XXIV.
CỨU CÁNH VỊ
- Thứ
năm, cứu cánh vị tướng nó như thế nào?
Tụng
rằng:
Ðây,
tức giới vô lậu,
Chẳng
nghĩ nghì, thiện, thường.
An
lạc, thân giải thoát.
Ðại
Mâu ni pháp thân.
Luận
rằng: Quả chuyển y của địa vị tu tập thành được trước
đó, tức là tướng trạng của cứu cánh vị này. Chữ "đây"
trong bài tụng là chỉ hai quả chuyển y trước đó, nó nhiếp
vào giới cứu cánh vô lậu. Các lậu vĩnh viễn sạch hết,
vô lậu theo đó tăng lên, tánh trong sạch tròn sáng, cho nên
gọi "vô lậu". Chữ "giới" nghĩa là "kho tàng", vì trong đó
dung chứa vô biên đại công đức hy hữu. Hoặc "giới" nghĩa
là "nhân" vì có thể sanh ra sự lợi lạc cho cả năm thừa
thế và xuất thế gian.
Hỏi:
- Pháp giới thanh tịnh có thể chỉ nhiếp về vô lậu, còn
bốn trí tâm phẩm tại sao chỉ là vô lậu?
Ðáp:
- Vì nó nhiếp về Ðạo đế, nên chỉ là vô lậu. Nghĩa là
công đức và thân, độ của Phật đều từ chủng tử vô
lậu phát sanh, vì chủng tử pháp hữu lậu đã vĩnh viễn
dứt bỏ, tuy có thị hiện làm thân sanh tử và các nghiệp
phiền não, tợ như là Khổ đế, Tập đế, song kỳ thật
thuộc về vô lậu Ðạo đế.
Hỏi:
- Tập Luận nói: "Mười lăm giới chỉ hữu lậu", đức Như
Lai há không có mười lăm giới là năm căn, năm thức, năm
trần hay sao?
Ðáp:
- Có người cho rằng công đức và thân, độ của Như Lai
sâu xa vi diệu, chẳng phải có chẳng phải không, lìa các
phân biệt, dứt hết hý luận, không nhiếp vào các pháp môn
giới, xứ, nên không trái với Tập Luận nói.
Có
người cho rằng năm căn, năm cảnh của đức Như lai từ diệu
định Thủ Lăng Nghiêm phát sanh, chỉ nhiếp về pháp giới
sắc (chứ không phải sắc trần); còn năm thức của chín
giới hữu tình không phải Phật, tuy dựa nơi pháp giới sắc
của Phật mà biến ra tướng phần để duyên, nhưng tướng
phần thì thô, mà pháp giới sắc thì tế khác nhau, cho nên
pháp giới không nhiếp vào năm trần , mà năm thức của Như
Lai cũng không thuộc năm thức giới, vì Kinh nói: "Tâm Phật
thường ở trong định, và luận nói năm thức tánh tán loạn".
Hỏi:
- Năm thức Như Lai đã không phải là năm thức giới, thế
thì trí Thành sở tác tương ưng với thức thanh tịnh nào?
Ðáp:
- Tương ưng với tịnh thức thứ sáu, do nó quán căn cơ mà
khởi tác dụng biến hóa thành ba loại phân thân.
Hỏi:
- Ðã cùng tịnh thức thứ sáu tương ưng, vậy tính nó với
tánh của trí Diệu quán sát có gì khác nhau?
Ðáp:
- Trí Diệu quán sát là quán tự tướng, cộng tướng của
các Pháp; còn Thành sở tác trí này chỉ khởi lên tác dụng
biến hóa, cho nên có sai khác.
Hỏi:
- Nếu vậy thì hai thứ này không thể đồng sanh, vì một
loại thức mà hai trí không thể cùng khởi?
Ðáp:
- Chấp nhận không đồng khởi, đối với lý không trái; hoặc
thể đồng, mà dụng khác, nên đồng khởi cũng không lỗi.
Lại,
trí Thành sở tác hoặc cùng với tịnh thức thứ bảy tương
ưng, vì nương năm căn, duyên năm cảnh là tác dụng sai khác
của trí Bình đẳng tánh.
Nghĩa
là tịnh thức thứ bảy khởi lên các tướng thân và độ
tha thọ dụng, là thuộc Bình đẳng tánh trí; còn khởi ra
thân và độ biến hóa là thuộc về trí Thành sự.
Hỏi:
- (Ðã nói nương năm căn, duyên năm trần, thì) há không phải
là trí Thành sở tác nhiếp thuộc năm thức cũng được chứ?
Ðáp:
- Không phải vì chuyển năm thức được trí Thành sở đắc,
mà thể của trí Thành sở tác tức là năm thức, giống như
chuyển sanh tử được Niết bàn, nhưng không thể cho Niết
bàn đồng với sanh tử. Cho nên không nên cật nạn chuyện
đó.
-
Có người cho rằng công đức, thân, độ của Như lai, như
chỗ thích ứng mà nhiếp vào năm uẩn, mười hai xứ, mười
tám giới, vì uẩn xứ, giới đều thông cả hữu lậu, vô
lậu. Nhưng Tập Luận nói: "Mười lăm giới (năm căn, năm
thức, năm trần) chỉ là hữu lậu", đó là chỉ dựa nơi
cảnh Nhị thừa thô thiển mà nói, chứ không phải nói tất
cả. Nghĩa là nếu chín giới hữu tình kia, thành tựu được
mười tám giới, thì ba giới sau là ý căn, ý thức, pháp trần
thông về vô lậu; còn nếu Phật thành tựu mười tám giới,
thì cả mười tám giới đều vô lậu, nhưng đây không phải
là cảnh giới mà Nhị thừa biết được. Hoặc có chỗ khác
nói công đức của Phật không nhiếp vào xứ, giới, là chỉ
vì công đức đó không đồng với tướng xứ, giới mà Nhị
thừa liệt trí biết được. Lý phải như vậy. Vì sao? Vì
Kinh nói: "Tất cả pháp hữu vi đều thuộc vào năm uẩn",
lại nói: "Tất cả pháp hữu lậu, vô lậu đều thuộc vào
mười tám giới, mười hai xứ". nếu có uẩn thứ sáu, xứ
thứ mười ba, giới thứ mười chín là điều không thể có,
đức Phật ngăn chận.
Lại
nếu vì dứt hết các hý luận mà Phật thân không thuộc vào
giới xứ, thì cũng không nên nói: "Ðây tức là giới vô lậu,
thiện, thường, an lạc, thân giải thoát". Lại nơi nơi đều
nói chuyển năm uẩn vô thường, được năm uẩn thường trụ;
chuyển mười tám giới, mười hai xứ cũng thế, chứ đâu
phải nói hẳn Như Lai không nhiếp vào uẩn, xứ, giới. Cho
nên phàm nói Như Lai không thuộc uẩn, xứ, giới, đó chỉ
là "mật ý nói".
Lại
Luận nói: "Năm thức tánh tán loạn", là nói năm thức của
chín giới hữu tình kia, chứ không nói năm thức của Phât.
Cho nên trong thân Phật có đủ cả mười tám giới, nhưng
thuần là vô lậu.
- Hai
quả chuyển y này lại "không thể nghĩ bàn", vượt khỏi đường
suy tư nghị luận, vi diệu thậm thâm, tự chứng ngộ bên
trong, không phải lấy chuyện thế gian ví dụ được.
- Hai
quả chuyển y này lại chỉ là "thiện", vì là tánh bạch tịnh,
đồng với pháp giới thanh tịnh, xa lìa sanh diệt, cùng cực
an ổn, vì tâm phẩm bốn trí diệu dụng vô biên, cùng cực
thiện xảo. Vì hai quả này đều có tướng thuận chánh lý,
ích quần sanh, trái với pháp bất thiện, nên đều nói là
thiện.
Hỏi:
- Luận nói trong mười hai xứ, thì năm căn và hương, vị,
xúc, trần thuộc tánh vô ký, mấy xứ kia thì thông cả ba
tánh thiện, ác, vô ký chứ không chỉ là vô ký hết. Nay bốn
trí của Phật đều chỉ là thiện, vậy há Phật không có
năm căn vô ký và ba trần vô ký hay sao?
Ðáp:
- Trong đây có ba lối giải thích, đã nói rộng như trước
ở trong đoạn nói về giới vô lậu, đây chỉ nêu lối giải
thích thứ ba là hết thảy thân và độ của Như Lai đều
thuộc về Diệt đế, cho nên chỉ là thiện. Vì tánh Diệt
đế, Ðạo đế chỉ là tánh thiện nên nói Phật độ không
thuộc Khổ đế, Tập đế. Thức của Phật biến ra các tướng
hữu lậu, bất thiện, vô ký, đều là nơi chủng tử vô lậu
sanh, cho nên đều thuộc về vô lậu thiện.
- Hai
quả chuyển y này lại đều là "thường", vì không có thời
kỳ cùng tận, đồng với pháp giới thanh tịnh, không sanh,
không diệt, tánh không biến đổi, cho nên gọi là thường.
Tâm phẩm bốn trí nưong nơi pháp giới được thường, không
có thời kỳ cùng tận, cũng nói là thường, chứ bốn trí
không phải là tự tánh thường, vì tâm phẩm bốn trí từ
nhân chủng tử sanh ra, đã sanh ắt phải diệt, là điều chắc
chắn (nhất hướng ký) vì không thấy sắc tâm nào mà không
phải vô thường. Nhưng tâm phẩm bốn trí cũng chẳng phải
vô thường, vì do sức bản nguyện và loài hữu tình được
hóa độ không có thời kỳ cùng tận, tột đời vị lai, không
dứt, không hết.
- Hai
quả chuyển y này lại đều "an lạc". Vì không bức não, đồng
với pháp giới thanh tịnh, tĩnh lặng các tướng, cho nên gọi
là an lạc, và vì vĩnh viễn xa lìa cái hại của trí thể
(tức pháp chấp, sở tri chướng) cho nên gọi là an lạc. Tự
tánh hai quả chuyển y này đều không bức hại, lại có thể
làm cho chúng hữu tình an lạc.
Hàng
Nhị thừa được hai quả chuyển y, chỉ vĩnh viễn dứt hết
sự ràng buộc của phiền não chướng, chứ không có pháp
thù thắng, cho nên nơi Nhị thừa chỉ gọi là thân giải thoát.
Ðấng
Ðại Giác Thế Tôn thành tựu pháp tịch mặc vô thượng,
cho nên gọi là Ðại Mâu ni (tịch mặc). Ðấng Mâu ni được
hai quả chuyển y, vĩnh viễn xa lìa hai chướng, nên cũng gọi
là "Pháp thân". Pháp là có vô lượng, vô biên đại công đức,
như mười lực, bốn vô úy v.v... làm trang nghiêm; thân có
nghĩa thân thể, là nơi nương tựa, là tích tụ, đều gọi
là thân. Cho nên Pháp thân này gồm cả 5 pháp là chơn như
và bốn trí làm bản tánh, chứ không phải chỉ riêng môt
nghĩa chơn như pháp giới đơn độc mà gọi là pháp thân;
vì hai quả chuyển y đều thuộc về pháp thân.
Pháp
thân như vậy có ba tướng sai khác.
1.
Tự tánh thân - Tức là pháp giới chơn tịnh mà Như Lai chứng
đắc; nó là chỗ nương bình đẳng của thân thọ dụng và
thân biến hóa. Lìa các tướng, rất vắng lặng, bặt hết
hý luận, đầy đủ công đức chơn thường, không có biên
tế, đó là thật tánh bình đẳng của hết thảy pháp. Chính
tự tánh đó cũng gọi là pháp thân trong ba thân, vì nó là
chỗ nương (thân) của pháp đại công đúc (pháp).
2.
Thọ dụng thân đây có hai:
a.
Tự thọ dụng thân - Tức là các đức Như Lai trải ba vô
số kiếp tu tập vô lượng tư lương phước đức, trí tuệ,
giúp làm phát sanh bốn trí Bồ đề và vô biên công đức
chơn thật, thành tựu sắc thân rất viên mãn, thanh tịnh,
thường hằng biến khắp, tương tục, lặng lẽ, cùng tột
đời vị lai, thường thọ dụng pháp lạc rộng lớn.
b.
Tha thọ dụng thân - Tức là các đức Như Lai do năng lực
của trí Bình đẳng thị hiện công đức thanh tịnh vi diệu,
ở cõi thuần tịnh; vì hàng Bồ tát ở mười địa mà các
đức Như Lai hiện thần thông lớn, lăn xe Chánh pháp, dứt
bỏ lưới nghi, khiến họ thọ dụng pháp lạc Ðại thừa.
Hợp hai thứ thân trên lại gọi chung là thọ dụng thân.
3.
Biến hóa thân - Tức là các đức Như lai, do năng lực của
trí Thành sự, biến hiện ra vô lượng hóa thân theo loại
hữu tình, ở cõi vừa tịnh, vừa uế; các đức Như Lai vì
chúng Bồ tát chưa lên mười địa và hàng Nhị thừa cới
một loại Dị sanh, xứng theo cơ nghi của họ, mà các đức
Như Lai hiện thần thông nói Pháp, khiến họ đều được
các việc lợi lạc.
- Lấy
năm pháp thu nhiếp ba thân - Có thuyết cho rằng, nhất chơn
pháp giới và trí Ðại viên cảnh, nhiếp thuộc tự tánh thân,
vì Kinh nói: "Chơn như là Pháp thân". Luận nói: "Chuyển bỏ
thức A lại da được thân tự tánh", vậy đồng với trí
phẩm Ðại viên cảnh do chuyển Tạng thức mà chứng được.
Hai
trí Bình đẳng và Diệu quán sát thì thuộc thọ dụng thân,
vì nói trí Bình đẳng ở cõi thuần tịnh; vì hàng Bồ tát
mà các đức Như Lai hiện ra thân Phật, và nói trí Diệu quán
sát, tự tại ở giữa hội chúng nói pháp dứt nghi, và nói
do chuyển các chuyển thức mà đắc thân thọ dụng.
Cuối
cùng là trí Thành sở tác, nhiếp thuộc thân biến hóa, vì
nói trí Thành sự mà các đức Như Lai hiện ra vô lượng các
thứ biến hóa khó nghĩ nghì ở nơi mười phương quốc độ.
Lại trí thù thắng đủ nhiếp ba thân, cho nên ba thân đều
có thật trí.
Có
thuyết cho rằng nhất chơn pháp giới nhiếp thuộc tự tánh
thân, vì nói tự tánh thân, bản tánh thường và vì Pháp thân
của Phật không sanh diệt, và nói Pháp thân do chứng mà đưọc,
chứ không phải do sanh mà được. Lại nói Pháp thân, các
đức Phật đều có, biến khắp tất cả pháp, giống như
hư không, không tướng không làm, chẳng phải sắc tâm. Nhưng
Luận nói: "Chuyển tạng thức được tự tánh thân", có nghĩa
là do chuyển diệt thô trọng hai chướng trong thức thứ tám
mà hiển lộ Pháp thân.
Lại
trong trí thù thắng nhiếp có Pháp thân. Tức nói Pháp thân
là chỗ dựa cho bốn trí, là thật tánh của bốn trí. Kỳ
thật tự tánh Pháp thân tuy có vô biên công đức chơn thật,
nhưng là vô vi, không thể nói đó là sắc hay tâm.
Công
đức chơn thật của bốn trí và sắc thân thường hằng biến
khắp, nếu do trí Ðại viên cảnh khởi lên, thì nhiếp
vào Tự thọ dụng thân; còn Phật thân từ trí Bình đẳng
hiện, thì nhiếp về Tha thọ dụng; các thân tướng từ
trí. Thành sự thị hiện theo các loại, thì nhiếp về Biến
hóa thân.
Nên
nói trí Viên cảnh nhiếp vào Tự thọ dụng thân, vì chuyển
các chuyển thức mà được thân Thọ dụng. Tuy chuyển tạng
thức, cũng đắc Tự thọ dụng thân, nhưng vì đã nói chuyển
tạng thức hiển lộ Pháp thân, nên lược bớt mà không nói
được Tự thọ dụng thân.
- Lại
nói Pháp thân không sanh, không diệt, chỉ do chứng ngộ mà
được, không phải sắc tâm; nay trí Viên cảnh trái với Pháp
thân, nếu trí Viên cảnh không thuộc Tự thọ dụng thân thì
nhiếp vào thân nào?
Lại
Tự thọ dụng thân nhiếp hết thảy công đức hữu vi chơn
thật riêng của Phật (không chung với Nhị thừa), cho nên
bốn trí phẩm thật có sắc tâm, đều nhiếp về thân thọ
dụng.
Lại
thân Tha thọ dụng và thân Biến hóa, đều vì hóa tha mà phương
tiện thị hiện, cho nên không thể nói hai thân này lấy thật
trí làm thể. Tuy nói Hóa thân cũng là nhiếp vào trí thù thắng,
nhưng mà tương tợ như trí hiện ra, hoặc từ trí phát khởi,
nên giả nói là trí, chứ thật thể không phải trí. Chỉ
nói trí Bình đẳng và trí Thành sở tác là có thể hiện
thân Tha thọ dụng và Hóa thân đủ ba nghiệp, chứ không nói
hai thân tứclà hai trí. Cho nên hai trí này cũng là nhiếp vào
Tự thọ dụng thân.
Song
Biến hóa thân và Tha thọ dụng thân, tuy không phải là Tâm
và Tâm sở thực, nhưng mà hóa hiện ra Tâm và Tâm sở. Bởi
đấng Vô thượng Giác thần lực khó lường, cho nên có thể
hóa hiện ra pháp không hình chất (Tâm, Tâm sở). Nếu không
như vậy thì làm sao đức Như Lai hiện ra có tham, có sân (tức
hiện ra có Tâm sở, không hình chất?) Như Lai đã dứt hết
tham, sân lâu rồi vậy.
Lại
làm sao hàng Thanh văn và loài Bàng sanh có thể biết tâm Như
Lai? Vì thật là tâm của Như Lai thì Ðẳng Giác Bồ tát còn
không biết được. Do đó, kinh nói: "Như Lai hóa ra vô lượng
loại thân đều có tâm". Lại nói trí Thành sở tác của Như
Lai hóa làm ba nghiệp; lại nói biến hóa có tâm y tha, nghĩa
là nương nơi tâm thật của người không mà hiện ra tướng
phần để duyên. Tuy có chỗ khác nói thân Biến hóa không
có căn và tâm, đó là căn cứ thân Biến hóa của Nhị thừa
và Bàng sanh mà nói, chứ không phải nói thân Biến hóa của
Như Lai. Lại sắc căn cùng Tâm và Tâm sở của các người
khác biến hóa thì không có tác dụng của căn và tâm, cho
nên không nói.
Như
vậy ba thân tuy đều đầy đủ vô biên công đức, nhưng mỗi
thân có khác.
Nghĩa
là tự tánh thân chỉ có công đức vô vi chơn thật. Thường,
Lạc, Ngã, Tịnh, lìa hết tạp nhiễm, làm chỗ nương cho các
thiện. Nhưng nó không có tướng dụng sai khác của sắc tâm.
- Tự
thọ dụng thân thì có đủ vô lượng các thứ công đức
chơn thật của sắc tâm thù diệu.
Nếu
Tha thọ dụng thân và Biến hóa thân thì chỉ có đủ vô biên
công đức hóa tướng của sắc thân tương tợ, với tác dụng
lợi lạc cho kẻ khác.
- Lại
tự tánh thân chính là thuộc về tự lợi, tịch tịnh an vui,
không có động tác, cũng kém lợi tha, là làm duyên tăng thượng,
khiến cho loài hữu tình được lợi lạc, lại làm chỗ nương
cho Thọ dụng thân và Biến hóa thân, cho nên thuộc cả hai
lợi.
Tự
thọ dụng thân chỉ là tự lợi; Tha thọ dụng thân và Biến
hóa thân thì thuộc lợi tha, vì người khác mà thị hiện.
- Lại
Tự tánh thân, ở pháp tánh độ, tuy thân và độ này một
thể không sai khác, nhưng pháp tánh thuộc nơi Phật thì gọi
là Pháp thân; thuộc nơi pháp thì gọi là pháp tánh hay pháp
tánh độ, đó là pháp tánh theo tướng thân, tướng độ mà
có sai khác. Thân Phật và quốc độ không thuộc về sắc
pháp. Tuy không thể nói hình lượng lớn nhỏ, nhưng tùy theo
sự thọ dụng mà biến hóa thân độ, sự tướng hình lượng
vô biên; ví như hư không cùng khắp hết mọi nơi.
- Tự
thọ dụng thân, vẫn nương ở thọ dụng độ. Nghĩa là tịnh
thức tương ưng với trí Viên cảnh, do nhân duyên từ xưa
vì tự lợi mà tu hành, thành thục Phật độ thuần tịnh
vô lậu, nên khi mới thành Phật cho đến tận đời vị lai
tương tục biến thành Phật độ thuần tịnh tròn khắp không
biến tế, đủ các báu trang nghiêm, thân Tự thọ dụng thường
nương ở Phật độ đó. Như lượng của Tịnh độ, thân
lượng cũng thế, vô hạn thiện căn dẫn sanh các tướng tốt
mỗi mỗi vô biên. Công đức trí tuệ đã không phải sắc
pháp, không thể nói hình lượng nó lớn nhỏ, nhưng nương
chơn như đã chứng và tự tánh Pháp thân cũng có thể nói
là biến khắp tất cả.
- Thân
Tha thọ dụng, cũng nương ở nơi tha thọ dụng độ. Nghĩa
là sức đại từ bi Bình đẳng tánh trí, do nhân duyên vì
lợi tha mà từ xưa tu tập thành thục Phật độ vô lậu thuần
tịnh, nên tùy cơ nghi của Bồ tát trú ở mười địa mà
biến làm Tịnh độ, hoặc nhỏ, hoặc lớn, hoặc kém, hoặc
hơn, hoặc trước sau chuyển đổi; thân Tha thọ dụng nương
ở tịnh độ đó. Thân lượng cũng không có hạn lượng nhất
định.
- Nếu
thân Biến hóa thì ở biến hóa độ. Nghĩa là sức đại từ
bi thành sự trí, do nhân duyên vì lợi tha mà từ xưa tu hành
đã thành thục Phật độ vô lậu thuần tịnh, nên tùy cơ
nghi của loài hữu tình chưa lên mười địa, hóa làm Phật
độ, hoặc tịnh, hoặc uế, hoặc nhỏ, hoặc lớn, trước
sau chuyển đổi; thân Phật biến hóa nương đó mà ở. Thân
lượng
nương ở cũng không có hạn lượng nhất định.
Tự
tánh thân, tự tánh độ, đồng là chỗ chứng của hết thảy
Như Lai, thể không sai khác. Tự thọ dụng thân, tự thọ dụng
độ, tuy tất cả Phật đều biến hiện không giống nhau,
nhưng đều là vô biên và không chướng ngại nhau. Tha thọ
dụng thân, tha thọ dụng độ và biến hóa thân độ, thì
tùy các loài hữu tình biến hóa của các đức Như Lai hóa
độ có chung và không chung. Nếu loài hữu tình được hóa
độ là chung, đồng chỗ, đồng thời thì các đức Phật
đều biến làm thân làm độ, có tướng trạng tương tợ,
không chướng ngại nhau, triển chuyển xen nhau làm tăng thượng
duyên, khiến các hữu tình được hóa độ, tự trên thức
họ biến ra Phật hóa thân, Phật hóa độ, mà chúng sanh kia
chỉ cho rằng nơi một Phật độ chỉ có một Phật thân hiện
thần thông thuyết pháp làm lợi ích (mà không biết đó là
do nhiều Phật chung biến ra), túc là đối với hữu tình được
hóa độ không chung (thì dù chúng có gọi là thấy mười phương
Phật) mà kỳ thật chỉ do một Phật biến hiện. Bởi các
hữu tình từ vô thỉ lại, chủng tử tánh tình của chúng,
vốn đã có sự hệ thuộc lẫn nhau, nên hoặc nhiều hữu
tình mà chỉ một Phật hóa độ, hoặc một hữu tình mà nhiều
Phật hóa độ. Thế nên chúng sanh được hóa độ có chung
và không chung. Nếu không như vậy, thời nhiều Phật trụ
lậu tại thế gian, đều làm các việc mệt nhọc, thật là
vô ích, vì một Phật cũng có thể làm lợi ích cho tất cả
chúng sanh.
- Ba
thân bốn độ này, hoặc tịnh, hoặc uế, nếu là từ trên
thức vô lậu của Phật biến hiện, thì thân độ ấy đều
là thiện vô lậu đồng thời với thức năng biến. Vì nó
do nhân duyên thuần thiện vô lậu phát sanh nên thuộc về
Ðạo đế, chứ không phải Khổ, Tập đế. Còn nếu là tướng
uẩn, xứ, giới trên thức chúng sanh dựa theo Phật độ này
mà biến ra, thì không hẳn đều đồng thiện vô lậu vì tướng
uẩn, xứ, giới do nhân duyên ba nghiệp là ý căn, ý thức,
pháp trần tạp nhiễm của chúng sanh dẫn sanh ra.
Ba
thân bốn độ này hoặc tịnh, hoặc uế, nếu là từ trên
thức hữu lậu của chín giới hữu tình (mười giới, trừ
Phật giới) mà biến hiện, thì nó là hữu lậu đồng với
thức năng biến; vì nó thuần từ nhân duyên hữu lậu mà
phát sanh, nó thuộc Khổ, Tập đế chứ không phải Diệt,
Ðạo đế.
Thức
năng biến tuy chỉ là vô ký, nhưng tướng thiện, ác, vô ký
biến ra trên thức không hẳn đều đồng vô ký, vì nó do
nhân duyên của chủng tử bi tánh lẫn lộn biến ra. Tướng
uẩn, xứ, giới của Phật biến ra trên thức chúng sanh, có
đồng tánh, có khác tánh, chuẩn theo đây mà biết. Nếu không
như vậy, thời thân hóa Phật không có năm uẩn, mười hai
xứ v.v...
Nhưng
Tướng phần, Kiến phần đều nương thức biến hiện, chẳng
phải là thực y tha như thức tánh. Nếu không vậy thì lý
Duy thức không thành, vì cho rằng cảnh trong thức thực có.
Hoặc
nói kiến phần, tướng phần trong thức, đều là duyên sanh,
đều là y tha khởi, hư và thực giống như thức. Nói chữ
"Duy" là chỉ để khiển trừ ngã pháp chấp bên ngoài, chứ
không phải để ngăn cảnh tướng phần trong thức. Nếu không
như vậy, căn bản trí duyên chơn như, chơn như đó cũng không
thật hay sao?
Hỏi:
- Nội cảnh tướng và thức, đã nói là không phải hư giả,
vậy tại sao chỉ nói là "Duy thức" mà không nói "duy cảnh"?
Ðáp:
- Thức chỉ có bên trong; cảnh thì thông luôn cả trong ngoài
đều có. Vì sợ xen lạm với tướng biến kế chấp bên ngoài
cho nên nói là "Duy thức".
Lại
hoặc vì kẻ ngu mê chấp nơi cảnh mà khởi nghiệp phiền
não, chịu sanh tử trầm luân, không biết tự quán tâm, siêng
cầu ra khỏi, vì thương hạng người đó mà các đức Như
Lai nói Duy thức, khiến họ tự quán tâm mình, giải thoát
sanh tử, chứ không phải bảo cảnh bên trong thức cũng hoàn
toàn không thật có như cảnh bên ngoài.
Hoặc
Tướng phần, Kiến phần đều lấy thức làm thể tánh, do
sức huân tập mà tương tợ sanh ra nhiều phần.
Chơn
như cũng là thật tánh của thức, cho nên trừ ngoài thức
tánh, không có pháp gì khác.
Trong
Luận đây nói "Thức" là cũng bao gồm Tâm sở, vì Tâm và
Tâm sở nhất định tương ưng nhau.
Luận
này có ba phần (là tôn, nhân, dụ. Hoặc lược tiêu thức
tướng, quảng minh thức tướng, và tu hành vị. Hoặc cảnh
- hai mươi lăm tụng đầu; Hạnh - bốn tụng tiếp; Quả -
một tụng cuối. Hoặc thức tướng, thức tánh, thức vị),
để thành lập Duy thức, cho nên nói là "Thành Duy Thức Luận".
Cũng nói Luận này tên là "Tịnh Duy thức", vì hiển bày lý
Duy thức hết sức trong sáng.
Bốn
luận này gọi là Duy thức ba mươi. 30 bài tụng, hiển bày
lý Duy thức được viên mãn, không thêm, không bớt.
Ðã
nương Thánh giáo và chánh lý,
Phân
biệt nghĩa tánh tướng Duy thức,
Ðược
bao công đức thí quần sanh,
Ðồng
nguyệnmau lên Vô Thượng Giác.
(Dịch xong chiều 19/6/1995
tức 22/5 Ất Hợi - Thiện Siêu)