Ký Ức
Về Biến Cố 1963 tại Việt Nam
Bác
sĩ Erich Wulff
Nhất
Nguyên dịch Việt
Ban
Biên Tập Khuông Việt : Trong biến cố 1963 tại Việt Nam,
Bác Sĩ Eric Wulff vừa là một nhân chứng quan trọng, vừa là
một ân nhân của phong trào tranh đấu Phật Giáo chống chế
độ độc tài Ngô Ðình Diệm. Ông là tác giả quyển
hồi ký « Viêtnamesische Lehrejahre (Những năm dạy học ở Việt
Nam), mà Minh Nguyện đã từng trích dịch trong phần
tài liệu Khuông Việt từ nhiều số qua.Vì thế,
Khuông Việt đã yêu cầu Ông ghi lại một số kỷ niệm trong
khoảng thời gian ấy. Vì thì giờ eo hẹp, Ông chỉ có thể
ghi lại cho chúng ta một vài ký ức còn đậm nét trong tâm
thức Ông và yêu cầu chúng ta tra cứu lại quyển sách trên,
nếu muốn biết thêm chi tiết. Khuông Việt xin chân thành
cám ơn Ông, một ân nhân và là một người bạn lâu đời
của chúng ta.
Thấm
thoát bốn mươi năm đã trôi qua. Kỹ niệm về những tháng
ngày này đã khá phai nhạt trong ký ức, tuy nhiên nhiều
hình ảnh vẫn còn ghi đậm.
Bác
Sĩ E. Wulff với Thượng Tọa Thích Trí Quang tạ i chùa Ấn
Quang (tháng 11-1967)
Trước
ngày hôm đó, chúng tôi được tin, Ngô Ðình Diệm, nhà độc
tài thiên chúa giáo thời đó, đã ra lệnh cấm treo cờ Phật
giáo nhân ngày lễ Phật Ðản và một bàn thờ treo cờ Phật
ngoài đường đã bị phá huỷ.
Sáng
ngày 8 tháng năm 1963 - nếu tôi nhớ không lầm thì đó là
một ngày chúa nhật- Tôi đã hụt theo dõi một cuộc biểu
tình phản đối lệnh cấm trên, cuộc biểu tình đầu
tiên từ nhiều năm qua. Ðồng nghiệp của tôi, Raimund Kaufmann
và Hans Hoerderscheid kể lại rằng họ đã tham dự cuộc biểu
tình đó, đã quay phim và thâu thanh được bài diển văn của
nhà sư lãnh đạo Phật Giáo Huế, Thích Trí Quang. Tất cả
đã diển ra một cách êm thắm.
Buổi
tối, trên đường đi bộ đến rạp chiếu bóng, tôi gặp
không biết cơ man nào là người, đang đổ về Ðài Phát Thanh
qua đường bờ sông Lê Lợi, con đường mà ngày thường không
còn ai đi lại vào giờ này. Giữa đường, tôi gặp Tôn thất
Kỳ, một trong những sinh viên của tôi. Anh cho tôi biết, TT
Trí Quang sẽ thuyết giảng tại đó và khuyên tôi nên đi cùng,
anh sẽ thông dịch cho tôi hiểu. Ðêm ấy xảy ra như thế
nào, tôi đã kể rõ trong quyển sách « Vietnamesishe Lehrejahren
» (Những năm dạy học ở Việt Nam) [1].
Sau
đó, Kaufmann, Hoelterscheid và tôi vào Sài Gòn để thông tin
cho các đặc phái viên ngoại quốc, nhưng kết quả khá giới
hạn. Tôi bèn đáp phi cơ đi Nam Vang, mang hình ảnh thu được
và thư khẩn của TT Trí Quang thoát khỏi vòng kiểm duyệt
của Sài Gòn để gửi đi các nước Tây Phương. Vài tin tức
được đăng tải lúc bấy giờ trên các tờ báo lớn ở Pháp
và ở Mỹ, nhưng nói chung không có tiếng vang nào đáng kể.
Ảnh
Bác Sĩ Wulff, Kaufmann, Hoelterscheid và các bạn Mỹ, Ba Lan của
ông trước ngày rời Sài Gòn (Cuối tháng 6, 1963)
Trong
khi đó, các cuộc biểu tình phản đối liên tiếp xảy ra
khắp nước. Những tu sĩ Phật Giáo Huế đã bắt đầu tuyệt
thực, họ được nhóm Bác Sĩ Ðức chúng tôi chăm sóc. Từ
những ngày đầu tháng sáu, cảnh sát bắt đầu dùng lựu
đạn cay chống lại những người biểu tình. Tôi yêu cầu
đại diện của chính quyền cho biết các chất hóa học chứa
trong loại vũ khí này để có thể chữa liệu đúng đắn
cho những người trúng phải chất hơi này. Vì lý do đó, tôi
bị bắt giữ vài giờ và bị gọi vào Sài Gòn cùng với Hoelterscheid
và Kaufmann và bị buôc tội « âm mưu lật đổ ». Trong khi
chúng tôi chờ đợi quyết định của Diệm về số phận
của chúng tôi : Bắt giữ hay trục xuất, thì xảy ra vụ tự
thiêu đầu tiên của HT Thích Quảng Ðức tại một ngả tư
đường Sài Gòn. Biến cố đó cuối cùng đã làm thức tỉnh
dư luận thế giới. Cuối tháng sáu, chúng tôi mới được
phép rời Việt Nam.
E.Wulff,
được tiếp đón nồng nhiệt khi trở lại Huế sau ngày
đảo chánh (Với Thượng Tọa Thích Trí Quang và Hòa Thượng
Thích Ðôn Hậu, Huế 14.4.1964)
Vào
ngày 1 tháng 11 năm 1963, Diệm bị lật đổ. Ðến tháng tư
1964, tôi trở lại Việt Nam.
Nhiều
người bạn Việt Nam của chúng tôi, từng thuộc thành phần
đối lập và thân Phật Giáo, bây giờ đã ở trong chính quyền
mới. Thế nhưng những kế hoạch cải tổ từng được họ
tuyên bố, đã không được tiến hành. Thay vì thực hiện
những dự định hòa giải mà họ đã nhắm đến để tiến
tới hòa bình với « Việt Cộng » trước đó, giờ đây họ
lại chấp nhận đứng về phía Mỹ, và chịu hoàn toàn dưới
quyền người Mỹ . Ngay trong hàng ngủ những tu sĩ Phật Giáo
cũng không thống nhất về vấn đề này. TT Trí Quang im tiếng.
Sau khi tôi trở lại Việt Nam, vài sinh viên và một số bạn
quen biết của chúng tôi đã công nhận vớí tôi là họ đã
đi theo hay hơn thế nữa, vào hẳn trong thành phần chiến đấu
của «Việt Cộng ». Những lý do họ viện dẫn, và nhất
là tình hình chuyển biến trong nước, càng lúc càng thuyết
phục tôi hơn.
Khoảng
một năm sau đó, tự trong thâm tâm, tôi đã đứng về phía
họ.
.
Từ
ấy đến nay, hàng chục năm đã trôi qua trên đất nước
Việt Nam cũng như đã qua đi trong cuộc sống chúng ta. Cho đến
năm 1975, cuộc chiến đã làm hao tổn bao nhiêu xương máu,
nhưng cuối cùng cuộc chiến đó đã chấm dứt bằng một
chiến thắng Việt Nam và bằng sự thống nhất đất nước.
Tôi đã vui mừng phấn khởi không ít khi ấy. Nhưng sau đó
là những năm đớn đau, dằn vặt, với những sai lầm nghiêm
trọng của giới lãnh đạo, bắt đầu bằng một chính sách
tả khuynh tập thể vào khoảng năm 1978 để sau cùng chuyển
hướng quá độ vào một nền kinh tế tư bản thị trường.
Những thành phần tu sĩ Phật Giáo muốn độc lập với mọi
chính sách của chính quyền, đã bị bóp nghẹt, theo ý tôi,
một cách vô ích. Giờ đây có vẽ như những đàn áp, bóp
nghẹt của những đầu óc thiển cận ấy đã qua đi, tôi
được nghe từ mọi phía là ở Việt Nam, người ta được
thở lại phần nào không khí tự do. Ðiều đó lại gieo cho
tôi một số hy vọng rằng mọi hy sinh từ bao nhiêu năm nay
đã không phải là hoàn toàn vô nghĩa.
Erich
Wulff
Tháng
tư 2003
Source:
http://khuongviet.com