LUÂN
HỒI
Bao
lâu Nghiệp Lực tồn tại thì còn luân hồi, vì con người
chỉ là biểu tượng cụ thể của Nghiệp Lực (Kammic force)
không trông thấy nầy. Chết không gì khác hơn là sự chấm
dứt tạm thời của hiện tượng tạm bợ ấy, chứ không
phải là sự hủy diệt hoàn toàn của con người đó. Cuộc
sống hữu cơ kết thức, nhưng Nghiệp Lực tồn tại hoàn
toàn không bị xáo trộn bởi sự tan rã của thân xác nhất
thời nầy: sự chấm dứt chập tư tưởng (cuối cùng) của
người chết hiện tại quyết định một thức mới trong kiếp
sống sau.
Chính
do Nghiệp, bắt nguồn từ vô minh và dục vọng, đã tạo điều
kiện cho sự tái sanh. Nghiệp quá khứ tạo điều kiện để
ta luân hồi trong kiếp hiện tại, và Nghiệp hiện tại cùng
với Nghiệp quá khứ, tạo điều kiện để ta luân hồi trong
kiếp tương lai. Hiện tại là con đẻ của quá khứ và trở
thành cha mẹ của tương lai.
Nếu
chúng ta quyết chắc rằng có quá khứ, hiện tại và cuộc
sống vị lai thì tức nhiên chúng ta phải đứng trước một
vấn đề bí ẩn – “Nguồn gốc cuối cùng của đời sống
là gì?”. Hoặc phải có một sự bắt đầu, hoặc không có
sự khởi thủy của đời sống.
Một
học thuyết, nhằm cố gắng giải quyết vấn đề, chủ trương
nguyên nhân đầu tiên (của đời sống) là Thượng Ðế (God),
được xem như một năng lực hay một đấng Toàn Năng.
Một
học phái khác phủ nhận có nguyên nhân đầu tiên, vì theo
kinh nghiệm chung, nhân sanh quả và quả trở thành nhân. Trong
chuỗi dài nhân và quả như thế, ta không thể quan niệm một
sự khởi đầu. Theo khuynh hướng thứ nhất, đời sống có
một khởi điểm; còn lý thuyết thứ hai thì không có khởi
điểm.
Theo
quan điểm khoa học, chúng ta là sản phẩm trực tiếp của
tinh trùng và tiểu não của cha mẹ sanh ra. Vậy trước đời
sống (của ta) bắt buộc phải có đời sống (của cha mẹ
ta). Nhưng về chất nguyên sinh (Protoplasm) đầu tiên của sự
sống thì các nhà khoa học không thể giải thích được.
Theo
Phật Giáo, chúng ta sinh ra từ cái bào thai hành động (Kammayamoni).
Cha mẹ chỉ cấp dưỡng một phần rất nhỏ. Như vậy, trước
một chúng sanh (trong kiếp hiện tại) phải có một chúng sanh
(trong kiếp quá khứ). Trong lúc thọ thai, chính Nghiệp quá
khứ tạo điều kiện cho thức đầu tiên làm nguồn sống
cho bào thai. Chính Nghiệp Lực vô hình phát sinh từ kiếp quá
khứ đã tạo nên hiện tượng tinh thần và hiện tượng của
sự sống trong một hiện tượng vật chất sẵn có để gồm
đủ ba yếu tố nhằm cấu tạo nên con người.
Có
người sanh ra chỗ này tức nhiên phải có chúng sanh chết
ở nơi khác. Sự tái sinh của một chúng sanh hay nói đúng
ra là sự phát sinh của ngũ uẩn hoặc những hiện tượng
tâm vật lý trong kiếp hiện tại tiếp nối sau sự chết của
một chúng sanh trong kiếp quá khứ; cũng như người ta thường
nói, khi mặt trời mọc tại nơi nầy, tức là mặt trời lặn
ở một chỗ khác. Lối diễn đạt bí ẩn nầy có thể được
hiểu rõ ràng hơn khi ta tưởng tượng cuộc sống như một
làn sóng chứ không phải là một đường thẳng. Sanh và tử
chỉ là hai giai đoạn trong một tiến trình. Sanh rồi tử,
và tử để rồi sanh. Sự tiếp nối bất tận của chuỗi
sanh tử nầy gắn liền với mỗi dòng sống của cá nhân tạo
nên điều mà thuật ngữ gọi là Luân Hồi (Samsara) - một
cuộc đi tái diễn (vòng tròn).
Nguồn
gốc cuối cùng của đời sống là gì?
Ðức
Phật dạy rằng: - “Sự luân hồi này không biết bao giờ
mới chấm dứt. Chúng sanh lúc khởi đầu, vì bị vô minh che
lấp và trói buộc bởi tham dục, nên đã mãi lang thang đi
xa, không nhận biết được”.
Dòng
đời này cứ tiếp tục chảy chừng nào nó còn được nuôi
dưỡng bởi nước bùn của vô minh và ái dục. Chỉ khi nào
con người muốn đoạn diệt hết vô minh và ái dục, dòng
đời lúc ấy mới ngừng chảy; và luân hồi cũng chấm dứt
như trường hợp của chư Phật và các vị A La Hán (Arahats).
Khởi điểm đầu tiên của dòng đời này ta không thể xác
định, vì giai đoạn của dòng sống ta không thể nhận biết
được khi nó chứa đầy vô minh và tham dục.
Ở
đây đức Phật chỉ viện dẫn về sự khởi đầu dòng sống
của mỗi chúng sanh. Và để cho các khoa học gia suy luận về
nguồn gốc và sự tiến hóa của vũ trụ. Ðức Phật không
cố gắng giải quyết tất cả những vấn đề đạo đức
và triết học vốn làm rối trí nhân loại. Ngài cũng không
đề cập đến những học thuyết và lý luận không hướng
tới sự giải thoát hay cải thiện con người. Ðức Phật
cũng không đòi hỏi nơi tín đồ của Ngài một đức tin mù
quáng về Nguyên Nhân Ðầu Tiên (của sự sống). Duy nhất
Ngài chỉ thảo luận đến vấn đề khổ đau và chấm dứt
sự khổ. Với mục đích thực tế và rõ ràng trong ý tưởng
này, tất cả mọi vấn đề không thích dụng khác, đức Phật
đều hoàn toàn không đề cập tới.
Nhưng
làm sao chúng ta có thể tin rằng có một kiếp sống quá khứ?
Bằng cớ giá trị nhất mà người Phật tử có thể dẫn
chứng về sự luân hồi là do nơi đức Phật, vì Ngài đã
phát triển trí tuệ đến trình độ Ngài có thể thấy nhớ
đến những kiếp quá khứ và vị lai.
Theo
lời dạy của đức Phật, các đệ tử của Ngài cũng tu tập
phát triển trí tuệ này để có thể nhớ lại ít nhiều những
kiếp trước của họ.
Ngay
cả các đạo sĩ (Rishis) Ấn Ðộ trước thời đức Phật,
cũng đặc biệt có được những thần thông như thiên nhãn,
thiên nhĩ, tha tâm thông và nhớ lại đời trước v.v...
Cũng
có một số người, do luật giao cảm, bất ngờ nhớ lại
kiếp quá khứ hoặc những đoạn nào trong kiếp trước của
họ. Các trường hợp như vậy rất hiếm, nhưng qua những
lần họ được thí nghiệm, nhiều trường hợp đã mang lại
một vài tia sáng đối với quan niệm về kiếp quá khứ. Ðó
là kết quả thí nghiệm của các nhà siêu linh học và những
sự kiện huyền bí mà ta gọi là triệu hồn và âm linh nhập.
Trong
trạng thái thôi miên, có vài người đã kể lại những kinh
nghiệm ở kiếp trước của họ, trong khi một vài kẻ khác,
không những thấy được kiếp quá khứ của người khác mà
còn nhờ đó chữa được bệnh nhân.
Ðôi
khi chúng ta gặp thấy những hiện tượng bí ẩn mà chúng
ta không tài nào giải thích nổi, ngoại trừ tin vào sự tái
sanh.
Có
bao lần chúng ta gặp người mà chúng ta chưa từng gặp, nhưng
tự nhiên trong trí chúng ta nhớ chừng như đã quen biết họ
đâu đây? Bao nhiêu lần ta viếng thăm những nơi (mà ta chưa
đến) nhưng ta có cảm tưởng như quen thuộc hoàn toàn với
cảnh ấy từ lúc nào?
Ðức
Phật đã dạy: “Do sự thân cận quá khứ hay lợi ích hiện
tại, mối tình thâm thời xa xưa đấy lại nổi dạy như cánh
sen vượt lên mặt nước”.
Do
sự thí nghiệm của các nhà tâm linh học hiện đại, những
sự giao cảm với ma quỷ, các hiện tượng gọi hồn kỳ bí
và đồng cốt nhập v.v... đã làm sáng tỏ phần nào về vấn
đề luân hồi.
Trên
thế gian có những bậc cao siêu, những đấng Toàn Giác như
chư Phật. Làm sao họ tiến hóa bất ngờ như thế được?
Có thể nào chỉ trong một kiếp sống mà các vị ấy thành
tựu được kết quả (xuất chúng) như vậy chăng?
Chúng
ta giải thích thế nào về trường hợp các vĩ nhân như Ngài
Buddhaghosa (40), Panini (41), Kalidasa, Homer (42) và Plato (43); những
thiên tài như Shakespeare (44), và thần đồng như Pascal (45),
Mozart (46), Beethoven (47), Raphael, Ramanujan (48) v.v...
Thuyết
truyền thống không đủ để giải thích các trường hợp
đó. “Nếu trong ông bà, cha mẹ, con cháu các vị ấy cũng
có những vị thần đồng, dù khá hơn họ, thì cũng có
thể chứng minh được thuyết truyền thống”.
Làm
sao họ có thể đạt đến trình độ siêu việt như thế nếu
trong kiếp trước họ chưa sống cuộc đời cao thượng và
đã gặt hái được những kinh nghiệm tương tự? Phải chăng
là do sự ngẫu nhiên đã đưa đẩy họ sinh trưởng trong các
hoàn cảnh thuận lợi và (gia đình) có những bậc cha mẹ
đặc biệt đó?
Với
thời gian vài năm hay nhiều lắm là 100 năm mà chúng ta hiện
hữu ở thế gian này chắc chắn là chưa đủ đối với sự
chuẩn bị cho một cuộc đời vĩnh cửu.
Nếu
chúng ta tin rằng có hiện tại và tương lai, hẳn nhiên chúng
ta tin có quá khứ. Hiện tại là con đẻ của quá khứ, và
cũng là cha mẹ của tương lai.
Nếu
chúng ta có những lý do tin rằng có kiếp sống trong quá khứ
thì chắc chắn không có lý do gì để không tin rằng chúng
ta sẽ còn tiếp tục sống sau khi kiếp hiện tại kết thúc.
Chính đời sống quá khứ và vị lai đã giải thích rõ ràng
cho lý do tại sao “trong đời những người đạo đức thường
chịu nhiều khổ cực, còn những kẻ gian ác lại gặp cảnh
giàu sang”.
Một
văn hào Tây Phương nói: “Chúng ta dầu tin có kiếp sống
quá khứ hay không, niềm tin này vẫn là giả thuyết hợp lý
duy nhất để tạo nên nhịp cầu vượt qua những hố ngăn
cách trong sự hiểu biết của con người về các sự kiện
trong cuộc sống hằng ngày. Lý trí giúp ta biết rằng ý niệm
về kiếp sống và Nghiệp Báo quá khứ có thể giải thích
về trình độ khác biệt giữa hai đứa trẻ sanh đôi, và
làm sao con người như Shakespeare, với những kinh nghiệm giới
hạn, có thể miêu tả chính xác một cách kỳ diệu biết
bao nhân vật thuộc nhiều loại khác nhau, những cảnh tượng
v.v... mà thực ra ông ta không thể biết được; nó giải thích
tại sao tác phẩm của các bậc thiên tài đã vượt trội
hẳn kinh nghiệm mà họ có thể có; nó giải thích hiện tượng
thần đồng, sự khác biệt sâu xa về mặt tinh thần và đạo
đức, trí óc và thể xác; về điều kiện, tình thế và hoàn
cảnh xung quanh mà ta có thể quan sát được khắp nơi trên
thế gian và vân vân”.
Có
thể nói rằng căn cứ vào thực nghiệm, lý thuyết luân hồi
không thể nào chứng minh và cũng không có thể bác bỏ; mà
nên chấp nhận nó như một sự kiện xác thực hiển nhiên.
Ðức
Phật dạy thêm rằng, nguồn gốc của Nghiệp Báo là do vô
minh, không hiểu biết về Tứ Diệu Ðế. Cho nên, vô minh là
nguyên nhân tạo nên sự sanh tử, và khi chúng ta tu tập chuyển
đổi vô minh thành giác ngộ thì sự sanh tử (luân hồi) tất
nhiên sẽ chấm dứt.
Kết
quả của phương pháp phân tích nầy được lược tóm trong
lý Thập Nhị Nhân Duyên.
Re-birth
As
long as this Kammic force exists there is re-birth, for beings are merely
the visible manifestation of this invisible Kammic force. Death is nothing
but the temporary end of this temporary phenomenon. It is not the complete
annihilation of this so-called being. The organic life has ceased, but
the Kammic force which hitherto actuated it has not been destroyed. As
the Kammic force remains entirely undisturbed by the disintegration of
the fleeting body, the passing away of the present dying thought- oment
only conditions a fresh consciousness in another birth.
It
is Kamma, rooted in ignorance and craving, that conditions rebirth. Past
Kamma conditions the present birth; and present Kamma, in combination with
past Kamma, conditions the future. The present is the offspring of the
past, and becomes, in turn, the parent of the future.
If
we postulate a past, present, and a future life, then we are at once faced
with the alleged mysterious problem - "What is the ultimate origin of life?"
Either there must be a beginning or there cannot be a beginning for life.
One
school, in attempting to solve the problem, postulates a first cause, God,
viewed as a force or as an Almighty Being.
Another
school denies a first cause for, in common experience, the cause ever becomes
the effect and the effect becomes the cause. In a circle of cause
and effect a first cause is inconceivable. According to the former, life
has had a beginning; according to the latter, it is beginningless.
From
the scientific standpoint, we are the direct products of the sperm and
ovum cells provided by our parents. As such life precedes life. With regard
to the origin of the first protoplasm of life, or colloid scientists plead
ignorance.
According
to Buddhism we are born from the matrix of action (Kammayoni). Parents
merely provide an infinitesimal small cell. As such being precedes being.
At the moment of conception it is past Kamma that conditions the initial
consciousness that vitalizes the foetus. It is this invisible Kammic energy,
generated from the past birth that produces mental phenomena and the phenomenon
of life in an already extant physical phenomenon, to complete the trio
that constitutes man.
For
a being to be born here a being must die somewhere. The birth of a being,
which strictly means the arising of the five aggregates or psycho-physical
phenomena in this present life, corresponds to the death of a being in
a past life; just as, in conventional terms, the rising of the sun in one
place means the setting of the sun in another place. This enigmatic statement
may be better understood by imagining life as a wave and not as a straight
line. Birth and death are only two phases of the same process.
Birth
precedes death, and death, on the other hand, precedes birth. This constant
succession of birth and death in connection with each individual life flux
constitutes what is technically known as Samsara - recurrent wandering.
What
is the ultimate origin of life?
The
Buddha declares: - "Without cognizable end is this Samsara. A first beginning
of beings, who, obstructed by ignorance and fettered by craving, wander
and fare on, is not to be perceived".
This
life-stream flows ad infinitum, as long as it is fed by the muddy waters
of ignorance and craving. When these two are completely cut off, then only,
if one so wishes, does the stream cease to flow; rebirth ends as in the
case of the Buddhas and Arahats. An ultimate beginning of this life-stream
cannot be determined, as a stage cannot be perceived when this life-force
was not fraught with ignorance and craving.
The
Buddha has here referred merely to the beginning of the life-stream of
living beings. It is left to scientists to speculate on the origin and
the evolution of the universe. The Buddha does not attempt to solve all
the ethical and philosophical problems that perplex mankind. Nor does He
deal with theories and speculations that tend neither to edification nor
to enlightenment. Nor does He demand blind faith from His adherents anent
a First Cause. He is chiefly concerned with the problem of suffering and
its destruction.
With
but this one practical and specific purpose in view, all irrelevant side
issues are completely ignored.
But
how are we to believe that there is a past existence?The most valuable
evidence Buddhists cite in favour of rebirth is the Buddha, for He developed
a knowledge which enabled Him to read past and future lives.
Following
His instructions, His disciples also developed this knowledge and were
able to read their past lives to a great extent.
Even
some Indian Rishis, before the advent of the Buddha, were distinguished
for such psychic powers as clairaudience, clairvoyance, thought-reading,
remembering past births, etc.
There
are also some persons, who, probably in accordance with the laws of association,
spontaneously develop the memory of their past birth, and remember fragments
of their previous lives. Such cases are very rare, but those few well-attested,
respectable cases tend to throw some light on the idea of a past birth.
So are the experiences of some modern dependable psychists and strange
cases of alternating and multiple personalities.
In
hypnotic states some relate experiences of their past lives; while a few
others, read the past lives of others and even heal diseases.
Sometimes
we get strange experiences which cannot be explained but by rebirth.
How
often do we meet persons whom we have never met, and yet instinctively
feel that they are quite familiar to us? How often do we visit places,
and yet feel impressed that we are perfectly acquainted with those surroundings?
The
Buddha tells us:- "Through previous associations or present advantage,
that old love springs up again like the lotus in the water".
Experiences of some reliable modern psychists, ghostly phenomena, spirit
communications, strange alternating and multiple personalities and so on
shed some light upon this problem of rebirth.
Into
this world come perfect Ones like the Buddhas and highly developed personalities.
Do they evolve suddenly? Can they be the products of a single existence?
How
are we to account for great characters like Buddhagosa, Panini, Kalidasa,
Homer and Plato, men of genius like Shakespeare, infant prodigies like
Pascal, Mozart, Beethoven, Raphael, Ramanujan, etc.?
Heredity
alone cannot account for them. "Else their ancestry would disclose it,
their posterity, even greater than themselves, demonstrate it".
Could
they rise to such lofty heights if they had not lived noble lives and gained
similar experiences in the past? Is it by mere chance that they are been
born of those particular parents and placed under those favourable circumstances?
The
few years that we are privileged to spend here, or for the most five score
years, must certainly be an inadequate preparation for eternity.
If
one believes in the present and in the future, it is quite logical to believe
in the past. The present is the offspring of the past, and acts in turn
as the parent of the future.
If
there are reasons to believe that we have existed in the past, then surely
there are no reasons to disbelieve that we shall continue to exist after
our present life has apparently ceased. It is indeed a strong argument
in favour of past and future lives that "in this world virtuous persons
are very often unfortunate and vicious persons prosperous".
A Western
writer says: "Whether we believe in a past existence or not, it forms the
only reasonable hypothesis which bridges certain gaps in human knowledge
concerning certain facts of every day life. Our reason tells us that this
idea of past birth and Kamma alone can explain the degrees of difference
that exist between twins, how men like Shakespeare with a very limited
experience are able to portray with marvellous exactitude the most diverse
types of human character, scenes and so forth of which they could have
no actual knowledge, why the work of the genius invariably transcends his
experience, the existence of infant precocity, the vast diversity in mind
and morals, in brain and physique, in conditions, circumstances and environment
observable throughout the world, and so forth".
It
should be stated that this doctrine of rebirth can neither be proved nor
disproved experimentally, but it is accepted as an evidentially verifiable
fact.
The
cause of this Kamma, continues the Buddha, is avijja or ignorance of the
Four Noble Truths. Ignorance is, therefore, the cause of birth and death;
and its transmutation into knowingness or vijja is consequently their cessation.
The
result of this analytical method is summed up in the Paticca Samuppada.