PHẦN
VIII
TỔNG
KẾT
PHÁP
MÔN TIỆN LỢI
Pháp
tu nhĩ căn viên thông rất tiện lợi, giản dị. Lúc hạ thủ
phản văn, liền lìa mọi ý niệm phân biệt, không bận nhiều
việc, mượn âm thanh hiểu rõ cái nghe, không lấy cảnh bị
nghe động tịnh làm cái nghe. Đây là do cái tánh nghe để
nghe rõ tiếng tăm mà không phải do tiếng tăm tạo thành cái
nghe.
Phải
hiểu rằng cái nghe này là một niệm không sanh. Tánh nghe lìa
tướng nghe và bị nghe, thường nghe thấu suốt mười phương,
bao hàm muôn pháp. Tánh nghe này đều có tiếng phát hay không
có tiếng phát, vẫn rõ ràng như tánh thấy. Hành giả chưa
liễu ngộ hoàn toàn, khi tĩnh tọa cũng có thể nhận rõ điều
đó. Khi tĩnh tọa, nhất niệm bất sanh, sẽ biết được tánh
nghe rỗng lặng khắp nơi, tiếng tăm xa gần đều hiện rõ
trong tánh nghe một cách trọn vẹn.
Lúc
yên tĩnh tính nghe chu biến vô cùng, do đó mới biết diệu
tánh vốn sẵn có, vì loạn tâm nên tạm bị ngăn che.
Kết
lại, hành giả dụng công ra tay tu tập phải hoàn toàn và
thường xuyên chú tâm vào cái nghe, nghe lại cái tánh nghe bên
trong của mình, không để bị gián đoạn, bị chi phối bởi
ngoại cảnh, lâu ngày sẽ đạt đại định.
Lúc
ấy, dù có dùng tâm thức khởi diệt cũng không biến đổi
được tánh nghe (vì tánh nghe không liên hệ gì đến tâm thức).
Mới hiểu rằng tánh nghe trong sáng rỗng lặng chu biến cùng
khắp vậy.
Tu Viện HUỆ QUANG
THÍCH
HUỆ HƯNG phỏng dịch
GHI
CHÚ
4
KHOA: Năm ấm, sáu nhập, mười hai sứ, 18 giới
7
ĐẠI: Địa Đại, Thủy Đại, Hỏa Đại, Phong Đại, Không
Đại, Kiến Đại, Thức Đại.
Trong
Kinh tóm thủ bốn khoa và bảy đại về Như Lai Tạng để
phát khởi chơn ngộ.
3
NHƯ LAI TẠNG:
1)
Không Như Lai Tạng: Tạng thể vô tướng
2)
Bất không Như Lai Tạng: Tạng thể đầy đủ các pháp sinh
khởi và tiếp tục.
3)
Không Bất không Như Lai Tạng: Tạng thể viên dung phi tức
phi ly.
10
PHÁP GIỚI TÂM: Tâm gồm chứa đầy đủ chủng tử 10 pháp
giới:
1)
Phật;
2)
Bồ Tát;
3)
Duyên Gíc;
4)
Thanh Văn;
5)
Thiên;
6)
Nhơn;
7)
Atula;
8)
Súc sanh;
9)
Ngạ quỷ;
10)
Địa Ngục.
TỨ
GIA HẠNH
1)
Noãn;
2)
Đảnh;
3)
Nhẫn;
4)
Thế Đệ Nhứt.
Tiếp
theo 10 vị Hồi Hướng là 4 vị Gia Hạnh.
Pháp
giới bình đẳng, tính đức được viên thành chỗ giác ngộ
như Phật, tức lấy cái Phật Giác làm tâm mình. Diệt trừ
các pháp nhỏ nhiệm, cũng như khi dùi cho ra lửa để đốt
cái cây, vừa mới có hơi ấm, thì gọi là Noãn Địa.
Lấy
cái tâm mình làm chỗ nương đứng của Phật, như lên chót
vót núi cao, thân đã vào hư không mà bên dưới còn chút nương
tựa làm ngăn ngại, thì gọi là Đảnh Địa.
Tâm
và Phật đồng nhau, Tâm và Phật đều không thể phân biệt,
không phải quên, không phải nhớ, khéo được Trung Đạo,
gọi là Nhẫn Địa.
Mê,
Ngộ bình đẳng, gọi là Trung Đạo và cả cái Trung Đạo
không còn nữa, gọi là Thế Đệ Nhứt Địa.