CHƯƠNG
VII
LÒNG
TỪ BI
(COMPASSION)
Lòng
từ bi là gì? Lòng từ bi là lòng ao ước sao cho tất cả mọi
người không phải gánh chịu đau khổ. Qua lòng từ bi, chúng
ta khát khao đạt tới sự giác ngộ. Qua lòng từ bi, chúng
ta hứng thú tham gia vào việc luyện tập đức hạnh dẫn dắt
chúng ta đến với Cõi Phật (Buddhahood).Vì thế, chúng ta phải
cống hiến hết mình để phát triển lòng từ bi.
LÒNG
CẢM THÔNG
(EMPHATHY)
Bước
đầu tiên để có được một tấm lòng từ bi, chúng ta phải
phát triển sự thông cảm và gần gũi của chúng ta đối với
mọi người. Chúng ta phải thấu hiểu được mọi mức độ
đau khổ của họ. Chúng ta càng gần gũi với một người
nào đó, chúng ta càng thấy rằng những đau khổ mà người
đó đang phải gánh chịu là "không thể chịu được". Sự
gần gũi mà tôi nói ở đây không phải là sự gần gũi về
thể xác, cũng không nhất thiết phải là sự gần gũi về
tình cảm. Đó là cảm xúc về trách nhiệm, về sự quan tâm
đến với mọi người. Để phát huy sự gần gũi như vậy,
chúng ta phải yêu mến mọi người. Chúng ta phải ý thức
được rằng sự gần gũi giúp mọi người cảm thấy an tâm
và hạnh phúc hơn. Chúng ta phải nhận thấy rằng mọi người
sẽ tôn trọng chúng ta biết bao một khi chúng ta đối xử
với họ bằng một thái độ nồng ấm. Chúng ta phải chiêm
nghiệm về những khuyết điểm của lòng kiêu ngạo, nhận
thức được rằng lòng kiêu ngạo chỉ làm cho chúng ta đối
xử theo chiều hướng phi đạo đức và nhận ra rằng của
cải của cha mẹ chúng ta đã chiếm mất một phần lớn ưu
thế của những người không may mắn như thế nào.
Chúng
ta phải chiêm nghiệm về lòng tốt của mình dành cho mọi
người. Điều này cũng là thành quả của việc đào luyện
lòng cảm thông. Chúng ta phải nhận ra rằng của cải của
chúng ta thật sự phụ thuộc vào sự chung sức của mọi người.
Mọi thành quả trong cuộc đời này đều do mọi người góp
sức làm việc tích cực mà ra. Khi chúng ta nhìn xung quanh mình,
căn nhà mà chúng ta ở, con đường mà chúng ta đi, quần áo
mà chúng ta mặc, thức ăn mà chúng ta ăn; chúng ta phải ý
thức được rằng tất cả những thứ này đều do mọi người
làm ra. Không có thứ gì tồn tại cho chúng ta hưởng thụ
và sử dụng mà không xuất phát từ lòng tử tế của những
người vô danh dành cho chúng ta. Khi chúng ta suy niệm theo cách
này, lòng cảm kích mà chúng ta dành cho mọi người tăng lên,
cả lòng cảm thông và sự gần gũi của chúng ta đối với
mọi người cũng tăng lên.
Chúng
ta phải cố gắng ý thức được sự phụ thuộc của chúng
ta vào những người mà chúng ta cảm thấy yêu thương. Nhận
ra được điều này làm cho chúng ta càng gần gũi họ hơn.
Nó đòi hỏi sự quan tâm chăm sóc mọi người lâu dài bằng
những ánh mắt trìu mến thân thương. Chúng ta phải biết
được tác động tích cực to lớn của thái độ cư xử thân
thiện của mình. Khi chúng ta kháng cự lại thái độ ngạo
mạn kiêu căng của mình, chúng ta có thể thay thế vào đó
là một thái độ tôn trọng mọi người.
Một
điều nữa là chúng ta không nên mong đợi thái độ của mình
đối với mọi người có thể thay đổi nhanh chóng.
NHẬN
RA ĐAU KHỔ CỦA MỌI NGƯỜI
(RECOGNIZING
THE SUFFERING OF OTHERS)
Sau
khi phát triển lòng thông cảm và sự gần gũi, việc rèn luyện
quan trọng tiếp theo trong quá trình tu dưỡng lòng từ bi của
chúng ta là việc hiểu biết tường tận bản chất của đau
khổ . Lòng từ bi của chúng ta đối với mọi người phải
xuất phát từ hiểu biết về những đau khổ của mọi người.
Một điều rất rõ ràng của quá trình suy ngẫm về đau khổ
đó là nó có khuynh hướng trở nên mạnh mẽ và hiệu quả
hơn khi chúng ta tập trung vào chính đau khổ của chúng ta rồi
sau đó mở rộng sang đau khổ của mọi người. Lòng từ bi
của chúng ta đối với mọi người tăng lên khi sự nhận
biết của chúng ta về đau khổ của mọi người tăng lên.
Tất
cả chúng ta đương nhiên có thiện cảm đối với những người
đang gánh chịu những đau khổ về bệnh tật hoặc đau khổ
khi mất mát người thân. Đây là một loại đau khổ, theo
Phật giáo gọi là đau khổ của đau khổ.
Để
có được lòng từ bi đối với những người gặp phải những
gì Phật giáo gọi là "đau khổ của sự đổi thay" thì khó
khăn hơn. "Đau khổ của sự đổi thay" xảy ra theo kỳ hạn.
Nó có thể là sự thích thú về danh tiếng và của cải. Đây
chính là loại đau khổ thứ hai. Khi chúng ta trông thấy mọi
người thích thú với những thành công trần tục này, thay
vì cảm thấy thương xót, bởi vì chúng ta biết chắc rằng
niềm vui đó cuối cùng rồi cũng sẽ kết thúc và bỏ lại
họ với sự thất vọng chán chường, thường thì phản ứng
của chúng ta là cảm thấy thán phục và đôi khi thậm chí
là ganh tị. Nếu chúng ta thông hiểu thật sự về đau khổ
và bản chất của đau khổ, chúng ta sẽ nhận ra rằng danh
tiếng và của cải chỉ là tạm bợ và niềm vui mà chúng
đem lại đương nhiên sẽ kết thúc, làm cho người ta phải
đau khổ.
Cũng
có một loại đau khổ thứ ba sâu sắc hơn, nó là sự đau
khổ tinh vi nhất. Chúng ta liên tục phải gánh chịu những
đau khổ này, nó là sản phẩm của vòng luẩn quẩn. Bản
chất của vòng luẩn quẩn là chúng ta liên tục chịu ảnh
hưởng của những suy nghĩ và những cảm xúc tiêu cực. Và
khi chúng ta chịu sự ảnh hưởng đó, chính sự tồn tại
của chúng ta là một hình thức đau khổ. Loại đau khổ này
kéo dài suốt cuộc đời chúng ta, quay chúng ta trong cái vòng
luẩn quẩn của những suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực và những
hành vi phi đạo đức. Tuy nhiên, hình thức đau khổ này rất
khó nhận ra. Nó không phải là một trạng thái đau khổ rõ
rệt mà chúng ta gặp phải ở "đau khổ trong đau khổ", nó
cũng không phải là điều trái ngược của danh tiếng và của
cải như chúng ta gặp phải ở "đau khổ của sự đổi thay".
Đau khổ tỏa khắp này là loại đau khổ sâu sắc nhất. Nó
tràn ngập trong mọi khía cạnh của cuộc đời.
Một
khi chúng ta trau dồi được sự thông hiểu sâu sắc về 3
mức độ đau khổ này qua sự từng trải của chúng ta, chúng
ta dễ dàng tập trung tìm hiểu và nhận ra được 3 mức độ
đau khổ của mọi người. Từ đó chúng ta phát triển lòng
mong ước mọi người thoát khỏi sự đau khổ.
Một
khi chúng ta kết hợp được cảm xúc cảm thông của mình
đối với mọi người với sự thông hiểu sâu sắc về đau
khổ mà họ gánh chịu, chúng ta có khả năng phát sinh lòng
từ bi chân thành đối với mọi người. Chúng ta phải thực
hiện quá trình này liên tục. Chúng ta có thể so sánh quá
trình này với việc chúng ta mồi lửa bằng cách cọ xát 2
viên đá với nhau. Để có thể cháy được, chúng ta biết
rằng chúng ta phải duy trì được sự ma sát liên tục làm
tăng nhiệt độ tới một mức mà gỗ có thể bén lữa. Tương
tự, khi chúng ta cố gắng phát triển những phẩm chất tinh
thần như lòng từ bi, chúng ta phải thường xuyên áp dụng
những kỹ thuật cần thiết để đạt được kết quả như
mong muốn, chứ không phải cứ mãi quanh quẩn với những phương
pháp may rũi.
LÒNG
YÊU THƯƠNG – TỬ TẾ
(LOVING
– KINDNESS)
Vì
lòng từ bi là ao ước mọi người thoát khỏi những đau khổ
của mình, lòng yêu thương - tử tế là ao ước mọi người
được hưởng niềm hạnh phúc. Cùng với lòng từ bi, khi rèn
luyện lòng yêu thương - tử tế chúng ta cần phải bắt đầu
bằng cách tập trung cao độ vào việc thiền định của mình
rồi sau đó mở rộng phạm vi quan tâm đến mọi người ngày
càng nhiều hơn để cuối cùng thấu hiểu tường tận mọi
đau khổ và hạnh phúc của mọi người. Đồng thời chúng
ta cũng phải chọn một người trung tính (neutral person), một
người không gây chút cảm xúc gì cho ta cả, làm đối tượng
thiền định của mình. Sau đó chúng ta mở rộng thiền định
về bạm bè, những thành viên trong gia đình và cuối cùng
là những kẻ thù của chúng ta.
Chúng
ta phải tập trungthiền định về một cá nhân, sau đó phát
huy lòng từ bi và lòng yêu thương – tử tế thật sự dành
cho mọi người. Chúng ta phải tập trung thiền định về một
cá nhân,nếu không chúng ta không thể tập trung thiền định
để có được lòng từ bi và lòng yêu thương – tử tế
dành cho mọi người. Khi chúng ta liên kết được việc thiền
định của mình với những người mà chúng ta không thích,
chúng ta có thể nghĩ: "Anh ta là một ngoại lệ".