Thái
Tử Nhẫn Nhục Khải
Trong
kinh Thiền Bí Yếu Pháp, A-Nan thuật lại rằng: Một thuở
nọ, đức Phật cùng với chúng đệ tử tỳ-kheo một ngàn
hai trăm năm mươi người đang ở nước Xá-Vệ trong vườn
Cấp-Cô-Ðộc, rừng cây thái tử Kỳ-Ðà, thì tôn giả Ma-Ha
Ca-Diếp dẫn người đệ tử của mình tên là A-Kỳ Ðạt-Ða
đến ra mắt đảnh lễ đức Phật, rồi thưa: "Bạch đức
Thế-Tôn! A-Kỳ Ðạt-Ða theo con tu học trọn hạnh đầu đà,
ngày đêm tinh tấn trải đã 5 năm, tâm an trụ thâm sâu thiền
định, đạt được đạo quả A-na-hàm. Ông tiếp tục cố
gắng hết sức để đạt đạo quả A-la-hán mà không thể
đạt tới được. Ông khẩn cầu tha thiết xin phương pháp
tu để đạt được quả Thanh-văn tối hậu. Con nhập định
quán sát thì thấy ông còn vướng mắc nghiệp chướng khó
mà đạt đến đạo quả A-la-hán như ông mong muốn. Nhưng
A-Kỳ Ðạt-Ða nhất quyết phải đạt cho kỳ được quả
vị cùng tột Thanh-văn, dù phải bỏ thân mạng, chứ nhất
định không cam chịu lưu trệ ở quả A-na-hàm. Con thấy đạo
lực của con không thể giúp ông đạt thành tâm nguyện, nên
con dẫn ông ấy đến đây cầu xin Thế-Tôn từ bi gia hộ
khai thị cho ông tỏ ngộ, để ông đạt thành sở nguyện".
Tôn
giả Ma-Ha Ca-Diếp vừa dứt lời thì A-Kỳ Ðạt-Ða liền đảnh
lễ quỳ gối chấp tay khẩn thiết bạch Phật: "Kính lạy
đức thiên nhân Ðạo-Sư, mong Ngài từ bi thương xót khai đạo
cho con. Không biết bởi nghiệp chướng gì ngăn ngại con phải
bị ngưng trệ nơi quả A-na-hàm mà không tiến lên được
đạo quả A-la-hán, dù con hết tâm lực tu hành!"
Ðức
Phật từ hòa bảo A-Kỳ Ðạt-Ða rằng: "Lành thay A-Kỳ Ðạt-Ða!
Ông hỏi việc ấy! Vậy ông hãy lắng nghe và suy nghĩ kỹ,
ta sẽ vì ông mà giải nói: Thuở đời quá khứ vô lượng
kiếp về trước, lúc đó có đức Phật Ðại-Quang-Minh ra
đời thuyết pháp độ vô số chúng sanh. Thời bấy giờ có
Quốc-vương nước Ba-La-Nại tên là Phạm-Ma-Da, thái tử của
quốc vương này là Nhẫn-Nhục-Khải. Thái tử Nhẫn-Nhục-Khải
tin sâu Phật Pháp, không sát sanh, chuyên tâm tu Thập Thiện,
thực hành sáu pháp Ba-la-mật, chí thành hành đạo, không thiết
ngôi vua cao quý, chỉ một lòng nguyện đạt đạo quả Vô-thượng
Bồ-đề.
Trong
nước có ông trưởng giả tên là Nhật-Nguyệt-Âm giàu sang
phú quý, tôi tớ có đến hàng trăm, nhưng ông chỉ có người
con trai độc nhất bỗng nhiên phát bệnh đại nhiệt phong
nhập tâm, lòng sân hận bộc phát cuồng loạn mất trí, cầm
dao chạy vào xóm làng tìm người chém giết. Ông trưởng giả
thấy con điên loạn như thế rất đỗi buồn lo. Vì quá thương
con, nên ông bưng lư trầm khói hương nghi ngút đi khắp bốn
cửa thành rải hoa phát nguyện: "Nếu thế gian này có vị
thần tiên lương y, thánh nhân nào cứu được con tôi lành
bệnh, thì tôi nguyện đem hết tất cả của cải sở hữu
dâng hiến không một chút luyện tiếc".
Ðang
lúc đó, thái tử Nhẫn-Nhục-Khải ra thành dạo chơi, thấy
đại trưởng giả vì quá thương con, mà phát nguyện xả bỏ
hết tài sản không chút tiếc nuối, thái tử thấy vậy động
lòng từ tâm về mối tình thâm phụ tử, nên chấp tay ngước
mặt lên trời thầm nguyện rằng: "Hỡi những đấng thần
linh tiên nhân lương y thần dược, nên vì tình phụ tử của
trưởng giả kia mà ra tay đến cứu hộ công tử".
Thái
tử Nhẫn-Nhục-Khải thành tâm khấn vái vừa dứt lời, Ðại
tiên nhân Nhựt-Quang đang tu trên núi tuyết cảm đức thái
tử, liền rời chỗ mình bay đến nói với trưởng giả: "Bịnh
của công tử do đại nhiệt phong khởi đã nhập tâm, nên
phát cuồng. Theo kinh tiên dạy thì phải lấy huyết của người
hiền đức tu hạnh nhẫn nhục thoa vào mình công tử và lấy
tủy của người thiện tâm độ lượng cho công tử uống
thì mới lành bệnh được".
Vừa
nghe Ðại tiên nhân nói xong, trưởng giả lo buồn suy nghĩ.
Thái tử Nhẫn-Nhục-Khải thấy dáng điệu lo rầu đau khổ
của trưởng giả, nên cảm thông liền hỏi: "Trưởng giả
có việc chi nan giải mà ưu tư lắm vậy?"
Trưởng
giả đáp: "Thưa thái tử! Ðại tiên nhân Nhựt-Quang sau khi
xem bệnh con tôi rồi bảo cho tôi biết rằng, muốn hết bệnh
thì phải lấy huyết người tu nhẫn nhục thoa vào thân nó,
và lấy tủy người nhân từ tán nhỏ cho nó uống thì bệnh
mới khỏi". Tôi đang nghĩ cách nào để lấy tủy huyết của
chính tôi để cho con tôi mau lành bệnh thì tối mới an lòng.
Thái
tử Nhẫn-Nhục-Khải an ủi trưởng giả: "Tôi nghe kinh Phật
dạy rằng, chúng sanh nào làm khổ cha mẹ thì sẽ bị đọa
vào ác đạo". Nay trưởng giả vì thương con mà cắt thịt
lấy huyết chẻ xương lấy tủy, hủy hoại thân thể như
vậy, công tử sẽ phải bị đọa trong ba đường khổ biết
bao giờ mới ra khỏi. Thôi, tôi xin làm việc đó thay cho trưởng
giả để cho công tử sớm được lành bệnh. Nói xong, thái
tử tay cầm dao nhọn đâm vào mình lấy huyết và tủy cho
con ông trưởng giả. Ðược huyết tủy của thái tử Nhẫn-Nhục-Khải
thì công tử liền hết bệnh.
Riêng
về thái tử, sau khi tự tay cắt mình lấy huyết, chẻ xương
lấy tủy cứu bệnh, thì trời đất rung động sáu lần, vua
trời Ðế-thích, Phạm-Thiên và vô số Thiên-tử kéo nhau đến
chỗ thái tử đồng thanh ca ngợi tinh thần đại-hùng-lực
đại-từ-bi của thái tử, và hỏi thái tử rằng: "Vì lòng
từ bi cứu người mà hy sinh không tiếc thân mạng, hay vì
muốn cầu được làm Phạm-Vương, Chuyển-Luân Thánh-Vương,
cầu sanh về cõi Trời hưởng phước lạc?"
Thái
tử nói với trời Ðế Thích: "Tôi chỉ nhứt tâm cầu đạo
quả Vô-thượng Bồ-đề. Nếu nguyện tôi thành thì xin cho
thân thể tôi được hoàn nguyên như cũ". Thái tử vừa dứt
lời, thân thể hoàn nguyên như trước, lại còn có phần khỏe
đẹp hơn xưa. Liền đó thái tử nói kệ:
Nguyện
khi tôi thành Phật
Phổ
độ khắp trời người
Thân
tâm không quản ngại
Lòng
thương giúp tất cả
Ðều
được trụ Niết-bàn
Ðược
an lành vĩnh viễn.
Thái
tử nói kệ xong, chư Thiên mưa hoa cúng dường, lại đem nhiều
châu báu đến hiến cúng thái tử.
Ông
trưởng giả thấy con mình lành bệnh, liền cho người chở
hết vàng bạc châu báu đến dâng tặng cho thái tử để tỏ
lòng đền ơn. Thái tử đem hết của báu đó bố thí khắp
tất cả mọi người.
Ðức
Phật nói đến đây, xoay về tôn giả Ma-Ha Ca-Diếp mà bảo
rằng: "Nầy Ca-Diếp! Vua nước Ba-La-Nại khi xưa đó không
ai khác, chính là tiền thân của Phụ-vương ta ngày nay. Còn
trưởng giả Nguyệt-Âm xưa kia chính là tiền thân Ma-Ha Ca-Diếp
ông ngày nay đó. Người con ông trưởng giả thời đó chính
là tỳ-kheo A-Kỳ Ðạt-Ða đây. Vua trời Ðế-Thích chính là
ông Xá-Lợi-Phất ngày nay. Còn thái tử Nhẫn-Nhục-Khải chính
là Thích-Ca ta đây vậy".