Lửa,
lửa cháy ngất tòa sen,
Tám
chín phương nhục thể trần tâm hiện thành thơ, quỳ cả
xuống
Hai
vầng sáng rưng rưng
Đông
Tây nhòa lệ ngọc
Chắp
tay đón một mặt trời mới mọc
Ánh
Đạo vàng phơi phới đang bừng lên, dâng lên
Ô
đích thực hôm nay trời có mặt
Giờ
là hoàng đạo nguy nga
Muôn
vạn khối sân si vừa mở mắt
Nhìn
nhau: tình huynh đệ bao la
Nam
mô Đức Phật Di Đà
Sông
Hằng kia bởi đâu mà cát bay.
Thương
chúng sinh trầm luân bể khổ
Người
rẽ phăng đêm tối đất dày
Bước
ra ngồi nhập định về hướng Tây
Gọi
hết lửa vào xương da bỏ ngỏ
Phật
Pháp chẳng rời tay
Sáu
ngã luân hồi đâu đó
Mang
mang cùng nín thở
Tiếng
nấc lên từng nhịp báng xe quay
Không
khí vặn mình theo, khóc òa lên nổi gió
Người
siêu thăng… giông bảo lắng từ đây
Bóng
người vượt chín tầng mây
Nhân
gian mát rượi bóng cây Bồ đề.
Ngọc
hay đá, tượng chẳng cần ai tạc
Lụa
hay tre, nào khiến bút ai ghi
Chỗ
người ngồi: một thiên thu tuyệt tác
Trong
vô hình sáng chói nét từ bi.
Rồi
đây…rồi mai sau…còn chi ?
Ngọc
đá cũng thành tro, lụa tre dần mục nát
Với
thời gian, lê vết máu qua đi
Còn
mãi chứ, còn trái tim Bồ tát
Dội
hào quang xuống chốn A tì
O?
ngọn lửa huyền vi…
Thế
giới ba nghìn, phút giây ngơ ngác
Từ
cõi vô minh
Hướng
về cực lạc
Vần
điệu thi nhân chỉ còn là rơm rác
Và
cũng chỉ nguyện được là rơm rác
Thơ
cháy lên theo với lời kinh
Tụng
cho nhân loại hòa bình
Trước
sau bền vững tình huynh đệ này
Thổn
thức nghe lòng trái đất
Mong
thành quả phúc về Cây
Nam
Mô Thích ca Mưu Ni Phật
Đồng
loại chúng con nắm tay nhau tràn nước mắt
Tình
thương hiện tháp chín tầng xây.
Thi
sĩ Vũ Hoàng Chương
(viết
tại Sàigòn ngày 15 tháng 7 năm 1963,
để
tưởng niệm Hòa Thượng Bồ Tát Thích Quảng Đức).