KỶ NIỆM
NGÀY ĐỨC THÍCH CA THÀNH ĐẠO
Huệ
Minh
Ngày
mùng 8 tháng Chạp (âm lịch) năm nay, như thường lệ, tín
đồ Phật tử muôn nơi lại thành kính tưởng niệm ngày Thành
đạo của Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni Phật. Đây cũng là
dịp để những người con Phật chúng ta suy tưởng sâu hơn
về sự kiện vĩ đại này, từ đó tự tỉnh bản thân xem
chúng ta đã, đang và sẽ nghĩ gì, nói gì, làm gì cho xứng
đáng với sự kiện hi hữu, vô song đó.
Đức
Thế Tôn xuất gia, sau sáu năm tu hành khổ hạnh mới thành
đạo. Đó là điều đã xác quyết. Còn năm nào xuất gia,
năm nào thành đạo thì có nhiều thuyết khác nhau. Các bậc
Cổ đức phần lớn theo thuyết cho rằng 19 tuổi xuất gia,
25 tuổi thành đạo. Còn các nhà nghiên cứu gần đây phần
lớn theo thuyết 29 tuổi xuất gia, 35 tuổi thành đạo.
Sau
khi xuất gia, Người tu khổ hạnh trong 6 năm, hình thể gầy
mòn mà cũng không tỏ được đạo vô thượng. Người thôi
tu ép xác mà quyết định tắm rửa sạch sẽ và thụ dụng
sữa được dâng. Rồi Người tới Phật- Đà- gia- ra, rải
cỏ kết tường ngồi kết già phu, hướng về phương Đông,
thân thể trang nghiêm, một mối chính định, lặng yên suy
nghĩ, tự phát nguyện rằng:
“Từ
nay, nếu không chứng được đạo Vô thượng Bồ đề, thì
thà để cho thịt nát xương tan, chứ quyết không đứng dậy
khỏi nơi này!” (Phương Quảng Đại Trang Nghiêm kinh)
Đức
Thế tôn với tấm lòng đại bi, đại trí, với tinh thần
dũng mãnh tinh tiến, ngồi tư duy 49 ngày dưới gốc cây, chiến
đấu với bọn giặc phiền não ở nội tâm như tham, sân,
si, mạn nghi… và với giặc thiên ma do Ma vương Ba- tuần chỉ
huy. Người đã thắng được mọi ma chướng trong ngoài, tâm
trí được khai thông.
Cuối
cùng, vào đêm mùng 8/12 (tức đêm mùng 8 tháng Pao-sa – tháng
2 theo lịch Ấn), canh hai, Người chứng được quả “Túc
mệnh minh”: thấy rõ được tất cả khoảng đời của mình
trong tam giới.
Nửa
đêm canh ba, Người chứng được quả “Thiên nhãn minh”:
thấy được rõ tất cả bản thể của vũ trụ và nguyên
nhân cấu tạo của nó.
Đến
canh tư, Người chứng được quả “Lậu tận minh”: thấy
rõ nguồn gốc của đau khổ và phương pháp dứt trừ đau
khổ để được giải thoát khỏi sinh tử luân hồi.
Khi
sao Mai vừa mọc, Người hiểu thấu mọi pháp không gì không
do duyên khởi, nhất thiết pháp duyên khởi rốt cuộc là đạo
lý vô ngã.
Thế
là “nảy sinh trí tuệ, nảy sinh nhận thức, định được
đạo, đánh giá được pháp, cuộc đời đã hết, phạm hạnh
đã thành, điều cần làm đã làm xong, không còn trở lại
kiếp người, biết được như chân thật”. (Trung A- Hàm kinh,
La- ma thứ 56).
Người
viên ngộ, soi tận chỗ tối tăm, trong tâm rỗng lặng, tỏ
ngộ hết thảy, thành Đẳng chính giác, tự giác, giác tha,
giác hành viên mãn, xưng là Vô thượng Phật Đà, các đệ
tử của Người gọi Phật Đà là Thế Tôn, là Thích Ca Mâu
Ni.
Đức
Thế Tôn sau khi thành đạo, vui sướng vô lượng, tức thì
28 ngày liền hưởng niềm vui giải thoát dưới các gốc cây
gần đó.
Bảy
ngày đầu dưới gốc cây Tất- ba- la. Về sau gọi là cây
Bồ đề vì Phật thành đạo dưới gốc cây đó.
Bảy
ngày tiếp theo dưới cây A- du- ba- la. Thời gian này có ma vương
Ba- tuần đến đề nghị người nhập diệt nhưng Người không
nghe.
Bảy
ngày tiếp theo nữa dưới cây Mục- chân- lân- đà. Thời gian
này gặp mưa bão, rồng Mục- chân- lân- đà hiện ra dùng thân
mình che chở cho Phật. Rồng này xin quy y, là đệ tử thứ
nhất trong loại bàng sinh.
Bảy
ngày tiếp theo nữa dưới cây La- đô- da- hàng- na. Có hai thương
nhân là Đề- vi và Bà- lê- ca đi qua chỗ Phật đã cúng dàng
mạch nha và quy y Phật. đây là hai Ưu- bà- tắc (cận sự
nam) sớm nhất.
Ngày
nay trong chùa, có khi cả ở tư gia, cứ đến ngày mùng Tám
tháng Chạp, Tăng Ni Phật tử lại dùng các loại rau, quả,
gạo nấu cháo bố thí cho mọi người, gọi là cháo mùng 8
tháng Chạp (lạp bát chúc), để làm lễ kỷ niệm ngày Đức
Thích Ca thành đạo.
Sự
kiện Đức Thích Ca thành đạo là một thiên anh hùng ca bất
hủ, khải hoàn vang lên, thức tỉnh và cổ vũ loài người
tự tin vào chân lý: Con người có khả năng và hoàn toàn có
thể tự mình tu tập để đạt đến quả vị cao nhất của
muôn loài trong vũ trụ. Và con đường tu tập đó là con đường
hiện thực, hết thảy mọi người đều có thể tự mình
tinh tiến, tự mình “đốt đuốc” của mình lên mà tự
giải thoát.
Sự
kiện Đức Thích Ca thành đạo là một thiên tình ca bất tận
về tình yêu con người và muôn loài. Đức Thích Ca chiến
đấu và chiến thắng, trước hết vì tình thương, một tình
thương rộng lớn vô bờ bến với tất cả chúng sinh, tất
cả các cõi đời. Vì sự thương tưởng muôn loài mà Người
thành đạo, và Người thành đạo cũng vì sự thương tưởng
đó.
Sự
kiện Đức Thích Ca thành đạo và quá trình hành đạo sau
này của Người đã mang đến cho muôn đời các thế hệ Phật
tử niềm tin, lòng tự hào, nguồn nghị lực luôn tươi mới
và bất tận trên con đường tu Phật, con đường mà Đức
Đại hùng, Đại lực, Đại từ, Đại bi, Đại hỉ, Đại
xả Thích Ca mâu Ni Phật đã khơi nguồn và thực chứng.
Huệ
Minh
(Phật
Tử Việt Nam)
23.01.2007
21:14