VÌ
HẠNH PHÚC CHO MỌI NGƯỜI
Tôi
đi tu theo đạo Phật từ lúc 14 tuổi đến nay đã 72 tuổi.
Gần 60 năm ở trong chốn Thiền môn, tôi chỉ tâm tâm niệm
niệm trước sau làm một vị tu sĩ, nếu không được làm
Bồ-tát, làm Phật thì cũng làm một nhà Sư chân chính, đem
giáo pháp của đức Phật, lòng từ bi của đạo Phật để
phổ biến giúp ích cho mọi người. Chưa bao giờ tôi mơ đến
một chức vụ nào khác, nhưng trước đây năm năm, Mặt trận
Tổ quốc đã đề nghị tôi ra ứng cử Quốc hội, viện lẽ
để góp tinh thần đoàn kết xây dựng đất nước. Do đó,
tôi không thể từ chối được và đã ra ứng cử khóa VIII,
tưởng rằng sau khóa VIII tôi được nghĩ, nhưng sau khóa VIII
thì quí vị lại mời ra tiếp tục ứng cử khóa IX. Hiện
tại Phật giáo có ba tu sĩ cả nước ra ứng cử làm đại
biểu Quốc hội, Công giáo có ba đại biểu ra ứng cử, và
tôi là một trong số ba đại biểu Phật giáo đó.
Tôi
ứng cử quốc hội để làm cái gì, đóng góp cái gì, chưa
nói chắc các vị cũng đã biết; quân sự tôi không biết,
chính trị tôi không rành, kinh tế tôi không học, thế thì
vào Quốc hội để làm cái gì? Chắc chắn chúng ta biết rằng
ngoài quân sự, chính trị, kinh tế, còn một mặt khác hết
sức cần thiết cho đời sống con người và xã hội, đó
là văn hóa đạo đức. Văn hóa đạo đức là cái điều chúng
tôi học hỏi được trong giáo lý Phật giáo gần 60 năm nay.
Chúng tôi đã biết rõ giá trị của văn hóa đạo đức, nếu
một cuộc sống mà kinh tế có dồi dào, sung túc đến mấy,
nhưng thiếu văn hóa đạo đức, cuộc sống đó chỉ có tươi
chứ không vui, nó chỉ như một cái hoa mà không có hương.
Cái hoa đó nhìn xa thì thật đẹp nhưng ngồi gần chắc không
thích. Biết bao nhiêu điều tiêu cực trong xã hội, những
điều sa sút xảy ra trong tự mổi cá nhân, trong gia đình,
trong xã hội, trong cơ quan đã gây một sự phiền muộn cho
bao nhiêu người xung quanh, cũng một phần do thiếu văn hóa
đạo đức.
Có
một lần đi xe thồ, tôi hỏi bác chở xe cho tôi: "Thế nào,
lúc này gia đình bác ra sao?". Bác nói: "Kinh tế con không lo
nhưng khổ quá thầy ơi!".
Tôi
nói: "Kinh tế không lo thì tại sao mà khổ? Người ta nói trông
cho có ăn, có mặc là sướng rồi, vậy tại sao kinh tế không
lo mà bác lại khổ?".
Ông
nói: "Mấy đứa con uống rượu, cãi lộn, đập lộn nhau liên
miên, khuyên nó cũng không nghe, can nó cũng không được, la
nó cũng không xong, mà đuổi nó cũng không đi. Khi nào hể
nghe nó lên tiếng to thì tôi phải qua nhà hàng xóm ngồi".
Đó là gia đình mình, mà mình không ở, không làm chủ được,
phải qua nhà hàng xóm ngồi để giao lại cho nó.
Vậy
thì trong một cơ quan, trong một ngành, một xã hội, một đất
nước mà nếu có tình trạng trong gia đình đó thì thử hỏi,
đất nước đó có yên lành hay không? Xã hội có yên lành
hay không? Cơ quan có yên lành không? Gia đình đó có yên lành
không?
Như
vậy, chúng ta thấy rằng, trong khi xây dựng kinh tế, xây dựng
mọi mặt khác, luôn luôn chúng ta phải nghĩ đến, phải chú
ý đến một mảng tinh thần quan trọng khác, đó là văn hóa
đạo đức.Nếu văn hóa đạo đức không còn, tức nhiên phẩm
giá con người không còn. Khi phẩm giá con người không còn
thì dầu có mặc đẹp, có ăn ngon, thì con người đó chắc
cũng không giúp ích gì nhiều cho xã hội.
Xưa,
tiền bối của chúng ta có bao nhiêu lời để nhắc nhở chúng
ta, làm sao lo cho vừa ăn đủ no, mặc đủ ấm, cũng phải
lo xây dựng đạo đức, xây dựng văn hóa cho con người trở
nên người. Thậm chí, các ngài còn dạy: "Đói cho sạch, rách
cho thơm". Các ngài không phải khuyên chúng ta phải đói, phải
rách, nhưng mà: Giả sử ăn không đủ no đi nữa cũng phải
cho sạch; mặc áo rách đi nữa cũng phải cho thơm. Đói cho
sạch, rách cho thơm, huống chi no mà không sạch, lành mà không
thơm thì đó là một điều rất đáng tiếc. Lời người xưa
nói nhắc chúng ta điều gì? Là để nhắc nhở cho chúng ta,
trong khi muốn xây dựng một cuộc sống ấm no, hạnh phúc,
đồng thời chúng ta cũng phải biết hạnh phúc không chỉ
giới hạn trong sự ấm no, mà hạnh phúc đó cần phải có
văn hóa, đạo đức nữa. Do đó, nếu được bầu vào Quốc
hội, chúng tôi có tiếng nói có giá trị hơn một chút ở
giữa Quốc hội để góp phần trong vấn đề xây dựng văn
hóa đạo đức. Ngược lại, nếu không trúng cử vào Quốc
hội, ở chức năng một tu sĩ Phật giáo, chúng tôi lâu nay
cũng đã làm, huống chi cái đất Huế của chúng ta là cái
đất mà từ xưa đến nay đã từng có tiếng về văn hóa
đạo đức.
Lâu
nay chúng ta có được cái tiếng là nơi văn hóa đạo đức,
vậy nếu như chúng ta bỏ mất văn hóa đạo đức, thì xứ
Huế có còn là Huế nữa không? Do đó nên chúng tôi tâm tâm
niệm nệm, nếu được trúng cử hay không trúng cử, với
chức năng tu sĩ mà đạo Phật đã truyền trao cho chúng tôi,
chúng tôi luôn luôn giữ gìn đạo đức văn hóa đó, góp phần
đem lạ hạnh phúc, an vui cho mọi người, cho dân chúng và
cho đất nước, cho đồng bào của chúng ta, trong cả xứ Huế
nói riêng và cho cả dân tộc nói chung.
(1992)
(2)
Tôi
tham gia Đại biểu Quốc hội khóa VIII và IX. Sự bất quá
tam, tôi chưa quá tam, được nhân dân và đạo hữa tín nhiệm
bầu làm đại biểu Quốc hội khóa X.
Qua
mười năm đổi mới, kinh tế nước nhà có bước phát triển
khá, đời sống nhân dân được nâng lên. Nước ta đã và
đang hộ nhập với các nước trong khu vực và trên thế giới.
Sự có mặt của tôi trong Quốc hội tôi nghĩ là chúng tôi
góp phần đem lại hạnh phúc cho mọi người, nên tôi mới
nhận lời tham gia đại biểu Quốc hội.
Nhiệm
vụ của Quốc hội là làm Luật, tức là làm cương lĩnh cho
mọi sự sinh hoạt của toàn dân. Nước ta lâu nay đã tích
cực xây dựng để có một hệ thống pháp luật hoàn chỉnh
thể hiện mọi mặt sinh hoạt của nhân dân. Trong quá trình
xây dựng, ở nhiều bộ Luật, chúng ta đã phải đi từng
bước, tính lũy dần những kinh nghiệm, thậm chí phải sửa
đi sửa lại nhiều lần. Hy vọng một ngày không xa, chúng
ta sẽ được nhiều bộ Luật cơ bản, có giá trị lâu dài.
Tôi
là người Phật giáo. Đạo Phật chuyên chú trọng về cái
Nghiệp. Ở đây có Nghiệp chung và Nghiệp riêng, và giữa
chúng có mối tương quan rất khó tánh bạch; muốn lo cho con
người thì phải lo cho xã hội và ngược lại, không thể
có nhiều thiên lệch từ phía nào. Chúng ta đều biết, trước
khi thành xã hội thì đã có con người được xem là một
tế bào của xã hội. Có những tế bào tốt thì mới có một
xã hội tốt. Con người muốn có Nghiệp tốt cần phải có
những hành động tốt, không tham lam, không sa đoạ, không
nhỏ nhen. Và, có được Nghiệp tốt thì cuộc đời con người
sẽ được kết quả tốt. Khi một cá nhân tốt thì sẽ đóng
góp nhiều điều tốt cho xã hội. Tôi nghĩ vào Quốc hội
là điều kiện để cá nhân tôi góp chung tiếng nói "của
một cơ quan, một tôn giáo" để cùng với toàn dân xây dựng
đất nước.
Với
mong muốn có những con người tốt, để có một xã hội tốt,
nên theo tôi vấn đề cần phải chú ý hàng đầu Đại biểu
Quốc hội là phải cần kiệm liêm chính, chí công vô tư.
Tại các cuộc họp Quốc hội lần trước chưa đặt tiêu
chuẩn này, nhưng sau đó cùng với một số người, tôi đã
có ý kiến. Bởi lẽ, tôi nhận thấy, xã hội ta hiện nay
đang có nhiều biểu hiện sa sút về mặt đạo đức, gây
nên những hậu quả khá đau lòng. Vấn đề rất đáng suy
nghĩ là hiện nay người lớn đã góp phần làm hư trẻ em
nhiều quá (rượu chè, hút sách, quan hệ bất chánh...). Bản
chất của trẻ em rất trong trắng, những mong sao chúng ta sẽ
cùng chung nhau khắc phục, xây dựng để đừng xảy ra những
cảnh tượng ấy, rất xót xa.
Con
người Việt Nam nói chung và tín đồ Phật giáo nói riêng
chú trọng nhiều đến cái đức. Trước đây, người ta cho
rằng vì nghèo nên đạo đức suy, Thế nhưng hiện nay thì
lại những người dư ăn dư mặc thì lại suy đồi về mặt
đạo đức, của cải vật chất rất dễ làm cho người ta
xấu. Bổn phận của chúng ta là phải biết cách tu dưỡng
để có được cái đức tốt. Đó là mong mỏi lớn nhất
của chúng tôi. Để giáo dục, bồi dưỡng cái đức cho con
người, theo tôi, xã hội có thể can thiệp bằng pháp luật
và giáo dục (có sự đóng góp của tôn giáo). Trước đây
khi tiếp xúc với cử tri tại trường Đại học Y khoa - Huế,
tôi đã phát biểu: Muốn nâng cao kinh tế, cần phải nâng
cao đạo đức và ngược lại. Hai vấn đề này có mối tương
quan với nhau.
Có
sinh viên đã hỏi: Nếu Hòa thượng trúng cử thì Hòa thượng
sẽ làm gì để nâng cao đạo đức?
Tôi
trả lời: Quốc hội có nhiệm vụ làm Luật, răn đe người
ta làm những việc sai trái, thực hiện công bằng cho xã hội.
Thế nhưng có Luật vẫn chưa đủ, muốn biết Luật phải
có lương tâm. Nếu bỏ lương tâm thì con người sẽ đạp
luật mà đi.
Tuy
rằng, dầu có nơi, có lúc vẫn còn những tiêu cực nhưng
tôi tin tưởng về tiền đồ đi lên của đất nước ta. Vừa
qua, có nhiều vụ tiêu cực đã được đưa ra xét xử công
khai cho thấy có sự chuyển biến tích cực trong đấu tranh
chống lại cái xấu trong xã hội ta. Việt Nam đã và đang
có những bước hội nhập tích cực vào đời sống chính
trị và kinh tế của thế giới. Quốc hội đã thông qua được
nhiều bộ Luật mới có tác dụng tốt, kinh tế có bước
phát triển khá. Cho dù tại các vùng sâu, vùng xa, vùng khó
khăn vẫn còn cảnh tượng người ăn xin, nhưng không còn phổ
biến như trước. Cho nên, phải thừa nhận rằng, con thuyền
Việt Nam đã đi lên phía trước. Tuy nhiên, cũng phải lưu
ý, cũng như công việc chèo thuyền, hễ ngưng tay thì con thuyền
sẽ tụt lại ngay!
Nếu
được bầu vào Quốc hội, cho dù sức khỏe hạn chế, tôi
vẫn cố gắng tham gia đầy đủ các kỳ họp của Quốc hội
và thường xuyên tiếp xúc với cử tri, với tín đồ Phật
giáo, với quần chúng nhân dân để tìm hiểu tâm tư nguyện
vọng của họ để phản ánh với Quốc hội hầu làm cho dân
giàu nước mạnh.
Cả
cuộc đời tôi đều dành cho công việc chung, truyền bá giáo
lý nhà Phật, gắn với giáo dục đạo đức trong xã hội.
(17.7.1997)