6
TỈNH
GIÁC VỀ CÁI CHẾT
His
Holiness Dalai Lama giảng
Ngay
trong khi đang dệt vải
Người
ta đi đến chỗ kết thúc
Với
những sợi chỉ mảnh đã được dệt xong
Cuộc
đời của con người cũng như vậy.
-
Lời
Phật Thích Ca.
Mọi
người cần phải tỉnh giác về cái chết, đó là việc suy
ngẫm rằng mình sẽ không sống lâu trên cõi đời này. Nếu
không có ý thức về sự chết, người ta sẽ không biết lợi
dụng kiếp người đặc biệt này mà mình đang có được.
“Nhất thất nhơn thân, vạn kiếp bất phục”, có nghĩa
là một khi thân này mất rồi thì vạn kiếp khó mà có lại
được. Nên kiếp làm người này là có ý nghĩa vì do sống
trong đời này con người có thể thành tựu được kết quả
quan trọng mà mình mong muốn.
Phân
tích sự chết không có nghĩa là để mình sợ chết, mà là
để biết giá trị của đời người quý báu này, trong khi
sống người ta có thể thực hành nhiều pháp môn quan trọng.
Thay vì sợ chết, bạn cần phải suy ngẫm rằng khi cái chết
đến gần, mình sẽ mất cơ hội tốt để tu tập. Như vậy
suy ngẫm về sự chết sẽ mang lại thêm năng lực cho việc
tu tập của bạn.
Bạn
cần phải chấp nhận rằng sự chết là điều tất yếu trong
cuộc đời này. Đức Phật đã khẳng định rằng
“một
nơi không có sự chết, là nơi không có thật, không có trên
hư không, không có trong biển cả, cũng không có cả trong núi
rừng”.
Nếu
chấp nhận rằng sự chết là một phần của đời sống thì
khi cái chết đến gần, bạn sẽ có thể đối diện nó dễ
dàng hơn.
Khi
mọi người biết một cách sâu xa ngay trong tâm mình rằng
sự chết sẽ đến nhưng tránh suy nghĩ đến nó, rõ ràng là
không hiểu biết và không có lợi ích. Điều này cũng đúng
khi mọi người chấp nhận rằng tuổi già là một phần của
cuộc đời, không muốn có tuổi già và tránh nghĩ về nó.
Thái độ như vậy đưa đến sự không chuẩn bị về tâm
trí và khi tuổi già đến, mọi thứ sẽ rất khó khăn.
Nhiều
người đã già rồi nhưng vẫn làm như là mình còn trẻ lắm.
Nhiều lần khi gặp lại những người bạn lâu năm, thí dụ
như một số nghị sĩ ở những nước như Hoa Kỳ, tôi nói
“chào ông bạn già”. Ý của tôi là chúng ta đã biết nhau
từ lâu chứ tôi không nói tới chuyện ‘già nua’. Nhưng
khi tôi chào như vậy, một số người đã chỉnh lại tôi
một cách mạnh mẽ: “chúng ta không có già, chúng ta là bạn
lâu năm”. Thực sự họ đã già, với những sợi lông đang
mọc ra ở hai lỗ tai, một dấu hiệu của tuổi già, nhưng
họ khó chịu với tuổi già. Như vậy là thiếu suy nghĩ về
sự đời.
Tôi
thường nghĩ về cuộc đời tối đa là một trăm năm của
một đời người, mà so với tuổi thọ của trái đất này
thì đời sống của con người có là bao. Trong một đời ngắn
ngủi này, con người nên cố gắng sống cẩn thận không gây
ra khổ đau cho mình và người khác. Đời sống này rất quý
báu không nên tạo ra sự hủy diệt mà nên được dành cho
những hoạt động có tính cách xây dựng, hay ít nhất cũng
không làm tổn hại đến người khác hoặc gây khổ đau rắc
rối cho họ. Như vậy những tháng năm ngắn ngủi của chúng
ta như một du khách trên hành tinh này sẽ có ý nghĩa. Nếu
một du khách đến thăm một nơi nào đó trong một thời gian
ngắn mà gây ra nhiều rắc rối, như vậy là sai lầm. Nhưng
nếu như một du khách, bạn làm cho người khác hạnh phúc
trong khoảng thời gian hạn hẹp này, như vậy là khôn ngoan,
và bạn rời khỏi nơi này để đến nơi khác bạn sẽ cảm
thấy hạnh phúc. Nếu bạn quậy phá, dù chính bạn không gặp
khó khăn nào trong thời gian ở nơi này, nhưng bạn sẽ tự
hỏi chính mình trong thời gian ở nơi đây mình đã làm được
cái gì.
Cuộc
đời một trăm năm, phần đầu là trẻ thơ, phần cuối là
tuổi già, thường giống như một con vật, chỉ có ăn và
lăn ra ngủ. Khoảng giữa kéo dài vài chục năm có thể sống
một cách có ý nghĩa. Đức Phật nói:
“Nửa
cuộc đời người ta ngủ. Mười năm sống trong tuổi thơ.
Hai mươi năm sống trong tuổi già. Trong mươi năm còn lại,
đau buồn, than thở và lo nghĩ, chiếm nhiều thời gian, và
hàng trăm thứ bệnh tật lấy đi nhiều thời gian hơn nữa”.
Để
làm cho cuộc đời có ý nghĩa, hãy vui vẻ chấp nhận tuổi
già và cái chết như một phần của cuộc đời mình. Mọi
người gặp khó khăn nghĩ đến cái chết nhưng lại dễ dàng
trong tham lam, gây thêm rắc rối, và có ý làm tổn hại người
khác.
Chúng
ta thấy những con người được xem là những nhân vật lớn,
như các bậc vua chúa, xây những lâu đài và những tòa nhà
cao ốc, chúng ta thấy rõ ràng trong tâm trí của họ cho rằng
họ sẽ sống mãi trong cuộc đời này. Hậu quả của sự
tự lừa dối này là có thêm đau khổ và thêm rắc rối cho
nhiều người khác.
Đối
với những người không tin có đời sống tương lai, việc
suy ngẫm về thực tại cũng có ích lợi và có tính khoa học.
Vì con người, tâm trí cũng như tất cả những hiện tượng
đều có nhân duyên khác cùng thay đổi trong từng phút giây,
điều suy ngẫm này dẫn đến khả năng phát triển bản thân
theo hướng tốt. Nếu đời sống này không bao giờ đổi thay
thì chúng ta sẽ mãi mãi chịu sự khổ đau. Khi ta biết rằng
vạn vật luôn biến đổi thì dù ta đang trải qua một giai
đoạn rất khó khăn, ta vẫn có thể tìm thấy niềm an ủi
trong sự hiểu biết rằng tình trạng đó sẽ không như vậy
mãi mãi. Vì vậy không có việc gì phải tuyệt vọng.
Vận
mạng tốt cũng không trường cửu, và như vậy khi sự việc
tốt đẹp đến với mình, mình không nên tham muốn quá nhiều.
Ý tưởng cho rằng mọi thứ sẽ không bao giờ thay đổi là
một sai lầm tai hại.Thí dụ, dù ta chấp nhận là có những
kiếp sau, ta chỉ nghĩ đến hiện tại và xem tương lai ít
quan trọng hơn. Như vậy ta sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt khi
cuộc sống của ta đang có thời giờ rảnh rỗi và những
điều kiện thuận lợi để tu tập những pháp môn lợi ích.
Sự hiểu biết rõ ràng về giáo lý vô thường luôn là điều
tốt cho chúng ta.
Do
nhận thức được đời sống là vô thường, con người có
ý thức về kỷ luật và có sự nhiếp phục tâm trí của
mình. Kỷ luật hay tu luyện không có nghĩa là cấm kỵ, mà
có nghĩa là có sự giằng co giữa lợi ích dài hạn và lợi
ích ngắn hạn, bạn hy sinh ích lợi ngắn hạn và chọn lợi
ích dài lâu về sau. Đây là sự tự kỷ luật phát xuất từ
sự có ý thức về luật nhân quả nghiệp báo. Thí dụ để
cho bao tử của tôi hồi phục sau cơn bạo bệnh mới đây,
tôi tránh dùng những thức ăn có chất chua và đồ uống lạnh
dù những món này có vẻ ngon miệng và hấp dẫn. Loại kỷ
luật này có mục đích phòng vệ. Cũng như giống như vậy,
việc suy ngẫm về sự chết đưa đến sự tự kỷ luật hay
tự kiềm chế, tự phòng vệ, chứ không phải là sự trừng
phạt.
Loài
người có đủ tiềm năng để tạo ra những điều tốt, nhưng
để có thể sử dụng trọn vẹn tiềm năng này, cần phải
có sự tự do. Chủ nghĩa độc tài là chướng ngại cho sự
phát triển này. Để bổ túc, tự do cá nhân có nghĩa là bạn
không trông cậy vào một cái gì từ bên ngoài và không đợi
chờ hiệu lệnh của người khác, mà bạn tự có sáng kiến.
Vì vậy Đức Phật thường nói đến “giải thoát cá nhân”,
có nghĩa là tự giải thoát, không qua một tổ chức nào. Mỗi
cá nhân phải tạo dựng tương lai tốt đẹp cho chính mình.
Tự do và chủ nghĩa cá nhân đòi hỏi phải có sự tự kỷ
luật. Nếu những điều này bị lợi dụng cho những cảm
xúc phiền não thì sẽ có những hậu quả tai hại. Tự do
và sự tự kỷ luật phải đi đôi với nhau.
Mở
rộng tầm mắt
Theo
Phật Giáo thì mục tiêu cao nhất của mọi hành giả là đắc
thành Phật quả để có năng lực cứu độ chúng sanh. Tuy
nhiên, một mức thành tựu trung bình có thể giải thoát hành
giả khỏi chu trình sinh, lão, bệnh và tử, đầy đau khổ,
một mức thành tựu thấp hơn nhưng vẫn có giá trị ở chỗ
làm cho các kiếp sống tương lai của hành giả thuận lợi
hơn. Từ việc làm thay đổi các kiếp sống của mình cho tốt
hơn, hành giả có thể đạt được giải thoát để rồi cuối
cùng sẽ chứng thành Phật quả. Trước hết tầm mắt của
bạn mở rộng bao gồm các kiếp tương lai, và rồi, do hiểu
biết vận mạng của mình, tầm mắt của bạn mở rộng thêm,
để bao gồm thêm các kiếp luân hồi. Sau cùng sự hiểu biết
này có thể mở rộng đến những người khác, qua ý nguyện
từ bi mong cho chúng sanh thoát khổ và loại trừ nguyên nhân
đưa đến khổ đau. Lòng từ bi này là nền tảng thúc đẩy
bạn phát nguyện tu tập để thành Phật.
Bạn
phải có sự quan tâm đến những phương diện sâu hơn của
đời sống để có ảnh hưởng đến các kiếp tương lai,
hầu có thể hiểu trọn vẹn tính chất của khổ đau và kiếp
luân hồi. Tiếp theo sự hiểu biết về luân hồi đau khổ
này là điều kiện cần phải có để phát triển trọn vẹn
lòng từ bi. Cũng có thứ tự giống như vậy, người Tây Tạng
chúng tôi đang tìm cách đạt được một mức độ tự trị
ở Tây Tạng để có thể phục vụ tốt cho người dân tốt
hơn, nhưng chúng tôi cũng đang cố gắng để có đời sống
ổn định trong tình trạng sống lưu vong ở Ấn Độ. Sự
thành tựu mục tiêu lớn tự trị tùy thuộc vào sự thành
tựu tạm thời có đời sống lưu vong ổn định nói trên.
Những
bất lợi của sự không có ý thức về sự chết
Biết
rằng mình sẽ chết, đó là điều lợi ích. Tại sao? Nếu
không có ý thức về sự chết, bạn sẽ không để ý đến
việc tu tập mà chỉ sống một cách vô nghĩa, không tìm hiểu
những thái độ và hành vi nào gây ra đau khổ và những loại
nào đưa đến phúc lạc.
Nếu
không nghĩ rằng mình có thể chết sớm, bạn sẽ rơi vào
ảo tưởng thường tồn rằng “còn lâu mình mới chết”
(I’ll die later on, later on). Khi đến lúc cuối cùng, dù có
cố gắng thành tựu một điều giá trị nào đó, bạn sẽ
không còn sức lực nữa. Nhiều người Tây Tạng gia nhập
tu viện khi còn trẻ để học kinh điển, nhưng khi đến lúc
tu tập thực sự thì khả năng của họ có phần thiếu hụt.
Đó là vì họ không hiểu đúng giáo lý vô thường.
Nếu
sau khi suy nghĩ về phương pháp tu tập, bạn quyết định áp
dụng pháp tu nhập thất mấy tháng hay mấy năm, như vậy bạn
đã ứng dụng được nhận thức về lý vô thường của mình.
Nhưng nếu quyết định mau chóng đó không được duy trì bởi
việc quán niệm tính chất hủy diệt của vô thường thì
việc tu tập của bạn sẽ nhạt phai đi. Đó là lý do có những
người nhập thất nhiều năm nhưng việc tu tập không có ảnh
hưởng gì đến đời sống của họ sau đó. Quán niệm vô
thường không những thúc đẩy việc tu tập của bạn mà còn
tiếp thêm năng lượng cho bạn nữa.
Nếu
có ý thức mạnh về tính tất yếu và tính bất ngờ của
cái chết thì bạn vận động được từ bên trong, giống
như có một người bạn cảnh cáo mình vậy, “hãy cẩn thận,
hãy thành tâm, một ngày nữa đã trôi qua” (Be careful, be earnest,
another day is passing).
Có
thể bạn xuất gia sống trong tu viện. Như vậy bạn đã có
pháp danh và y phục của người tu sĩ. Bạn sẽ có những hoạt
động bận rộn ít hơn. Bạn sẽ thay đổi thái độ với
đời sống, hướng sự chú tâm của mình đến những mục
tiêu xa hơn. Còn bằng ngược lại bạn tiếp tục bận tâm
đến những chuyện phù phiếm của thế gian như ăn ngon, mặc
đẹp, ở chỗ sang trọng, nói chuyện nhảm nhí, có nhiều
bè bạn và người thân quen, kể cả tạo ra nhiều kẻ thù
nếu có ai đó làm điều gì mà bạn không thích và đưa đến
xung đột và rồi tranh chấp với nhau, như vậy bạn không
có gì tốt hơn trước đây, lúc chưa xuất gia, và có lẽ
còn tệ hơn trước đó nữa. Nên nhớ, nếu chỉ tránh những
sinh hoạt phù phiếm vì sợ các bạn đồng tu đánh giá thấp
mình thì cũng chưa đủ, mà phải có sự chuyển hóa từ bên
trong. Điều này đáng cho chư vị tăng ni cũng như người cư
sĩ tại gia ghi nhớ và áp dụng vào việc tu tập.
Có
lẽ bạn đã quen có ý tưởng thường tồn, nghĩ rằng mình
còn lâu mới chết và khi còn sống, cần phải có những thú
vui thông thường như người khác. Do muốn hưởng thụ trong
đời sống hiện tại, dù ít có ý nghĩa lâu dài, bạn sẵn
sàng dùng những phương tiện thiếu đạo đức để có được
những gì mình muốn, như cho vay lấy lãi cắt cổ, lợi dụng
bạn bè, kiện tụng… để có nhiều hơn những nhu cầu lợi
dưỡng cho đời sống. Vì bạn đã chọn lối sống như vậy
nên tiền bạc trở nên hấp dẫn hơn là học đạo lý, và
ngay cả khi bạn muốn tu tập, bạn cũng không chú ý nhiều
đến việc ấy. Nếu một trang sách rơi xuống đất, có thể
bạn ngần ngại lượm nó lên, những nếu một tờ giấy bạc
rơi xuống đường thì sự việc lại khác đi. Nếu gặp những
người đã cống hiến cuộc đời mình cho những mục tiêu
sâu xa, có thể bạn nghĩ tốt về sự cống hiến đó, nhưng
chỉ có thế thôi. Còn nếu bạn gặp một người mặc quần
áo sang trọng, phô bày sự giàu có, có thể bạn sẽ khởi
tâm thèm muốn, bạn cầu mong mình cũng sẽ được như vậy,
và rốt cuộc bạn sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được
mục đích tham muốn ấy.
Một
khi bị lôi cuốn vào dòng chảy phù hoa của đời sống trần
tục, những cảm xúc phiền não tham lam, sân hận, si mê, ganh
tỵ, kiêu ngạo của bạn sẽ gia tăng, và đưa đường dẫn
lối cho bạn tạo thêm ác nghiệp. Những cảm xúc phiền não
này chỉ gây rắc rối, làm cho bản thân và những người
xung quanh rơi vào tình trạng khó chịu. Dù có thể bạn đã
biết chút ít về việc tu tập, nhưng bạn vẫn tích lũy thêm
của cải vật chất và liên can với nhiều người hơn, rốt
cuộc có thể nói bạn đang thực hành những chuyện phù phiếm
của thế gian này, khởi tâm tham ái đối với những người
mà bạn có cảm tình, và khởi tâm sân hận đối với những
người mà bạn không ưa, và bạn tìm cách để theo đuổi
những cảm xúc não phiền này. Khi đã đến chỗ này, dù có
nghe nói về những pháp tu chân chánh, bạn cũng sẽ lưỡng
lự và bỏ qua. Suốt kiếp luân hồi từ vô thỉ cho đến
ngày nay, bạn đã quen có những xúc cảm phiền não, nhưng
bây giờ bạn có thêm pháp phù phiếm. Như vậy tình trạng
trở nên tệ hại hơn, làm cho bạn xa cách với những gì thực
sự ích lợi hơn.
Bị
lôi kéo bởi sự tham muốn, bạn sẽ không bao giờ tìm thấy
sự hài lòng. Bạn không làm cho người khác hạnh phúc, và
chắc chắn không làm cho chính mình hạnh phúc. Khi trở nên
vị kỷ hơn với những cái “của mình” thì bất cứ người
nào can thiệp vào cũng tức khắc trở nên mục tiêu giận
dữ của bạn. Dù bạn xem trọng những người bạn thân của
mình và những người thân của mình, nhưng họ không thể
giúp gì cho bạn lúc sinh ra và lúc mình qua đời.
Bạn
ra đời một mình và rồi sẽ ra đi một mình. Nếu vào ngày
bạn qua đời, một người bạn có thể đi cùng thì sự bám
giữ vào bạn bè có giá trị, nhưng không thể có chuyện đó.
Khi bạn tái sanh trong một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, nếu
những người bạn trong kiếp trước có thể giúp đỡ một
điều gì đó thì cũng là một sự liên hệ có giá trị, nhưng
sự kiện này không thể xảy ra. Vậy mà trong khoảng thời
gian giữa lúc ra đời và lúc chết, kéo dài mấy chục năm,
những người bạn đó là “bạn của mình”, “anh chị em
của mình”. Sự chấp thủ không đúng chỗ này đã không
đưa đến lợi ích gì cả, mà chỉ tạo thêm tham sân si mà
thôi.
Khi
quá tham ái với những người mình ưa thích và cũng quá sân
hận với những người mình ghét. Khi sinh ra đời, bạn không
biết ai là ai hết. Dù tất cả chúng ta đều muốn có hạnh
phúc và không muốn đau khổ, nhưng bạn vẫn thích một số
người và nghĩ “họ là bạn của mình” và ghét một số
người “những người này là kẻ địch của mình”. Bạn
gắn nhãn hiệu và biệt danh cho họ rồi khởi tâm tham ái
hoặc sân hận. Như vậy thì có giá trị gì? Không có giá
trị gì cả. Vấn đề ở đây là mình dành quá nhiều năng
lực cho những chuyện phù phiếm của cuộc đời này. Những
giá trị tâm linh lớn lao lại bị bỏ quên trước những điều
nhỏ nhen như thế.
Nếu
bạn không tu tập, và khi sắp qua đời bạn được vây quanh
với những người bạn và những người đã làm việc cùng
với bạn, thay vì có một người nào đó nhắc nhở bạn về
việc tu tập tâm linh, đạo đức, rõ ràng chính bạn đã mang
lại sự rắc rối cho mình. Sự sai lầm này của bạn là bạn
không có ý thức về vô thường.
Lợi
ích của tỉnh giác về giáo lý vô thường
Tuy
nhiên, nếu bạn phải đợi đến giờ phút cuối mới thấm
thía sự thật rằng mình sẽ chết, và bạn nhận định một
cách thực tế tình trạng của mình ngay bây giờ, bạn sẽ
không bị chi phối bằng những mục tiêu phù phiếm nữa. Bạn
sẽ không lơ đễnh với những mục tiêu quan trọng lâu dài.
Bạn nên quyết định ngay từ đầu là mình sẽ chết, và
hãy tìm hiểu những điều giá trị thực sự. Nếu ghi nhớ
là đời sống trôi qua rất nhanh, bạn sẽ trân quý thời gian
và sẽ làm những gì có giá trị. Với ý thức mạnh mẽ về
sự chết tất yếu sẽ đến với mình, bạn sẽ thấy mình
cần phải tu tập, chuyến hóa tâm trí, và không lãng phí thời
giờ với những thú vui từ ăn uống đến chuyện phiếm về
chiến tranh, những cuộc tình lãng mạn và về đời tư của
người khác.
Hết
thảy chúng sanh đều muốn mình hạnh phúc và không muốn khổ
đau. Chúng ta dùng nhiều kỹ thuật khác nhau để giải trừ
những đau khổ lớn cũng như nhỏ. Loài người chúng ta biết
thực hành những phương pháp tu tập sớm trong đời của mình
để tránh đau khổ về sau. Trong cuộc đời, những người
có tu và những người không tu đều tìm cách giảm bớt một
số nỗi khổ và giải trừ những nỗi khổ khác, có khi còn
dùng sự đau đớn nhỏ làm phương tiện vượt qua đau khổ
lớn và đạt được một loại hạnh phúc nào đó.
Mọi
người đều cố gắng loại trừ đau đớn bên ngoài, nhưng
có một phương pháp khác để giải trừ đau khổ ở mức
sâu xa hơn, nhắm tới việc giảm thiểu hay diệt trừ đau
khổ trong những kiếp tương lai, và hơn nữa, giải trừ tất
cả mọi hình thức đau khổ cho chính mình cũng như cho chúng
sinh. Phương pháp này gọi là tu tập tâm linh.
Những
phương pháp này bao gồm sự điều chỉnh thái độ. Như vậy,
về căn bản, tu tập có nghĩa là điều chỉnh tốt ý nghĩ
của mình. Trong tiếng Sanskrit, tu tập tâm linh được gọi
là “Dharma”, nghĩa là “cái nắm giữ”. Điều này có nghĩa
là do điều chỉnh những thái độ xấu, bạn thoát khỏi một
mức khổ đau và như vậy được “giữ lại” khỏi sự
đau khổ đó. Việc tu tập tâm linh này có công năng bảo vệ
bản thân mình và người khác, khỏi rơi vào hố sâu của
sinh tử khổ đau.
Từ
việc đầu tiên hiểu tình trạng của mình trong vòng luân
hồi và tìm cách giữ mình lại khỏi đau khổ, bạn truyền
đạt sự chứng ngộ của mình cho người khác và phát khởi
lòng từ bi, tức là nguyện cứu giúp chúng sinh thoát khổ.
Dù chỉ là một sinh linh, bạn có lý do chính đáng để chọn
con đường giúp đỡ nhiều sinh linh khác, nhưng cũng có một
điều khác, đó là do chú tâm đến lợi ích của người khác,
chính bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn. Có lòng từ bi, bạn
sẽ bớt sự đau khổ của chính mình và gia tăng sức mạnh
nội tâm.
Để
tôi kể cho bạn nghe về một thí dụ nhỏ, mới đây tôi ở
Bồ Đề Đạo Tràng (Bodhgaya), tôi bị bệnh nhiễm trùng đường
ruột mãn tính. Trên đường đến bệnh viện tôi cảm thấy
rất đau, và đổ nhiều mồ hôi. Xe của chúng tôi đi qua khu
vực núi Kên kên (tức là Linh Thứu Sơn) và ở vùng này dân
làng rất nghèo. Nói chung thì Bihar là một tiểu bang nghèo,
nhưng nghèo nhất là vùng này. Tôi không trông thấy một trẻ
em đi học. Chỉ có sự nghèo khổ và bệnh tật. Tôi nhớ
rất rõ một bé trai bị bại liệt, đeo những thanh kẹp kim
loại rỉ sét ở hai chân và hai tay chống nạng. Rõ ràng là
không có ai trông em bé. Tôi rất xúc động. Một chỗ khác,
tôi thấy có một ông già ở một quán trà bên đường, chỉ
mặc một mảnh vải bẩn, té xuống đất, và nằm luôn ở
đó chứ không có ai giúp đỡ đứng dậy. Sau đó tôi được
đưa vào bệnh viện, tôi cứ nghĩ ngợi về những gì mình
vừa trông thấy, suy ngẫm rằng thật đáng buồn khi ở đây
tôi được nhiều người săn sóc, còn những người khốn
khổ ngoài kia thì không có ai. Tôi nghĩ đến điều đó và
quên đi nỗi đau của mình. Dù mồ hôi đang đổ ra, tôi chỉ
nghĩ đến những người khác.
Như
vậy dù thể xác của tôi chịu nhiều đau đớn (có một lỗ
thủng ở đường ruột) và tôi không thể ngủ được, tâm
trí của tôi đã không lo sợ. Nếu tôi đã chú tâm vào bệnh
tật của mình thì chỉ làm cho tình trạng tệ hại hơn mà
thôi. Đây là một ví dụ từ kinh nghiệm nhỏ của bản thân
tôi về thái độ từ bi có ích lợi cho cả bản thân, làm
quên đi phần nào sự đau đớn thể xác của mình, làm bớt
lo sợ, dù người khác không nhận được sự lợi ích trực
tiếp.
Lòng
từ bi giúp cho chúng ta có thêm sức mạnh, và với sự can
đảm đó, chúng ta sẽ an tĩnh nhẹ nhàng hơn. Khi tầm mắt
rộng mở của chúng ta bao gồm cả sự thống khổ của vô
số chúng sanh, thì sự đau khổ của bản thân mình có vẻ
quá bé nhỏ.
Source:
His Holiness Dalai Lama, Jeffrey Hopkins (2002) Advice on Dying and living
a Better life, Atria Book, New York, USA.
6
AWARENESS
OF DEATH
By
Dalai Lama
Just
as when weaving
One
reaches the end
With
fine threads woven throughout,
So
is the life of humans.
-BUDDHA
It
is crucial to be mindful of death, to contemplate that you will not remain
long in this life. If you are not aware of death, you will fail to take
advantage of this special human life that you have already attained. It
is meaningful since, based on it, important effects can be accomplished.
Analysis
of death is not for the sake of becoming fearful but to appreciate this
precious lifetime during which you can perform many important practices.
Rather than being frightened, you need to reflect that when death comes,
you will lose this good opportunity for practice. In this way contemplation
of death will bring more energy to your practice.
You
need to accept that death comes in the normal course of life. As Buddha
said:
A
place to stay untouched by death - Does not exist.
It
does not exist in space, it does not exist in the ocean.
Nor
if you stay in the middle of a mountain.
If
you accept that death is part of life, then when it actually does come,
you
may face it more easily.
When
people know deep inside that death will come but deliberately avoid thinking
about it, that does not fit the situation and is counterproductive. The
same is true when old age is not accepted as part of life but taken to
be unwanted and deliberately avoided in thought. This leads to being mentally
unprepared; then when old age inevitably occurs, it is very difficult.
Many
people are physically old but pretend they are young. Sometimes when I
meet with longtime friends, such as certain senators in countries like
the United States, I greet them with, “My old friend,” meaning that
we have known one another for a long period, not necessarily physically
old. But when I say this, some of them emphatically correct me. “We are
not old! We are longtime friends.” Actually, they are old- with hairy
ears, a sign of old age, but they are uncomfortable with being old. That
is foolish.
I
usually think of the maximum duration of a human life as one hundred years,
which, compared to the life of the planet, is very short. This brief existence
should be used in such a way that it does not create pain for others. It
should be committed not to destructive work but to more constructive activities,
at least not to harm others, or create trouble for them. In this way our
brief span as a tourist on this planet will be meaningful. If a tourist
visits a certain place for a short period and creates more trouble, that
is silly. But if, as a tourist, you make others happy during this short
period, that is wise When you yourself move on to your next place, you
feel happy. If you create problems, even though you yourself do not encounter
any difficulty during your stay, you will wonder what the use of your visit
was.
Of
life’s one hundred years, the early portion is spent as a child and the
final portion is spent in old age, often just like an animal feeding and
sleeping. In between, there might be sixty or seventy years to be used
meaningfully. As Buddha said:
Half
of the life is taken up with sleep. Ten years are spent in childhood. Twenty
years are lost in old age. Out of the remaining twenty years, sorrow, complaining,
pain, and agitation eliminate much time, and hundreds of physical illnesses
destroy much more.
To
make life meaningful, acceptance of old age and death as parts of our life
is crucial. Feeling that death is almost impossible just creates more greediness
and more trouble, sometimes even deliberate harm to others. When we take
a good look at how supposedly great personages, emperors, monarchs, and
so forth, built huge dwelling places and walls, we see that deep inside
their minds was an idea that they would stay in this life forever. This
self-deception results in more pain and more trouble for many people.
Even
for those who do not believe in future lifetimes, contemplation of reality
is productive, helpful, scientific. Because persons, minds, and all other
caused phenomena change moment by moment, this opens up the possibility
for positive development. If situations did not change, they would forever
retain the nature of suffering. Once you know things are always changing,
even if you are passing through a very difficult period, you can find comfort
in knowing that the situation will not remain that way forever. So, there
is no need for frustration.
Good
fortune also is not permanent; consequently, there is no use for too much
attachment when things are going well. An outlook of performance ruins
us: Even is you accept that there are future lives, the present becomes
your preoccupation, and the future takes on little import. This ruins a
good opportunity when your life is endowed with the leisure and facilities
to engage in productive practices. An outlook of impermanence helps.
Being
aware of impermanence calls for discipline, ‘taming the mind’, but
this does not mean punishment, or control from the outside. Discipline
does not mean prohibition; rather, it means that when there is a contradiction
between long-term and short-term interests, you sacrifice the short-term
for the sake of long-term benefit. This is self-discipline, which stems
from ascertaining the cause and effect of karma. For example, for the sake
of my stomach’s returning to normal after my recent illness, I am avoiding
sour foods and cold drinks that otherwise appear to be tasty and attractive.
This type of discipline means protection. In a similar way, reflection
on death calls for self-discipline and self-protection, not punishment.
Human
beings have all the potential to create good things, but its full utilization
requires freedom, liberty. Totalitarianism stifles this growth. In a complementary
way, individualism means that you do not expect something from the outside
or that you are waiting for orders; rather, you yourself create the initiative.
Therefore, Buddha frequently called for “individual liberation,” meaning
self-liberation, not through an organization. Each individual must create
her or his own positive future. Freedom and individualism require self-discipline.
If these are exploited for the sake for afflictive emotions, there are
negative consequences. Freedom and self-discipline must work together.
BROADENING
YOUR PERSPECTIVE
From
a Buddhist perspective, the highest of all aims is to achieve Buddhahood
in order to be capable of helping a vast number of sentient beings; however,
a medium level of achievement can liberate you from the painful round of
birth, aging, sickness and death; a lower, but still valuable level of
achievement is the improvement of your future lives. From the gradual improvement
of your lives liberation can be attained. First, your perspective extends
to include future lives; then by thoroughly understanding your own plight,
your perspective deepens to include all of the rounds of suffering from
one life to another, called cyclic existence or samsara. Finally this understanding
can be extended to others, through the compassionate wish that all sentient
beings be freed from suffering and the causes of suffering. This compassion
drives you to aspire to Buddhahood.
You
have to be concerned with deeper aspects of life that affect future lives
before understanding the full nature of suffering and cyclic existence.
This understanding of suffering, in turn, is required for the full development
of compassion. Similarly, we Tibetans are seeking to achieve a measure
of self-rule in Tibet in order to be of service to the beings in our homeland,
but we are also striving to establish ourselves in a refugee situation
in India. The accomplishment of the former, greater purpose depends upon
our accomplishing the latter, temporary aim.
DISADVANTAGES
OF NOT BEING MINDFUL OF DEATH
It
is beneficial to be aware that you will die. Why? If you are not aware
of death, you will not be mindful of your practice, but will just spend
your life meaninglessly, not examining what sorts of attitudes and actions
perpetuate suffering and which ones bring about happiness.
If
you are not mindful that you might die soon, you will fall under the sway
of a false sense of permanence “I’ll die later on, later on.” Then,
when the time comes, even if you try to accomplish something worthwhile,
you will not have the energy. Many Tibetans enter a monastery at a young
age and study texts about spiritual practice, but when the time comes to
really practice, the capacity to do so is somehow lacking. This is because
they do not have a true understanding of impermanence.
If,
having thought about how to practice, you make a decision that you absolutely
have to do so in retreat for several months or even for many years, you
have been motivated by your knowledge of impermanence. But if that urgency
is not maintained by contemplating the ravages of impermanence again and
again, your practice will peter out. This is why some people stay in retreat
for years but experience no imprint on their lives afterward. Contemplating
impermanence not only motivates your practice, but also fuels it.
If
you have a strong sense of the certainty of death and of the uncertainty
of its arrival, you will be motivated from within. It will be as if a friend
is cautioning, “Be careful, be earnest, another day is passing.”
You
might even leave home for the monastic life. If you did, you would be given
a new name and new clothing. You would also have fewer busy activities;
you would have to change your attitude, directing your attention to deeper
purposes. If, however, you continued busying yourself with the superficial
affairs of the moment; delicious food, good clothing, better shelter, pleasant
conversation, many friends and acquaintances, and even making an enemy,
if someone does something you do not like and then quarreling and fighting,
you would be no better off than you were before you entered the monastery,
and perhaps even worse. Remember, it is not sufficient to withdraw from
these superficial activities out of embarrassment or fear of what your
friends who are also on the path might think; the change must come from
within. This is true for monks and nuns as well as lay people who take
up practice.
Perhaps
you are beset by a sense of permanence, by thinking that you will not die
soon and that while you are still alive, you need especially good food,
clothing, and conversation. Out of desire for the wondrous effects of the
present, even is they are of little meaning in the long run, you are ready
to employ all sorts of shameless exaggerations and devices to get what
you want; making loans at high interest, looking down on your friends,
starting court proceedings, all for the sake of more than adequate provisions.
Since
you have given your life over to such activities, money becomes more attractive
than study, and even if you attempt practice, you do not pay much attention
to it. If a page falls out of a book, you might hesitate to retrieve it,
but is some money falls to the ground, there is no question. If you encountered
those who have really devoted their lives to deeper pursuits, you might
think well of that devotion, but that would be all; whereas if you see
someone dressed in finery, displaying his or her wealth, you would wish
for it, lust after it, hope for it, with more and more attachment. Ultimately,
you will do anything to get it.
Once
you are intent on the fineries of this life, your afflictive emotions increase,
which in turn necessarily bring about more bad deeds. These counter-productive
emotions only lead to trouble, making yourself and those around you uncomfortable.
Even if you briefly learn how to practice the stages of the path to enlightenment,
you acquire more and more material things and get involved with more and
more people to the point where you are, so to speak, practicing the superficialities
of this life, meditatively cultivating desire for friends and hatred for
enemies and trying to figure out ways to fulfill these afflictive emotions.
At that point, even if you hear about real, beneficial practice, you are
apt to feel, “Yes, that is so, but…”. One ‘but’ after another.
Indeed, you have become accustomed to afflictive emotions throughout your
initial, less cyclic existence. But now you have added on the very practice
of superficiality. This makes the situation even worse, turning you away
from what will really help.
Driven
by such lust, you will find no comfort. You are not making others happy,
and certainly not yourself. As you become more self-centered- “my this,
my that, my body, my wealth”- anyone who interferes immediately becomes
an object of anger. Although you make much out of “my friends” and
“my relatives,” they cannot help you at birth or at death; you come
here alone, and you have to leave alone. If on the day of your death a
friend could accompany you, attachment would be worthwhile, but it cannot
be so. When you are reborn in a totally unfamiliar situation, if your friend
from the last lifetime could be of some help, that too would be something
to consider, but it is not to be had. Yet, in between birth and death,
for several decades it is “my friend,” “my sister,” “my brother.”
This misplaced emphasis does not help at all, except to create more bewilderment,
lust, and hatred.
When
friends are overemphasized, enemies also come to be overemphasized. When
you are born, you do not know anyone and no one knows you. Even though
all of us equally want happiness and do not want suffering, you like the
faces of some people and think, “These are my friends,” and dislike
the faces of others and think, “These are my enemies.” You affix identities
and nicknames to them and end up practicing the generation of desire for
the former and the generation of hatred for the latter. What value is there
in this? - None. The problem is that so much energy is being expended on
concern for a level no deeper than the superficial affairs of this life.
The profound loses out to the trivial.
If
you have not practiced and on your dying day you are surrounded by sobbing
friends and others involved in your affairs, instead of having someone
who reminds you of virtuous practice, this will only bring trouble, and
you will have brought it on yourself. Where does the fault lie? In not
being mindful of impermanence.
ADVANTAGES
OF BEING MINDFUL OF IMPERMANENCE
However,
if you do not wait until the end for the knowledge that you die to sink
in, and you realistically assess your situation now, you will not be overwhelmed
by superficial, temporary purposes. You will not neglect what matters in
the long run. It is better to decide from the very beginning that you will
die and investigate what it worthwhile. If you keep in mind how quickly
this life disappears, you will value your time and do what is valuable.
With a strong sense of the imminence of death, you will feel the need to
engage in spiritual practice, improving your mind, and will not waste your
time in various distractions ranging from eating and drinking to endless
talk about war, romance, and gossip.
All
beings want happiness and do not want suffering. We use many level of techniques
for removing unwanted suffering in its superficial and deep forms, but
it is mostly humans who engage in techniques in the earlier part of their
lives to avoid suffering later on. Both those who do and do not practice
religion seek over the course of their lives to lessen some sufferings
and to remove others, sometimes even taking on pain as a means to overcome
greater suffering and gain a measure of happiness.
Everyone
tries to remove superficial pain, but there is another class of techniques
concerned with removing suffering on a deeper level; aiming at a minimum
to diminish suffering in future lives and, beyond that, even to remove
all forms of suffering for oneself as well as for all beings. Spiritual
practice is of this deeper type.
These
techniques involve an adjustment of attitude; thus, spiritual practice
basically means to adjust your thought well. In Sanskrit it is called dharma,
which means “that which holds.” This means that by adjusting counterproductive
attitudes, you are freed from a level of suffering and thus held back from
that particular suffering. Spiritual practice protects, or holds back,
yourself and others from misery.
From
first understanding your own situation in cyclic existence and seeking
to hold yourself back from suffering, you extend your realization to other
beings and develop compassion, which means to dedicate yourself to holding
others back from suffering. It makes practical sense for you, just one
being, to opt for taking care of many, but also, by concentrating on the
welfare of others, you yourself will be happier. Compassion diminishes
fright about your own pain and increases inner strength. It gives you a
sense of empowerment, of being able to accomplish your task. It lends encouragement.
Let
me give you a small example. Recently, when I was in Bodh Gaya, I fell
ill from a chronic intestinal infection. On the way to the hospital, the
pain in my abdomen was severe, and I was sweating a great deal. The car
was passing through the area of Vulture Peak (Buddha taught here) where
the villagers are extremely poor. In general, Bihar State is poor, but
that particular area is even more so. I did not even see children going
to or coming from school, just poverty and sickness. I have a very clear
memory of a small boy with polio, who had rusty metal braces on his legs
and metal crutches up to his armpits. It was obvious that he had no one
to look after him. I was very moved. A little later on, there was an old
man at a tea stop, wearing only a dirty piece of cloth, fallen to the ground,
left to lie there with no one to take care of him.
Later,
at the hospital, my thought kept circling on what I had seen, reflecting
on how sad it was that here I had people to take care of me but those poor
people had no one. That is where my thoughts went, rather than to my own
suffering. Though sweat was pouring out of my body, my concern was elsewhere.
In
this way, though my body underwent a lot of pain (a hole had opened in
my intestinal wall) that prevented sleep, my mind did not suffer any fear
or discomfort. It would only have made the situation worse if I had concentrated
on my own problems. This is an example from my small experience of how
an attitude of compassion helps even oneself, suppressing some degree of
physical pain and keeping away mental distress, despite the fact that others
might not be directly helped.
Compassion
strengthens your outlook, and with that courage you are more relaxed. When
your perspective includes the suffering of limitless beings, your own suffering
looks comparatively small.
Source:
His Holiness Dalai Lama, Jeffrey Hopkins (2002) Advice on Dying and living
a Better life, Atria Book, New York, USA.