TIN
PHẬT TRƯỚC KHI CHẾT
"Là
một người đồng tính luyến ái mắc bệnh Aids (Sida), tôi
có nhiều thời gian để chấp nhận hoàn cảnh bi đát của
mình. Nhưng khi nói chuyện với Sư cô về vấn đề chết và
hấp hối, tôi cảm thấy mình có một nhận thức sâu sắc
về cuộc sống và chấp nhận căn bệnh quái ác này. Qua phương
pháp thiền chữa bệnh, kỹ thuật khống chế cơn đau và nhiều
lần tranh luận với Sư cô... giờ đây tôi có cảm giác yên
bình kỳ lạ, một cảm giác mà chưa từng bao giờ có trong
cuộc đời của tôi. Theo cái nhìn của nhà Phật thì mỗi
chúng sinh đều bị sinh, lão, bệnh, tử chi phối, nhưng dòng
tâm thức thì vẫn lưu chuyển từ đời này sang đời khác.
Quan niệm này rất chí lý và an ủi tôi...".
Trên
đây là lá thư cuối cùng của Tim Sulliwan đề ngày 26/6/94
gửi cho tôi (Sư cô T. Wongmo) từ bang Chicago. Tim đến trung
tâm tu học Togmay Sangpo tìm kiếm sự bình ổn cho tâm hồn
vì tự biết mình sẽ chết trong vòng mấy tháng nữa từ bệnh
Aids.
Giống
như một người bị ruồng bỏ, Tim dành hết thời giờ để
học Phật. Đọc sách, bàn thảo về Phật tánh, sự tái sinh,
nhân quả, nghiệp báo... tất cả đều làm cho anh ta say mê
và nó đã tạo cho anh ta một cảm giác dễ chịu. Anh ta là
một người có từ tâm, dù rõ ràng bị đau đớn và đối
diện với cái chết, nhưng cái đau lớn nhất của Tim là vẫn
lo lắng cho gia đình và bạn bè, những người đang đau khổ
vì căn bệnh nan y của anh. Tim tổ chức một buổi họp mặt
với số người thân này lại để tôi có dịp giải thích
về cuộc hành trình của tâm thức đi tới kiếp sau. Vai trò
hộ niệm của người thân rất quan trọng đối với việc
chuyển sanh của tâm thức. Người thân có thể cầu nguyện,
phóng sanh, bố thí, cúng dường, hồi hướng công đức đó
cho người mạng chung thọ sanh vào cảnh giới an lành. Bằng
cách tập trung hộ niệm của quyến thuộc và bạn bè như
thế sẽ giúp cho tâm thức của người đó tự động nâng
lên. Tim và người thân của anh ta nhận thấy ý tưởng này
mới lạ và tích cực so với những cảm giác bình thường
của sự bơ vơ và chán nản đi kèm với cái chết.
Ngay
cả lúc khó chịu với cơ thể bệnh hoạn của mình, Tim vẫn
cố gắng tập thiền và niệm danh hiệu Đức Phật Dược
Sư mỗi ngày. Đặc biệt, vào những ngày cuối cùng anh ta
quá đau đớn không làm đưọc gì cả, tôi đến hướng dẫn
cho anh ta phương pháp thư dãn khống chế cơn đau. Tim để
cho trí não của mình đi theo sự dẫn dắt của thiền và cuối
cùng dễ dàng đi vào giấc ngủ.
Tim
thành thật nói với mọi người đừng lo buồn, rằng anh ra
sẽ saün sàng đón nhận cái chết. Tim cho thấy sự từ bỏ
đó của anh ta đối với tiền bạc bằng cách ban phát từ
thiện. Khi Tim phàn nàn về việc tóc rụng do liệu pháp hóa
học (chemotherapy), tôi đề nghị Tim nên cạo nó đi. Thoạt
đầu anh ta cảm thấy bồn chồn vì sợ dư luận, nhưng sau
đó anh ta cũng cạo nó và bắt đầu mặc chiếc áo thun màu
vàng cam. Vì thế chúng tôi thường chế nhạo anh ta trông giống
như một "tu sĩ" Chicago.
Rồi
thời gian trôi qua, Tim tự theo dõi khi nỗi lo âu hiện lên
trên diện mạo của mình, anh ta cười khúc khích và nói :
"đừng quyến luyến nữa!".
Khi
người nhà biết rõ Tim đang hấp hối, tôi được mời đến
nhà Tim. Tôi đến anh ta đang vật lộn với bình ôxy và gần
như không thể nói chuyện được. Như đã hứa, tôi bắt đầu
trì trú hộ niệm và nhắc nhỡ anh ta nên nhiếp niệm trong
giờ phút căng thẳng đó. Tôi hỏi Tim có cần gì nữa không,
anh ta tháo mặt nạ ôxy ra và nói : "Không cần gì cả, cảm
ơn cô đã lo cho con". Đó là những lời sau cùng của Tim.
Tôi
nói với Tim : "Mọi thứ đều ổn cả, con có thể ra đi được
rồi, đừng quyến luyến và sợ hãi, thôi con có thể ra đi".
Tim đáp lại những lời này bằng cách gật đầu xuống và
ngừng thở trong yên bình.
Đại
đức Jangchup tiếp tục niệm Phật tiếp dẫn cho Tim. Bầu
không khí trong phòng yên lặng và nghiêm trang giữa tiếng cầu
kinh như để đưa lối cho Tim ra đi.
Với
tro của Tim, Đại đức Jangchup đã tạo ra một pho tượng
Chuẩn Đề ngay sau lễ hỏa táng. Tim đã có dịp tạo ra công
đức của mình.
Theo MANDALA Journal, tháng 10/1994