Các
buổi diễn thuyết của Đức Dalai Lama vừa qua đã thu hút
sự tham dự của hơn 1,5 triệu người Mỹ gồm nhiều thành
phần khác nhau khiến cho Phật giáo ngày càng dược chú ý
và trở thành một trong bốn tôn giáo lớn của Mỹ.
Tôn
giáo có nguồn gốc từ Ấn Độ này du nhập vào Mỹ từ thế
kỷ 19 và từ năm 1990 đến năm 2000, số tín đồ tăng thêm
170% theo ARIS, một tổ chức chuyên nghiên cứu về các tôn
giáo tại Mỹ. ARIS cho rằng số tín đồ Phật giáo vào năm
2004 là 1,5 triệu người nhưng những người khác lại cho rằng
thực tế là gấp đôi con số đó. “1,5 triệu người là
một con số quá thấp”, Richard Seager, tác giả cuốn “Phật
giáo ở Hoa Kỳ” nói.
Theo
tiến sỹ Seager, đồng thời cũng là giáo sư nghiên cứu về
tôn giáo trường Hamilton, New York cho biết thêm: những người
nhập cư từ Châu Á chiếm 2/3, số còn lại là những người
Mỹ tình nguyện cải đạo sang đạo Phật. Điều gì hấp
dẫn người Mỹ đến vậy? Một vài người cho rằng Đức
Dalai Lama đóng vai trò quan trọng và cách tiếp cận không mang
tính truyền giáo và bắt buộc đã đáp ứng được nhu cầu
nhu cầu về tâm linh mà người Mỹ hiện đại đang cần.
“Người
ta có cảm giác rằng Đức Dalai Lama và Thiền sư Thích Nhất
Hạnh của Việt Nam đang đóng góp một điều gì đó cho nền
văn hóa Mỹ chứ không phải cố gắng cải đạo người khác”.
Sư Surya Das, một giảng sư theo trường phái Mật tông Tây
Tạng nói.”Họ không xây những ngôi chùa hoành tráng mà cung
cấp những điều mà người Mỹ cần cho tâm linh, đó là sự
hòa giải và hòa hợp và cách để thân tâm được an lạc”.
Và
một nhân tố quan trọng hơn, ông nhấn mạnh, rằng Phật giáo
tập trung vào sự tu tập của mỗi cá nhân mà các tôn giáo
phương Tây không đề cập đến. “Người ta luôn tìm kiếm
sự thực hành chứ không phải là một hệ thống các đức
tin hay cac quy tắc đạo đức mà mỗi chúng ta đều phải có
và chúng lại giống nhau ở mọi tôn giáo”. Sư Surya Das nói
“Đó là sự thực hành chuyển hóa tinh thần để thân tâm
được an lạc”.
Tại
một trung tâm tu tập ở Cambridge, bang Massetcuset khỏang 20 Phật
tử đang hướng dẫn cho mọi người cách ngồi thiền. Carlos
Marsh, một kiến trúc sư và cũng là trưởng nhóm Phật tử
cho biết, mình rất vui vì đã tìm được con đường dẫn
dắt tâm linh vì “trước đây tôi luôn là người chống lại
những gì phi lý trí”. Cô tiếp: ”Nhưng sau khi đọc cuốn
“Đánh thức Phật tính trong bạn” (tạm dịch từ Awakening
the Buddha within) của sư Surya Das, tôi đã thay đổi hoàn toàn…Có
thể nói mục đích cuối cùng của tôi là hướng đến sự
giải thoát. Sau 8 năm tu tập, tôi là người hạnh phúc hơn,
biết cảm thông hơn, biết nhận diện những hạnh phúc bình
dị mà trước đó tôi đã không nhận ra và còn nhiều điều
khác nữa”.
Còn
đối với Jane Moss, người có hơn 15 năm thực hành, thì giá
trị của cuộc sống là phải biết cách “an trú trong hiện
tại”. ”Vì khi thực hiện được điều đó, bạn sẽ nhận
thấy thế giới này rất tốt đẹp và mỗi con người đều
xứng đáng được yêu thương”. Mỗi tháng nhóm của cô tổ
chức thiền tập một lần với chủ đề tình yêu và lòng
nhân từ.
Sư
Surya Das mở trung tâm tu tập Dzogchen vào năm 1991 ở bang Massetcuset,
sau hơn 10 năm tu tập với các Lạt Ma Tây Tạng. Trước khi
trở thành nhà sư, ông là Jeffrey Miller sinh trưởng trong một
gia đình trung lưu gốc Do Thái ở Brooklyn. Khi còn là sinh viên
đại học Buffalo (New York) ông là một nhà hoạt động chống
chiến tranh Việt Nam. Năm 1970 ông đã bị sốc khi chứng kiến
bạn thân của mình là Allison Krauson bị bắn chết bởi lực
lượng an ninh quốc gia.
“
Khi tôi tốt nghiệp vào năm 1972, tôi vỡ mộng về một chính
trị mà tôi đang sống. Tôi nhận ra rằng việc xuống đường
biểu tình đòi hòa bình chỉ là những lời nói đầy mâu
thuẫn
Và
điều tôi muốn là hòa bình cho tâm của mình”. Ông giải
thích. Khác với các sinh viên khác, chàng trai Miller sau khi tốt
nghiệp đã tìm kiếm con đường tâm linh cho riêng mình và
kết thúc hành trình ở dãy Himalaya. Ở đây, anh tu tập với
các Lạt Ma Tây Tạng và lúc rảnh rỗi anh dạy tiếng Anh cho
những người bạn đồng tu. Có rất nhiều sự đấu tranh
và nghi ngờ trong tâm nhưng rồi anh cũng vượt qua được.Sư
Surya Das kể tiếp: ”Một trong những bài học lớn mà mọi
người trong tu viện phải học là học cách yêu thương cả
những người mà mình ghét”.
“Có
rất nhiều trường phái Phật giáo khác nhau nhưng mục đích
cuối cùng thì đều giống nhau, đó là sự giác ngộ”. Sư
Surya nói ”tức là giác ngộ về niết bàn, trí tuệ và lòng
yêu thương chính mình. Đó là một quá trình lâu dài phụ
thuộc vào sự tu tập, cách ứng xử và một tình yêu chân
thành đối với mọi loài”.
Phật
giáo trong tiếng Phạn là “đạo tỉnh thức” được sáng
lập bởi Thái tử Tất đạt Đa cách đây hơn 2500 năm. Phật
giáo tin rằng một khi đã giác ngộ thì con người sẽ đạt
đến sự giải thoát. Hoàn toàn không đề câp đến Đức
Chúa Trời để cầu mong mà nhấn mạnh đến trí tuệ và sự
giác ngộ của mỗi con người để đạt đến sự giải thoát.
Sư Surya Das trích dẫn lời Phật dạy: “Tất cả chúng ta
đều có Phật tính và chúng ta sẽ thành Phật nếu chúng ta
kiên trì tu tập”
Có
thể nói Phật giáo ở Hoa kỳ mang những nét đặc trưng riêng
so với Phật giáo ở Châu Á. Ít mang tính thần thoại, chú
trọng đến tu thiền, mang tính dân chủ, tính xã hội sâu
rộng và đặc biệt là vai trò của phụ nữ được đề cao
hơn.
Xin
mượn lời của sư Surya Das để kết cho bài viết này “Phật
giáo mang đến hạnh phúc thật sự cho tôi và giúp tôi nhận
diện được mình trong cuộc sống và trong vũ trụ”.
Giáng
Ngọc (dịch) (Theo Buddhistchannel.tv)