BỒ-TÁT
THƯỜNG BẤT KHINH
Trong
kinh Diệu Pháp Liên Hoa, Phật bảo Bồ-tát Đại Thế Chí rằng:
"Các ông nên biết, những vị Tỷ-kheo, Tỷ-kheo ni, Ưu-bà-tắc,
Ưu-bà-di thọ trì kinh Pháp Hoa mà nếu ai dùng lời thô ác
mắng nhiếc, sẽ bị trọng báo, trái lại, nếu nói lời hiền
hòa, chơn thật, người trì kinh này được công đức lơn,
sáu căn thanh tịnh".
Như
xưa trong thời tượng pháp của đức Phật Oai Âm Vương, giữa
hàng Tỷ-kheo tăng thượng mạn có vị Bồ-tát là Thường
Bất Khinh. Vị Bồ-tát ấy, bất cứ lúc nào hễ thấy người
nào dù xuất gia, tại gia, nam nữ... đều cung kính lễ bài
khen ngợi rằng: "Tôi rất kính trọng các ngài, không dám khinh
mạn, vì các ngài đều tu hành đạo Bồ-tát, sẽ đặng thành
Phật". Ngoài sự lễ bái tán thán ấy, vị Tỷ-kheo kia không
hề đọc tụng kinh điển gì, nhưng gặp ai cũng chỉ lễ bái,
tán thán và nói: "Tôi không dám khinh các người, các người
sẽ được làm Phật". Đến nỗi có người vì tâm chưa đặng
thanh tịnh, nổi giận mắng nhiếc: "Ông mất trí Tỷ-kheo!
Cớ sao đến đây tự nói tôi không dám khinh người và thọ
ký ta sẽ thành Phật, đó chỉ là nói dối, ta không tin dùng
làm chi". Có khi còn bị người ta lấy roi gậy, ngói đá đánh
đập, ông trốn chạy qua một nơi xa mà còn lớn tiếng nói
lại: "Tôi không dám khinh các người, các người đều sẽ
làm Phật". Như vậy trải qua nhiều năm, dù bị khổ nhục
cũng không sanh sân hận, nên các tăng Tỷ-kheo thượng mạn
đều gọi vị Tỷ-kheo kia là Thường Bất Khinh. Vị Tỷ-kheo
ấy khi mạng chung được nghe giữa hư không, Phật Oai Âm Vương
nói kinh Pháp Hoa, đủ các công đức, lục căn thanh tịnh,
sau rộng nói kinh Pháp Hoa lại cho mọi người đều nghe như
mình đã được nghe vậy.
"Tất
cả đều có Phật tánh". "Hết thảy đều làm Phật-đà".
Đó là lời dạy "vô tiền khoán hậu", chỉ có đạo Phật
mới thừa nhận và thuyết minh cái giá trị vô thượng ấy
của muôn loài. Đó là một đặc điểm làm cho đạo Phật
vượt hẳn lên trên tất cả các tôn giáo học thuyết thế
gian. Cho nên, người Phật tử chân chính là phải luôn luôn
cố gắng phát huy Phật tánh cao quý cho mình và chúng sinh,
không xem thường, không khinh rẻ một chúng sinh nào, dù là
hạng người mà xã hội cho là thấp kém, huống chi đến sự
giết hại một cách vô ý thức, vì tư kỷ, vì vô minh. Vậy
nên hết thảy hành động tự lợi, lợi tha của người Phật
tử mà gọi rằng lợi, là phải hướng về mục đích "phát
huy Phật tánh" ấy.
Phật
tử gánh vác nhiệm vụ ấy và hành động với tất cả cố
gắng vì tự nhận là bổn phận thì dầu bị khổ nhục, dầu
bị tai hại gì, cũng bền chí vượt qua và coi đó là thành
công, chứ không phải hy sinh. Ngài Bồ-tát Thường Bất Khinh
là tượng trưng đầy đủ cho tinh thần Phật tử đó vậy.