Người
lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những
bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những
dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người
là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành
lá muôn lần thay hoa đổi lá. Phải chăng phút giây chỉ là
mỏng manh trên dòng đời sinh tử tử sinh trong dòng thời gian
hay “ một niệm là thiên thu”.
Thấm
nhuần giáo lý của Phật đà, người con Phật luôn đối diện
với tâm mình để nhận chân những cảm xúc nổi trôi lôi
kéo con người trong thăng trầm, cuốn theo vinh nhục, lao xao.
Ồ hay! Mỗi dòng tâm là những nổi niềm hiu quạnh,cô
đơn, nên chúng cần níu kéo những sóng ngầm đồng thanh đồng
điệu bao quanh làm bạn lữ, duyên hợp, thành hình như những
mắc xích nối liền, dày xéo trên tâm con người. Có đôi
khi đó là những cơn thịnh nộ, hoài vọng, tham đắm, chắt
chiu, thay hình đổi dạng kéo thân tâm thích ứng mỗi đoạn
tinh đời, tinh xảo như là thực có, thực tinh. Nhưng khi những
vá víu, mắc xích của vọng tâm bị cháy bỏng trong con mắt
thiền quán trí tuệ nhìn soi thấu, làm rơi rụng và hiện
nguyên hình trạng là vọng, là cảnh sắc vong thân. Người
thi sĩ, kẻ làm cuộc hành giả bỗng tỉnh mộng trong cơn say,
giật mình thức giấc thấy mình đang ôm lấy mảnh trăng tâm
cười vang trong sương gió…..
buổi
sớm mai, vừa bừng tỉnh giấc
bước
chân nghe nặng dấu lao đao
đời
rã mỏi, vòng theo sinh tử
lòng
trần vương nợ cảnh hao, gầy
Từng
đêm khuya, lặng nghe chuông gọi
tiếng
ngân về, vọng khắp bờ môi
trong
sương gió, diệu âm hằng nở
tự
trong tâm, châu ngọc sắc đầy
tiếng
chuông vang ray rức hồng trần
trên
đỉnh núi, muôn chim ca hát
trời
trong xanh, không dấu lưu hình
hoà
bình đến nở tình đất ngọt
lời
kinh bổng, lửa hồng nhen nhúm
tâm
cuộc đời ẩn nhụy hoa sen
đường
trần thế, đất chân thanh tịnh
nơi
từng phương mà ứng hiện ba đời…….
Một
phút giây xúc động ( 20.06.2008 )
XIN
ĐỜI MỘT TRÁI TIM HỒNG
Cư
sĩ Liên hoa
Lặng
lắng nghe tiếng gọi từ tâm, tiếng gọi êm đềm như dòng
suối thanh tịnh tuôn chảy qua những ngả ngách của tâm, của
một con người nương tập theo lời Phật dạy, quán chiếu
lại mình. Bắt chợt thấy trên đôi má có dòng nước mắt
ấm chảy xuống, xót xa, đau đớn, bùi ngùi. Có những thảm
cảnh xẩy ra cho con người, vạn vật, môi sinh làm dấy lên
những tâm cảnh thương xót. Chẳng thà không nhìn thấy, không
nghe thấy hoặc không biết đến, chúng ta có thể an nhiên,
bình lặng vì tất cả những dữ kiện như thiên tai, động
đất, chiến tranh, chết chóc v.v…ở tận đâu đâu đó; nhưng
chúng ta lại là con người, có trái tim nóng bỏng. Trái tim
hồng có sức nhịp đập. có dòng máu luân lưu cuộn chảy
để nuôi sống cơ thể, để nâng cao tâm con người thành
người và do đó, những diễn cảnh khổ đau đó lại là tâm
cảm tác động đến mỗi con người.
Vẫn
biết rằng như lời Phật dạy:” Chư hành vô thường. chư
Pháp vô ngã” , nhưng sự khổ đau, bất an của con người,
của cuộc đời chính là chất liệu cho người con Phật nương
mình theo dòng tâm nguyện, nhìn lại mình, lấy chất liệu
vi diệu của Pháp Phật làm tươi mát tâm, bén lên tuệ giác,
để nhìn thấy sinh tử tử sinh là những đợt sóng luân chuyển,
và thấy rằng người người và muôn vật đều nương nhau
hiện hũu.
Đức
Phật đã bước chân trên hành tinh nầy bằng những bước
chân hoà bình và suốt cuộc đời của Ngài với những dậm
trường, đem chất liệu an vui, giải thoát đem đến cho con
người.
Người
con Phật do thực hành lời Phật dạy, do tâm thanh tịnh, trong
sáng nên mỗi tế bào tâm lại càng vi diệu, nhạy bén, rung
động theo nhịp khổ của con người, đồng loại và đem lòng
chia sẻ. Chất liệu đó tràn lan, đến từ trái tim bồ tát
của hạnh lắng nghe Quán Thế Âm, đến từ sự rực lửa
sáng của thanh gươm bén trí tuệ Văn Thù Sư Lợi và đến
từ hạnh nguyện phục vụ con người, cùng nhau đến bờ an
vui hạnh phúc của Phổ Hiền.
Ba
trạng thái của tỉnh thức, sáng rực vô biên trong tấm lòng,
hành hoạt có mặt trong mỗi một con người, cần khai phá,
làm nở rộ lên tâm đức: bi trí dũng của tự tâm. Không
một người con Phật nào là không có từ tâm- dù là mới
khởi đầu thực tập, vì tâm từ chia sẻ nầy không đến
vì riêng tư, vì thiên kiến hay vì bất cứ lý do gì, mà chỉ
đơn thuần khởi phát bởi từ tâm tu tập, tâm tỉnh thức,
khai phóng thành tâm bồ đề.
Tâm
Bồ Đề là con đường và lý tuởng cao đẹp nhất mà con
người tu học Phật có được, để đóng góp cho một thế
giới an lành của ngày hôm nay và mai sau.
Hãy
gọi lên tấm lòng
cỏ
đất đều xót xa
hởi
ai người nghe hiểu
chấp
tay nhớ niệm về
Hãy
cất lên tiếng gọi
hồn
của những con người
nếu
loài người không có
người
sẽ về nơi đâu?
Hãy
cùng nhau nhìn về
những
khổ đau đang diễn
người
đứng, ở bây giờ
tấm
lòng có xót đau?
Hãy
cùng nắm tay nhau
Nhìn
về nơi đồng loại
Tim
chung của mỗi người
Cùng
đồng mở từ tâm
Hãy
cùng đến bên người
mở
tâm cùng chia sẻ
dù
người ở nơi đâu
cùng
chung quả tinh cầu
Hãy
chấp tay nguyện cầu
Cho
nạn tai không có
Cho
thế giới an lành
người
người đều thương nhau
Hãy
quán chiếu lại mình
cùng
thương xót mọi loài
Dù
hình dạng sai khác
đều
có Phật trong tâm…….
20.06.2008
06-25-2008
12:27:44