CÂY
NÊU NGÀY TẾT
Những
năm trước đây, khi đang đảm trách Phật sụ tại tỉnh nhà,
tôi thường xuyên xuống thăm viếng các đạo hữu. Nhưng ba
năm lại đây, vì đảm trách Phật sự ở các phương xa, nên
sự thăm viếng đó đã bớt đi nhiều. Hôm nay là một dịp
nay mắn, tôi được viếng chung hết các đạo hữu trong các
Khuôn, các Gia đình Phật tử thuộc huyện Giáo hội Phú Vang.
Dù
là xa cách, nhưng tôi luôn luôn để tâm hỏi thăm đến tinh
hình tu học của các đạo hữu, và tôi tin tưởng rằng: Dù
trong hoàn cảnh nào, đạo tâm của các đạo hữu, của các
em Gia đình Phật tử, cũng như tất cả các Phật tử khác
luôn luôn bền vững kiên cố, không vì một lẽ gì mà thay
đổi. Bởi đạo tâm của quý đạo hữu không phải chúng
chỉ một ngày hai ngày mà nó đã bắt nguồn từ bao thế kỷ,
khi đạo Phật có mặt trên đất nước này. Đạo tâm của
các Phật tử đã được hun đúc, vun xới, bồi bổ từ bao
thế hệ bởi các bậc tiền nhân, lúc đất nước chúng ta
đang còn ở vào những giai đoạn chưa được văn minh, chưa
được mở mang. Vì vậy, việc giữ đạo tâm cũng là một
phần đem lại sự an lạc và giải thoát mà giáo lý của đức
Phật đã chỉ dạy cho chúng ta, phần khác cũng để bảo vệ
lòng tín ngưỡng của tiền nhân để lại. Khi giữ vững được
đạo tâm cũng có nghĩa chúng ta giữ được lòng hiếu thảo
đối với các bậc tiền nhân của chúng ta. Giữ được đạo
tâm đồng nghĩa với sự bảo vệ những cái đẹp của ông
bà tổ tiên ta đã gây dựng cho xưa sở, cho đất nước. Qua
những giai đoạn thăng trầm của lịch sử, đạo Phật đã
góp phần góp sức một cách tích cực, gắn bó giữa đạo
pháp và dân tộc làm một, mà trong lịch sử không có một
giai đoạn nào đạo pháp lại tách rời dân tộc và dân tộc
lại tách rời đạo pháp. Lịch sử đã nói lên điều đó
và không ai có thể chối cãi được. Ngày hôm nay Phật tử
chúng ta lại càng có bổn phận phải bảo trì sự nghiệp
đạo pháp và dân tộc làm một, để không phụ ơn các bậc
tiền nhân của chúng ta đã dày công xây dựng. Nếu các đạo
hữu muốn tìm hiểu sâu hơn nữa, qua những câu chuyện mà
sách sử còn ghi lại thì chúng ta càng thấy rõ, thuở sơ khai
từ khi nhân dân ta chưa được an cư lạc nghiệp thì đức
Phật đã có mặt, đạo Phật đã có mặt, để dìu dắt dân
tộc chúng ta qua những bước tối tăm lúc ban sơ.
Sử
thoại đã kể lại một câu chuyện như thế này: Dân tộc
Việt Nam lúc sơ khai sống rất cực khổ, phải chui rúc torng
hang trong lỗ, bao nhiêu ruộng đất lọt vào trong gia đình
ma quỷ hết. Vì không có đất đai để canh tác nên dân tộc
Việt Nam phải sống đời sống vất vả, cực khổ, kiếm
ăn không đủ, đành phải đến xin với ma quỷ làm thuê với
điều kiện: Đến mùa gặt thì đem ngọn về cho nó mà gốc
thì thuộc của mình. Dân chúng ráng sức làm với bao vất
vả khó nhọc, nhưng đến mùa gặt bao nhiêu lúa (ngọn) đều
thuộc về gia đình ma quỷ, dân mình còn lại bao gốc rạ,
chẳng biết làm sao để nuôi sống! Vì đói khó, cực khổ
nên dân tình lầm than, rên xiết động đến trời đất.
Lúc
bấy giờ Bụt ở trên tòa sen, động lòng từ bi nên ngài
hiện xuống và chỉ cho dân tộc Việt Nam rằng: "Các con, mùa
này không trồng lúa nữa mà tất cả hãy trồng khoai". Nghe
lời Ngài, mọi người đua nhau trồng khoai khắp nơi, khắp
chốn. Đến mùa thu hoạch khoai, theo lời giao ước cũ, dân
ta gánh ngọn về nhà cho ma quỷ còn gốc gánh về nhà mình.
Ma quỷ bị mất mùa thất trận lấy làm buồn bực, nên nó
càng tức tối thêm. Sau khi suy nghĩ, nó lại giao hẹn ngược
lại: "Thôi, lần này ta lấy gốc, các người lấy ngọn".
Dân chúng thưa Phật, khi đó Phật lại bảo: "Thế thì các
con nên trở lại trồng lúa hết". Dân tộc Việt Nam lại trồng
lúa tất cả. Mùa đó bao nhiêu ngọn gặt về nhà mình, còn
gốc rạ thì giao cho ma quỷ. Ma quỷ lại mất thêm một mùa
nữa. Lần thứ ba, nó tức quá và nói rằng: "Bây giờ các
ngươi hãy gặt về giao cho ta cả ngọn lẩn gốc". Phật lại
bảo dân tộc Việt Nam rằng: "Thôi, lần này các con hãy trồng
bí đi. Ta cho các con một số giống hạt bí đây, các con hãy
đem về mà trồng". Mọi người vâng lời Phật trồng bí hết.
Tới mùa, dân chúng hái trái về nhà mình, còn gốc và ngọn
bí thì đem về cho ma quỷ. Ma quỷ bị mất luôn ba mùa nên
đâm ra túng thiếu.
Ngày
trước gia đình ma quỷ sống sung sướng đầy đủ, đêm ngày
phè phởn, chẵng nghĩ tới sự đau thương của dân chúng;
thì ngược lại, ngày nay, nó phải bán ruộng, bán đất. Phật
nghe được, tới mua đất, mua ruộng, thì nó bằng lòng bán
nhưng lại hỏi Phật mua bao nhiêu? Phật trả lời là không
bao nhiêu hết, chỉ vừa chiếc áo cà-sa thôi. Phật trưng chiếc
áo cà-sa cho nó xem, nó coi xong bằng lòng bán. Phật bảo dân
chúng trồng một cây tre thật cao, và Phật hiện lên trên
đọt tre đó trương chiếc áo cà-sa trước ánh mặt trời.
Bóng chiếc áo cà-sa nhỏ xíu mà nó toả mênh mông quá nên
nó chiếm hết đất của ma quỷ. Vì đã hứa với Phật, nó
đành chịu. Và Phật nói: "Bao nhiêu ruộng đất ta đã mua.
Các ngươi không được xâm phạm tới". Ma quỷ vì đã hứa
hẹn bán đất cho Phật đám đất đã bán đó, nó phải để
dành cho Phật và kéo nhau đi ra ngoài biên giới, ngoài góc
biển, dưới chân đồi để ở. Không còn đất để ở, ruộng
để làm ăn, nên lần này nó dự định dùng các bạo lực
để chiếm lại. Đức Phật biết ma quỷ đang âm mưu đưa
người đi dò thám thực lực bên Phật để sau đó dùng bạo
lực chiếm lại đất ruộng, nên Phật mới bảo dân chúng
rằng: "Nếu ma quỷ đến dò hỏi thì các con phải nói cho
ma quỷ biết rằng: - Bụt sợ oản, sợ chuối và sợ xôi
nhé". Trong khi đó Phật biết ma quỷ sợ vôi, sợ roi dâu và
sợ huyết chó. Ma quỷ đã biết tình hình Bụt sợ oản, sợ
chuối, sợ xôi cho nên nó sắm đủ ba thứ khí giới để
chờ ngày xuất quân.
Xuất
quân lần thức nhất, nó tập trung tất cả oản đem ném vào
Phật, ném tứ tung, nhưng ném bên đông Phật hiện ra bên tây,
ném bên tây Phật hiện ra bên bắc, ném không trúng nên bao
nhiêu oản đều sạch hết. Phật bảo dân chúng lượm tất
cả oản đó để làm lương thực và đem vôi rải ra. Thấy
vôi, ma quỷ sợ khiếp vía nên đã bỏ chạy và thế là thất
trận thứ nhất.
Trận
thứ hai, nó nghĩ Phật rất sợ chuối. Lần này nó đem chuối
ra ném. Nó ném tứ tung, Phật cũng hiện qua đông, hiện qua
bắc. Ném không trúng nên bao nhiêu chuối dự trữ đều sạch
hết. Phật bảo dân chúng lượm chuối ăn và đem roi dâu ra
đánh. Ma quỷ lại thất thêm một trận thứ hai
Trận
thứ ba, nó nghĩ rằng: Phật rất sợ xôi. Lần này nó lại
đem xôi ra ném. Nhưng khi nó ném sạch hết xôi cũng chẳng
hơn đức Phật, mà dân chúng thì ngày càng thịnh vượng.
Sau khi đã thua nhiều trận, ma quỷ không còn mưu kế nào có
thể thi hành, lúc bấy giờ mới lạy lục cúng bái, xin Phật
mở lượng từ bi để nó cứ đến ngày tết được trở
về thăm mồ mả ông bà tổ tiên.
Phật
bảo: "Được, nhưng khi các ngươi về, hễ thấy chỗ nào
dân ta có cắm nêu thì các ngươi không được xâm phạm tới".
Phật dạy tất cả dân chúng rằng: "Ngày 30 tết là này lễ
lớn nhất, ông bà cha mẹ về thăm, trong ngày đó, hễ cắm
nêu lên trong nhà là cốt làm ranh giới cho ma quỷ biết để
nó không được xâm phạm vào". Đó là sự tích Cây Nêu mà
nhân dân ta dùng từ trước tới nay mỗi dịp tết đến.
*
Kể
câu chuyện như vậy, chúng ta có thể nói rằng đó là câu
chuyện thần thoại, không chắc đã có thật trong đời sống
thực tế, nhưng mà rất có thật về mặt tâm lý, về mặt
luân thường đạo lý của nhân sinh và xã hội. Tại sao? Vì
trong cổ tích Việt Nam chúng ta đã có câu chuyện đó, có
lẽ ngay từ phút đầu, đất nước chúng ta khi khai quốc đã
có mặt đức Phật, có mặt đạo Phật, và đạo Phật đã
đem lại sự lợi lạc cho dân chúng, giúp đỡ cho dân chúng
trong khi khốn khó. Đạo Phật đã tạo lập được nơi nương
tựa tinh thần trong khi dân chúng đang rối ren, khổ cực. Đạo
Phật đã tạo lập một tinh thần tự lập tự cường cho
dân chúng. Vì công ích đó mà dân chúng Việt Nam không quên
đến Đức Phật. Dân chúng Việt Nam đã kể câu chuyện đó
để nhớ ơn đức Phật, dẫu câu chuyện đó không có thật
trên thực tế 100% nhưng trên ý nghĩa, trên tinh thần, nó vẫn
là câu chuyện thật, còn thật hơn là giữa các đạo hữu
với chúng tôi gặp nhau ngày hôm nay. Vì câu chuyện nó thật
như thế, nên câu chuyện đó vẫn còn mãi mãi ở trong tâm
tư của chúng ta, nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ đi ngược
lại tinh thần đó.
Ngày
xưa đức Phật đã giúp ích cho dân tộc như thế nào, giáo
pháp của Ngài ban bố đã làm lợi lạc cho dân tộc như thế
nào, giáo pháp của Ngài ban bố đã làm lợi lạc cho dân tộc
như thế nào, thì ngày nay, hàng Phật tử chúng ta phải có
bổn phận bồi bổ cho sự nghiệp đó, duy trì nó và chúng
ta không có quyền phản bội lại tổ tiên, phản bội Đạo
giáo chúng ta. Nếu phản bội Đạo giáo tức là phản bội
tổ tiên. Nếuu phản bội tổ tiên là tự đày đoạ mình
và tự đánh mất sự sống của chính mình.
Qua
câu chuyện đó, Phật tử chúng ta rất hãnh diện và quyết
tâm giữ vững đạo tâm của mình. Muốn giữ đạo tâm thì
phải thức tỉnh, đề phòng, chế ngự ba độc tham, sân, si
để trở thành người có ích cho gia đình và xã hội vậy.