Mục
Lục Khóa Thứ Tư
Duyên
Giác và Bồ Tát Thừa Phật Giáo
Bài
Thứ 7
Lục
Ðộ (tiếp theo)
Ðộ
thứ ba: Tinh Tấn Ba La Mật
A.
Mở Ðề
Ngạn
ngữ ta có câu: "Ăn không lo, của kho cũng hết". Thực vậy,
dù tiền rừng bạc biển mà ăn rồi ngồi không, thì cơ nghiệp
cũng có ngày tiêu tan. Ðôí với người giàu, lười biếng
còn như thế, huống hồ đối với người nghèo túng, thì
lười biếng là một chứng bệnh rất nguy hiểm...
Người
làm ruộng không siêng năng cày cấy, bón phân tát nước, thức
khuya dậy sớm, lo lắng mọi việc, thì đến mùa lúa, chắc
chắn sẽ bị thất bại, thiếu trước hụt sau, nợ nần vây
kéo, cả năm buồn bả.
Anh
thợ máy hay chị thợ may không siêng năng với nghề nghiệp,
lười biếng ăn chơi mãn tháng suốt năm, vì tiền bạc không
dư nên phải vất vả, đến khi đau ốm lại càng khổ vô
cùng.
Người
đi buôn bán, không siêng năng thức khuya dậy sớm, mua tảo
bán tần, thì phải bị lỗ lã, thâm thủng nhiều ngày, mang
công mắc nợ, nên phải sang tiệm thế đồ, gia tài khánh
kiệt.
Trong
đạo Phật cũng vậy, lười biếng là một cái tội. Người
học đạo không tinh tấn thức khuya dậy sớm tham thiền, quán
tưởng, niệm Phật tụgn kinh, không lo hoằng dương chánh pháp,
cứ biếng nhác qua ngày, tiêu pha của đàn na tí chủ; như
thế mình đã không tự độ, thì làm sao đột ha được !
Hiện tại không có lợi ích gì cho đạo, sau khi chết phải
trả nợ cho đàn na thí chủ. Nói chung lại, người lười
biếng dù ở ngoài đời hay trong đạo, dù làm việc gì cũng
không thành công.
Muốn
tránh những điều tai hại trên, ta phải tu pháp Tinh tấn Ba
la mật.
B.
Chánh Ðề
I.
Ðịnh Nghĩa
"Tinh"
là tinh chuyên (ròng rặt) một việc không có xen tạp. "Tấn"
là tiến tới mãi mãi không dừng, không gián đoạn hay thối
lui.
Hai
chữ tinh tấn nói theo nghĩa thông thường là siêng năng chuyên
cần; theo Duy thức học, thì tinh tấn là món trong mười một
món thiện tâm sở, không phải thuộc về phần tội ác. Bởi
vậy, người siêng năng làm những điều sai quấy như siêng
năng đào đường khóet vách, cờ bạc rượu chè thì không
phải là tinh tấn, mà duy thức học gọi là "phóng dật" (buông
lung)
II.
Thành Phần Của Tinh Tấn Ba La Mật
a)
Tinh tấn ngăn các điều ác đừng sanh. Nghĩa là các điều
ác, từ trước đến giờ mình chưa làm đến, thì từ nay
về sau cũng phải tinh tấn đừng cho nó phát sinh. Thí dụ
như từ hồi nào đến giờ, ta không hề sát sinh hại vật,
trộm cướp gian giảo, trêu hao ghẹo nguyệt, nói lời dối
trá hung ác và cờ bạc rượu chè v.v...thì từ đây về sau
ta cũng phải tinh tấn thêm lên, cố gắng giữ gìn cho đừng
sanh khởi.
b)
Tinh tấn diệt cho mau các điều ác đã sanh. Nghĩa là các điều
ác mà mình đã lỡ làm rồi, thì phải tinh tấn diệt trừ
cho mau, thí dụ như ta lỡ tạo những tội ác tham lam trộm
cướp, đa mê sắc dục, giận dữ kiêu căng, thì nay ta phải
tinh tấn đừng cho nó tăng trưởng thêm nữa, mà trái lại
phải diệt trừ cho chóng.
c)
Tinh tấn làm cho các điều lành phát sinh. Nghĩa là từ trước
đến nay có những điều lành ta chưa thực hiện được, thì
nay ta phải tinh tấn để cho nó phát hiện ra trong hành động.
Thí dụ, lâu nay ta chưa làm những việc thiện xã hội, bỏ
công bỏ của ra giúp người nghèo đói tật nguyền, hay ta
chưa quy y thọ giới, ăn chay niệm Phật, học đạo nghe kinh
v.v...thì từ ngày hôm nay ta phải tinh tấn làm cho các điều
làm này được phát sanh.
d)
Tinh tấn làm cho các điều lành tăng trưởng. Nghĩa là các
điều lành đã được phát sanh rồi, nay ta phải tinh tấn
làm cho nó tăng trưởng hơn nữa, hay ta đã quy y rồi, bây
giờ phải tinh tấn phát nguyện trì giới. Nếu ta đã thọ
Ngũ Giới rồi, bây giờ phải tinh tấn tu Bát quan trai...Tóm
lại, tất cả việc lành từ ngoài đời cho đến trong đạo,
mình đã làm thì phải tinh tấn làm sao cho mỗi nagỳ được
phát triểủn.
IV.
Phải Tinh Tấn Như Thế Nào Mới Ðúng Chánh Pháp?
Tinh
tấn, cũng như bố thí và trì giới, đều có hai phương diện:
a)
Tinh tấn có chấp tướng. Có người trước mặt mọi người,
thì rất tinh tấn, lăng xăng làm việc này việc khác, tỏ
ra cần mẫn chăm chỉ để được tiếng khen, nhưng khi không
ai nhòm ngó, thì lại rất giãi đãi. Có người vì sợ người
trên la rầy, quở phạt mà tinh tấn; nhưng khi được tự do,
không ai kiểm soát thì lại buông lung. Có người tinh tấn
với một tâm lý háo thắng, quyết hơn người để tự cao
tự đại.
Tinh
tấn với một dụng tâm không trong sạch, như vì danh, vì lợi,
vì sự kiêu căng v.v...đều là tinh tấn chấp tướng, không
đúng là tinh tấn Ba la mật.
b)
Tinh tấn không chấp tướng. Tinh tấn không chấp tướng tức
là tinh tấn một cách chân thành, không vì dục vọng mà chính
vì mình nhiều tội lỗi, nên quyết tâm sửa chữa, thấy mình
cần giải thoát ra khỏi luân hồi, nên phải gấp rút chuyên
cần tu luyện. Người tinh tấn không chấp tướng thì dù ở
giữa đám đông người hay ở một mình, dù có người nhắc
nhở kiểm soát hay không ,dù đạt được quả vị cao hay thấp
v.v...cũng không bao giờ thay đổi ý chí và thái độ quyế
tiến của mình, ma mục đích là giải thoát mình và người
ra khỏi cảnh khổ sanh tử luân hồi.
IV.
Công Ðức Của Tinh Tấn Ba La Mật
Trong
tất cả sự nghiệp, vĩ đại ở đời, hay kết quả vẻ vang
trong đạo, cái bí quyết duy nhất để thành công là pháp
tinh tấn. Tinh tấn như là chất dầu xăng làm cho chiếc xe
hơi chạy. Ðộng cơ dù tốt, người lái dù giỏi, con đường
dù bằng phẳng, mục đích dù gần, mà không dầu xăng thì
chiếc xe vẫn ở nguyên một chỗ.
Cho
nên câu nói cuối cùng của đức Phật Thích Ca với các Ðệ
tử trước khi nhập diệt là: "Hỡi các người, hãy tinh tấn
lên để giải thoát". Người thọ trì Tam quy, tinh tấn giữ
năm giới và làm các điều phước thiện, thì sẽ được
sanh lại làm nhân đạo, phúc thọ song toàn. Người tinh tấn
tu Thập thiện và tu Tứ thiền, Bát định, thì sẽ sanh về
cõi Trời Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới. Người thấy
các khổ cảnh sanh lòng nhàm chán cảnh đời, quyết tâm dứt
trừ các phiền não, tinh tấn tu ba mươi bảy phẩm trợ đạo,
kết quả sẽ chứng được bốn quả Thanh van. Người quán
thấy mười hai nhân duyên là nguồn gốc của nhiều kiếp
sanh tử luân hồi, tinh tấn tu hành, quyết đoạn trừ mười
hai nhân duyên, sẽ thành quả Duyên giác. Các vị Bồ Tát,
xứng theo tự tánh vô tham của mình, tinh tấn tu pháp bố thí
ba la mật; xứng theo tự tánh vô sân, tinh tấn tu pháp nhẫn
nhục ba la mật; xứng theo tự tánh vô si, tinh tấn tu pháp
trì giới ba la mật; xứng theo tự tánh tịch tịnh, tinh tấn
tu pháp tu pháp thiền định ba la mật...Tóm lại, các vị Bồ
Tát trong khi tu, vì xứng với thể tánh chân tâm của mình
mà tu pháp lục độ, không chấp ở nơi ngã tướng, nhân tướng,
chúng sinh tướng, thọ giả tướng, không thấy mình có, có
người, có năng sở, bỉ thử, thì khi nhân hạnh Bồ Tát được
viên mãn, sẽ thành quả Phật.
Xem
thế đủ biết công đức của tinh tấn lớn lao biết chừng
nào. Tu pháp môn nào cũng vậy, hễ có tinh tấn mới có hiệu
qủa, không tinh tấn thì hòan toàn thất bại
C.
Kết Luận
Giá
trị và lợi ích của tinh tấn không thể nghĩ bàn, vậy trong
khi làm việc đời cũng như việc đạo, chúng ta phải luôn
luôn chuẩn bị sẵn đức tinh tấn, như người tài xế chuẩn
bị xăng nhớt, trước khi làm những cuộc hành trình xa xôi.
Nếu chúng ta không luyện được đức tinh tấn, không chiến
thắng được tánh giải đãi, buông lung thì chúng ta hãy cân
nhắc rằng, công việc mà chúng ta sắp làm sẽ hoàn toàn thất
bại. Công việc tu hành, đi từ bờ mê đến bến ngộ, đường
dài muôn trùng vạn dặm, trải qua bão táp mưa sa, nếu không
có được đức tinh tấn, như các bùa hộ mệnh và bí quyết
tiến thủ, thì chúng ta chỉ quanh quẩn mãi trong biển sanh
tử luân hồi.
Một
lần nữa, hãy nghe lời đức Bổn sư dạy còn văng vẳng bên
tai: "Hỡi các người! Hãy tinh tấn lên để giải thoát".
Bài
Thứ Bảy (tiếp theo) 07B Nhẫn
Nhục Ba La Mật