QUYỂN
THỨ 2
PHẨM
CÁT TƯỜNG THỨ 12
Bởi
Tam-bảo nầy có công-đức đầy đủ nên kinh trước nói.
Lại nữa, ngôi Tam-bảo nầy với tất cả thế-gian là điềm
an lành thứ nhất, như trong kệ Cát-tường sẽ nói. Phật,
pháp và Chúng-Tăng gọi là rất an lành. Lại có các kinh lấy
an lành làm tăng tuổi thọ muôn năm cho kẻ mới học đạo
được tiếng tăm đồn khác, đấy là ý kiến của kẻ tác
kinh, như dùng các chữ A-Đà trước đầu kinh, đây chẳng
phải là tướng an-lành vậy. Qua sau sẽ nói rộng. Nếu người
nào muốn cầu điềm rất an-lành thứ nhất chính là ngôi
Tam-bảo vậy.
Vậy
nên phải qui y. Như bài kệ Cát-Tường nói:
Phật
là bậc Đại-giác,
Đấng
Đạo-sư cao tột,
Trong
các cõi trời, người,
Gọi
là rất an-lành
Nếu
người đối với Phật,
Vững
lòng tin chẳng động,
Phụng-trì-giới
thanh-tịnh,
Gọi
là rất an-lành.
Xa
lìa người ngu-si
Gần
gũi bậc hữu trí,
Kẻ
đáng kính thời kính,
Ấy
là rất an lành.
Vậy
nên đáng kính lễ, vì ngôi Tam-bảo rất an lành cho nên kính.
Tôi trước phải thuyết minh.
PHẨM
LẬP LUẬN THỨ 13
Nay
Tôi muốn luận giải Phật pháp để được nhiều lợi ích
cho thế-gian, vì Đức Phật đem lòng đại bi làm lợi ích
cho tất cả thế-gian nên nối Pháp nầy rộng không ngằn mé.
Như hoặc có người chỉ vì giòng họ Bà-la-môn mà nói kinh
giải thoát. Đức Phật đã nói ra kinh đều vì bốn phẩm
loại chúng-sanh cho đến loài súc sinh cũng chẳng ngằn mé.
Hỏi:
Chẳng nên tạo luận để luận giải lời Phật. Tại vì sao?
Nếu Phật tự luận thì nên gọi là luận; nếu Phật chẳng
luận thì kẻ khác chẳng nên luận. Tại vì sao? Vì ý-thú
của bậc Nhất-thiết-trí-nhân khó mà hiểu thấu, chẳng biết
muốn vì cớ gì nên nói việc ấy. Nếu chẳng thấu hiểu
ý Phật, quấy mà nói ra thế là tự hại. Như trong kinh nói
“Có hai hạng người báng Phật, một là vì bất tín ganh
ghét nên báng, hai là tuy có lòng tin nơi lời Phật nói, nhưng
không thể lãnh thọ chắc chắc cũng là báng Phật”. Dù có
chân-trí mà chẳng biết ý Phật, còn chẳng nên luận giải
lời Phật đã nói, huống là chưa được chân-trí mà muốn
tạo luận luận giải ý Phật ư? Tại vì sao? Như trong kinh
Dị luận. Đức Phật vì muốn giải rõ nên nói việc như
vậy. Các Tỳ-kheo có nhiều luận-nghị khác nhau đều chẳng
trúng ý Phật. Lịa như Ngài trưởng lão Đại-Ca-Chiên-Diên
bảo các Tỳ-kheo rằng: Như người đốn cây đại cổ
thụ, bỏ hẳn thân nhánh, mà chỉ lấy cành lá. Các người
cũng vậy bỏ rời Như-Lai mà hỏi ta ư? Như Đại-Ca-Chiên-Diên
với trong luận nghị mà dụ mình như cành lá huống chi người
khác làm sao hiểu được lời Phật. Và Phật hỏi Xá-Lợi-Phất:
“Thế nào là học-nhân! thế nào là đếm-pháp-nhân”. Ba
phen hỏi như thế mà chẳng đáp được. Lại nữa, Phật là
cội gốc của tất cả các Pháp, duy Phật mới hiểu, các
kẻ khác không thể hiểu được. Như khi A-Nan thưa Phật rằng:
“Trong đường đắc đạo gặp Thiện-tri-thức là được
nửa phần lợi ích”. Cũng có nhằm lẽ. Tại vì sao? Vì phải
nhờ hai nhân duyên chánh-kiến mới được sanh, một theo người
khác nghe, hai tự mình chánh-niệm. Phật bảo A-Nan: chỉ gặp
được thiện-tri-thức, thế là đầy đủ lợi ích đắc đạo
cho mình rồi. “Lại như Phật nói: “Nếu Ta vì ngươi nói
bấy nhiêu pháp bởi người ấy chẳng hiểu ý Ta nên sanh việc
tranh luận”. Nay các Luận-sư, mỗi người đều chấp theo
ý mình.
Hoặc
cho quá khứ vị-lai có pháp; hoặc cho trái lại. Phải biết
các Luận sư kia mà chấp như vậy, là vì chẳng hiểu được
tùy-cơ thuyết-pháp của Như-Lai nên sanh tranh luận. Lại như
Ngài A-Nan vì tu chánh định mà nói các món lãnh thọ đều
là khổ. Báy giờ, Đức Phật bảo các Tỳ-kheo rằng: Các
ngươi xem A-Nan hãy còn lờ mờ nghĩa ấy. Lại có các Luận-sư
bảo: A-La-Hán nên thọ cúng dường trước. Có Tỳ-kheo chẳng
hiểu liền đến thưa Phật. Đức Phật dạy: “Ở trong Pháp
Ta, kẻ xuất gia trước nên trước thọ cúng dường: Việc
ăn uống là thường mà còn không biết huống chi ý Như-Lai
nói pháp mầu-nhiệm. Vì các lẽ nói trên, cho nên chẳng nên
tạo luận.
Đáp:
Chẳng phải thế. Tại vì sao? Vì có nhân-duyên nên có thể
biết ý kẻ khác, như trong kệ nói: Năng biết ý kẻ thuyết-giả
hướng về nơi nào, cũng biết thuyết-giả muốn nói việc
gì. Có hai thứ đạo: Thánh-Đạo và Thế-gian-Đạo. Ra sau
sẽ nói rộng. Nhờ hai Đạo này nên được biết ý thuyết-giả.
Lại nữa, trong kinh Dị-Luận Phật cũng vẫn cho tạo luận.
Lại như Ngài Ca-Chiên-Diên và các vị đại luận-nghị, đã
lĩnh hội được ý Phật, nên Phật đều khen ngợi. Và các
Tỳ-kheo-ni như Ưu-Đà-Di, Đàm-Ma-Trần-Na đều muốn xin tạo
luận Phật-Pháp. Đức Phật nghe liền cho ngay. Bởi Phật-Pháp
thâm diệu, ai hiểu thì tạo mà chẳng hiểu thời thôi. Như
vậy kỳ dư các câu hỏi, Phật là cội gốc các pháp đều
lấy đây mà thông đáp. Lại nữa, cần nên tạo luận. Tại
vì sao? Vì, nếu kinh mà có tạo luận thời ý nghĩa dễ hiểu,
Pháp-Bảo được trụ-thế bền lâu, lại Phật dã cho tạo
luận, như trong kinh nói: Phật bảo Tỳ-kheo: “Tùy ý tạo
luận nhưng nên khéo thọ-trì”. Vậy nên đối trong khế-kinh
lấy nghĩa mà lập luận, riêng gọi là Dị-Bộ. Vậy nên phải
tạo luận. Lại như Phật vì các chúng-sinh đáng độ nên
nói các môn luận-nghị thế-gian, như các bọn Tá-Đề không
hiểu nổi nên tâm họ mê loạn. Nghĩa là bọn Tá-Đề Tỳ-kheo
chủ trương: “Sanh tử vãng lai thường là một thức”. Đức
Phật mới nói các pháp như vậy. Nếu không luận-nghị thời
làm sao mà giải thích được. Bởi các lẽ nói trên. Vậy
nên phải tạo luận.
PHẨM
LUẬN MÔN THỨ 14
Luận
có hai môn: Một thế giới, hai đệ nhất nghĩa. Do môn thế
giới nên nói có tâm. Như trong kinh nói: “Ta thường tự đề
phòng, làm lành tự được lành, làm ác tự được ác”.
Lại trong kinh nói: “Tâm thức là thường”. Lại nói: “Trọn
đêm tu tâm, chết được sanh lên”. Lại nói: “Tác giả
khởi nghiệp nhơn, tác giả tự chịu quả”. Lại nói: “Chúng-sinh
này sinh về chỗ nầy v.v…” Như vậy đều do môn thế giới
mà nói. Đệ-nhất-nghĩa môn là: đều nói: “Không, vô”.
Như trong kinh nói: “Trong ngũ ấm nầy không có ta và vật
sở hữu của ta”. Tâm như gió lửa sinh diệt từng mỗi niệm,
tuy có các nghiệp nhơn và nghiệp quả báo, nhưng tác giả
và thọ giả đều chẳng khá được; Như Đức Phật do nhân
duyên ngũ ấm nối luôn nên nói có sinh tử. Lại có hai thứ
luận môn: Một thế tục, hai Hiền-Thánh. Thế-tục môn là:
Do thế-tục nên nói tháng hết. Kỳ thật tháng chẳng hết.
Như Bà Ma-Già-La nói: “Con dâu là mẹ”. Kỳ thật chẳng
phải mẹ. Như trong kinh nói: “Thiệt-căn hay biết vị”.
Do thiệt thức biết vị chứ chẳng phải thiệt căn biết
vị. Như người tốt thích nói: “Người bị khổ”. Đấy
cũng là thức biết khổ, chớ chẳng phải người chịu khổ.
Như người bần-tiện mà đặt tên là phú quý, Phật cũng
tùy người mà gọi phú-quý. Lại Phật xưng hô ngoại đạo
tên Bà-la-môn cũng tên Sa-môn. Lại như các dòng Sát-Lợi,
Bà-la-môn, Đức Phật cũng tùy tục gọi họ là tôn quý. Và
như một đồ vật, tùy quốc độ mà tên gọi có khác. Phật
cũng tùy theo mà gọi. Lại như Phật nói: “Đây là Ta xem
thành Tỳ-gia-ly lần chót”. Những bao nhiêu lời nói như vậy
đều tùy theo đời, mà nói gọi là thế-tục môn.
Hiền-Thánh
môn: Như trong kinh nói: “do nhân duyên sanh sóng thức mắt
thảy các căn, in như biển cả”. Lại như kinh nói: “Chỉ
có ấm, giới và nhập các duyên hòa hợp, chứ không có tác
giả và thọ giả”. Lại nói tất cả khổ. Như trong kinh
nói: “Người đời nói vui, Thánh-nhân nói khổ; trái lại
Thánh-nhân nói khổ, người đời nói vui”. Lại có thuyết:
không, vô tướng gọi là Hiền-Thánh môn. Và còn có tam thời
luận-môn: Nếu đối trong việc này nói là sắc; nếu sắc
đã từng có, sẽ có, nay có, đều gọi là sắc. Thức cũng
như vậy, nếu thức đã từng biết, sẽ biết, nay biết, đều
gọi là Thức. Các điều như trên, đều gọi là tam thời
luận môn.
Lại
nữa, hoặc có luận môn: Nếu có xúc chắc bởi lục nhập,
chứ chẳng phải tất cả lục nhập đều làm nhân cho xúc.
Hoặc có ái chắc bởi nơi thọ, chẳng phải tất cả thọ
đều làm nhân cho ái. Hoặc nói Cụ-túc nhân: Như xúc là nhân
duyên cho thọ. Hoặc nói bất cụ-túc nhân: Như thọ làm nhân
duyên cho ái mà chẳng vô minh. Hoặc có dị thuyết: Như trong
kinh nói: “Tâm hoan hỷ thời thân khoan khoái.:” Tam-thiền
không hỷ, thân cũng có khoan khoái. Lại nói: Khoan khoái là
thọ lạc, Tứ-thiền có khoái mà có thọ lạc. Đó gọi là
dị thuyết.
Lại
có thông, bít hai thứ luận-môn. Như trong kinh nói: “Hoặc
có người khởi hành đi đến Tháp để cúng dường, chẳng
may đi giữa đường mạng chết, liền được sinh lên trời”.
Đó gọi là Thông. Lại kinh khác nói: “Kẻ gây nghịch tội
chẳng được sinh lên trời”. Đó gọi là Bít. Lại trong
kinh nói: “Kẻ thọ các món dục không điều ác nào chẳng
gây”. Đó gọi là Thông. Bực Tu-Đà-Hoàn tuy còn thọ các
món dục, mà chẳng hay gây nghiệp-nhân đọa ác đạo. Đó
gọi là Bít. Lại trong kinh nói: “Bởi nhãn duyên sắc mới
sinh nhãn thức”. Đó gọi là Thông. Nếu vậy thì nên duyên
tất cả sắc đều sinh nhãn thức, nhưng chẳng được. Lại
trong kinh nói: “Bởi nhĩ duyên tiếng sinh nhĩ-thức, mà chẳng
sinh nhãn thức.” Đó gọi là Bít. Lại nữa, đã nói Thông,
Bít đều có đạo-lý chẳng hoại pháp-tướng. Lại có hai
thứ luận môn: Một quyết định, hai chẳng quyết định.
Quyết định: Như nói: Phật bực Nhất-thiết-trí-nhân. Lời
Phật nói ra gọi là pháp Chân-Diệu. Chúng Đệ tử của Phật
gọi là chánh-hành. Lại nói: Tất cả pháp hữu-vi thảy đều
vô-thường, khổ, không, vô ngã, tịch diệt, Niết-Bàn. Các
pháp môn như thế thì gọi là quyết định. Chẳng quyết định:
Như nói ai chết cũng đều sinh. Thế là bất định; vì có
ái thì sinh, hết ái thời diệt. Lại trong kinh nói: Nếu được
tâm-định đều sinh thật-trí. Đây cũng bất-định, vì Thánh-nhân
được Định-năng sinh thật-trí mà ngoại-đạo được Định
thời chẳng hay sinh trí. Lại như kinh nói: Cầu gì đều được.
Đấy cũng bất-định. Hoặc được hoặc chẳng được. Như
nói: Lục nhập quyết hay sinh xúc. Cũng là bất-định. Hoặc
khi có sinh. Hoặc khi chẳng sinh. Các điều như thế gọi là
Bất định-môn. Lại như hữu vi chẳng phải luận-môn. Như
nói cỏ lạ hoa thơm, chẳng xông nghịch gió. Lại nói: Hoa
Câu-tỳ-la có thể nghịch gió nghe mùi, vì là nhân hoa nên
nói nghich gió chẳng nghe; vì là thiên hoa nên nói xông nghịch
gió. Lại nói: Ba thọ: Khổ-thọ, lạc-thọ và bất khổ bất
lạc-thọ. Lại các kinh khác nói: “Có bao nhiêu lãnh thọ
đều là khổ.” Có ba thứ khổ: Khổ-khổ, hoại-khổ, và
hành-khổ. Vì nghĩa nầy nên mới nói có bao nhiêu thọ tất
cả đều khổ. Lại nói khổ này có ba thứ: Mới, cũ, vừa.
Mới thọ là vui, lâu cũ nhàm là khổ, vừa là chẳng khổ
chẳng vui. Lại nói vì kẻ đã đắc Đạo cũng được gọi
là Đạo-Nhân. Có bao nhiêu lẽ như vậy nương nhau mà được
tên gọi. Lại còn có cận-luận-môn. Như Đức Phật bảo
Tỳ-kheo: “Ngươi dứt hý luận thì chứng được Nê-Hoàn”.
Tuy chưa liền được, nhưng bởi gần được nên cũng gọi
là được. Lại có đồng-tướng luận-môn. Như nói một việc
thì các việc khác đồng nhau, đều gọi là đã nói. Lại
như Phật nói tâm là nhẹ-nhàng thì là đã nói các tâm-số
pháp. Lại có tòng-đa-luận môn. Như Phật nói: “Nếu người
chẳng biết tướng sinh diệt của hai món kiến, kẻ ấy còn
gọi đều tham-dục; nếu ai biết được thời gọi được
ly-dục”. Người Tu-Đà-Hoàn cũng biết tướng sinh diệt của
hai món kiến mà còn tham-dục, nhưng bởi là kẻ biết được
phần nhiều là người ly-dục. Lại nữa, có luận-môn trong
nhân nói quả: Như nói thí-thực là cho năm việc: Mạng sống,
sắc đẹp, sức mạnh, vui và biện tài. Kỳ thật chẳng cho
năm việc kia chỉ cho cái nhân. Lại như nói: Ăn tiền. Tiền
không thể ăn được, chỉ nhờ tiền mà ta được món ăn,
nên gọi là ăn tiền đó thôi. Lại như kinh nói: “Đàn bà
là dơ”. Kỳ thật chẳng phải dơ, bởi tham đắm các dơ
phiền não, nhân đó mà gọi là dơ. Lại nói năm trần dục,
mà thật chẳng phải dục; vì nó hay sinh dục, mới gọi nó
là dục vậy thôi. Lại nhân-duyên vui, gọi là vui. Như nói:
Lấy pháp tập hợp người, người này là vui. Lại nhân duyên
khổ, gọi đó là khổ, như nói: Ở chung với người ngu, gọi
đó là khổ. Như nói nửa khổ nửa vui. Lại nói mạng sống
là nhờ vật mạng; như trong kệ nói: Đồ tư-sinh đều là
ngoại vật của mạng sống; như cướp vật của người, gọi
là cướp mạng. Lại nói lậu nhân gọi là lậu. Như kinh Thất-lậu
đã nói. Trong đây hai món là Thất-lậu, kỳ dư năm món kia
là nhân-duyên cho lậu mà thôi.
Trái
lại trong quả nói nhân. Như Đức Phật nói: “Ta phải chịu
nghiệp đời trước”. Nghĩa là lãnh lấy nghiệp quả. Như
thế có rất nhiều luận-môn đều cần phải biết.
PHẨM
TÁN-LUẬN THỨ 15
Nên
học luận nầy. Tại vì sao? Vì học tập luận nầy được
pháp trí-nhân. Như trong kinh nói: “Đời có hai hạng người,
một là trí-nhân, hai là ngu nhân. Nếu chẳng khéo phân biệt
các pháp Ấm, giới, các món nhập, 12 nhân duyên và nhân-quả
gọi là ngu nhân. Nếu khéo phân biệt được các pháp ấm,
giới nhập thì gọi là trí-nhân”. Nay trong luận nầy mà
chính là phân-biệt giải rõ các pháp ấm, giới nhập cho nên
nhờ luận nầy nên chẳng gọi là phàm phu. Lại có hai hạng
người: Một là phàm phu hai là phi phàm phu. Như nói: Tuy cạo
râu tóc, mặc áo pháp y, thọ oai nghi Phật, mà còn cách xa
Phật pháp là vì chẳng thành tựu các căn tín-tấn vậy. Nếu
kẻ năng thành tựu các căn tín tấn tuy còn là cư sĩ tại
gia mà chẳng gọi là phàm phu. Như trong kinh nói: “Có bốn
hạng người: Có người vào Tăng oai nghi mà chẳng vào Tăng
số; có người gọi ở Tăng số mà chẳng phải Tăng oai nghi;
có người vào Tăng oai nghi và vào Tăng số; có người phi
Tăng oai nghi, cũng phi Tăng-số”. Hạng đầu gọi là xuất
gia phàm phu; hạng nhì gọi là tại gia Thánh-nhân; hạng ba
gọi là xuất gia Thánh-nhân; hạng tư gọi là tại gia phàm
phu. Do đó mới biết lìa các căn tín tấn thời chẳng vào
Tăng số. Vậy nên phải vì các căn tín tấn siêng tu tinh tấn.
Muốn được tín tấn các căn cần phải đối với Phật pháp
nghe học lãnh thọ đọc tụng như nói mà tu. Vậy nên cần
phải học tập luận Phật pháp nầy.
Lại
nữa, từ luận nầy mà được hai món lợi: Tự lợi, lợi
tha. Như trong kinh nói: “Có bốn hạng người: Có người tự
lợi chẳng lợi tha; có người lợi tha chẳng hay tự lợi;
có người đôi bên đều lợi; có người chẳng lợi cả đôi
bên”. Nếu hay tự đủ các công-đức giới thảy mà chẳng
hay khiến người trụ trong giới thảy đều gọi là tự lợi.
Như vậy bốn hạng: Nếu người tuy hay tự lợi lại khiến
người khác tu bố thí thảy được đại quả báo nên cũng
gọi là lợi tha. Trong đây ý Phật chẳng nói lợi nầy: Nếu
người chỉ vì kẻ khác nói Pháp thì gọi là lợi tha. Người
ấy tuy chẳng tự tùy pháp-hành, nhưng vì người nói pháp
nên mình cũng được lợi. Như trong kinh nói: “Vì người
nói pháp được năm món lợi.” Trong đây ý Phật cũng chẳng
nói lợi nầy, trong nầy chỉ nói lợi tối-đệ-nhất nghĩa
là như nói mà tu hết các món lậu. Vậy nên biết nói pháp
là hay lợi cho kẻ khác, vì là gồm lợi, nên gọi là “người
hơn trong người”, in như vị đề-hồ đối với các vị
khác vậy.
Lại
nữa, người nầy ở trong chỗ sáng, sau cũng vào sáng. Chúng-sinh
trong thế-gian, phần nhiều từ chỗ tối, vào chỗ tối, hoặc
từ sáng vào tối; Nếu người tu chút ít Phật pháp, người
nầy cũng được từ chỗ tối vào sáng, Tại vì sao? Vì tu
bố thí các món lợi chẳng hay bằng như lợi nghe Phật pháp,
nếu được nghe lời Phật nói chút ít thì được đạt huệ,
phá các suy não, được lợi ích vô lượng. Như trong kinh nói:
“Có bốn hạng người: Có người từ tối vào tối; có người
từ tối vào sáng; có người từ sáng vào sáng; có người
từ sáng vào tối”. Lại có bốn hạng người nữa: Có người
thuận dòng; có người nghịch dòng; có người trụ giữa dòng;
và có người được qua khỏi dòng. Nếu người chăm lòng
nghe Phật pháp, người ấy liền trừ được năm món ngăn
che, tu bảy món giác-ý. Vậy nên người nầy ngăn được dòng
sinh tử, gọi là nghich dòng, cũng gọi là trụ, cũng được
gọi là qua khỏi dòng. Lại có bốn hạng người: Có người
thường chìm; có người tạm ló đầu lên liền chìm lại;
có người được ló đầu lên xem; và có người được vượt
qua. Nếu chẳng hay sinh các công đức tùy thuận Nê-Hoàn tín
tấn thảy thì gọi là thường chìm; hoạc sinh các công đức
thế-gian tín tấn thảy mà chẳng hay bền chắc, vừa sinh liền
lại lui mất, gọi là tạm ló liền chìm; sinh khởi các công
đức tùy thuận Nê-Hoàn tín tấn thảy và phân biệt thiện
ác, gọi là ló đầu xem; và đầy đủ tu tập các công đức
tùy thuận Nê-Hoàn tín tấn thảy thì gọi là kẻ được vượt
qua. Nếu người năng hiểu chính nghĩa Phật pháp, trọn chẳng
thường mất, giả sử có tạm lui cũng chẳng mất hẳn, là
vì người nầy gọi là kẻ tu công đức. Nếu người chẳng
tu thân giới tâm huệ dù làm ác nghiệp ít cũng bị đọa
ác đạo. Nếu người có tu tập thân giới tâm huệ, dầu
gây nhiều ác, vẫn chẳng vào ác đạo. Người tu thân, nhờ
văn huệ mà tu thân thọ tâm pháp. Vì tu thân nên lần lữa
năng sinh các phẩm giới, định, huệ. Năng diệt các nghiệp.
Vì các nghiệp diệt nên sinh tử cũng diệt theo. Lai như trong
kinh nói: Có bốn hạng người: “Có hạng kiết sử nhặm
lợi mà chẳng sâu; có hạng sâu mà chẳng nhặm lợi; có hạng
cũng sâu cũng lợi và có hạng sâu chẳng lợi”. Hạng đầu
gọi là Tăng thượng kiết, vì thường thường đến; hạng
kế gọi là nhuyễn trung kiết, thường đến ở tại tâm;
hạng ba gọi là tăng thượng kiết, thường đến ở tại
tâm; và hạng bốn gọi là nhuyễn trung kiết thỉnh thoảng
mới đến.
Nếu
người được nghe chính luận Phật-Pháp, thì dứt được
hai món kiết sâu mà lợi; và hiểu rõ chính nghĩa Phật-Pháp
thì chẳng những chẳng não hại mình mà cũng chẳng não hại
kẻ khác nữa. Ngoại đạo tu giới tức là tự não hại thân,
nếu lạc vào tà kiến tức hại kẻ khác nữa, vì cho rằng
không có tội phước nghiệp nhân quả-báo gì cả. Nếu tu
bố thí đi nữa thì cũng hại mình hại người, như trong các
miếu thờ Trời sát hại biết bao nhiêu trâu dê. Nếu hiểu
được nghĩa Phật pháp thì được lợi ích là chẳng hại
mình và chẳng hại kẻ khác, như người được thiền-định
tu hạnh từ-bi. Vậy nên cần phải học tập luận Phật-Pháp
nầy. Lại như người học luận nầy, là nên cùng luận nhau,
vì đã hiểu chính nghĩa vậy. Như trong kinh nói: “Nếu khi
luận nghị, cần phân biệt là nên cùng luận hay chẳng nên
cùng luận”. Nếu người chẳng trụ trong pháp trí-giả, trong
xứ phi xứ, hoặc trong phân biệt và trong Đạo thì những
người ấy đều gọi chẳng nên cùng luận. Mà trái lại với
các món trên thời gọi là nên cùng luận. Chẳng trụ trong
pháp trí giả: Là luận giả lấy chính-trí huệ khéo giải
nghĩa thú, nhiên hậu mới chấp dụng. Như các phái Ni-Kiền-Tử
họ tự nói: “Thầy ta là người nên tin”. Nhưng đó chỉ
theo lời nói suông mà thôi. Chẳng trụ xứ-phi-xứ là chẳng
trụ trong dụng nhân. Các ngoại đạo đối với hai món nhân
là cọng nhân và dị nhân, nếu có người hỏi cọng nhân
thì họ lấy dị nhân đáp, hoặc có người hỏi dị nhân,
họ lại lấy cọng nhân đáp. Thế là chẳng trụ trong hai
món nhân như vậy. Chẳng trụ trong phân biệt: là chẳng trụ
trong thí dụ. Chẳng trụ Đạo là chẳng trụ đạo luận nghị.
Như nói: Luận giả đừng thốt ra lời thô ác, đừng bỏ
nghĩa tông, chỉ nên nói lời phương tiện thiệt lợi khuyến
dụ khiến họ tỏ ngộ tự tâm vui mừng thì gọi là Thánh
ngữ pháp. Trong dây nếu luận giả là người hiểu biết chính
nghĩa Phật pháp mới nên cùng luận, kỳ dư đều chẳng phải.
Lại có lối chẳng nên cùng luận nhau: Có lối nên quyết
định đáp vấn mà lấy bất định đáp; nên phân biệt đáp
vấn mà lấy bất phân biệt đáp; nên hỏi gạn lại đáp
vấn; mà lấy chẳng hỏi gạn lại đáp, nên bỏ đáp vấn
mà lấy chẳng bỏ đáp. Cùng với các món trên trái lại thì
gọi là nên cùng luận nhau. Nên định đáp vấn: Là duy có
một nhân. Như Phật Thế Tôn người đời không sánh bằng.
Cứ như đây mà suy rộng ra. Nên phân biệt đáp vấn: Là lại
có các nhân duyên như chết rồi lại nối tiếp nhau. Nên hỏi
gạn lại đáp vấn: Là như có người hỏi mình, mình hỏi
lại khiến họ đáp. Nên bỏ đáp vấn: Là như pháp không
có thật-thể, chỉ có giả danh; nếu họ hỏi pháp này là
nhất hay là dị, là thường hay là vô thường thảy, đó là
nghĩa chẳng đáp vì duy có kẻ nào hiểu Phật pháp mới có
thể biết được vậy thôi. Vậy nên phải cần học tập
luận pháp nầy. Lại có ba hạng người: Chính-định, tà-định
và bất-định. Người chính-định quyết vào Nê-Hoàn; người
tà-định quyết chẳng vào Nê-Hoàn; kỳ dư gọi là bất-định.
Nếu người năng hiểu nghĩa Phật pháp, thì quyết vào chính-định.
Lại có bốn hạng người: Thuần tội, nhiều tội, ít tội
và không tội. Thuần tội là như người chỉ có bất-thiện
mà không có một pháp thiện; nhiều tội là nhiều ác ít thiện,
ít tội là nhiều thiện ít ác; và không tội là chỉ có thiện-pháp
mà không có bất thiện. Nếu người nào năng hiểu chính nghĩa
Phật pháp quyết được vào hai hạng ít tội và không tội.
Lại nữa, nếu người hiểu nghĩa Phật pháp thời chịu khổ
có hạn, vì quyết sẽ được đến Niết-Bàn.
PHẨM
TỨ PHÁP THỨ 16
Lại
nữa, nếu học tập luận nầy được thượng nhiếp pháp.
Như trong kinh nói: “Có bốn nhiếp pháp là bố thí, ái ngữ,
lợi hành và đồng lợi”. Bố thí là áo cơm các vật, đem
các vật nầy bố thí để thu nhiếp chúng sinh, nhưng vẫn
bại hoại. Ái ngữ là tùy ý nói năng, mà cũng có lỗi vì
nhiếp lấy ý kẻ kia vậy. Lơi hành làm mình vì kẻ khác cầu
lợi, như có cơ hội giúp họ thành sự, cũng bị hư hoại.
Đồng lợi là như đi chung một thuyền, buồn vui vẫn đồng,
cũng hoặc có khi hoại. Nếu người đem Pháp mà bố-thí, mà
ái-ngữ, mà lợi-hành và đồng-lợi để thu nhiếp, chúng-sinh
thời không thể hư hoại được vì đem pháp mà thu nhiếp
là học tập luận nầy. Lại nữa, học tập luận này được
thượng-y-chỉ. Như trong kinh nói: “Y pháp bất y nhân”. Có
người tuy nói: “Tôi theo Phật mà nghe, hoặc theo chỗ vị
đa-thức Tỳ-kheo mà nghe, hoặc ở trong đại chúng mà nghe,
hoặc theo hầu bên vị Đại-đức trưởng-túc mà được nghe.”
Chẳng nên tin người nầy mà liền lãnh thọ những lời nói
của các vị kia. Nếu lời nói của các vị kia đem vào trong
khế-kinh, chẳng trái với pháp-tướng, tùy thuận tỳ-ni nhiên
hậu mới nên lãnh-thọ. Được đem vào trong khế kinh là vào
trong liễu nghĩa khế kinh. Liễu nghĩa khế kinh là nghĩa thú
chẳng trái với Pháp-tướng. Pháp tướng là tùy-thuận tỳ-ni.
Tỳ-ni gọi là Diệt. Như quán pháp hữu-vi là Thường, là
Lạc, là Ngã, là Tịnh thời chẳng Diệt được tham-sân-si
thảy. Nếu quán Pháp hữu-vi là vô thường, khổ, không vô
ngã thời Diệt được tham thảy. Biết được vô thường
thảy gọi là biết pháp-tướng. Vậy nên y pháp chẳng nên
y người. Như nói y pháp thì đã tổng tất cả pháp. Vậy
nên tiếp theo nói kinh liễu-nghĩa chớ chẳng y kinh chẳng liễu
nghĩa. Kinh liễu nghĩa tức là đệ tam y nghĩa là y nơi nghĩa,
chẳng y nơi lời nói vậy. Nếu lời nghĩa nầy đã đem vào
trong khế-kinh, chẳng trái với pháp-tướng, tùy-thuận tỳ
ni, ấy là y chỉ. Y trí bất y thức: Thức gọi là biết sắc
thảy các pháp. Như trong kinh nói: “Năng thức nên gọi là
thức”. Trí gọi là thông đạt thật pháp. Như trong kinh nói:
“Như thật biết sắc, thọ, tưởng, hành và thức cho nên
nói là trí”. Như thật tức “Không”. Vậy nên thức có
chỗ sở đắc,vì thế chẳng nên y vậy. Nếu y nơi trí tức
là y nơi “Không”. Múôn thông đạt pháp thượng y chỉ đây,
nên cần phải học tập luận nầy.
Lại
như trong kinh nói: “Trời, người có 4 điều có thể tăng
trưởng thiện pháp: 1- Trụ thiện xứ, 2- Y thiện nhân, 3-
Tự phát chính nguyện, 4- Đời trước đã trồng căn lành.”
Trụ thiền xứ là ở trung quốc, được xa lìa năm nạn; Y
thiện nhân sinh được gặp Phật ra đời; đời trước đã
trồng căn lành là chẳng bị đui, điếc, câm ngọng và các
tật; tự phát chính nguyện là chính kiến, sinh chính kiến
là nhờ theo học nghe Phật pháp. Vậy nên cần phải học tập
chính luận Phật pháp nầy. Lại nữa, người nào tụng tập
luận nầy, đối với trong mạng sống lâu mạng được đại
kiên lợi nghĩa là thông đạt được lẽ chắc chắn. Như
trong kinh nói: “Có bốn kiên pháp: Thuyết kiên, định kiên,
kiến kiên, giải thoát kiên”. Thuyết kiên là như nói tất
cả pháp hữu vi đều là vô thường, khổ, tất cả vô ngã,
tịch diệt Nê-Hoàn thì gọi là thuyết kiên đây là đầy
đủ Văn huệ; nhờ đây mà được Định, đây là đầy đủ
Tư huệ. Lại nhờ Định nầy mới quán pháp hữu vi là vô
thường, khổ thảy mới được chính kiến thì gọi là đầy
đủ tu hệ. Được quả của ba món Huệ thì gọi là giải
thoát kiên cố.
Lại
như được học nghe chính-luận Phật pháp thời được đại-lợi.
Như trong kinh nói bốn pháp Đại-lợi: “Gần gũi người lành,
lóng nghe chính-pháp, tự chính nghĩ nhớ tùy-thuận pháp hành”.
Nếu gần người lành thì được nghe chính-pháp, vì chính-pháp
ấy ở nơi người lành. Nghe chính-pháp rồi thì sinh chính-niệm.
Mới đem vô thường thảy chính-quán các pháp. Nhờ chính quán
nầy, được tùy-pháp-hành là được vô lậu-kiến vậy. Lại
được nghe luận nầy thì đủ bốn món đức-xứ. Là huệ
đức-xứ, thật-đức-xứ, xả đức-xứ, tịch diệt đức-xứ.
Nghe pháp sinh huệ là huệ đức xứ; nhờ trí huệ nầy thấy
được chân-đế không là thật đức-xứ: Vì thấy chân không
nên được lìa phiền não là xả-đức-xứ; vì hết phiền
não tâm được tịch-diệt là tịch-diệt đức-xứ.
Lại
nữa người được nghe chính luận Phật pháp thời trồng
được bốn giống thiện-căn tùy-thuận Nê-Hoàn: Thường gọi
là noãn-pháp, đảnh-pháp, nhẫn-pháp, và thế-gian đệ-nhất-pháp.
Vì nhờ khi đem vô thường thảy các hạnh quán ngũ ấm sinh
tùy-thuận Nê-Hoàn là hạ-thiện-căn, vì năng khiến tâm nóng
nên gọi là noãn-pháp. Noãn-pháp tăng-trưởng thành trung-thiện-căn
gọi là đảnh-pháp. Đảnh-pháp tăng-trưởng thành thượng-thiện-căn
gọi là nhẫn-pháp. Nhẫn pháp tăng trưởng thành thượng-thượng
thiện căn gọi là thế-gian đệ-nhất-pháp. Lại có bốn món
thiện-căn là: Thối-phần, trụ-phần, tăng-phần và đạt-phần.
Lìa các thiền-định mà lễ kính đọc tụng, các căn lành
nầy gọi là thối phần. Được các căn lành thiền định,
gọi là trụ phần. Từ nghe nghĩ thảy sinh các căn lành gọi
là tăng phần. Vô-lậu thiện-căn, gọi là đạt phần. Nếu
được nghe Phật pháp thì hẳn lìa thối phần được ba phần
căn lành sau.
PHẨM
TỨ ĐẾ THỨ 17
Nếu
người được nghe nghĩa Phật-Pháp thì năng khéo biết phân-biệt
bốn Đế: Khổ-đế, tập-đế, diệt-đế, đạo-đế. Khổ-đế
là ba cõi. Cõi Dục là từ A-Tỳ Địa-ngục đến cõi Tha-hóa
tự-tại. Cõi sắc là từ cõi Phạm-thế đến cõi trời A-Ca-Ni-Tra.
Cõi Vô-sắc là bốn vô-sắc. Lại có bốn sắc xứ là sắc,
thọ, tưởng, hành. Các ngoại đạo hoặc cho thức nương nơi
Thần mà tồn tại. Do đó nên Phật nói thức nương bốn chỗ
này. Lại có bốn loài sinh: Noãn-sinh, thai-sinh, thấp-sinh, hóa-sinh.
Tất cả trời và địa ngục là hóa sinh. Ngạ quỷ thuộc
hai món là thai sinh và hóa sinh. Kỳ dư gồm đủ bốn. Lại
có bốn thứ thực: Là tuy-thực, xúc-thực, ý-tư-thực, thức-thực.
Tuy thực là hoặc thô hoặc tế; Như cơm thảy là thô, dầu
mỡ hương khí và các món uống là tế; Xúc-thực là lạnh
nóng gió thảy. Ý-tư-thực là hoặc có người nhờ nghĩ muốn
mà mạng được sống. Thức-thực là thân trung-ấm và địa
ngục, vì các chúng-sinh nầy không có thân sắc chất; những
kẻ vào Diệt-tận-định, tuy không hiện-thức, mà thức vẫn
tồn tại nên cũng gọi là thức-thực. Lại có sáu đạo:
Thượng-tội là địa-ngục; trung-tội là súc-sinh; hạ-tội
là ngạ-quỉ; Thượng-thiện là Thiên-đạo; trung-thiện là
nhân-đạo; hạ-thiện là A-tu-la đạo. Lại có sáu món: Địa,
thủy, hỏa, phong, không và thức. Bốn món Đại nối vây nhau
trống không, có thức nương ở nơi trong, thường gọi là
người. Lại có sáu xúc nhập: Mắt thảy sáu căn cùng với
thức hòa hợp, gọi là xúc nhập. Lại có bảy chỗ thức
ở; ở trong các chổ nầy là vì sức điên đảo, thức tham
vui nên ở đó. Lại đời có tám pháp: Là Lợi, suy, xưng,
cơ, hủy, dự, khổ và lạc. Người thế-gian quyết chịu các
việc nầy nên gọi là thế pháp. Còn có chín chỗ chúng sinh
ở. Chúng-sinh đều bởi sức điên đảo cho nên năng ở nơi
đây. Lại có năm món để phân biệt các pháp: Là ngũ ấm,
12 nhập, 18 giới, 12 nhân duyên và 22 căn. Ngũ ấm là nhãn
sắc là sắc ấm, nương đây sinh thức năng thủ tiền sắc
gọi là thức ấm; tức khi tâm sinh nghĩ tưởng nam, nữ kẻ
oan người thân đều gọi là tưởng ấm. Nếu phân biệt biết
oan thân hay người chẳng phải oan thân, rồi sinh ba món thọ
gọi là thọ ấm. Trong ba món thọ nầy sinh ba món phiền não
gọi là hành ấm. Bởi việc nầy mà sinh ba món phiền não
gọi là hành ấm. Bởi việc nầy mà sinh khởi nhân duyên thọ
thân gọi là ngũ thọ ấm. Do bốn duyên thức mới được
sinh là: Nhân duyên, thứ đệ duyên, duyên duyên và tăng thượng
duyên. Lấy nghiệp làm nhân duyên, thức là thứ đệ duyên.
Do thức thứ lớp sinh thức nên sắc và duyên duyên. Nhãn là
tăng thượng duyên. Trong đây thức do hai nhân duyên mà sinh,
chỗ gọi là nhãn sắc cho đến ý pháp gọi là mười hai nhập.
Trong đây thêm thức gọi là mười tám giới, nghĩa là nhãn
giới, sắc giới, nhãn thức giới thảy, ấm nầy và các pháp
làm sao sinh được?
Ở
trong mười hai thời cho nên gọi là mười hai nhân duyên. Trong
đây vô-minh là phiền não, hành là nghiệp. Bởi hai nhân này
thứ lớp sinh thức, danh sắc, lục nhập, xúc, thọ, ái, thủ,
hai pháp nầy gọi nầy gọi là phiền não. Còn Hữu gọi là
nghiệp. Lúc ban đầu lãnh-thọ thân-thức trong đời vị-lai,
gọi đó là sinh. Kỳ dư gọi là lão-tử. Mười hai nhân duyên
nầy nêu rõ có quá-khứ vị-lai và hiện-tại. Nhưng vì các
duyên nương nhau sinh khởi nên không có chủ tể vậy. Lại
vì sinh tử vãng-lai hoàn-diệt nên nói có hai mươi hai căn.
Tất cả chúng-sinh, khi ban đầu thọ-thân lấy thức làm gốc.
Thức nầy có sáu thứ: Từ nhãn thảy sinh nên gọi là sáu
căn; chỗ gọi là nhãn căn cho đến ý-căn. Năng sinh sáu thức
nên gọi là sáu căn. Có thể phân biệt tướng nam nữ căn.
Có người cho rằng phần ít của thân-căn. Sáu căn này hoặc
gọi là sáu nhập. Do sáu món nầy sinh sáu món thức nên gọi
là sống lâu. Bởi nguyên do nào? Là sáu nhập, sáu thức nầy
được nối nhau mà sinh nên gọi là sống lâu. Dứt nối nhau
nầy nên gọi là chết. Vậy nên việc nầy gọi đó là mạng
sống. Trong đây những gì làm căn? Chỗ gọi là nghiệp vậy.
Vì do nghiệp nên sáu nhập sáu thức mới được nối nhau
sinh. Ở trong mạng sống nầy nghiệp gọi là mạng căn. Nghiệp
nầy từ các món lãnh thọ mà sinh. Các món thọ tức là lạc
thảy năm căn. Do năm căn nầy sinh tham ái thảy tất cả phiền
não và thân, khẩu nghiệp. Nghiệp nhân duyên nầy lại chịu
lấy sinh tử, ấy là cấu pháp, năng khiến sinh tử nhân duyên
nối nhau. Vậy thì lấy nhân duyên gì được sinh tịnh pháp.
Quyết phải nhờ tín thảy. Tín thảy bốn pháp nhân duyên
thành huệ. Huệ có ba thời là chưa biết, muốn biết, đã
biết. Như khi tu tập hay ra làm việc gì, căn này đều là
sai biệt của trí huệ. Đức Phật do sinh tử, vãng lai, hoàn
diệt, cấu tịnh nên nói có hai mươi hai căn. Các pháp như
vậy đều nhiếp thuộc về khổ đế. Kẻ nào năng biết nầy
thì gọi khéo biết khổ đế.
Tập-đế
là nghiệp phiền não. Nghiệp sang phẩm nghiệp sẽ nói. Phiền
não cũng sang phẩm phiền não sẽ nói. Các nghiệp là phiền
não là nhân duyên thọ thân sau, nên gọi là tập đế. Diệt-đế
là cũng sang trong nhóm diệt-đế sẽ nói rộng hơn. Nghĩa là
giả-danh-tâm, pháp-tâm, không-tâm. Diệt ba món tâm này nên
gọi là diệt-đế. Đạo đế là 37 phẩm trợ Bồ-Đề pháp:
Bốn món niệm-xứ, bốn chính-cần, bốn như-ý-túc, năm căn,
năm lực, bảy Bồ-Đề phận, và tám thánh-đạo-phận. Bốn
niệm-xứ: Là thân, thọ, tâm pháp. Trong chính-an-niệm và từ
niệm sinh huệ, quán thân vô thường thảy rồi an trụ trong
cảnh duyên, gọi là thân-niệm-xứ. Do niệm và huệ nầy lần-lữa
càng thêm năng phân-biệt để lãnh-thọ, gọi là thọ-niệm-xứ.
Và càng tăng thêm tâm thanh tịnh năng phân biệt, gọi là tâm-niệm-xứ.
Năng đem chính-hành phân biệt các pháp, gọi là pháp-niệm-xứ.
Bốn chánh cần: Là nếu ác pháp bất thiện đã sinh thấy
có tội lỗi, vì muốn dứt nên mới sinh siêng năng tu tinh
tấn, để dứt phương tiện tức là tri-kiến vậy. Do ác pháp
bất thiện chưa sinh, vì muốn chẳng sinh mới sinh siêng năng
tu tinh tấn, để chẳng sinh phương tiện tức là tri kiến
vậy. Do thiện pháp chưa sinh, vì muốn sinh mới sinh siêng năng
tu tinh tấn. Vì ba lực thượng, trung, hạ phương tiện thứ
lớp và bất thối chuyển. Bốn như ý túc: Là muốn trọn
nên diệu hạnh tam muội, nên tu như ý phần. Vì muốn sinh
tam muội, gọi là dục tam muội. Muốn tinh tấn, tín, hỷ,
ức niệm, an huệ, tư, xả hết thảy các pháp mầu nhiệm
nầy cọng thành, gọi là diệu hạnh thành tựu. Công đức
tăng trưởng nên gọi là như ý túc. Vì muốn tăng trưởng
gọi là tinh tấn. Đấy gọi là thứ hai. Có hành giả muốn
có tinh tấn nên mới tu tập Định huệ. Được tâm tam muội,
chỗ gọi là định vậy. Tư duy tam muội chỗ nầy gọi là
huệ vậy. Năm căn là nghe pháp sinh lòng tin, gọi là tín căn.
Tin rồi vì muốn dứt cấu pháp để chứng tịnh pháp nên
mới phát khởi siêng năng tu tinh tấn, gọi là tinh tấn căn.
Tu bốn niệm xứ, gọi là niệm-căn. Nhờ niệm căn thành tam
muội, gọi là định-căn. Nhờ định sinh huệ, gọi là huệ
căn. Năm căn nầy tăng trưởng có sức mạnh, gọi là ngũ
lực. Tám thánh đạo phận: Là từ nghe sinh huệ năng tín năm
ấm là vô thường; khổ thảy gọi là chính kiến. Huệ này
hoặc từ suy nghĩ mà sinh, gọi là chính tư duy. Do chính tư
duy dứt các pháp bất thiện, tu tập các thiện pháp, phát
sinh hạnh tinh tấn, gọi là chính tinh tấn. Từ đây mới lần
lữa đi xuất gia, thọ giới được ba món đạo phận là chính
ngữ, chính nghiệp và chính mạng. Nhờ chính giới nầy làn
thành niệm xứ và các món thiền định. Nhân nhờ niệm định
nầy được như thật trí gọi là tám thánh đạo phận. Theo
thứ lớp là như vậy. Và trong tám thánh đạo phận giới
phải đứng đầu. Tại vì sao? Vì nghĩa trong phẩm giới định
huệ là thứ lớp như vậy. Chính niệm, chính định, gọi
là định phẩm. Tinh tấn thường đi khắp tất cả chỗ. Huệ
phẩm là cận đạo nên sau mới nói. Huệ này có hai thứ,
hoặc thô hoặc diệu. Thô là văn huệ tư huệ, gọi là chính
tư duy. Diệu là tu huệ tức là vào trong Noãn Đảnh các pháp.
Năng phá giả danh và pháp năm ấm, gọi là chánh kiến. Do
chính kiến này mà thấy năm ấm diệt gọi là sơ nhập đạo.
Từ đây lần được bảy pháp Bồ-Đề phận: Niệm Bồ-Đề
phận là kẻ học nhân, nếu mất niệm thì khởi phiền não
nên phải buộc mình ở chỗ lành. Mà buộc được niệm thì
trước tiên là được chính-kiến, nên gọi là trạch pháp,
vì chẳng bỏ trạch pháp gọi là tinh-tấn. Lúc tu tinh tấn,
phiền não giảm mòn, tâm sinh vui mừng, nên gọi là Hỷ. Vì
tâm vui nên thân được khoan khoái, nên gọi là khoái. Thân
khoái được vui, vui thời tâm Định, Định nầy khó được
nên gọi là kim cương định. Được quả không chấp đắm,
dứt buồn vui thảy, thì gọi là Xả. Đây gọi là thượng
hành, chẳng chìm đắm, chẳng bộc-phát tâm được bình-đẳng
nên gọi là Xả. Bồ-Đề gọi là vô-học-trí. Tu bảy pháp
này năng được Bồ-Đề, gọi là Bồ-Đề-phận.
Tu
37 phẩm nầy được bốn quả Sa-môn: Quả Tu-Đà-Hoàn là thông
đạt được không-pháp; do không trí nầy năng dứt ba món
gút. Quả Tư-Đà-Hàm là cũng tu đạo nầy được mỏng lần
phiền não ở trong cõi Dục, chỉ còn hai lần sinh tử nữa
là xong. Quả A-Na-Hàm là dứt tất cả phiền não. Quả A-La-Hán
là dứt tất cả phiền-não. Nếu ai tu tập được chính luận
Phật-Pháp này thời được thông đạt bốn Đế; được bốn
quả Sa-môn. Vậy nên cần phải tu tập chính luận Phật-Pháp
nầy.
PHẨM
PHÁP TỤ THỨ 18
Lại
nữa kẻ học tập luận nầy thời thông đạt được các
nhóm các pháp nên biết. Vì thông đạt nên tà-luận của ngoại
đạo không thể uốn-dẹp được; và cũng năng mau diệt được
phiền não; tự mình lìa khổ và cũng cứu độ được kẻ
khác nữa. Các nhóm các pháp nên biết là pháp nên hiểu. Pháp
nên biết: Pháp sắc, pháp vô sắc. Pháp khá thấy, pháp chẳng
khá thấy. Pháp hữu-đối, pháp vô-đối. Pháp hữu lậu, pháp
vô lậu. Pháp hữu vi, pháp vô vi. Pháp tâm, pháp phi tâm. Pháp
tâm số, pháp phi tâm số. Pháp tâm tương ưng, pháp bất tâm
tương ưng. Pháp tâm cọng hữu, pháp tâm bất cọng hữu. Pháp
tùy tâm hành, pháp bất tùy tâm hành. Pháp nội, pháp ngoại.
Pháp thô, pháp tế. Pháp thượng, pháp hạ. Pháp cận, pháp
viễn. Pháp thọ, pháp phi thọ. Pháp xuất, pháp phi xuất. Pháp
cọng phàm phu, pháp bất cọng phàm phu. Pháp thứ lớp, pháp
phi thứ lớp. Pháp có thứ lớp, không không thứ lớp. Các
pháp như vậy là đi từng đôi hai pháp. Lại có pháp đi bộ
ba: Pháp sắc, pháp tâm, pháp tâm bất tương ưng. Pháp quá
khứ, pháp vị lai, pháp hiện tại. Pháp thiện, pháp bất thiện,
pháp vô ký. Pháp học, pháp vô học, pháp phi vô học. Pháp
kiến đế đoạn, pháp tư duy đoạn, pháp vô đoạn. Các pháp
như vậy là bộ ba. Lại có các pháp bộ tư: Pháp buộc cõi
Dục, pháp buộc cõi sắc, pháp buộc cõi vô sắc, pháp chẳng
buộc. Lại có bốn đạo: Khổ khó tu đạo, khổ dễ tu đạo,
vui khó tu đạo, vui dễ tu đạo. Lại có bốn ý vị: Xuất
vị, ly vị, tịch diệt vị, chính trí vị. Lại có bốn chứng
pháp: Tâm chứng pháp, niệm chứng pháp, nhãn chứng pháp, huệ
chứng pháp. Bốn thọ thân, bốn nhập thai, bốn duyên, bốn
tin. Bốn thánh chủng. Bốn ác hành. Như vậy thảy là loại
bốn pháp. Năm ấm. Sáu chủng. Sáu hội nhập. Sáu ngoại nhập,
Sáu sinh tính. Sáu hỷ hành. Sáu ưu hành. Sáu xả hành.Sáu
diệu hành, Bảy tịnh. Tám phước sinh. Chín thứ lớp diệt.
Mười thánh xứ. Mười hai nhân duyên. Các nhân các pháp như
vậy đáng hiểu biết nhiều vô lượng vô biên không thể
nói hết. Nên Tôi nay chỉ lược nêu cương yếu mà thôi.
Pháp
nên hiểu là đệ nhất nghĩa đế vậy. Pháp nên biết là
thế đế vậy. Pháp sắc là sắc là sắc, thanh, hương, vị,
xúc vậy. Pháp vô sắc là tâm vô vô tác pháp vậy. Pháp khả
kiến là sắc nhập vậy. Pháp hữu đối là sắc pháp vậy.
Pháp hữu lậu là nếu pháp ấy năng sinh các món lậu, như
nhi A-La-Hán tâm giả danh pháp ấy vậy. Pháp hữu vi là do các
duyên sinh khởi, tức là ngũ ấm vậy. Pháp vô vi là diệt
sạch ngũ ấm vậy. Pháp tâm là năng duyên, Pháp tâm số là
nếu thức được cảnh duyên tức thì thứ lớp sinh tưởng
thảy vậy. Pháp tâm tương ưng là thức được cảnh duyên
thứ lớp chắc sinh khởi, như tưởng thảy vậy. Pháp tâm
cộng hữu là pháp và tâm đôi bên chung có, như sắc và tâm
biết tương ưng hành ấy vậy. Pháp tùy tâm hành là nếu pháp
có tâm thời sinh, không tâm tâm chẳng sinh, như thân, khẩu
vô tác nghiệp vậy. Pháp nội là sáu món nhập bên trong của
thân thể vậy. Pháp thô tế là đối đãi với nhau mà có
vậy; như quán ngũ dục sắc định là Tế: Quán vô sắc định,
sắc định là Thô vậy. Pháp thượng hạ là cũng như vậy.
Pháp cận viễn là hoặc dị phương cho nên xa, hoặc chẳng
tương-tợ nên xa vậy, pháp thọ là từ thân sinh ra pháp vậy.
Pháp xuất là pháp thiện vậy. Pháp cộng phàm phu là pháp
hữu lậu vậy. Pháp thứ lớp là từ cái khác mà thứ lớp
sinh ra vậy. Pháp sắc là sắc cả thảy năm pháp vây. Pháp
tâm là như trước đã nói vậy. Pháp tâm bất tương ưng hành
là vô-tác-nghiệp vậy. Pháp quá-khứ là pháp đã diệt rồi
vậy. Pháp vị-lai là pháp sẽ sinh vậy. Pháp thiện là làm
lợi ích các chúng-sinh và chân thật-trí vậy, cùng với pháp
trên đây trái nhau gọi là bất-thiện pháp vậy.
Trái
nhau với cả hai điều trên là pháp vô ký vậy. Pháp học
là pháp kẻ học nhân vô lậu tâm vậy. Pháp vô học là pháp
kẻ vô học nhân ở nơi đệ nhất nghĩa tâm vậy. Kỳ dư
gọi là phi học phi vô học vậy. Pháp kiến Đế đoạn là
Tu-Đà-Hoàn đoạn được hiện tướng ngã mạn và từ đây
sinh ra pháp vậy. Pháp tư duy đoạn là Tu-Đà-Hoàn, Tư-Đà-Hàm,
A-Na-Hàm đoạn được bất hiện tướng ngã mạn và từ đây
sinh ra pháp vậy. Pháp vô đoạn là vô lậu vậy. Pháp buộc
cõi Dục là nếu pháp bị quả báo A-tì địa ngục cho đến
cõi trời tha-hóa-tự-tại vậy. Pháp buộc cõi Sắc là từ
cõi Phạm-thế cho đến cõi trời A-Ca-Ni-Tra vậy. Pháp buộc
cõi Vô sắc là bốn cõi Vô sắc vậy. Pháp chẳng buộc là
pháp vô lậu vậy. Khổ khó tu đạo là kẻ độn căn được
Định để tu đạo vậy. Khổ dễ tu đạo là là kẻ lợi
căn được Định tu đạo vậy. Vui khó tu đạo là kẻ độn
căn được Huệ để tu đạo vậy. Vui dễ tu đạo là kẻ
lợi căn được Huệ tu đạo vậy. Xuất vị là xuất gia cầu
đạo vậy. Ly vị là thân tâm xa lìa vậy. Tịch diệt vị
là được thiền định vậy. Chính trí vị là thông đạt
Tứ Đế vậy. Pháp niệm chứng là tứ niệm xứ vậy. Nhờ
niệm xứ nầy nên năng sinh bốn món Thiền, gọi là thân chứng.
Thông đạt tứ Đế, gọi là Huệ chứng. Bốn thân chịu là
có kẻ tự hại mình mà kẻ khác không hại được; có kẻ
bị kẻ khác hại mà mình chẳng tự hại; có kẻ tự hại,
kẻ khác cũng hại mình được; có kẻ chẳng hại, kẻ khác
cũng chẳng hại được. Bốn nhập thai, là kẻ chẳng tự
niệm vào thai, cũng chẳng tự niệm trụ thai, xuất thai; có
kẻ tự niệm vào thai trụ thai mà chẳng tự niệm xuất; có
kẻ tự niệm vào thai, trụ thai, xuất thai. Vì tâm điên đảo
tán loạn nên chẳng tự niệm nhớ; tâm minh chính chẳng loạn
nên năng tự niệm nhớ.
Bốn
duyên: Nhân duyên là: Sinh duyên, tập nhân, và y-nhân. Sinh nhân
là nếu pháp khi sinh năng cùng làm nhân cho cái khác, như nghiệp
làm nhân cho quả báo. Tập nhân là như tập luyện tham dục
thì tham-dục ngày càng tăng-trưởng. Y-nhân là như tâm và
tâm-số pháp nương sắc hương thảy bốn pháp nầy gọi là
nhân duyên. Thứ đệ duyên là như tiền-tâm pháp diệt nên
hậu tâm mới được thứ lớp sinh. Duyên-duyên là như từ
duyên sinh pháp, như sắc năng sinh nhãn thức. Tăng thượng
duyên là pháp ấy khi sinh các pháp duyên khác giúp vậy.
Tự
tín: Tin Phật là bậc chân trí đối với Đức Phật quyết
định sinh tâm thanh tịnh, vì trí Phật đối với chúng-sinh
là cao cả. Tin chân trí nầy tức là tin Pháp. Kẻ được trí
nầy đối với tất cả chúng-sinh rất là đệ nhất, gọi
là tín Tăng. Được giới Thánh sở ái tức là đem tâm thân
tín chẳng gây các ác nghiệp, tự biết mình nhờ giới nầy
năng tín Tam-Bảo, vì tin sức mạnh của giới nên gọi là
tín giới.
Bốn
thánh chủng: Nhờ bốn món thánh chủng nầy nên chẳng bị
ưa muốn áo mặc làm ô nhiễm; chẳng bị những ưa muốn uống
ăn nằm cho thân làm ô nhiễm nên gọi là bốn thánh chủng.
Bốn ác hành là vì tham nên sân, vì sợ hãi nên si, nên bị
đọa trong ác đạo vậy.
Năm
ấm: Sắc-ấm là sắc thảy năm pháp vậy. Thọ-ấm là pháp
năng duyên vậy. Tưởng-ấm là năng phân-biệt pháp giả-danh
vậy. Hành-ấm là pháp năng sinh thân sau vậy. Thức-ấm là
duy chỉ năng biết trần-pháp vậy.
Sáu
chủng: Địa chủng: là sắc, hương, vị và xúc hòa hợp,
tướng cứng nhiều gọi là địa chủng. Tướng ẩm ướt
nhiều gọi là thủy-chủng. Tướng nóng nhiều gọi là hỏa-chủng.
Tướng nhẹ nhiều gọi là phong-chủng. Không có sắc tướng
gọi là không-chủng. Năng duyên pháp, nên gọi là thức chủng.
Sáu nội nhập: Nhãn nhập là bốn đại hòa hợp làm chỗ
nương cho nhãn thức gọi là nhãn nhập. Nhĩ, tỷ, thiệt, thân
nhập cũng lại như vậy. Ý nhập là tâm vậy. Sáu ngoại nhập:
Sắc nhập là cảnh bị duyên của nhãn thức vậy. Thanh, hương,
vị, xúc và pháp nhập cũng lại như vậy.
Sáu
sinh tính: Là kẻ hắc tính năng tập luyện hắc pháp nhưng
cũng tập luyện bạch pháp và hắc pháp nữa. Kẻ bạch tính
cũng lại như vậy. Sáu hỷ hành là nương nơi lòng tham vậy.
Sáu ưu hành là nương nơi lòng sân vậy. Sáu xả hành là nương
nơi lòng si vậy. Sáu diệu hành là thật trí huệ vậy. Bảy
tịnh: Giới tịnh là giới luật nghi vậy. Tâm tịnh là được
thiền định vậy. Kiến tịnh là đoạn được thân kiến
vậy. Độ nghi tịnh là đoạn được gút nghi ngờ vậy. Đạo
phi đạo tri kiến tịnh là đoạn được giới thủ vậy. Hành
tri kiến tịnh là tư duy đạo vậy. Hành đoạn tri kiến tịnh
là vô học đạo vậy.
Tám
phước sinh: Là người giàu sang trong loài người cho đến
sinh ở cõi phạm thế. Được các vui phước báo trong đây
là nhiều hơn hết, cho nên nói tám phước sinh vậy.
Chín
thứ đệ diệt: Là vào được sơ thiền diệt ngôn ngữ; vào
nhị thiền diệt được giác quán; vào tam thiền diệt hỷ;
vào tứ thiền diệt hơi thở ra vào; hư không xứ diệt sắc
tướng; thức xứ diệt vô biên hư không tướng; vô sở hữu
xứ diệt vô biên thức tướng; phi tưởng phi tưởng diệt
vô sở hữu tưởng; và vào diệt tận định diệt được
thọ và tưởng vậy.
Mười
thánh xứ: Là Thánh-nhân đoạn năm pháp, thành sáu pháp, giữ
một pháp, nương bốn pháp, dứt đế-giả-ngụy, bỏ các cầu
mong, chẳng suy nghĩ đục vẩn, lìa các thân hành, khéo được
tâm giải thoát, khéo được huệ giải thoát, việc làm đã
xong, và đơn độc không bạn bè. Đoạn năm pháp là đoạn
năm phần thượng-kiết, được quả A-La-Hán, vì tất cả
kiết đều dứt hết, nên tu sáu pháp diệu-hành; nhãn thảy
các tình thức đối với sắc thảy các trần cảnh chẳng
buồn chẳng vui, cũng chẳng ngu si vậy. Giữ một pháp là buộc
quán niệm nơi thân vậy. Nương bốn pháp là khất thực thảy
tứ-y-pháp vậy. Lại có người nói: Nương bốn pháp là Thánh-nhân
có pháp viễn ly, có pháp thân-cận, có pháp trừ diệt, có
pháp nhẫn thọ. Thanh-tịnh trì giới, nên năng đạt thật
tướng, gọi là dứt đế-giả-ngụy. Dứt tất cả kiến-hoặc
gọi là được sơ quả. Bỏ các cầu mong là dục cầu, hữu-cầu
và phạm hạnh cầu. Được Sơ quả nên mới biết các pháp
hữu-vi đều là hư dối. Muốn bỏ ba món cầu, được kim-cương
tam-muội rồi, mới bỏ việc học đạo; bấy giờ mới gọi
là bỏ được hết các món cầu mong. Chẳng suy nghĩ đục-vẫn:
Là diệt được sáu món giác thì tâm được thanh tịnh. Được
mỏng lần ba món độc, chứng quả thứ hai: Diệt trừ được
tham ái, chứng quả thứ ba, gọi là chẳng suy nghĩ đục vẫn.
Lìa các thân hành là trừ được mấy món kiết ở cõi Dục,
được tứ thiền, gọi là lìa thân-hành. Được tận trí,
nên gọi là khéo tâm giải thoát. Được vô sinh trí, nên gọi
là khéo được tâm giải thoát. Được vô sinh trí, nên được
huệ giải thoát. Các bực Thánh-nhân tâm an-trụ mười chỗ
nầy, nên gọi là mười Thánh-xứ. Việc làm Phật-Pháp chắc
chắn phải hết khổ, nên gọi là việc làm đã xong. Xa lìa
phàm phu và các bực học nhân, gọi là không bạn bè. Tâm
lìa các pháp, an trụ rốt ráo “không”, nên gọi là đơn
độc.
12
nhân duyên: Vô-minh là tâm theo giả-danh, bởi tâm điên-đảo
nầy mới năng nhóm các nghiệp, gọi là vô-minh duyên hành.
Vì thức theo nghiệp, nên năng thọ thân, gọi là hành-duyên
thức. Sau khi thọ thân gọi là danh-sắc, lục-nhập, xúc, thọ.
Các chi phần nầy tùy thời tăng trưởng. Khi lãnh-thọ các
thọ, nương dựa giả danh nên năng sinh ái. Bởi ái sinh bao
nhiêu phiền não, nên gọi là Thủ, Ái Thủ làm nhân-duyên
cho Hữu, đây gọi là ba chi phần. Do các nghiệp nhân-duyên
phiền não nầy, trong đời sau mới sinh; từ nhân-duyên sinh
mới có già chết thảy. Trong đây như nói vô-minh và các hành-nghiệp
là nói rõ có đời quá-khứ để khiến dứt chấp thường-kiến,
biết từ vô-thủy sinh-tử qua lại, do nghiệp phiền não nhân
duyên mà thọ thân. Như nói sinh-tử là nói rõ có đời vị-lai
để khiến dứt chấp đoạn-kiến. Nếu chẳng được chân-trí
thời sinh tử không ngằn mé, chỉ có quả-báo đau khổ. Như
nói tám chi-phần chặn giữa là nói rõ pháp hiện-tại, chỉ
do các duyên nối nhau mà sinh chức không có pháp chân thật.
Trong dây vô-minh và các hành nghiệp là nhân-duyên đời trước.
Kết quả của nhân-duyên nầy là Thức, Danh, Sắc, Lục-nhập,
Xúc và Thọ; do năm món nhân-duyên nầy mới sinh khởi Ái,
Thủ và Hữu, là cái nhân đời vị lai; Kết quả của nhân-duyên
nầy là Sinh, Lão và Tử. Nếu như lãnh thọ các món thọ,
trở lại sinh Ái và Thủ. Vì vậy cho nên 12 chi phần nầy
luân-chuyển vô cùng tận.
Năng
được chân-trí thì chẳng nhóm các nghiệp; các nghiệp chẳng
nhóm thời không có sinh. Sinh gọi là bắt đầu khởi thành.
Nếu người nào học tập chính-luận nầy thời biết các
pháp tự tướng đều trống không, chẳng nhóm các nghiệp;
các nghiệp chẳng nhóm thời không có sinh; nên Lão, Tử, Ưu-bi,
khổ-não đều dứt hết. Cho nên mưốn tự lợi lợi-tha, chúng-sinh
lần thành Phật-đạo.
Nếu
kẻ muốn tiêu tự-pháp và diệt tha-pháp nên phải học tập
luận nầy.
PHẨM
THẬP-LUẬN TRƯỚC HỮU TƯỚNG THỨ 19
Hỏi:
Kinh ông trước nói rộng học tập các dị-luận, vì muốn
luận nghĩa Phật-Pháp vậy. Những gì là dị-luận?
Đáp:
Với trong ba tạng có nhiều các dị-luận. Những người ưa
khi tranh luận: Chỗ gọi hai đời có, hai đời không. Tất
cả có, tất cả không. Trung-ấm có, trung-ấm không. Tứ-Đế
thứ lớp được, một thời được. Có thối, không thối.
Kiết-sử cùng tâm tương-ưng tâm bất tương-ưng. Tâm tính
bổn tịnh, tính bổn bất-tịnh. Đã thọ báo-nghiệp hoặc
có, hoặc không. Phật tại Tăng số, bất tại Tăng số. Có
người, không người. Có người nói pháp hai đời có, hoặc
có người nói không.
Hỏi:
Vì nhân-duyên gì nói có? Vì nhân-duyên gì nói không?
Đáp:
Kẻ nói có là: Nếu có pháp với trong ấy sinh tâm, vì pháp
trong hai đời năng sinh tâm vậy, thời phải biết là có.
Hỏi:
Chính ông trước thường nói có tướng?
Đáp:
Tính biết đi được chỗ nào, gọi chỗ đó là có tướng.
Kẻ hỏi nạn rằng: Tính biết cũng đi đến chỗ không có
chỗ. Tại vì sao? Vì như tin hiểu rồi quán, chẳng phải màu
xanh mà thấy xanh. Lại như làm ra trò huyễn cũng không mà
thấy có. Lại như đem cái biết vào chỗ không có, nên gọi
là vào Định vô-sở-hữu-xứ. Lại như đem ngón tay giụi
vào mắt thời thấy hai mặt trăng. Lại như trong kinh nói:
“Ta biết bên trong không tham dục”, cũng kinh nói: “Biết
trong sắc tham dứt, gọi là sắc đoạn”. Lại như trong mộng
không mà vọng thấy. Do các duyên cớ nầy biết cái biết
cũng đi đến chỗ không có chỗ. Chẳng nên có tính biết
đi đến chỗ nào nên gọi chỗ đó là có.
Đáp:
Không có tính biết đi đến chỗ không có chỗ. Tại vì sao?
Vì cần nhờ hai pháp nhân-duyên, nên Thức mới được sinh.
Một nương hai duyên. Như không có cảnh duyên mà Thức vẫn
sinh thì cũng nên không có chỗ nương. Thức cũng được sinh.
Vậy thì hai pháp kia vô dụng? Như vậy cũng không có giải-thoát,
vì Thức thường sinh. Vậy nên biết Thức chẳng đến nơi
không. Lại như vì có chỗ bị biết nên gọi là Thức. Nếu
không chỗ biết thì Thức cũng không. Lại như nói Thức năng
biết trần, nghĩa là nhãn thức biết sắc, cho đến ý thức
biết pháp. Nếu nói có Thức nó không duyên-cảnh, thời Thức
này có biết cái gì ư? Lại nếu, nói có Thức mà không duyên
cảnh vậy là sai lầm. Như có người nói: Tôi cuồng nên tâm
loạn, thế gian không có gì hết, mà tôi đều thấy có. Lại
nếu biết không có gì hết, thời chẳng nên sinh nghi, vì có
chỗ biết nên mới sinh nghi được. Lại như trong kinh nói:
“Thế gian không có gì hết mà ta biết thấy ấy là vô lý
vậy”. Lại nữa, lời nói ngươi tự trái nhau, nếu không
có gì thời biết cái chi ư? Lại như trong kinh nói: “Ba sự
hòa hợp nên gọi là xúc”. Nếu pháp không có, thì hòa hợp
cái chi? Lại biết không cảnh bị duyên thì làm sao thành được;
nếu biết thì chẳng không, nếu không thì chẳng biết. Vậy
nên không có tính biết không cảnh duyên. Lại như người
nói câu: “Tính biết đi đến chỗ không có chỗ như tin hiểu
quán màu chẳng phải xanh mà thấy xanh” ấy, là vô lý. Tại
vì sao? Vì trong màu chẳng phải xanh nầy thiệt có tính xanh.
Như trong kinh nói: “Trong cây nầy có tính tịnh.” Lại như
lấy tướng xanh, do sức mạnh của tâm chuyển rộng ra, thời
tất cả đều xanh, không một tướng nào chẳng xanh. Lại
như kinh Huyền-Võng nối: “Có kẻ huyễn-giả và vật để
làm trò-huyễn, thời với trong không phải là chúng-sanh, mà
thấy giống chúng-sinh, cho nên gọi là huyễn”. Lại như người
nói câu: “Vì biết không có nơi chỗ, nên gọi là vào Định
Vô-sở-hữu-xứ” ấy. Vì sức tam-muội, nên sinh vô tướng
nầy chớ chẳng phải là không có vậy. Như thật có sắc
hư hoại là không tướng. Lại vào trong tam-muội nầy vì pháp
bị thấy ít, nên coi là không có; như muối ít nên gọi là
không muối; huệ ít nên gọi là không huệ. Lại như nói:
phi-hữu-tưởng phi-vô-tưởng-xứ. Trong đây tuy thật có Tưởng,
mà cũng nói phi-hữu phi-vô. Lại người nói: “Đem ngón tay
giụi vào mắt, thấy hai trăng”. Thấy ấy mà chẳng nghĩ
xét, nên cho một là hai. Nếu nhắm lại một mắt thời chẳng
thấy hai. Lại như người nói: “Ta biết bên trong không tham
dục” ấy. Vì người nầy thấy pháp ngũ cái trái nhau với
thất-giác, nên liền sinh ý niệm rằng: Ta biết không tham
dục, chớ chẳng phải biết không có vậy. Lại như người
nói: “Biết trong sắc tham dứt, gọi là sắc dứt” ấy.
Vì thấy chân-thật-huệ cùng với vọng-giải trái nhau, nên
gọi là tham dứt. Lại như người nói: “Trong mộng không
mà thấy có” ấy. Vì trước đã từng thấy nghe nhớ nghĩ
phân-biệt và đã tu tập nên trong mộng mới thấy; và do khí
lạnh nóng cơ-thể thịnh nên tùy theo mộng mà thấy; hoặc
do nhiều duyên nên mộng; hoặc các Thiên-thần đến vì hiện
mộng. Vậy nên trong mộng thấy có, chớ chẳng phải biết
không vậy.
Kẻ
hỏi nạn rằng: Ông nói: “Cần nhờ hai pháp nhân-duyên, thức
mới được sinh” ấy. Việc nầy chẳng phải. Vì Đức Phật
muốn phá thuyết Thần ngã nên mới nói hai pháp nhân-duyên
sinh Thức, chớ chẳng phải tất cả vậy đâu. Lại như ông
nói: “Vì có chỗ bị biết, nên gọi là Thức” ấy. Cái
biết của Thức, pháp có thì biết có, không có thì biết
không có. Nếu việc ấy không cấy vì không việc ấy, nên
gọi là thấy không. Lại như ba tâm diệt, nên gọi là Diệt
Đế. Nếu không có không tâm thì diệt cái gì ư? Lại như
ông nói: “Nhãn thức biết sắc cho đến ý thức biết pháp”
ấy.Thức nầy chỉ năng biết pháp trần mà chẳng biện biệt
là có hay không. Lại như ông nói: “Nếu có Thức biết, mà
không cảnh duyên, vậy là sai lầm” ấy. Thời có cái biết,
biết cái không có, như người bị bịnh cuồng thấy không
có gì hết. Lại như ông nói: “Nếu biết không có gì hết,
thời chẳng nên sinh nghi” ấy. Nếu nghi là có hay là không
có, thời có cái biết không cảnh duyên vậy. Lại như ông
nói: “Như trong kinh nói thế gian không có gì hết mà ta biết
thấy, ấy là vô lý” ấy. Kinh nầy chẳng luận pháp tướng,
hình như chẳng phải lời Phật nói. Hoặc tam muội như vậy,
là vào tam muội chỗ thấy đều có, ấy là tam muội, nên
nói như vậy. Lại như ông nói: “Lời nói ông tự trái nhau,
, ,” ấy. Tôi nói: Duyên nơi không có, chẳng phải trái nhau
vậy. Lại như ông nói: “Tâm, tâm-số-pháp năng duyên tất
cả pháp” ấy. Duyên nầy là có tâm, tâm-số-pháp mà không
có cảnh bị duyên; cũng có tâm, tâm-số-pháp không thể thật
duyên, nên chẳng gọi là duyên. Lại nữa, vì thật tướng
của các pháp, lìa các tướng, nên chẳng gọi là duyên. Lại
như ông nói: “Các pháp-trần là nhân-duyên Thức, nếu không
có gì lấy gì làm nhân” ấy. Tức là lấy “Không có”
làm nhân. Lại như ông nói: “Ba sự hòa-hợp, gọi là xúc”
ấy. Nếu ba sự khá có được, thời có hòa-hợp, chớ chẳng
phải tất cả chỗ đều có ba sự. Lại như ông nói: “Nếu
biết chẳng không, nếu không chẳng biết” ấy. Nếu có cảnh
duyên mà biết, cũng đồng lỗi nầy. Lại như ông nói: “Như
trong cây có tịnh tánh” ấy. Việc nầy chẳng phải, vì có
lỗi là trong nhân có quả vậy. Lại như ông nói: “Lấy tướng
sanh chuyển rộng ra” ấy. Việc nầy chẳng phải. Vốn tướng
sanh ít, mà thấy cả đại-địa tất cả đều là màu xanh,
thời là vọng thấy. Như vậy, vì quán chút màu xanh mà có
thể thấy cõi Diêm-phù-đề thảy đều màu xanh là chẳng
phải vọng ư? Lại như ông dẫn câu: “Kinh Huyễn-võng nói:
Có kẻ huyễn-giả và vật để làm thành trò Huyễn, với
trong không có chúng sinh mà thấy giống như chúng-sinh” ấy.
Đấy là việc chúng-sinh; việc nầy thật không có mà thấy
thời là cái biết không có cảnh duyên vậy. Lại như ông
nói: “Vì sức tam muội nên sinh vô tướng nầy, như thật
có sắc hư-hoại là không” ấy. Nên sắc thật có mà hoại
là không thì điên đảo. Lại như ông nói: “Thấy chẳng
nghĩ xét” ấy. Việc nầy chẳng phải. Như người bị bịnh
mắt, thấy giữa không trung có những tua. Kỳ thiệt không
có. Lại như ông nói: “Thấy ngũ-cái trái nhau với pháp thất-giác
liền sinh ý nghĩ: ta biết không dục” ấy. Pháp thất-giác
khác, không tham dục cũng khác, mà làm sao là một? Lại như
ông nói: “Thấy chân thật huệ cùng với vọng giải trái
nhau, gọi là tham đoạn” ấy. Vọng giải gọi là hư vọng
quán. Vậy nên mới biết tham dục đoạn, nên sắc đoạn.
Chân-thật-huệ là vô thường quán vậy. Lại như ông nói:
“Trông mộng thấy thật” ấy. Việc nầy chẳng phải. Như
mộng thấy nhà sập, mà thiệt nhà đâu có sập. Vậy nên
có cái biết, biết cái không có. Chẳng nên cho tính biết
đi đến đâu mà gọi là có tướng.
PHẨM
VÔ TƯỚNG THỨ 20
Hỏi:
Nếu đấy chẳng phải tướng có, thời nay có người nói
ấm, giới, nhập là pháp nhiếp thuộc, lẽ phải là có.
Đáp:
Đấy cũng chẳng phải lẽ. Tại vì sao? Vì người nầy nói
pháp phàm-phu nhiếp-thuộc ấm-giới-nhập, chẳng thuận với
pháp-tướng. Nếu như vậy thời có người nói như các pháp
vô-vi lẽ cũng phải có. Mà thật pháp ấy không có. Cho nên
biết ấm-giới-nhập các pháp nhiếp thuộc chẳng phải tướng
có.
Hỏi:
Như có người cho pháp hiện biết khá tin là hữu-sở-đắc,
gọi là tướng có.
Đáp:
Đấy cũng chẳng phải tướng có, vì pháp khá tin nầy, quyết
định phân-biệt chẳng khá nói được, cho nên có kinh nói
nên y nơi trí, chớ chẳng nên y nơi thức, vì tính sở-đắc
vậy; sắc thảy các trần bất khả đắc. Sau sẽ nói rộng.
Vô-tướng nầy chẳng hoại, thời tướng hữu-sở-đắc làm
sao thành lập được?
Hỏi:
“Có” cùng với pháp hiệp lại nên gọi là Có.
Đáp:
“Có” qua sau sẽ phá. Trong Có không Có cái Có nữa được
làm sao Có cùng với pháp hiệp lại, nên gọi là Có được
ư? Do nhân-duyên nầy, nên tướng Có quyết-định phân-biệt
chẳng khá nói được. Nhưng vì thế-đế nên mới nói Có,
chớ chẳng phải đệ-nhất-nghĩa đế.
Hỏi:
Nếu vì thế-đế nên Có ấy, nay lại lấy thế-đế nên nói
quá-khứ vị-lai là có hay không?
Đáp:
Không. Tại vì sao? Nếu sắc thảy các ấm ở đời hiện tại
năng có sở-tác, khá được thấy biết. Như trong kinh nói:
“Não-hoại là sắc tướng”. Nếu ở hiện-tại mà khá não-hoại,
chớ chẳng phải quá-khứ vị-lai vậy, thì thọ thảy cũng
vậy. Cho nên biết chỉ có năm ấm hiện tại, chứ hai đời
kia không có.
Lại
nữa, nếu pháp vô tác thì không có tự-tướng, như lửa quá-khứ
không thể đốt được, nên chẳng gọi là lửa. Thức cũng
như vậy, nếu ở về quá-khứ không thể biết được gì
thời chẳng gọi là Thức. Lại nữa, nếu không nhân mà có,
việc ấy chẳng phải lẽ. Pháp quá-khứ không nhân khá có.
Vậy nên chẳng phải. Lại nữa, phàm những pháp bị có, đều
do các nhân duyên mà sinh. Như có đất, có giống, nước thảy
nhân duyên thời mộng rễ sinh. Có giấy bút công người thì
chữ được thành. Hai ba pháp hiệp lại thời có Thức sinh.
Trong đời vị-lai Mộng, Chữ, Thức thảy nhân-duyên chưa hội
hiệp làm sao được có. Vậy nên hai đời kia không thể có
được. Lại nữa, nếu pháp vị-lai mà có, thời là Thường,
vì từ vị-lai đến hiện tại vậy; như từ một nhà đi đến
một nhà thời không có vô thường. Vậy nên việc nầy không
thể được. Lại như trong kinh nói: “Mắt sinh không từ đâu
đến, diệt đi không đến đâu.” Vậy nên chẳng nên phân-biệt
quá-khứ vị-lai vậy. Lại nữa, nếu vị lai có nhãn, sắc,
thức thời có kẻ hữu-tác, quá-khứ cũng vậy. Mà thật chẳng
phải. Vậy nên biết không có pháp quá-khứ vị lai vậy. Lại
như sắc quá-khứ vị lai có, thời nên có đối có ngại.
Mà thật chẳng phải. Vậy nên không có. Lại như cái bình
thảy các vật vị-lai mà có ấy, thời thợ sứ thảy chẳng
nên làm, mà hiện là có làm, chớ không phải có ở vị lai.
Lại Đức Phật nói pháp hữu-vi ba tướng khá được: Sinh,
diệt, trụ-dị. Sinh là nếu pháp trước không có mà nay hiện
có làm; diệt là làm rồi lại không làm; trụ-dị là nối
nhau nên trụ, biến khác nên gọi là dị. Ba tướng nầy là
tướng hữu-vi đều có ở hiện tại, chứo chẳng phải quá-khứ
vị-lai.
Thành-thật
luận hết quyển 2