Xây
dựng tâm hoan hỷ và hạnh tùy hỷ vững chắc, cuộc đời
chúng ta thường gặp bạn tốt, dần xa các bạn ác; nói cách
khác, bạn ác không thể đến với ta nữa và ta sẽ không
bị đọa trong ba đường ác, đồng thời chúng ta luôn gặp
thầy hiền bạn tốt, thăng hoa đạo hạnh, thành tựu hạnh
Phổ Hiền, tiến đến Vô thượng Bồ đề.
Suốt
13 khóa tu, quý Phật tử - có chung một mục đích là tu một
ngày để được an lạc; vì không thể sống suốt một đối
an lạc, bởi đa số Phật tử còn bận rộn vô số việc.
Cho nên quý vị chỉ dành được một ngày sống với nếp
sống đạo để tìm được niềm an lạc do Đức Phật và
chư Tăng truyền cho.
Đức
Phật luôn an trú trong cuộc sống an lạc và chư Tăng sống
gần với Phật và lĩnh thụ được sự an lạc của Phật,
nên có thể truyền lại cho Phật tử. Riêng tôi, khi tiếp
xúc với các vị cao tăng, các bậc đắc đạo ngộ đạo hoặc
thực hành chính đạo, tôi cảm nhận được nguồn an lạc
thật sự tỏa ra từ các ngài. Đức Phật đã truyền
suối nguồn an lạc cho các ngài và các ngài đã truyền trao
cho chúng ta, chúng ta mới tiếp nhận được lực an lạc đó.
Trong
hướng tu để được an lạc, Ban Tổ chức đặt ra mỗi kỳ
tu một chuyên đề để giúp quý vị hướng về đời sống
an lạc; chuyên đề hôm nay là Tùy hỷ và hoan hỷ. Có thể
khẳng định rằng nếu không có tâm hoan hỷ và hạnh tùy
hỷ, chúng ta không thể an lạc.
Tâm
hoan hỷ và tùy hỷ theo tinh thần Nguyên thủy và Đại thừa
là một, nhưng diễn tả ở góc độ khác nhau nên nhiều người
lầm tưởng là khác.
Hoan
hỷ nghĩa là chấp nhận một cách nhẹ nhàng tất cả những
gì xảy ra cho cuộc sống tu hành của chúng ta.
Bồ
Tát Phổ Hiền đã nhắc nhở chúng ta nên tu mười hạnh nguyện
Phổ Hiền sẽ mau đạt được quả vị Phật và Ngài muốn
nhấn mạnh rằng chúng ta tu hành cần xem tất cả mọi người
là thiện tri thức, dù họ nói tốt hay nói xấu về mình đều
giúp chúng ta trưởng thành trên đường đạo.
Thật
vậy, khi nghe khen ngợi, người ta thường phấn khởi, tự
mãn, tự kiêu, tự đại, rơi vào tâm xấu. Và khi bị chê
trách, người ta chán nản, bất mãn, bực bội, buồn phiền,
đau khổ, thậm chí có phản ứng bất thiện. Đó là hai thái
cực không tốt mà chúng ta cần khắc phục trên bước đường
tu.
Kinh
Pháp Hoa dạy rằng dù được chư Thiên cung kính vẫn thấy
bình thường, dù bị quỷ Dạ xoa nuốt vào bụng cũng không
sợ phải giữ tâm luôn bình ổn gọi là bình thường tâm.
Người tu mà tâm không bình thường, hết giận đến vui, hết
vui đến giận là bị đọa.
Hoàn
cảnh xảy đến dù khó khăn hay thuận lợi vẫn cố giữ tâm
thanh thản, Thiền nói lên cốt tủy này là "Bình thường tâm
thị đạo". Ý này cũng được Phật ví như cây đàn lên dây
căng quá sẽ bị đứt, còn chùng quá thì đàn không ra tiếng.
Riêng tôi, thường thể nghiệm pháp tu này, luôn giữ tâm bình
thường. Được khen đừng để tâm khởi dậy, bị chê trách
cũng đừng cho âm nổi sóng.
Các
thiện tri thức phê phán chúng ta nghĩa là chỉ dạy chúng ta
mười hạnh Phổ Hiền và trong mười hạnh Phổ Hiền Bồ
tát thành tựu, hạnh thứ chín là hằng thuận chúng sinh. Theo
kinh nghiệm của riêng tôi hằng thuận chúng sinh là ở bất
cứ hoàn cảnh nào, chúng ta tùy theo đó giúp người cứu đời.
Đạo Phật gọi đó là phương tiện quyền xảo, phương tiện
trí. Đức Phật dạy rằng người sử dụng phương tiện trí
ví như sử dụng đất sét để tạo ra những vật dụng khác
nhau nhằm đáp ứng nhu cầu của mọi người.
Cũng
vậy, chân lý là một, nhưng yêu cầu của quần chúng trong
xã hội thì vô số sai biệt, cho nên chúng ta phải dùng phương
tiện thích hợp với từng người, từng hoàn cảnh mà giáo
hóa chúng sinh; đó là hằng thuận chúng sinh, không bao giờ
chúng ta làm trái với sự mong mỏi của chúng sinh và cũng
không bao giờ chúng ta thấy chúng sinh làm trái lại mình. Như
vậy là đã thể hiện tinh thân vô ngã; nói cách khác, có
vô ngã mới hằng thuận được. Còn chấp ngã là chấp có
ta và pháp cố định của ta, thì người cũng có pháp của
người, chắc chắn vấn đề tranh chấp sẽ nảy sinh. Chúng
ta xem tất cả chúng sinh là ta và phục vụ chúng sinh là cúng
dàng Phật, tức hành Bồ tát đạo, dễ dàng hằng thuận với
mọi người, mọi việc.
Người
tu giữ được tâm bình ổn, sẽ thấy không ai làm trái ý
mình và ở nơi nào mình cũng không làm trái ý người. Hòa
thượng Trí Thủ chuyên tu hạnh này. Lúc còn sinh tiền, ngài
thường hỏi rằng thầy có thấy tôi làm điều gì không thích
hợp với đạo hay không; có nghe người ta chê trách tôi điều
gì không. Người ta không nói, nhưng ngài hỏi xin người chỉ
giáo để học hỏi, sửa đổi; bậc chân tu là như vậy.
Hằng
thuận chúng sinh được thì tâm chúng ta an lạc; còn thấy
người xung quanh làm điều mình không thích, không bằng lòng,
chúng ta rơi vô chấp ngã, chấp pháp thì dù có tu pháp gì
cũng bị đọa. Phật tử cần nhận thức rõ ý này để tiến
tu cho đúng.
Vào
đạo tràng này tu tập, có thể mới vào tu, không bằng lòng
gì cả; nhưng tu được tâm vô ngã, từng bước phát triển
tâm hằng thuận, quý vị chắc chắn được giải thoát.
Lúc
mới tổ chức đạo tràng, chùa còn đang thi công, tôi nghe
một số Phật tử than phiền ở đây bụi bặm, không ai quét
dọn, lau bàn ghế. Nói như vậy là tinh thần chấp ngã của
mình còn quá nặng, nên không tìm được an lạc giải thoát
trong một ngày tu. Cứ nghĩ người ta phải quét dọn sạch
sẽ cho mình tu.
Thậm
chí có người còn nói ở đây ăn uống đơn sơ quá, đến
chùa A, chùa B ăn sướng hơn.Như vậy là người này đi tìm
an lạc của hưởng thụ của sa đọa, khác với an lạc của
đạo. Đến chùa để ăn ngon, có chỗ ngủ nghỉ sung sướng
là nghiệp hưởng thụ sinh ra và hưởng thụ như vậy trở
thành thói quen thì không có để hưởng nữa, chắc chắn khổ;
nỗi khổ đi sau cái lạc là bất thiện.
Ta
gặp những điều không bằng lòng, nếu biết tu tự xét lại
ta và hoàn cảnh của ta sẽ thấy sai lầm để khắc phục.
Thật tu, ta nhận thấy khía cạnh tốt của mọi sự việc.
Ngày
trước nơi đây là bãi tha ma. Thử nghĩ xem ai đã đầu tư
công sức và tiền của để xây dựng thành tòa nhà khang trang
như thế này cho chúng ta nghe pháp, tu học. Người biết tu
tự nghĩ mình thụ ơn nhưng chưa làm được công đức mới
thật sự có niềm an lạc.
Như
vậy, chúng ta nhận ra sự an lạc thiện và an lạc bất thiện
để điều chỉnh tâm mình. Ban Tổ chức cố gắng rất nhiều
nhằm phục vụ tối đa cho quý vị tu học; nhưng lại nghe
than phiền là âm thanh lúc nghe được lúc không, như vậy là
đòi hỏi nữa, không phải đóng góp.
Tôi
đã chỉ đạo ba lần điều chỉnh thiết bị âm thanh. Lần
thứ nhất nghe không được, lần thứ hai, Thượng tọa Chơn
Không phát tâm cúng dường thiết bị mới cũng không đạt
và lần thứ ba, lắp thêm loa phóng thanh của Nhật; nghĩa là
chúng tôi luôn đáp ứng yêu cầu tu học thật tốt cho quý
vị, tức là tùy hỷ.
Nghe
than phiền, chúng tôi cố gắng phục vụ mọi cách tốt nhất
cho quý vị vui đề tu. Ban Công quả chỉ có năm, sáu người
phát tâm ngày thứ bảy đến công tác vệ sinh hội trường.
Họ đã tùy hỷ việc làm công đức của Ban Tổ chức, nên
nghỉ làm việc đến dọn dẹp cho chỗ tu tương đối sạch
sẽ. Người biết biến than phiền thành tâm tùy hỷ phục
vụ cũng đến đón tiếp với Ban Công quả, chắc chắn giảng
đường sạch sẽ hơn.
Áp
dụng hạnh tu hoan hỷ của Bồ tát Phổ Hiền, tôi xem những
người than phiền là thiện tri thức chỉ giúp cho tôi những
điều tôi không thấy, nhờ đó tôi cho điều chỉnh lại mọi
việc tốt hơn và tôi sinh tâm hoan hỷ, tự thấy mình tài
còn kém, phước còn mỏng, nên chưa phục vụ vừa ý mọi
người, cần nỗ lực hơn, cho đến khi giảng đường này
thật sạch đẹp, âm thanh thật rõ ràng êm tai và mọi người
tu đều cảm nhận an lạc.
Đa
số người bị chê trách thường bực bội. Phật tử nên
đổi lại thành tâm hoan hỷ, vì họ thấy được khuyết điểm
của mình, chỉ ra nghiệp cho mình, ta nên sửa ngay nghiệp này
là thể hiện hạnh hoan hỷ. Người chỉ trích, mình có lỗi
hay không đều nhận và hoan hỷ.
Nhờ
chỉ trích đó, tôi kiểm điểm coi đúng hay sai. Đầu tiên
tôi sinh tâm hoan hỷ trước vì có người nói đến mình, chỉ
sợ người ta thấy lỗi mình mà không thèm nói. Sinh tâm hoan
hỷ thì mai mốt họ chỉ tiếp cho mình tu; còn giận, họ sẽ
không chỉ thì mình bị thiệt thòi.
Sinh
tâm hoan hỷ trước để mời gọi người chỉ giúp cho mình.
Và họ chỉ giúp, mình phân biệt điều nào người nói đúng
thì phải nghe theo, phải sửa; họ nói không đúng, mình bỏ
qua, cũng hoan hỷ, cũng chấp nhận cho người phê phán, nhờ
đó mới thanh lọc tâm mình tốt hơn. Điều chỉnh thân tâm
đến khi người không thể nào chê trách được là trọn vẹn
hạnh hoan hỷ theo Phổ Hiền Bồ tát.
Hạnh
hoan hỷ rất quan trọng trên bước đường tu. Khi người nói
không đúng, mà mình cũng hoan hỷ được vì chúng ta quán sát
xa hơn, họ nói không đúng đời này, nhưng đúng đời trước
qua đó mình phát hiện được túc nghiệp đời trước của
mình còn tồn đọng, mới thể hiện lên thân, khẩu ý của
mình.
Thật
vậy, họ nói điều không tốt của mình, trong lòng mình có
duyên khởi lên buồn giận, lo sợ nghĩa là họ đã nói đúng
ý nghiệp của mình, như vậy triệu lỗi mình không có đã
trở thành có. Theo tôi, nước lã không khuấy nên hồ được.
Nước lã mà khuấy nên hồ vì thật sự trong nước đã có
chất hồ rồi.
Thí
dụ bên trong tâm ta đã có lửa sân rồi mới thành "hồ lửa"
bên ngoài nước. Nghiệp sân sâu kín bên trong tâm ta đã có
đầy đủ nên gặp việc, tâm ta mới khởi lên tương ứng.
Và phản ứng của tâm mình và tâm người tác động qua lại,
khiến họ nhận thấy sai trái, mới nói lỗi mình được.
Tại sao họ không nói ngươi khác mà lại chỉ trích mình;
họ phê phán được vì mình có túc nghiệp. Vì thế, sinh tâm
hoan hỷ và trong thiền định, suy nghĩ túc nghiệp mình thế
nào mà tạo thành nghiệp trong hiện tại và lạy Phật, cầu
sám hối, sửa đổi tâm mình, nghiệp sẽ tiêu.
Trên
bước đường tu, phải sinh tâm hoan hỷ, tức vui mừng với
tất cả mọi việc xảy đến cho mình dù tốt hay xấu. Cần
xây dựng tâm hoan hỷ trên căn bản đó mới tiến tu có kết
quả tốt đẹp.
Kế
đến là hạnh tùy hỷ theo Phổ Hiền Bồ tát, thấy người
khác làm được tu được hoặc thấy người khác được cung
kính, ta đều sinh tâm vui mừng cho họ, không được sinh tâm
ganh tỵ. Không biết tu, thấy người khác được khen, mình
ít vui; khen mình thì mình vui hơn.
Thí
dụ tôi thuyết giảng không được khen, nhưng lại khen thầy
Lệ Thọ giảng hay. Nếu tôi tự ái vì lớn tuổi hơn, tu lâu
hơn mà bị chê là buồn. Thầy trẻ được khen ngợi, tôi
mừng cho họ, mừng cho đạo pháp có người kế thừa gánh
vác Phật sự.
Xây
dựng được tâm tốt là hạt nhân tốt bên trong đã nuôi
dưỡng, mới có quả tốt đẹp, có người khác tùy hỷ với
mình.
Tùy
hỷ cũng chia ra tùy hỷ với việc ác và tùy hỷ với việc
thiện. Người làm việc ác mà mình tùy hỷ thích thú với
họ, là đã lĩnh thọ tâm ác, mai kia mình sẽ làm việc ác
giống họ, chắc chắn sẽ đón lấy quả báo khổ đau.
Không
tùy hỷ với người ác, với việc ác Phổ Hiền Bồ tát nói
rõ nên tùy hỷ với Thanh văn, Duyên giác, Bồ tát, Như Lai
để trên lộ trình tu hành đời đời kiếp kiếp, chúng ta
đều có được bạn đồng hành là Như Lai, Bồ tát, Hiền
Thánh.
Tóm
lại, theo Phổ Hiền Bồ tát, xây dựng tâm hoan hỷ và hạnh
tùy hỷ vững chắc, cuộc đời chúng ta thường gặp bạn
tốt, dần xa các bạn ác; nói cách khác, bạn ác không thể
đến với ta nữa và ta sẽ không bị đọa trong ba đường
ác, đồng thời chúng ta luôn gặp thầy hiền bạn tốt, thăng
hoa đạo hạnh, thành tựu hạnh Phổ Hiền, tiến đến Vô
thượng Bồ đề.
Mong
tất cả quý vị nỗ lực thực tập tâm hoan hỷ và hạnh
Phổ Hiền cho thật tinh tấn, đúng Chính pháp, không phụ công
ơn giáo dưỡng của chư tôn thiền đức.
(*)
Bài giảng trong lễ bế mạc và tạ pháp 1 năm "Khóa tu một
ngày an lạc"
HT.
Thích Trí Quảng
Người
gửi bài: Tịnh Tú
01-11-2008
12:34:55