CHƯƠNG
XI
DUY
TRÌ ĐIỀM TỈNH
(CALM
ABIDING)
Duy
trì sự điềm tĩnh, sự tập trung vào một điểm duy nhất,
là một hình thức thiền định mà ở đó bạn chọn ra một
đối tượng và ấn định tâm trí mình lên đối tượng đó.
Đ ể có được mức độ tập trung này bạn không thể vừa
ngồi xuống đã có được. Chầm chậm , bạn sẽ thấy rằng
tâm trí của bạn có khả năng tập trung ngày càng cao và kéo
dài điềm tĩnh là một trạng thái đều đặn vững chắc
mà tâm trí của bạn có thể giữ tập trung vào một đối
tượng tinh thần trong một khoảng thời gian bao lâu tuỳ ý
với sự điềm tĩnh tuyệt đối không hề sao lãng.
Trong
sự luyện tập thiền định này và luyện tập nhiều đức
tính khác, một lần nữa động cơ thúc đẩy rất quan trọng.
Những kỹ năng liên quan đến việc tập trung vào một đối
tượng duy nhất có thể được ứng dụng ở những mức độ
khác nhau. Đây là một kỹ thuật giám sát hoàn toàn chuyên
môn và kết quả của nó được quyết định bởi những động
cơ thúc đẩy của bạn.
Đương
nhiên, là những người rèn luyện tâm hồn, chúng ta quan tâm
đến một động cơ thúc đẩy đạo đức và một kết quả
đạo đức. Bây giờ chúng ta hãy phân tích khía cạnh chuyên
môn của cách luyện tập này.
Kéo
dài điềm tĩnh được luyện tập bởi những ai có nhiều
lòng tin tưởng. Một người thiền định bắt đầu quá trình
rèn luyện tâm hồn của mình bằng cách chọn lựa một mục
tiêu nào đó làm đối tượng của việc thiền định. Một
người luyện tập Thiên Chúa giáo có thể lấy thập tự giá
hoặc Đức Mẹ Đ ồng Trinh Mary làm tiêu điểm duy nhất cho
việc thiền định của mình. Đối với những người luyện
tập Hồi giáo thì có khó khăn hơn bởi vì thiếu hình tượng
trong Hồi giáo, tuy vậy người ta có thể lấy lòng tin nơi
thánh Allah làm đối tượng của việc thiền đ?nh của mình,
bởi đối tượng của việc thiền định không nhất thiết
phải là một đối tượng vật chất cụ thể. Vì vậy , người
ta có thể giữ tập trung vào lòng tin sâu sắc nơi Thượng
Đế (God). Người ta cũng có thể tập trung vào thành phố
thần thánh Mecca. Kinh Phật thường sử dụng hình tượng Đức
Phật Shakyamuni làm ví dụ điển hình cho một đối tượng
của việc tập trung thiền định.Một trong số những lợi
ích của việc này là nó làm cho nhận thức của mọi người
về những phẩm chất cao cả vĩ đại của Đức Phật thêm
sâu sắc, cùng với sự suy ngẫm về lòng tử tế của
Đức
Phật thêm, kết quả là mọi người có được sự gần gũi
hơn với Đức Phật.
Hình
tượng Đức Phật mà bạn tập trung vào ở phương pháp này
không phải là một bức ảnh hoặc là một bức tượng. Tuy
vậy bạn cũng có thể sử dụng một bức ảnh để dễ hòa
mình vào hình dáng và từng bộ phận của Đức Phật, nhưng
bạn phải tập trung vào hình tượng Đức Phật trong tâm trí
của bạn. Bức ảnh Đức Phật mà bạn có thể nhìn thấy
phải được gợi lại trong tâm trí bạn. Một khi bạn có
thể làm được như vậy bạn mới có thể bắt đầu quá
trình kéo dài điềm tĩnh của mình.
Bức
ảnh Đức Phật mà bạn có thể nhìn thấy phải được đặt
không quá xa cũng không quá gần. Khoảng 30 cm trước mặt bạn
và ngang tầm mắt của bạn là thích hợp. Bức ảnh đó phải
có chiều cao 3 hoặc 4 inches hoặc nhỏ hơn. Nếu bức ảnh
có đèn chiếu thì tốt hơn. Nhìn thấy bức ảnh tỏa sáng
như vậy giúp bạn tránh được mệt mỏi và buồn ngủ. Mặt
khác bạn cũng nên tưởng tượng rằng bức ảnh này khá nặng.
Nếu bức ảnh được bạn cảm nhận với một trọng lượng
nào đó thì tinh thần của bạn sẽ liên tục hoạt động.
Cho dù bạn có chọn bất kỳ mục tiêu nào làm đối tượng
để tập trung thiền định, thì sự tập trung vào một điểm
duy nhất của bạn cũng phải kiên định và sáng suốt. Sự
kiên định sẽ bị triệt phá bởi sự kích động và sự
phân tán của tâm hồn – một khía cạnh của lòng lưu luyến.
Tâm hồn chúng ta dễ dàng bị chi phối bởi những suy nghĩ
về những đối tượng mà chúng ta ao ước. Những suy nghĩ
như vậy cản trở chúng ta phát triển phẩm chất bình tĩnh
kiên tâm cần thiết để kéo dài sự tập trung một cách điềm
tĩnh về đối tượng mà chúng ta đã lựa chọn. Mặt khác,
sự sáng suốt bị cản trở bởi sự lơi lỏng của tâm hồn.
Để
kéo dài điềm tĩnh đòi hỏi bạn phải hiến mình cho quá
trình luyện tập một cách tuyệt đối cho tới lúc bạn có
khả năng điều khiển được tâm trí của mình. Nếu bạn
có được một môi trường tỉnh lặng để luyện tập thì
có nghĩa là bạn có được những người bạn ủng hộ mình.
Bạn nêngác sang một bên những lo lắng bận tâm về thế
gian trần tục - gia đình, công việc hoặc những rắc rối
trong xã hội – và đặc biệt là bạn phải cống hiến hết
mình vào việc nâng cao sự tập trung. Lúc khởi đầu bạn
nên tham gia những buổi luyện tập thiền định hàng ngày
với khoảng thời gian ngắn. Khoảng 10 tới 15 buổi, mổi buổi
15 tới 20 phút mỗi ngày là thích hợp nhất. Khi sự tập trung
của bạn tăng lên, bạn có thể tăng thời gian luyện tập
của từng buổi và giảm số buổi luyện tập trong ngày. Bạn
nên ngồi ở một tư thế thiền định trang trọng, lưng của
bạn phải thẳng. Nếu bạn theo đuổi việc luyện tập của
mình một cách siêng năng cần mẫn, bạn dễ dàng kéo dài
sự luyện tập của mình sau 6 tháng luyện tập.
Một
người luyện tập thiền định phải học cách áp dụng những
biện pháp đối phó khi những trở lực xuất hiện. Khi tâm
trí bị kích động hoặc chi phối bởi những cảm xúc vui
buồn hay những lo toan của đời sống hàng ngày, chúng ta phải
chặn đứng và đưa tâm trí quay lại với sự tập trung vào
đối tượng. Một lần nữa, sự lưu tâm ( mindfulness) là phương
tiện để chúng ta thực hiện điều này. Khi lần đầu tiên
bạn luyện tập kéo dài điềm tĩnh, bạn khó có thể giữ
cho tâm trí của mình tập trung cố định vào đối tượng
lâu dài được. Bằng sự lưu tâm, bạn có thể đổi hướng
tâm trí của mình , hướng nó quay trở lại với đối tượng
tập trung, bạn phải thực hiện hết lần này đến lần khác.
Một khi tâm trí đã tập trung vào đối tượng của nó, cùng
với sự lưu tâm, nó cố định ngay tại đó, không trôi đi
đâu cả.
Sự
tĩnh tâm (introspection) đảm bảo được rằng sự tĩnh tâm
của chúng ta vững vàng,ổn định và sáng suốt. Bằng những
biện pháp của sự tĩnh tâm, chúng ta có thể giữ vững được
tâm trí của mình khi nó bị kích động hoặc phân tán. Có
một số người đôi khi không thể tập trung nhìn bạn khi
họ đang nói chuyện với bạn, họ luôn nhìn hết chỗ này
đến chỗ nọ. Một tâm hồn bị phân tán cũng giống như
vậy, không thể tập trung được khi bị kích động. Sự tĩnh
tâm giúp chúng ta có thể lôi kéo tâm trí mình trở lại bằng
cách tập trung nội tâm để giảm thiểu những kích động
tinh thần. Điều này giúp tái lập sự ổn định vững vàng
của tâm trí. Sự tĩnh tâm cũng giúp giữ vững được tâm
trí một khi nó trở nên sao lãng,ươn hèn hay mệt mỏi, nhanh
chóng đưa nó quay về với đối tượng. Đây thường là một
vấn đề khá khó khăn đối với những người dễ bị lôi
kéo bởi những bản năng tự nhiên. Sự thiền định của
bạn trở nên qúa lỏng lẻo, yếu đuối và thiếu sức sống.
Sự tĩnh tâm có thể thận trọng giúp bạn vực dậy tâm trí
của mình bằng những suy nghĩ về sự hân hoang và bằng cách
đó sự tĩnh tâm làm gia tăng tính sáng suốt, tính sắc sảo
cho tinh thần của bạn.
Khi
bạn bắt đầu rèn luyện kéo dài điềm tĩnh, một điều
rõ ràng là: giữ cho sự tập trung của bạn vào một đối
tượng mà bạn đã chọn lựa trong khoảng thời gian ngắn
là một thách thức to lớn. Đừng nản lòng! Chúng ta xem đây
là một biểu hiện tích cực bởi vì ít ra thì bạn cũng nhận
ra được công việc khó khăn khắc nghiệt của tâm trí của
mình. Bằng cách kiên trì tập luyện và khéo léo áp dụng
sự lưu tâm và tĩnh tâm, bạn có thể từng bước kéo dài
sự tập trung của mình vào một đối tượng duy nhất, đối
tượng mà bạn đã chọn lựa cho việc thiền định của mình,
đồng thời bạn cũng sẽ từng bước giữ được sự tĩnh
táo, sáng suốt và rung động trong suy nghĩ của mình.
Có
nhiều loại đối tượng , cụ thể và trừu tượng, được
dùng để phát triển sự tập trung. Bạn có thể trau dồi
sự kéo dài điềm tĩnh bằng cách lấy "ý thức" (consciousness)
làm tiêu điểm tập trung thiền định của mình. Tuy nhiên,
bạn không dễ dàng có được khái niệm vè "ý thức", vì
khái niệm này không thể diễn đạt bằng lời nói cụ thể,
nó là một trong những bản chất của tâm hồn. Một hiểu
biết thật sự về bản chất của tâm hồn phải được cảm
nhận qua sự từng trải.
Vậy
thì chúng ta phải trau dồi sự hiểu biết này như thế nào?
Trước tiên bạn phải xem xét lại những suy nghĩ và những
cảm xúc mà bạn đã từng trải qua, cách mà ý thức xuất
hiện, cách mà tâm trí của bạn hoạt động.
Hầu
hết thời gian thì tâm trí và ý thức của chúng ta luôn trải
qua những tác động hỗ tương với thế giới bên ngoài -
ký ức của chúng ta và những dự trù, kế hoạch trong tương
lai. Bạn có thường hay cáu kỉnh vào buởi sáng không? Bạn
có hay bối rối vào buổi chiều không? Bạn có thường bị
ám ảnh bởi những mối quan hệ thất bại không? Bạn có
thường lo lắng về sức khỏe của con cái không? Hãy đặt
tất cả những điều này sang một bên. Bản năng thật sự
của tâm trí và những hiểu biết sáng suốt bị mờ dần
bởi những suy nghĩ và những mối bận tâm bình thường. Khi
thiền định tâm hồn, bạn phải cố gắng giữ tập trung
ngay từ lúc đầu. Bạn phải ngăn không cho ký ức xen vào
suy nghĩ của bạn. Bạn phải giữ cho tâm trí mình không trôi
về những ký ức qúa khứ mà cũng chẳng trôi về những hy
vọng hoặc sợ hãi trong tương lai. Một khi bạn đã làm được
như vậy, những gì còn lại là khoảng cách giữa quá khứ
và tương lai. Khoảng cách này là một khoảng không (có giá
trị bằng không). Bạn phải cố gắng giữ tập trung vào khoảng
không này.
Ban
đầu bạn chỉ có thể giữ tập trung vào khoảng không này
trong thoáng chốc. Tuy nhiên, khi tiếp tục luyện tập, bạn
sẽ ngày càng có thể kéo dài khoảng thời gian tập trung vào
khoảng không này. Làm như vậy, bạn có thể vứt bỏ được
những suy nghĩ gây cản trở cho những bản năng thật sự
của tâm trí. Dần dần, những hi?u biết thanh khiết sẽ rọi
vào tâm hồn bạn, thời gian bạn có thể tập trung vào khoảng
không này ngày càng lâu hơn cho tới một lúc bạn có thể
hiểu ra được "ý thức" là gì. Bạn cần phải hiểu được
rằng trạng thái tinh thần này - không tồn tại qúa trình
suy nghĩ trong tâm trí - không giống như trạng thái tâm hồn
trống rỗng. Nó không phải là trạng thái khi mà bạn đang
ngủ say hay bị ngất đi. " Mình sẽ không để cho tâm trí
của mình bị sao lãng bởi những suy nghĩ về quá khứ lẫn
tương lai. Mình sẽ giữ cho tâm trí mình tập trung vào hiện
tại". Một khi bạn trau dồi ý chí như vậy, bạn lấy khoảng
cách giữa qúa khứ và tương lai( có gía trị bằng 0 đến
hiện tại) làm đối tượng cho việc thiền định và dễ
dàng tập trung vào đối tượng đó, thoát khỏi mọi quá trình
suy nghĩ.
HAI
MỨC ĐỘ CỦA TÂM HỒN
(THE
TWO LEVELS OF MIND)
Tâm
hồn có hai mức độ về bản năng. Mức độ thứ nhất là
sự hiểu biết thông suốt như đã được mô tả. Mức độ
thứ hai và cũng là bản chất của tâm hồn, là nhận thức
về sự không tồn tại cố định của tâm hồn. Để phát
triển được sự tập trung vào bản chất chủ yếu này, khởi
đầu bạn lấy mức độ thứ nhất của tâm hồn – sự hiểu
biết thông suốt – làm tiêu điểm cho việc thiền định.
Một khi bạn đã tập trung vào t iêu điểm đó được rồi,
bạn suy niệm về sự không tồn tại của tâm hồn. Và rồi
những gì xuất hiện trong tâm hồn bạn chính là "không có
gì tồn tại trong tâm hồn bạn cả".
Đó
là bước đầu tiên. Sau đó bạn lấy điều đó("không có
gì tồn tại trong tâm hồn") làm đối tượng cho sự tập
trung của mình. Đây là một hình thức thiền đinh đầy khó
khăn và thử thách. Người ta nói rằng một người luyện
tập có bản lĩnh và năng lự c cao nhất đầu tiên phải trau
dồi hiểu biết về "sự trống rỗng" (emptiness) và sau đó
dựa trên nền tảng của sự hiểu biết này, sử dụng chính
"sự trống rỗng" đó làm đối tượng thiền định. Tuy nhiên,
trước hết bạn nên có được những phẩm chất về "kéo
dài điềm tĩnh" và dùng nó làm phương tiện để đạt được
sự hiểu biết về "sự trống rỗng" sâu sắc hơn.