaghosa kể lại trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga)
để làm bằng chứng phép thần thông Tirobhāvapaṭihāriya,
tức phép lạ (thần thông) người không thể nhìn thấy người
thực hiện. Những gì thấy được cho là chính hiện tượng
phép lạ (thần thông) mà thôi. Đây chính là điều các chúng
sanh Phạm Thiên có thể nghe được tiếng của Đức Phật
nhưng không thể nhìn thấy người, tuy nhiên câu chuyện kể
trên quá ngắn những người chưa quen hiện tượng đó có
thể hiểu được một cách tường tận. Chính vì thế tôi
đã trích toàn bộ câu chuyện trong Kinh Pali nhằm giúp cho các
độc giả muôn biết thêm nhiều chi tiết khác nữa.
Những
Điểm Cần Cân Nhắc
Tuy
nhiên, vẫn còn có nhiều điểm trong Kinh có thể chuyển tải
cảm nghĩ hoài nghi hay không chắc chắn nơi các vị học giả.
Một trong những trường hợp như vậy chính là khi Kinh kể
lại Đức Phật thình lình biến mất khỏi gốc cây cổ thụ
Sāla trong khu rừng Subhāga, gần thành phố Ukkaṭṭhā và tức
thời lại xuất hiện nơi cõi Phạm Thiên (Brahma). Điều này
có một vấn đề nổi lên ở đây: liệu Đức Phật đến
cõi đó bằng thân xác cõi trời của ngài hay qua việc di chuyển
thân xác của ngài đến đó mà thôi? Chúng ta chẳng tìm thấy
có ý kiến nào nêu ra trong các tập Chú Giải cho thấy Ngài
đến cõi Phạm Thiên bằng cách nào. Nhưng căn cứ vào Kinh
trích trong Tương Ưng Bộ Kinh (Saṃyutta nikāya) thuộc bộ Đại
Phẩm Kinh (Mahāvāravagga) (cuốn 19 trang 363 số 1208), có trích
một lời tuyên bố của chính Đức Phật cho thấy, nếu Ngài
muốn thực hiện điều đó bằng cách di chuyển thân xác của
Ngài tới Cõi Phạm Thiên điều đó không khó khăn gì. Tiếp
theo sau đây là bài tường thuật liên quan đến Kinh đó:
Đức
Phật di chuyển Vào cõi Phạm Thiên với thân xác của ngài
Đã
có thời Đức Phật còn cư ngụ tại Khu Rừng Kỳ Viên (Jeta)
do một người giàu có ở Anāthapiṇḍdika dâng tặng, gần
thành phố Sāvatthī, Trưởng lão Ānanda, tiến lại gần Đức
Phật, tỏ lòng cung kính và ngồi vào đúng chỗ dành cho ngài
ngay cạnh bên Đức Phật. Rồi ngài hỏi Đức Phật nói rằng.
“
Tâu Đức Thế Tôn, ngài có thể dùng phép thần thông để
tiến vào cõi Phạm thiên qua hóa tâm thông hay không?” (có
nghĩa là thân thể cõi trời)
Đức
Phật trả lời, “Ôi Ānanda, đúng vậy, ta có thể làm được
điều đó”
Trưởng
lão Ānanda hỏi thêm, “ Tâu Đức Thế Tôn, ngài có thể hóa
phép thần thông để tiến vào cõi Phạm Thiên bằng chính
thân xác được sanh ra bằng tứ đại được không? (nghĩa
là thân xác thô thiển của ngài).
“Ānanda
kính mến, ta cũng có thể làm được như vậy, dùng phép thần
thông để tải thân xác của ta đến đó.”
Đức
Phật tiến hành giải thích cho Trưởng lão Ānanda như sau:
“Ānanda
thân mến, bất cứ khi nào ta kiến lập tâm, hay làm như vậy
trên thân xác của ta, do dó được an lập trong niềm vui vô
tận Sukhasaññā (lạc tưởng) và Lahusaññā (khinh tưởng)
nơi thân xác, thì lúc đó thân xác của ta trở nên nhẹ hơn,
trở nên linh hoạt hơn, dễ sai khiến hơn, tỏa sáng nhiều
hơn bình thường. Giống như một thanh sắt được tôi nóng
suốt ngày trở thành nhẹ hơn, dễ uốn hơn và dễ điều
khiển hơn là bình thường.
“Hay
nói một cách khác, bất kỳ lúc nào ta kiến lập thân xác
dựa trên tâm và kiến lập, tâm trên thần và an lập lạc
tưởng là khinh tưởng thuộc về thân ta trở nên sảng khoái
hơn bình thường, lúc đó thân xác của ta sẽ dễ dàng bay
bổng lên, điều này giống như một nắm bông, có thể dễ
dàng bay bồng bềnh trên không.”
Đoạn
trích Kinh Phật trên đây có thể dùng để khẳng định một
sự thật đó là: Đức Phật có khả năng tiến vào cõi Phạm
Thiên như ý ngài muốn hoặc với thân xác cõi trời (astral
body) hay tải thân xác thô thiển của ngài. Tuy nhiên, còn một
vài điểm liên quan cần được làm rõ thêm. Những chi tiết
này sẽ được giải thích chi tiết hơn trong chương đề cập
đến vấn đề Thần Thông hay các Thần Túc Thông (Iddhividhi)
này, nói trong đoạn “một Thiền sinh (Aspirant) với Tuệ Giác
nhập thiền định vững vàng, được thanh tịnh v.v… có thể
di chuyển vào cõi Phạm Thiên hoặc với thân xác cõi trời
hay tải thân xác của mình vào đó.
5.
Tirokuḍḍādigamanāpātihāriya (Đi Xuyên Qua Tường v.v…)
Đoạn
văn Pali xác định loại phép lạ (thần thông) này như sau:
“Tirokuḍḍam
tiropākāraṃ tiropākāraṃ asajjamāno gacchati seyyathāpi akāse.”
(Một
tỳ khưu với khả năng thần kỳ này) có thể đi xuyên qua
các bức tường hay các tấm liếp ngăn hay đi xuyên qua núi
mà không bị cản trở, giống như bay ngang qua không khí vậy.)
Việc
giải thích dưới đây được trích từ Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga)
:
Một
chư vị tỳ khưu trang bị cho mình phép thần thông này, lại
muốn nhập thiền định bằng phương thế này thông qua Niệm
đề mục hư không biến xứ (Ākāsakasiṇa) hướng tâm của
mình vào cõi hư không cho đến khi đạt đến được Thiền
Jhana bậc bốn, sau đó thoát khỏi hiện trạng thiền Jhana
và nhắm suy tư của mình vào một bức tường, một ngọn
núi người đó muốn đi xuyên qua, kể cả núi Sineru hay toàn
vũ trụ nữa, sau đó chư tỳ khưu lại quyết tâm biến bức
tường và ngọn núi thành không khí. (giống như thứ khí ngài
đã nhập tâm), giai đoạn tiếp theo là bức tường hay ngọn
núi ngài muốn đi xuyên qua sẽ trở nên trống rỗng đối
với ngài và như vậy ngài có thế vượt qua không bị trở
ngại nào cả.
(Lưu
ý: Ta thấy ở đây có sự sóng đôi, trong trường hợp này
là chúng sanh Hóa Sinh (Opapatika) (tức là vô hình) cũng có thể
đi xuyên qua được các bức tường một căn phòng mà không
gặp trở ngại nào, cho dù ta đi ra hay đi vào căn phòng đó,
và bức tường có thể làm bằng gỗ, gạch hay sắt, có kích
cỡ dầy đến cỡ nào đi chăng nữa. Điều này có thể so
sánh với sóng âm thanh đi xuyên qua bất kỳ vật thể rắn
chắc nào mà không gặp bất kỳ cản trở nào.)
Tuy
nhiên, không có sự giải thích chi tiết nào ở đây về những
điểm trong câu hỏi có thể gây hoài nghi đối với những
nhà tư tưởng hiện đại ngày nay như sau:
1.
Liệu bức tường hay bức liếp đó có tan biến thành không
khí do đó ta có được một không gian trống rỗng cho phép
tỳ khưu vượt qua hay không?
2.
Nếu bức tường có tan biến thật, thì chỉ một phần hay
toàn bộ bức tường đó, dành cho tỳ khưu một khoảng trống
đủ để ngài chui qua hay toàn bộ bức tường đó tan biến
đi ngay tức khắc.
3.
Có ai chứng kiến được tỳ khưu đi xuyên qua bức tường
chăng? và khi đã đi xuyên qua phía bên kia mà bức tường vẫn
còn y nguyên như cũ hay không?
4.
Hoặc giả bức tường chỉ tan biến đi trong chốc lát sau
khi tỳ khưu bước xuyên qua rồi bức tường trở lại tình
trạng như trước?
Đây
là những thắc mắc rất hay những người hoài nghi đích thực
có thể nêu lên. Tuy nhiên ngài Hòa Thượng Buddhaghosa tác giả
Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) lại đưa ra giải thích như sau:
Đối
với chư vị tỳ khưu đạt được phép thần thông này, bất
kể lúc nào ngài muốn đi xuống (cho dù là xuống nhà ở tầng
dưới hay nhào vào lòng đất rồi lại trồi lên chỗ ngài
dự định sẽ vượt qua, có thể trở thành một cái lỗ trống
dành chỗ cho ngài đi qua. Mặt khác, nếu ngài muốn trồi lên,
ngài cũng có thể làm được tuần tự như vậy.(ví dụ đã
được được kể lại về bốn vị Sa-di (Samaṇera) A-la-hán
đã bay lên mái nhà. Câu chuyện được trích trong Phẩm Bộ
kinh (Brāhmaṇavagga) thuộc tập Chú Giải Pháp Cú Kinh (Dhammapada).
Những đoạn viết bằng tiếng Pali sau đây khẳng định khả
năng này để làm rõ ý nghĩa những gì đã đề cập đến
ở trên.
Adho
otaritukāmassa uddhaṃ vā ārohitukāmassa susiro hoti, Vinivijjhivā
gantukāmassa chiddo. So tattha asajjamāno gacchatipi.
Chính
vì thế ta biết được bằng cách nào chư vị tỳ khưu đạt
được phép thần thông loại này có thể đi xuyên qua một
bức liếp, một bức tường hay ngay cả đi xuyên qua một ngọn
núi hoặc nhào xuống mặt đất rồi lại trồi lên bất kỳ
lúc nào theo ý ngài muốn mà không bao giờ bị cản trở.
Trưởng
lão tác giả Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) cũng trích dẫn
một đoạn trong Kinh Pali như sau:
Cứ
sự thường khi chư vị tỳ khưu đạt được khả năng thần
thông này và đã thành công trong việc nhập đề mục hư không
biến xứ (Akāsakasiṇa) bất kỳ lúc nào ngài liên tưởng
đến điều gì đó ngăn cản bước đi của ngài, cho dù là
một bức liếp, một bức tường, hay một ngọn núi, và nhất
quyết dùng khả năng của mình muốn biến thứ đó thành khí,
ngay lập tức chúng sẽ biến thành không khí. Chính vì thế
ngài có thể đi xuyên qua mà không bị cản trở bước tiến.
Điều này giống như một người bình thường, không có khả
năng tạo phép thần thông này có thể đi ngang qua một chỗ
trống không mà không bị rào dậu ngăn cản gì cả.
Bằng
cách này vị tỳ khưu đạt được khả năng thần thông đó
đã đạt đến năm khả năng Vasī (hay thuần thục liên quan
đến thiền Jhana (như khả năng tụ rút vào nhập thiền hay
tự trồi ra khỏi hiện trạng đó.) có thể đi xuyên qua một
bức liếp, một bức tường hay ngay cả đi xuyên ngọn núi
và rồi lại xuất hiện ở phía bên kia mà không bị cản
trở gì giống như đi ngang qua một chỗ trống không.
Dưới
đây là câu chuyện về phép lạ (thần thông) được gọi
là Tirokuḍḍādigamana (phép lạ (thần thông) dấu mình không
bị phát hiện) như đã được kể lại trong Thanh Tịnh Đạo
(Visuddhimagga) như sau. Tuy nhiên không có ví dụ nào kể lại
ai là người thường thực hiện phép lạ (thần thông) này.
Chính vì thế rất có thể đây chỉ là phỏng đoán- từ biến
cố này khi trưởng lão Moggallāna nhào xuống lòng đất và
rồi lại trồi lên ngay tại chân Đức Phật đang khi ngài
diễn giảng cho mẹ ngài tại cõi thiên đàng Tam Thập Tam Thiên
(Tāvatiṃsa) câu chuyện cho rằng một sự trình diễn như vậy
có thế được kể là phép lạ (thần thông) thuộc loại này.
Rất có thể tại sao ngài không bận tâm dẫn chứng bất kỳ
một ví dụ nào đặc biệt đốivới phép lạ (thần thông)
này.
6.
Phép lạ (thần thông) nhào vào lòng đất rồi lại trồi lên
(Paṭhavi-ummujjanimmuja pāṭihāriya)
Trích
đoạn Pali kể về phép lạ (thần thông) này như sau:
“Paṭhaviyāpi
ummujjanimmujaṃ karoti seyyathāpi udake” nghĩa là một vị tỳ
khưu đạt được phép lạ (thần thông) này, có thể nhào
vào lòng đất rồi lại trồi lên khỏi đó nếu như ngài
muốn thế.”
Tuy
nhiên cần lưu ý ở đây là đoạn văn viết bằng tiếng Pali
trên lại để động tác ‘trồi lên’ trước rồi mới tới
động tác ‘lặn xuống’. Bản dịch ở đây chỉ muốn khớp
với lẽ thông thường của những con người bình thường,
muốn kết luận là động tác “nhào xuống phải được thực
hiện trước động tác ‘trồi lên’
Tác
phẩm Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) giải thích loại phép lạ
(thần thông) này như sau:
“Một
chư vị tỳ khưu muốn thực hiện phép lạ (thần thông) này
phải nhập thiền Jhana đề mục thủy biến xứ (có nghĩa
là Āpokasiṇa) ngài phải thực hiện được điều này khi
đã nhập sâu vào thiền Jhana. Ngài phải xác định được
lòng đất ngài muốn nhào xuống và rồi thực hiện quyết
tâm. Tập trung tâm vào vùng đó (với sức mạnh thiền Jhana)
để biến chỗ đó thành nước. Kết quả là, vùng được
xác định đó ngay lập tức trở thành nước.”
Sau
khi đã mô tả cách thức, cho thấy làm thế nào ngài thực
hiện được điều đó Trưởng lão tác giả lại đưa ra một
đoạn khác trích trong Kinh Pali. (Khu. Pa. 31/593) để củng cố
cho lời tuyên bố của ngài như sau:
“
Một vị tỳ khưu đạt được thiền chứng (samāpatti). (một
hiện trạng thiền bậc cao) dựa trên nước có thể biến
đổi toàn bộ chỗ ngài muốn nhào xuống bằng cách làm quyết
tâm, dựa vào sức mạnh hành thiền Jhana, muốn khu vực đó
biến thành nước.
Chính
vì vậy nên ngài có thể nhào xuống đó như nhẩy xuống nước
vậy và rồi lại trồi lên sau đó giống y hệt như người
không đạt được khả năng làm phép lạ (thần thông) đó
nhẩy xuống nước rồi lại trồi lên.”
Còn
có nhiều giải thích mô tả nhiều kết quả phép lạ (thần
thông) này.
“Một
vị tỳ khưu đạt được khả năng thực hiện phép lạ (thần
thông) dựa trên thiền chứng (samāpatti) dựa trên nước ngài
ngoài khả năng nhào xuống lòng đất và rồi lại trồi lên,
ngài còn có khả năng biến đất trở thành bất kỳ loại
chất lỏng nào theo ý ngài muốn để uống hay dùng vào những
mục đích khác. Hơn thế nữa nếu ngài muốn biến nước
thành loại sữa ngon, dầu ăn, mật ong, nước mía hay bất
kỳ loại chất lỏng nào, ngài có thể làm như vậy theo như
ý muốn của ngài. Bất kỳ điều gì “được tạo ra” hay
biến đổi từ đó trở thành điều này điều nọ như trong
thực tế (tức là không chỉ có ảo giác hay ảo ảnh do kết
quả của khả năng thần thông.) Đây chính là đồ vật thực
sự thuộc loại đó và có thế dùng được. Trong trường
hợp sữa hảo hạng giống y hệt như sữa thực sự được
chế biến từ các loại sữa khác.
Một
hiệu quả phụ khác, có thể nói như vậy, cũng được đề
cập đến – đó là ngài có thể để cho nước đó làm ướt
hay ảnh hưởng gì, tức là khô ráo như cũ tuỳ theo ý ngài
muốn, kể cả nước được tạo nên để sử dụng hay cả
vũng nước ngài nhào xuống đó.
Có
một số vấn nạn mang nhiều ý nghĩa tương tự như câu hỏi
liên quan đến loại phép lạ (thần thông) vừa kể (tức là
loại thứ năm) ở đây tác giả đã tuyên bố như sau.:
“Mặt
đất ngài quyết định biến thành nước phải là loại nước
dành riêng cho ngài mà thôi. Đối với những người khác thì
vẫn chỉ là đất cứng như bình thường. Bất cứ ai cũng
có thể bước lên được hay có thể vào đó bằng bất kỳ
cách nào.”
Rồi
lại còn một đoạn bổ sung không kém phần hấp dẫn. Theo
tác giả, nếu ngài có thể theo ý muốn, biến vùng đó thành
nước để phục vụ người khác, ngài phải xác định được
thời gian ngài muốn thực hiện điều đó kéo dài trong bao
lâu. Sau đó nước lại phải biến thành đất trở lại như
cũ.
Còn
có đoạn bổ sung khác nữa đó là: nước được biến trở
lại thành đất trong vùng được xác định bằng quyết tâm
của ngài, không phải là bất kỳ loại nước nào hiện có
trong vùng đó như nước trong hồ hay trong chai trong lọ đâu.
Loại nước đó không thể biến thành đất được.
Đối
với những ai muốn có bằng chứng về đoạn này, tôi xin
trích đoạn văn Pali viết về điều này như sau:
“Tasseva
ca sa paṭhavī uakaṃ hoti, avasesajanassa paṭhavīyeva. Tattha manussā
pattikāpi gacchanti, yānādīhipi gacchantipi kasikammadīhipi karontiyeva.
Sace panāyaṃ tesampi udakam hotuti icchati, hoti yeva. Parichinakālaṃ
atikkamitvā yaṃ pakatiyā ghaṭotalākādīsu udekaṃ taṃ ṭhapetvā
avasesaṃ parichinnaṭṭhānaṃ paṭhavītyeva hoti.” (Thanh Tịnh
Đạo (Visuddhimagga 2/232)
Ta
không thấy đề cập đến một ví dụ nào về loại phép
lạ (thần thông) này. Nhưng biến cố khi Trưởng lão Moggallāna
nhào xuống lòng đất và rồi lại nổi lên ngay dưới chân
Đức Phật –điều này đã được một đám đông chứng
kiến, như đã được khẳng định trong tình tiết kể về
Phép song thông (nghĩa là phép lạ (thần thông) Đức Phật
hiện diện ở hai nơi cùng một lúc), dùng để xác định
lại sự kiện này như là một ví dụ điển hình nhất trong
trường hợp này.
7.
Abhijjamānodakagamana Pāṭihāriya
(Đi
Bộ Trên Nước Không Làm Xáo Trộn Mặt Nước)
Những
đoạn tiếng Pali như là lời Đức Phật nói liên quan đến
loại phép lạ (thần thông) này như sau:
“Udakepi
abhijjamāne gacchati seyyathāpi paṭhaviyam”
“
Một vị tỳ khưu đạt được khả năng có thể đi trên mặt
nước giống như đi trên mặt đất, không làm khuấy động
mặt nước.”
Dưới
đây là lời giải thích được trích từ tác phẩm Thanh Tịnh
Đạo (Visuddhimagga)
“Một
chư vị tỳ khưu muốn đi trên mặt nước mà không bị chìm
trong nước.(chân không chạm mặt nước) cần phải nhập thiền
Jhana dựa trên đề mục địa biến xứ (paṭhavīkasiṇa) (cho
đến khi ngài có được tầm nhìn rõ ràng về điều này và
có khả năng kiểm soát được việc mình làm. Khiến cho nước
phải tuân theo vị tỳ khưu ấy như ý muốn. Sau khi đã thoát
ra khỏi Thiền Jhana.tỳ khưu sẽ gắn tâm mình vào mặt đất
và quyết tâm.” Mong rằng mặt nước trong vùng trở nên cứng
như đất, thế rồi mặt nước sẽ chuyển đổi và vâng y
theo lời của vị tỳ khưu đó khiến cho ngài có thể bước
đi trên đó giống như bước đi trên mặt đất vậy.”
Đoạn
giải thích này lại được kèm theo những đoạn trích trong
Kinh Phật (Khu. Pa. 31/593) khẳng định rằng:
“Một
vị tỳ khưu nhập Thiền Chứng (samāpatti) dựa trên cơ sở
đất biến xứ, gắn tâm ngài lên mặt nước và quyết tâm,
“Mong rằng mặt nước trong vùng này trở nên cứng như đất”
nước sẽ tuân thủ ý muốn của tỳ khưu, chính vì thế ngài
đã bước đi trên đó mà không làm xáo trộn mặt nước.
Điều này đã diễn ra giống như một người bình thường
không có phép thần thông nhưng lại có thể bước trên mặt
đất mà không tạo ra bất kỳ rạn nứt nào trên đó.”
Dưới
đây còn có một lời giải thích được đưa ra như sau:
“Vị
tỳ khưu này còn có khả năng không những bước đi trên nước,
nhưng còn lưu lại trên đó trong bất kỳ tư thế nào, như
ngồi hay nằm trên đó.”
“
Ngoài ra ngài còn có thể biến nước thành pha lê, thành vàng,
thành một ngọn núi cao hay là một ngọn cây, hoặc thực tế
thành bất kỳ điều gì ngài muốn. Ngài chỉ cần thực hiện
quyết tâm và nước sẽ phản ứng lại theo như ý ngài muốn.”
Đoạn văn Pali mô tả lại sự việc này như sau: Na kevatañca
paṭhavīmeva maṇisuvannapabbatarukkhddīsupi yaṃ yaṃ icchati taṃ
vuttanayeneva āvajjitvā adhiṭṭhāti yathadhiṭṭhitameva hoti,
-- (trích trong Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) 2/232)
Thanh
Tịnh Đạo (Visuddhimagga) cũng mô tả rằng:
“Nước
được biến đổi thành đất cứng thông qua phép thần thông
đó chính là đất chỉ dành cho vị tỳ khưu mà thôi. Đối
với những người khác thì mặt nước vẫn y như cũ. Mặt
nước đó vẫn có thể là chỗ các sinh vật sống trong đó
như cá và rùa, có thể bơi lội cách thoải mái như trước.
Có một số loài chim có thể bơi lội trên mặt nước như
chim nước (một loại chim dùng để săn bắn) vẫn có thể
đi rong ruổi trong đó hoặc lặn xuống như bình thường.”
“Tuy
nhiên, nếu vị tỳ khưu với khả năng thần thông như thế
lại muốn biến nước cho cả những người khác nữa, ngài
cũng có thể làm được như vậy. Nhưng ngài phải xác định
việc này kéo dài trong bao lâu mặt nước cứng như thế. Sau
thời gian ấn định, thì mặt đất được “tạo thành”
như vậy sẽ trở lại tình trạng ban đầu. Những đoạn viết
bằng tiếng Pali như sau: Tasseva ca taṃ udakam paṭhavī hoti sesajanassa
udakameva. Macchakacchapā ca udakākākadayo ca tathāruciṃ vicaranti.
Sace panāyaṃ aññesampi manussānaṃ taṃ paṭhavī kātuṃ icchati.
Karotiyeva. Paricchinnakālātikkamena pana udakameva hoti. – Trích
Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) 2/233
Ngài
Trưởng lão Moggallāna muốn thực hiện một phép lạ (thần
thông) biến đổi mặt đất, nhưng đã bị Đức Phật ngăn
lại và không cho phép.
Đến
đây lại nổi lên một vấn nạn đang được nghiên cứu phát
xuất từ mối nghi ngờ chính đáng của một số người sợ
rằng, nếu như nước trong vùng đó biến thành đất cứng
để thực sự có thể bước đi trên đó, thì điều gì sẽ
xảy ra đối với những động vật sống trong nước? Liệu
chúng có thể bị do mặt đất cứng lại hay không? Ta không
tìm thấy câu trả lời nào cho câu hỏi này, nhưng có một
đoạn trích trong Kinh Phật Đại Phẩm (Mahāvagga 1/11) ở mức
độ có thể soi chiếu ánh sáng cho vấn đề này. Bài tường
thuật trong Kinh Phật có nội dung như sau:
Một
lần kia, đang lúc Đức Phật còn lưu lại trong thời gian An
Cư Kiết Hạ tại thành phố Verañjā cùng với một số vị
tỳ khưu rất đông, tổng số lên tới (khoảng) năm trăm vị.
Điều này đã khiến cho Đức Phật và các vị tỳ khưu khác
gặp rắc rối liên quan đến thực phẩm dùng hàng ngày. Có
rất ít người có khả năng dâng cho các tỳ khưu của bố
thí vì dân chúng chỉ có đủ thực phẩm cho chính họ mà
thôi. May mắn thay, cuối cùng thì cũng có một nguồn bố thí
được dành cho các vị đó tuy nhiên có hơi ít ỏi một chút.
Nguồn này là do đoàn thương gia buôn bán ngựa đến từ thị
trấn Uttarāpatha, mang theo với họ khoảng năm trăm con ngựa
để bán. Họ đang tìm chỗ ở qua mùa mưa tại thị trấn
Verañjā và tiến hành dâng cho mỗi vị sư khoảng độ bốn
vốc gạo đỏ (thuộc loại soàng nhất) bất cứ khi nào các
vị tỳ khưu không thể xin được của bố thí. Họ có thể
chạy đến chuồng ngựa của những thương gia buôn ngựa tại
đó họ nhận được phần lương thực dành cho mỗi người.
Loại gạo này phải đem giã trong một cái cối và lấy chày
giã nát ra trước khi ăn. Chính vì gạo quá cứng, do thuộc
chất lượng xấu. Chính Trưởng lão Ānanda cũng phải giã
gạo bằng cách đó và dâng cho Đức Phật sử dụng. Ngài
cũng đã tham gia khất thực giống ý như các tỳ khưu khác.
Nhìn
thấy điều kiện khốn khổ xảy ra cho Đức Phật và các
vị tỳ khưu, Trưởng lão Moggallāna tiến lại gần Đức Phật
và đề nghị với người, nói rằng,
“Tâu
Đức Thế Tôn, lúc này đang một trận đói xảy ra tại thị
trấn Verañjā. Dân chúng đang trong cảnh cực kỳ khổ sở.
Các bộ xương (những người chết đói) có thể tìm thấy
khắp nơi. Gạo cho dân chúng được phân phối theo định lượng.
Điều này đã trở thành cực kỳ khó khăn cho các tỳ khưu
đi khất thực có thể kiếm được những gì dân chúng dâng
tặng. Nhưng dưới mặt đất lại có rất nhiều loại vật
nhỏ như là ong. Chúng sạch sẽ. nếu ngài cho phép, Ôi Đấng
Thế Tôn, con sẽ lật mặt đất lên để các tỳ khưu có
được thức ăn đầy chất lượng.”
“Nhưng
Moggallāna, thế còn các sinh vật sống trên mặt đất này
thì sao (tức là con người và súc vật đang sống trên mặt
đất và dưới đó.)? Con sẽ làm gì đối với chúng?
“
Con sẽ tạo ra một trong hai cánh tay của con mở rộng ra như
thể bãi đất. Điều này dành cho các tạo vật đó cư ngụ.
Rồi con sẽ lật mặt đất lên với cánh tay còn lại. (Ekāhaṃ
bhante pāṇiṃ abhinimminissāmi seyyathāpi mahāpaṭhavī. Ye paṇhavīnissitā
pana. Te Tattha saṇkāmessāmi ekena hatthena paṭhaviṃ parivattessāmīti.)”
“Không
được đâu Moggallāna, không được hân hoan lật ngược mặt
đất lên như thế. Các sinh vật sẽ gặp phải kết quả ngược
lại.” Đức Phật phán (Alaṃ Moggallāna mā te rucci paṭhaviṃ
parivattetuṃ vipallāsanpi sattā paṭilabheyyunti).”
“
Ôi Đức Thế Tôn, rồi sau đó con sẽ sai tất cả các tỳ
khưu đến Kurupadīpa để khất thực. (Sādhu bhante sabbo bhikkhusañgho
uttarakuruṃ piṇḍāya gaccheyyāti)”
“Nhưng
điều gì sẽ xảy ra đối với các tỳ khưu không có được
phép thần thông?”
“
Con sẽ khiến họ đi tới đó bằng phép thần thông của con.
Ôi Đức Thế Tôn. (Tathāhaṃ bhante karissāmi yathā sabbe bhikkhū
gacchissatīti.