1.
Hành Trình
Tất
cả chúng ta đều bắt đầu cuộc hành trình. Hành trình vào
tâm linh.
Cuộc
hành trình để khám phá và thám hiểm xem ta là ai ?
Ta
là gì ?
Bước
đầu tiên thật khó khăn. Trong những ngày đầu tiên hành
thiền chúng ta thường :
-
Giao động
-
Buồn ngủ
-
Chán nản
-
Lười biếng
-
Hoài nghi
và
còn có lúc cảm thấy ân hận tại sao ta lại đi hành thiền.
Chuẩn
bị và quyết định bỏ ra một thời gian để thanh lọc tâm
không phải là chuyện dễ dàng.
Không
ai có thể thiền thay cho ta. Chúng ta phải tự thiền lấy.
Hãy luôn luôn chánh niệm, chú tâm vào những gì đang diễn
ra không có gì huyền bí cả !
Việc
hành thiền thật đơn giản, trực tiếp và hướng đến mục
tiêu. Nhưng phải bỏ công ra mới được.
Ðó
là ý nghĩa của THIỀN.
Bước
đầu tiên thật khó. Khám phá tâm linh là một công trình tìm
hiểu hiếm hoi và quí giá.
Hãy
bình tâm và kiên nhẫn trong những bước đầu tiên khó khăn
này.
Hãy
tận dụng cơ hội hành thiền. Ðừng bỏ phí thì giờ. Ðừng
nghĩ rằng MÌNH ÐÃ LÀM ÐỦ .
2.
Hạnh Phúc Cao Nhất
Là
hạnh phúc của sự quán chiếu nội tâm, thấy rõ diễn biến
của sự vật.
Người
nào, với tâm đơn sơ mộc mạc, biết thưởng thức rằng
mỗi một phút giây đều tươi mát, đều mới mẻ thì sẽ
hưởng hạnh phúc lớn lao.
Niềm
hỉ lạc lớn lao trong hiện tại sẽ đến từ một cái tâm
đơn giản, mộc mạc, không điều kiện; nhận biết trực
tiếp không xuyên qua sự suy nghĩ.
Những
ngày đầu tiên của một khóa thiền có vẽ khó khăn vì sự
tập trung tâm ý chưa phát triển.
Leo
núi cần có sức mạnh thể chất. Nếu không đủ sức mạnh,
thì ngay từ lúc đầu bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi và không
thoải mái. Nhưng khi cơ thể bắt đầu mạnh hơn; việc leo
núi sẽ dễ dàng hơn.
Việc
hành thiền cũng vậy. Khi sự tập trung tâm ý ngày càng mạnh
thì việc an trụ tâm sẽ bớt khó khăn hơn.
Thực
hành và hiểu biết giáo pháp là một điều rất hiếm hoi
và quí giá. ÍT NGƯỜI CÓ CƠ HỘI
NÀY
Phần
lớn chúng ta đang chạy quanh một vòng lẩn quẩn được lèo
lái bởi si mê và tham ái; Chúng ta không biết rằng chúng ta
có đủ khả năng để thoát khỏi vòng luân hồi (Ái dục
và Sân hận) này.
Tham
ái vào ngũ dục làm cho tâm náo động và hỗn loạn.
Khi
biết xả bỏ tâm sẽ nhẹ nhàng không còn rối loạn, căng
thẳng, thoát khỏi mọi điều kiện không bị chìm đắm vào
dục lạc ngũ trần.
Phát
Triển Trí Tuệ Trong Việc Hành Thiền
Phát
triển trí tuệ trong việc hành thiền là kinh nghiệm sự vô
thường biến đổi bên trong chúng ta.
Nhờ
kinh nghiệm được vô thường chúng ta có thể xả bỏ, không
dính mắc vào các chuyển biến của thân và tâm.
Có
ai dám chắc rằng cơ hội hành thiền sẽ đến với mình lần
nữa.
Ðây
là một dịp hi hữu. Ðây là chốn lý tưởng để chúng ta
thám hiểm, và khám phá chính mình. ÐỪNG
BỎ LỠ CƠ HỘI.
Việc
chúng ta đang làm là tự tìm hiểu mình. Ðây là một việc
làm CAO QUÍ Và THÁNH THIỆN
Ðây
là việc loại trừ phiền não trong tâm :
-
tham lam
-
sân hận
-
si mê ....
Ðây
là việc ... KHÓ KHĂN Và HIẾM HOI,
và đòi hỏi sự hoàn mỹ.
Hoàn
mỹ là đào luyện tâm tạo cho tâm có đặc tính luôn luôn
tỉnh thức trong mọi lúc.
Ðừng
kiểm soát hay thúc ép hơi thở.
Chỉ
cần chú tâm ghi nhận chuyển động phồng xẹp của bụng.
CHỈ
... CHÚ TÂM VÀO chuyển động của
bụng đừng tưởng tượng, đừng tạo ra một hình ảnh nào
trong tâm.
HÃY
GHI NHẬN một cách khách quan mọi diễn
biến của chuyển động.
----------------------------------------------------------------------
NẾU
VỌNG TÂM PHÁT KHỞI hãy ghi nhận rồi
nhẹ nhàng đưa tâm về ....
Dầu
cho suốt giờ bạn chỉ làm công việc đưa tâm trở về đề
mục chính, mỗi khi nó đi ra ngoài, thì bạn cũng đã SỬ
DỤNG TRỌN VẸN THỜI GIỜ CỦA MÌNH.
St.
Francis De Sales
----------------------------------------------------------------------
SỰ
PHỒNG XẸP có thể ....
đôi
lúc ................... d à i .
đôi
lúc ................... ngắn
đôi
lúc ................... RÕ
đôi
lúc ................... mờ
đôi
lúc ................... SÂU
đôi
lúc ................... cạn
dầu
thế nào đi nữa, hãy luôn luôn nhớ rằng đây không phải
là việc tập thở mà là bắt đầu tập TỈNH
THỨC.
Ðiều
quan trọng là phải đào luyện cho mình có sự tỉnh thức
đều đặn trong mọi lúc từ khi thức dậy cho đến khi ngủ.
Vừa
choàng dậy là tâm nằm ngay ở "phồng - xẹp", rồi tiếp tục
chánh niệm các tác động khác : ngồi dậy, bước xuống giường,
súc miệng, rửa mặt, ăn điểm tâm.
Trước
khi ngủ, hãy chú tâm vào "phồng xẹp" cho đến khi rơi vào
giấc ngủ.
Ðây
là một loại chú tâm đem lại lợi ích lớn lao trong việc
hành thiền.
Nếu
nghĩ rằng chỉ có lúc ngồi và đi mới hành thiền, lúc nghỉ
không quan trọng, thì bạn đã làm cho việc hành thiền gián
đoạn và mất trớn .
PHẢI
CHÁNH NIỆM LIÊN TỤC TRONG MỖI TÁC ÐỘNG,
đây là việc làm đem lại sự hổ trợ lớn lao cho việc duy
trì định tâm. Ðây là loại tâm kiên định và quân bình
đưa đến giác ngộ .
Thấy,
thấy
muốn,
muốn
di
chuyển, di chuyển
đụng,
đụng
dở,
dở
mở,
mở
đưa
vào, đưa vào
ngậm,
ngậm
cảm
giác, cảm giác
nhai,
nhai
nuốt,
nuốt
Chánh
niệm liên tục vào tất cả mọi tác động.
Chẳng
có ai núp đàng sau những tác động này, KHÔNG
CÓ AI ăn, chỉ có một loạt cảm giác,
tác động nối đuôi nhau : ý định chuyển động, ý thức
mùi vị, cảm giác xúc chạm.
Khi
chú tâm chánh niệm vào các diễn biến của thân tâm thì cái
"TA" biến mất.
3.
Bất Kỳ Lúc Nào và Ở Ðâu Cũng Có Thể Hành Thiền.
Chẳng
có hoàn cảnh nào không thích hợp cho việc tỉnh thức.
"Hoát
nhiên đại ngộ" có thể đến với bạn bất kỳ lúc nào
khi các yếu tố giác ngộ chín muồi và quân bình.
_______________________________________________________
Lúc
ở Ấn Ðộ, tôi sống trên một căn gác. Hằng ngày tôi lên
xuống cầu thang nhiều lần. Mỗi lần như thế tôi khám phá
ra bộ máy hoạt động của mỗi bước đi: đầu gối chuyển
động ra sao ? Sức nặng chuyển biến như thế nào ?
Sự
chú tâm vào các tiến trình chuyển động nầy đem lại nhiều
lợi ic'h và thích thú.
Trong
mọi tác động đều hàm chứa các lợi ích như vậy.
Hãy
nhìn khám phá mọi sự vật diễn ra như thế nào !
Joseph
Goldstein
__________________________________________________________
Chúng
ta thường thất niệm trong khi ăn. Hương vị đến và đi thật
nhanh. Vì tham muốn thưởng thức liên tục nên trong khi miệng
còn đang ngậm thức ăn mà tay đã gắp miếng khác.
Chúng
ta chẳng biết đến tiến trình của sự ăn.
Hãy
nuốt hết thức ăn trong miệng trước khi gắp miếng khác.
Làm
như thế chúng ta sẽ trở nên nhạy bén với cơ thể mình
và biết được số lượng thực phẩm cần dùng cho cơ thể.
Chúng
ta sẽ không bị ăn quá độ nếu biết ăn trong chánh niệm.
Chánh
niệm ngay cả lúc ăn uống giúp chúng ta duy trì chánh niệm
liên tục suốt ngày, không chừa một khoảng hở nào khiến
phiền não có thể xen vào.
Chẳng
biết lúc nào đám mây si mê che mờ tâm trí tan biến.
Chẳng
biết lúc nào sự giác ngộ sẽ đến với bạn.
Sự
giác ngộ có thể tới bất kỳ lúc nào, ngay cả lúc bạn
nằm xuống ngủ.
Vậy
hãy CHÁNH NIỆM (SATI)
. Mỗi phút giây đều phải được theo dõi, luôn luôn tỉnh
thức trước những gì đang xảy ra.
THIỀN
THÂM SÂU NHỜ LIÊN TỤC CHÁNH NIỆM.
4.
Chú Ý Ðơn Thuần
Chú
ý đơn thuần có nghĩa là : quan sát sự vật một cách khách
quan đúng theo thực trạng của nó :
-
không chọn lựa
-
không so sánh
-
không đánh giá
-
không kỳ vọng hoặc tính toán, can thiệp vào chuyện đang
xảy ra.
Hãy
đơn thuần chánh niệm.
Một
cái tâm thiếu huấn luyện luôn luôn phản ứng, dính mắc
vào lạc thú, chán ghét khổ đau, nắm giữ cái ưa thích, xua
đuổi cái ghét bỏ; phản ứng với chuyện xảy ra qua tham
ái và sân hận.
Ðó
là : "Một cái tâm bất quân bình và mỏi mệt"
Khi
sự quan sát đơn thuần được phát triển dần dần, chúng
ta sẽ đối diện với tư tưởng và cảm giác của mình, với
hoàn cảnh và với tha nhân một cách khách quan, không bị tham
ái và sân hận chi phối.
Chúng
ta sẽ bắt đầu có được sự bình an và quân bình khi đối
diện với những gì đang xảy ra.
Không
phải CHỉ những giờ ngồi thiền sáng, tối mới áp dụng
sự quan sát đơn thuần và tỉnh thức.
Cho
rằng chỉ có lúc ngồi thiền mới cần tỉnh thức, những
lúc khác không cần chánh niệm, đó là một ý nghĩ sai lầm,
chôn vùi cuộc sống chúng ta và làm cho sự hiểu biết không
phát triển.
Phải
luôn luôn áp dụng chánh niệm trong mọi nơi, mọi lúc, dù
bạn :
đang
ngồi,
đang
đứng,
đang
nằm,
đang
nói, hay
đang
ăn.
Phải
đào luyện để luôn luôn có sự chú ý đơn thuần trên mọi
đối tượng mọi trạng thái hay phản ứng của tâm và mọi
hoàn cảnh.
Mỗi
phút giây phải được sống trọn vẹn với tất cả TÂM HỒN.
Trong
thời gian hành thiền, mọi tác động đều phải làm chậm
lại để chúng ta có cơ hội quan sát thấu đáo những gì
đang xảy ra.
Khi
chánh niệm đã được vun bồi phát triển bạn có thể làm
nhanh hơn. Nhưng bây giờ là lúc bạn đang thực tập vì vậy
đừng vội vã.
Làm
việc một cách chậm rãi trong yên lặng và tỉnh thức.
Ngay
từ lúc thức dậy cho đến khi đi ngủ, bạn phải tỉnh thức
trong mọi lúc; lúc nào cũng hành thiền.
Mọi
tác động đều làm chậm lại sẽ dẫn đến những lợi ích
lớn lao.
Không
vội vã
không
có nơi để đi
không
có việc để làm
CHỈ
CẦN TRỞ VỀ VỚI THỰC TẠI
5.
Tinh Tấn nhưng Thư Thái !
Tinh
tấn nỗ lực với ý nghĩa là tiếp tục và không dừng nghỉ.
Nỗ
lực tinh tấn nhưng phải làm với sự cân bằng và thanh thản.
Hãy
kiên trì và đầy nỗ lực nhưng thật thoải mái và quân bình.
Thoát
ra khỏi hang tăm tối đến nơi sáng sủa tự do và hòa bình.
Mỗi
người có một cách thăng tiến riêng.
Cách
nào cũng được chỉ cần chọn đúng hướng đi.
Việc
làm của chúng ta là tiếp tục hành trình.
Dầu
phải trải qua một năm, sáu mươi năm, hay năm mười kiếp
sống bao lâu chúng ta còn hướng về sự GIẢI
THOÁT là được rồi.
Tỉnh
thức sẽ được khai triển trọn vẹn nếu đối diện với
sự vật và quan sát nó với tâm tĩnh lặng ... không qua sự
SUY NGHĨ hay KHÁI NIỆM nào.
Hãy
theo dõi kỹ càng để biết tư tưởng phát sinh từ không rồi
trở về không như thế nào.
Hãy
đi vào trong cơn đau, ở trong cơn đau để quán sát.
Hãy
huấn luyện tâm trong tinh thần thanh thản vô úy.
Không
suy nghĩ mà chỉ yên lặng tỉnh giác quan sát.
Nhiều
lúc suốt buổi thiền bạn chẳng thấy gì ngoài sự :
đau
nhức
bất
an
giao
động
và
hoài nghi
Nhưng,
thật ra mỗi giây phút TỈNH THỨC,
mỗi giây phút CHÁNH NIỆM
sẽ làm suy yếu những mắc xích ái dục.
Tất
cả những điều chúng ta cần là quay mặt hướng về HƯỚNG
GIẢI THOÁT. Ðừng đi ngược lại
cũng đừng đi về hướng đen tối hơn.
Hãy
dịu dàng với chính mình. Mặc dầu chưa thấy những biểu
hiện rõ ràng, nhưng một chuyển biến lớn lao đã diễn ra
trong bạn. Như trái đang chín trên cây. Dưới ánh nắng mặt
trời, trái sẽ chín dần ngày một ít mặc dầu ta không thấy
được tiến trình của nó.
Cũng
vậy, sự thay đổi và chín muồi trong tâm chúng ta cũng đang
tiếp diễn.
HÃY
NHỚ RẰNG ÐỨC PHẬT CHỈ LÀ NGƯỜI HƯỚNG ÐẠO
Mỗi
người phải tự đi trên đường của mình.
Không
ai có thể đắc đạo thay cho kẻ khác.
Tham
lam, sân hận, và si mê nội tại trong tâm chúng ta.
Không
ai đặt chúng vào đấy.
Không
ai lấy chúng ra cho ta.
Chúng
ta phải tự thanh lọc TÂM
mình.
Một
trong những trở ngại lớn lao trên đường giác ngộ là tâm
hoài nghi .
Chừng
nào nhì thấu suốt nó tâm mới không còn bị hoài nghi bất
động hoá.
Hoài
nghi cản trở nỗ lực truy tầm chân lý của chúng ta.
Hoài
nghi thường khởi dậy từ` những nghi vấn : Ta đang làm gì?
, và , khả năng để làm việc đó ? .
Có
lẽ vì bạn đã có mặt ở đây nên sự suy nghĩ đến,
-
Ta đang làm gì ở đây ? (đang lúc ngồi thiền) Tại sao ta
đến đây ? (đến thiền viện dự khoá tu thiền tích cực).
Khó quá không làm được !!!! (Nản chí trong khi ngồi thiền).
HOÀI
NGHI LÀ MỘT TRỞ NGẠI LỚN LAO TRÊN ÐƯỜNG GIÁC NGỘ.
Nhận
diện được phiền não là năng lực lớn lao và phương cách
hiệu nghiệm nhất để vượt qua chướng ngại.
Một
trong những cách đương đầu với chướng ngại trên đường
giác ngộ là trực diện chúng, quan sát chúng thật kỹ càng
trong từng khoảnh khắc.
Nếu
tham ái phát sanh, hãy nhận biết ngay rằng tâm đang dính mắc.
Cố
gắng nhận ra tức thì mỗi một chướng ngại khởi lên :
THAM LAM, SÂN HẬN, BUỒN NGỦ, GIAO ÐỘNG
VÀ HOÀI NGHI.
NHẬN
DIỆN HAY NHẬN BIẾT RÕ NHỮNG GÌ ÐANG XẢY RA DẪN ÐẾN CHÁNH
NIỆM
6.
Kiên Nhẫn
Hãy
kham nhẫn với mọi người nhưng trước hết phải kham nhẫn
với chính mình.
Ðừng
phiền trách sự bất toàn sự khiếm khuyết của mình.
Hãy
luôn luôn mạnh dạn tự tin và khởi dậy một sự dũng cảm
mới mẻ.
Hãy
tiếp tục bắt đầu tạo tinh tấn mới và đừng bao giờ
nghĩ rằng mình đã làm đủ; đó là cách phát triển tâm linh
tốt đẹp.
KIÊN
NHẪN LÀ Ở TRONG TÌNH TRẠNG QUÂN BÌNH. CHẲNG CẦN ÐỂ TÂM
ÐẾN NHỮNG GÌ ÐANG XẢY RA, THANH THẢN, THỎAI MÁI Và TỈNH
THỨC .
Kiên
nhẫn. Ðừng để ái dục hướng dẫn hành động của mình.
Nếu
không đủ nghị lực để kiên nhẫn thì mỗi ái dục đến
sẽ đẩy ta đến hành động và chúng ta sẽ lăn lộn mãi
trong vòng tham ái.
Không
ai có thể kiên nhẫn thay cho bạn.
Không
ai có thể giác ngộ thay cho kẻ khác.
Ðức
Phật chỉ là người chỉ đường .
CHÚNG
TA PHẢI TỰ ÐI LẤY
Ðừng
chán nản khi bị vọng tâm.
Mỗi
khi phóng tâm hãy ghi nhận sự phóng tâm rồi nhẹ nhàng đưa
tâm trở về đề mục chính.
Phóng
tâm bao nhiêu lần không thành vấn đề,
Chỉ
cần nhận ra sự phóng tâm rồi trở về đề mục chính là
bạn đã hành thiền tốt đẹp .
Ðừng
xem sự suy nghĩ như một trở ngại hay phiền não.
Suy
nghĩ chỉ là một đề mục khác để chánh niệm, một đề
mục khác để hành thiền.
Ðừng
để tâm trở nên lười biếng và lang bạc.
Hãy
nỗ lực tinh tấn để quan sát cái gì đang xảy ra trong giây
phút hiện tại nầy.
Khi
có sự suy nghĩ xảy ra hãy đơn thuần ghi nhận và đừng nhảy
vào trong sự suy nghĩ.
Ðừng
phân tích sự suy nghĩ và tìm hiểu lý do tại sao nó đến,
chỉ cần chánh niệm ghi nhận lúc sự suy nghĩ xảy ra.
Nên
niệm thầm : "Suy nghĩ, suy nghĩ" mỗi khi tâm suy nghĩ điều
gì .
Chỉ
thuần quán sát mà ....không phán đoán, không phản ứng, thích
hay không thích.
Không
xem sự suy nghĩ là TÔI hay
CỦA TÔI, không
đồng hoá mình với sự suy nghĩ.
Hãy
cố gắng ghi nhận kịp thời mỗi khi có sự suy nghĩ phát
sinh, đừng chậm trễ.
Khi
sự suy nghĩ được ghi nhận kịp thời và chính xác thì bạn
không còn bị chúng quấy nhiễu nữa.
Trong
khi ngồi thiền hãy cố gắng ngồi yên đừng nhúc nhích cựa
quậy vì THÂN
tĩnh lặng giúp TÂM
tĩnh lặng.
Một
phương cách giúp tập trung tâm ý mạnh mẽ là luc' bắt đầu
ngồi hãy tự hứa hay nguyện sẽ không thay đổi tư thế,
không nhúc nhích cựa quậy.
Lúc
mới hành thiền thì việc ngồi yên bất động hơi khó khăn
đấy nhưng nếu bạn có nguyện lực hay quyết tâm mạnh mẽ
bạn sẽ gặt hái kiết quả tốt đẹp.
Và
có thể bình tâm quan sát mọi diễn biến của T
H Â N T Â M .
Dầu
cho TÂM bạn giao động bất an căng thẳng hay khó chịu và
đau nhức bạn cũng hãy kiên trì chịu đựng và nguyện ngồi
yên bất động. Chẳng bao lâu sau mọi chướng ngại trên sẽ
dần dần tan biến.
ÐỊNH
TÂM và TINH TẤN là hai yếu tố quan
trọng trong việc hành thiền. Bạn hãy kiên trì với Ý
CHÍ và NGHỊ LỰC. Chẳng bao lâu sau
bạn sẽ dễ dàng giữ thân an, tâm lạc.
VIỆC
HÀNH THIỀN SẼ CHẲNG ÐI ÐẾN ÐÂU NẾU KHÔNG CÓ NỖ LỰC
CỐ GẮNG VÀ KIÊN TRÌ.
TINH
TẤN LÀ GỐC RỄ CỦA THÀNH CÔNG, LÀ NỀN TẢNG CỦA MỌI
KẾT QUẢ TỐT ÐẸP
Hãy
quyết định hay nguyện ngồi một giờ không nhúc nhích. Sự
quyết định hay nguyện này giúp TÂM
mạnh mẽ và tinh tấn lực càng gia tăng.
Khi
Thân an sẽ dẫn đến Tâm an và định huệ sẽ mạnh mẽ.
Khi
quyết định ngồi một giờ không nhúc nhích chắc cha('n chúng
ta sẽ phải đương đầu với mọi chuyển biến và cảm giác
khó chịu đang xảy ra, và thấy được mọi phản ứng của
tâm đối kháng lại các biến chuyển khó chịu này.
BẤT
AN Và GIAO ÐộNG ?????
Hãy
chánh niệm ghi nhận bất an và giao động, quán sát tâm, xem
giao động đến và đi như thế nào.
Dầu
đang ở tư thế nào : đi đứng ngồi nằm nếu bất an đến
hãy ghi nhận "bất an, bất an"
Quan
sát, ghi nhận bất an và giao động nhưng đừng đồng hoá
mình với bất an và giao động.
Hãy
tỉnh thức ! Tỉnh thức trước mọi việc đang xảy ra luôn
luôn biết mình, quân bình, và CHÁNH
NIỆM
Không
dính mắc
không
than trách
không
đồng hoá mình với những gì xảy ra, xem chúng là ta hay tự
ngã của ta.
Từng
giây, từng phút hãy giải thoát TÂM
ra khỏi mọi phiền não trói buộc.
7.
Hành Thiền
Thường
thì những giờ về khuya là những giờ tốt nhất để HÀNH
THIỀN.
Nếu
đã khuya rồi mà vẫn chưa buồn ngủ thì hãy tiếp tục hành
thiền.
Chỉ
đi ngủ khi bạn thật sự mệt mỏi, chứ không phải vì đến
giờ ngủ thường lệ .
Ðừng
bao giờ để rơi vào cạm bẫy của qui ước và điều kiện,
nghĩ rằng nếu không ngủ đủ bảy hay tám tiếng mỗi ngày
thì sẽ mất sức.
Ðó
chỉ là thói quen cố hữu mà thôi .
Hãy
nỗ lực vượt qua dã dượi buồn ngủ
Nếu
mỗi lần dã dượi buồn ngủ đến, ta lại nghĩ rằng:"Ðược,
ta sẽ ngủ một lát" thì sẽ khiến buồn ngủ thêm.
Hãy
cương quyết và tinh tấn chống lại dã dượi buồn ngủ.
Và
nếu bạn không cảm thấy mệt hay buồn ngủ thì hãy tiếp
tục HàNH THIỀN SUỐT ÐÊM.
Có
một sự liên hệ mật thiết giữa ăn, ngủ và ái dục.
Càng
ăn nhiều, ngủ nhiều thì ái dục càng tăng.
Ðiều
hoà ăn ngủ làm suy yếu tham ái .. và giúp trí tuệ triển
khai.
Khi
chúng ta có thể trở về với thực tại để nhận thức rằng
quá khứ và tương lai chỉ là những tư tưởng trong hiện
tại, bấy giờ chúng ta sẽ không còn nô lệ vào ý niệm thời
gian.
KHÔNG
CÓ CÁI GÌ ÐỂ NẮM GIỮ,
KHÔNG
CÓ CÁI GÌ ÐỂ DÍNH MẮC VÀO,
BỞI
VÌ TẤT CẢ ÐỀU BIẾN ÐỔI
TỪNG
KHOẢNH KHẮC CỦA THỜI GIAN.
TIẾN
TRÌNH THÂN
----------------------->>>>
TỪ KHOẢNH KHẮC ÐẾN KHOẢNH KHẮC
TIẾN
TRÌNH TÂM
ÐAU
NHỨC
Chỉ
một chút không thoải mái là cơ thể ta đã sẵn sàng phản
ứng bằng cách thay đổi tư thế. Chúng ta thường không chánh
niệm trên toàn thể tiến trình chuyển biến.
Chỉ
hơi đau, hơi khó chịu một chút ta đã nhúc nhích hay muốn
đổi chân.
Khi
một cảm giác đau nhức mạnh mẽ dấy lên, thân và tâm ta
có khuynh hướng chống lại. Phản ứng này biểu hiện qua
sự bực mình khó chịu, không ưa, muốn tránh né và phản
ứng chống lại sự đau nhức đủ làm cho tâm mất quân bình.
Mỗi
khi thấy khó chịu vì đau nhức, hãy quan sát tính chất bất
an và đau nhức này một cách cẩn thận.
Hãy
chú tâm chánh niệm theo dõi cảm giác bất an đau nhức nàỵ
Chẳng bao lâu sau tâm bạn sẽ đạt được trạng thái quân
bình.
Khi
tâm yên lặng, thư thái và tập trung ta sẽ nhận thấy sự
đau không còn là một khối đặc cứng mà là MỘT
LUỒNG TRÔI CHẢY LIÊN TỤC CỦA SINH DIỆT qua
từng thời điểm một.
Hãy
thoải mái và tĩnh lặng quan sát luồng cảm giác này, đừng
bực dọc hay kỳ vọng điều gì, đừng phản ứng chống lại
sự đau nhức.
8.
Can Ðảm
Can
đảm chịu đựng sự đau nhức, đừng né tránh hay trốn chạy
nó. Bình thản đối diện với sự đau để chế ngự tâm
sợ hãi sự đau nhức.
Hãy
can đảm quan sát sự đau nhức và nhờ sự can đảm này bạn
sẽ khám phá ra những yếu tố sâu xa nhất của thân và tâm.
Bởi
vì ta có thói quen muốn được thoải mái nên lúc đầu có
thể rất khó có đủ can đảm để chịu đựng hay đương
đầu với sự đau nhức hay sự khó chịu của thân tâm .
Phải
có thật nhiều can đảm mới có thể xả bỏ tâm dính mắc
vào sự an toàn. Hãy xả bỏ hay quan sát chiêm nghiệm giòng
biến chuyển của vô thường.
---------------------------------------------------------------------
Phải
can đảm để chấp nhận rằng chúng ta đang liên tục bị
hủy hoại suy tàn và tan biến trong từng phút giây, không có
một chỗ trú ẩn an toàn nào.
----------------------------------------------------------------------
Cần
có can đảm để chết, cần phải có lòng can đảm, tính kiên
cường của một chiến sĩ bất khuất để nhận biết được
cái chết của TỰ NGÃ
và kinh nghiệm được cái chết trong lúc còn đang sống .
ÐAU
NHỨC là một đề mục tốt để hành
thiền. Sự tập trung tâm ý sẽ trở nên mạnh mẽ mỗi khi
có sự đau nhức mạnh mẽ phát sinh trong cơ thể chúng ta.
Tâm dễ dàng trụ ở nơi đau nhức mà không bị chạy đi nơi
khác.
****
TRÍ
TUỆ ÐẾN TỪ SỰ NHẬN BIẾT RẰNG :
CÓ
SỰ QUAN SÁT MÀ KHÔNG CÓ NGƯỜI QUAN SÁT
CÓ
SỰ LÀM CHỨNG NHƯNG KHÔNG CÓ CHỨNG NHÂN
.****
NÓI
CHUYỆN làm tâm vọng động và khiến
năng lực của chúng ta bị hao mòn và làm cho chúng ta không
thể thấy rõ những gì đang diễn ra trong tâm chúng ta.
An
trú trong trạng thái tịch tĩnh thật là một điều tốt đẹp
và an bình. Nhưng muốn được như thế cần phải có CHÁNH
NIỆM vì chúng ta có nhiều cơ hội
để nói chuyện.
NÓI
NHIỀU khiến tâm hỗn loạn, tâm hỗn
loạn thì bất an.
Vì
bất an nên lại càng muốn nói, càng nói càng khó tập trung
tâm ý và càng bất an hơn .
Phải
luôn luôn tạo nỗ lực tinh tấn mới để duy trì im lặng.
Im lặng tạo nên sự trong sáng, thanh tịnh. Trong sự thanh tịnh,
mọi yếu tố của tâm được nhìn thấy một cách rõ ràng.
Hỏi
: Làm thế nào để tự thanh lọc tâm ?
Ðáp:
Tỉnh thức chính là sự thanh loc., là toàn thể cái hay cái
đẹp của việc hành thiền, chứ không phải vạch ra một
chương trình nào đó với mục đích "Tôi sẽ được thanh
loc."
Không
có vấn đề "được" hay gặt hái cái gì.
Chánh
niệm, tỉnh thức trong mọi lúc là thanh lọc, chẳng phải
làm hay có gì cả, chỉ cần trở về với thực tại, tỉnh
thức trước những gì đang xảy ra .
SỰ
TĨNH LẶNG có khả năng giúp chúng
ta đạt được sự chú tâm cao vào những gì đang diễn ra
trong thân tâm.
TĨNH
LẶNG trong mọi tác động là một
biến chuyển lớn dẫn đến kết quả viên mãn.
TINH
TẤN, IM LẶNG LÀ CÁCH BẢO TỒN NĂNG LỰC ÐỂ PHÁT TRIỂN
CHÚ TÂM CHÁNH NIỆM
Giữ
im lặng và làm mọi việc một cách chậm rãi không những
đem lại lợi ích cho chính bạn mà còn cho mọi người chung
quanh bạn nữa.
Thấy
người khác CHÁNH NIỆM ta
càng chánh niệm hơn.
Một
người THẤT NIỆM
làm người khác thất niệm theo.
Mặc
dầu trong khi hành thiền mỗi thiền sinh phải quán xét nội
tâm mình trong yên lặng tĩnh mịch. Nhưng...khoá thiền tập
đông người là cơ hội tạo sự quân bình, là một sự hỗ
trợ hữu hiệu giúp ta có nhiều tinh tấn, nỗ lực và kiên
trì.
Tinh
tấn nghị lực cộng thêm sự tĩnh mịch quanh chúng ta giúp
việc HÀNH THIỀN
tiến triển tốt đẹp.
-------------------------------------
Phải
có nỗ lực tinh tấn thường trực, chả cần phải thúc ép
hay dồn nén.
-------------------------------------
Mỗi
chúng ta đều phải vun bồi đức tinh tấn để tiến bước
trên thanh tịnh đạo.
Tinh
tấn là sức mạnh thiết yếu
Khi
đức tinh tấn được vun bồi và PHÁT
TRIỂN thì dã dượi, buồn ngủ và
lười biếng sẽ bị chế ngự.
TINH
TẤN phải được quân bình với thư
thái, thoải maí giống như lên dây đàn không nên
căng
hay giùn quá.
Mặc
dù trong lúc hành thiền chúng ta phải nỗ lực kiên trì, nhưng
phải kiên trì, nỗ lực trong thư thái thoải mái tránh mọi
thúc ép.
Dồn
nén thúc ép là một trở ngại lớn lao trong việc hành thiền.
****
Nấu nước mà cứ tắt, mở hoài thì nước sẽ không sôi.
Phải
để nước có đủ sức nóng liên tục.
Khi
hành thiền liên tục thì mỗi phút giây sau sẽ vun bồi phút
giây trước và chẳng bao lâu tâm sẽ đầy đủ năng lực
sắc bén để thấu suốt mọi sự.
Hãy
kiên nhẫn và dịu dàng với chính mình, đừng quá khắc khe,
dù bên ngoài chưa thấy gì biểu hiện nhưng bên trong đang
có một sự thay đổi lớn.
Tâm
được huấn luyện có thể trở nên nhu nhuyển dễ uốn nắn
như đất sét mềm dẻo có thể nắn được các vật dụng
theo ý mình.
===>>>
HỎI : Vì quá cố gắng tôi sinh ra nóng nảy, cáu kỉnh
--
làm thế nào để giải trừ ????
===>>>
TRẢ LỜI : Khi bạn thấy quá căng thẳng hay quá thúc
ép trong lúc hành thiền thì hãy ra ngoài nhìn cây, nhìn trời.
Quang cảnh thật đẹp đẽ và bao la làm sao! Ra ngoài đi bách
bộ thoải mái trong chốc lác nhưng VẪN
GIỮ CHÁNH NIỆM VỀ NHỮNG GÌ MÌNH ÐANG LÀM
thì tâm bạn sẽ trở nên mát mẻ thoải mái. Ðức Phật thường
dạy chúng ta hãy sống với thiên nhiên vì thiên nhiên giúp
cho tâm yên tịnh, tĩnh lặng.
Vì
quên bẵng số phận của mình nên chúng ta bận rộn tích lũy,
dính mắc vào của cải với ý muốn trở thành một người
đặc biệt.
Chúng
ta gia nhập vào nhiều hoạt động của "tiểu tâm" xem nặng
tham vọng, ước mong tự ngã, vì thế đã đánh mất "đại
tâm" đánh mất quan kiến đúng đắn về sự chết.
===>>>
CHÚNG TA SẼ CHẾT MỘT MÌNH CẦN PHẢI LÀM QUEN VỚI SỰ
CÔ ÐƠN CĂN BẢN NÀY. HÃY TỰ NHIÊN Và THOẢI MÁI TRƯỚC
CÁI CHẾT. TÂM SẼ MẠNH MẼ Và AN BÌNH KHI ÐỰƠC TRANG BỊ
SỰ HIỂU BIẾT NÀY.
NHỜ
CÓ MỘT QUAN NIỆM ÐỨNG ÐẮN VỀ SỰ CHẾT, CHÚNG TA SẼ CÓ
MỐI GIAO HẢO THÂN THIỆN VÀ TỐT ÐẸP VỚI MỌI NGƯỜI <<<=====
Nếu
biết cái chết là một vị thầy tận tình nhắc nhở, thì
chúng ta sẽ sống từng phút giây trọn vẹn, đầy năng lực
và cống hiến cho cuộc đời cho đến giây phút cuối cùng.
Nếu
luôn luôn suy niệm về sự chết xem cái chết nhẹ tựa lông
hồng thì chúng ta sẽ bớt tham đắm và dục lạc ngũ trần.
Khi
không còn bị đám mây ái dục che mờ tâm trí thì chúng ta
chẳng chấp giữ gì nữa, sẽ mở rộng... TÌNH
THƯƠNG VÀ LÒNG QUẢNG ÐẠI .
MẶC
DẦU ÐÃ THẤY NHIỀU NGƯỜI CHẾT NHƯNG KHÔNG AI TIN RẰNG MÌNH
SẼ CHẾT
*******************************************
ÐỪNG
HẸN TUỔI GIÀ RỒI HỌC ÐẠO,
MỒ
HOANG LẮM KẺ TUỔI THANH XUÂN.
*******************************************
Hiểu
rõ sự chết khiến tâm trí trong sáng và thanh tịnh.
Nhờ
thế chúng ta có thể hiểu được TA
LA AI ? Và AI CHẾT ?
"....Sinh
sinh, tử tử - sinh sinh, tử tử - sinh sinh, tử .. tử -....."
9.
Tự Ngã
Trở
ngại lớn lao nhất khiến chúng ta xa rời thực tế là dính
mắc vào quan niệm tự ngã: ta là ai, và ta muốn thành cái
gì ?
Quan
niệm tự ngã đã phức tạp hóa việc làm đơn giản của
chúng ta đó là quan sát ghi nhận những gì đang xảy ra.
Ta
là thiền sinh, ta là hành giả, ta là người đang luyện tâm.
Tất cả những tư tưởng hay quan kiến này tạo nên những
trở ngại lớn lao, khiến chúng ta cố tâm duy trì một số
định kiến về cách hành động và cách cư xử, đã
được đánh giá cao theo ý mình.
Dính
mắc vào quan kiến là một sự NÔ
LỰC LỚN LAO khiến ta khư khư phán
đoán sự vật dưới lối nhìn cứng ngắt qua cặp kính màu
tư kiến, quan kiến riêng về mình, về việc thực hành và
về giáo pháp của đức Phật.
===>>>
Trong hang có một số người bị xiềng khiến họ chỉ xây
mặt vào tường mà không thấy gì đàng sau. Sau lưng họ là
một ngọn lửa và những hình ảnh giả tạo. Những hình ảnh
này chiếu bóng lên tường qua ánh lửa. Và vì suốt đời
chỉ thấy những cái bóng trên tường nên họ cho những cái
bóng này là sự thật.
Một
số người nhờ nỗ lực đã nới lỏng dây xiềng và có thể
quay nhìn chung quanh, thấy được ngọn lửa và hình ảnh giả
tạo, nên hiểu rõ cái bóng không phải là sự thực. Dĩ nhiên
nhờ nỗ lực nhiều hơn họ tháo được xiềng, thoát ra khỏi
hang thấy ánh sáng mặt trời, thấy tự do.
Hoàn
cảnh chúng ta cũng tương tự như những kẻ bị xiềng trong
hang. Bóng chiếu trên tường là quan kiến mà ta đang sống
trong đó. Chúng ta đã bị xiềng xích bởi tham ái, nhìn thế
giới qua quan niệm, tư tưởng và tâm tạo, nhận tục đế
là chân đế, cho sự chế định là sự thật.
Nhờ
thực tập chánh niệm không luyến ái, không dính mắc, không
than trách, không đồng hoá mình với chuyện gì, tâm trở nên
nhẹ nhàng, NHẸ NHÀNG VÀ TỤ DO HƠN.
--------------------------------------------------------
"
Nếu
một người dùng thuyền để qua sông và một chiếc ghe trống
đụng phải thuyền. Dầu là một người nóng tánh đi nữa,
anh ta cũng không nổi giận. Nhưng nếu nhìn thấy có một người
trong ghe anh ta sẽ la lớn để người trên ghe nghe thấy. Nếu
người trên ghe kia không nghe thấy anh ta sẽ la lớn lần nữa,
tiếp tục la và bắt đầu chửi rủa.
Tất
cả cũng bởi vì có một người trên ghe.
Nếu
trên ghe không có người anh ta sẽ không la và không nổi giận.
Nếu bạn để cho tâm mình trống không, khi vượt qua giòng
đời thì không ai chống đối, không ai tìm cách làm hại bạn.
"
Trang
Tử
--------------------
10.
Tập Xả Bỏ
Chia
xẻ những gì mình có là phương pháp tốt đẹp để tạo
tình thân ái với mọi người.
Tình
thân hữu sẽ được gia tăng tốt đẹp nhờ tính rộng rãi
và hào phóng của bạn.
Ðiều
tốt đẹp và ý nghĩa hơn nữa là tu tập ÐỨC
VÔ THAM, đây là sức mạnh để giải
thoát.
Tâm
tham muốn và nắm giữ là kẻ thù của sự xả bỏ.
Muốn
thực hành hạnh xả bỏ phải tập bố thí.
XẢ
BỎ
HÃY
XẢ BỎ MỌI TIÊN KIẾN VỀ SỰ VẬT, ÐỪNG MONG ƯỚC SỰ
VẬT DIỄ N RA THEO CHIỀU HƯỚNG MÌNH ƯA THÍCH.
HÃY
XẢ BỎ
ÐỪNG
CHẤP GIỮ NHỮNG QUAN KIẾN TA CHO LÀ ÐÁNG YÊU .
HÃY
XẢ BỎ MỌI QUAN KIẾN, MỌI Ý TƯỞNG, MỌI NHẬN ÐỊNH ÐỂ
GIÁO PHÁP HIỂN LỘ .
THANH
TỊNH
Thanh
tịnh không nằm trong truyền thống,
không
nằm trong phương pháp,
không
nằm trong tôn giáo.
Ðức
Phật chỉ dạy một sự thanh tịnh căn bản
đó
là thanh tịnh giải thoát, là thanh tịnh tâm,
giải
thoát tâm khỏi tham lam, sân hận, và si mê .
NHỜ
GIỮ IM LẶNG MÀ TOÀN THỂ TIẾN TRÌNH HOẠT ÐỘNG CỦA THÂN
VÀ TÂM TRỞ NÊN VÔ CÙNG SÁNG TỎ.
TRÍ
TUỆ là một sự hiểu biết không
thể dùng lời để diễn đạt, là một loại trực giác có
được qua kinh nghiệm thực hành. Trí tuệ không phải là sản
phẩm của tư tưởng hay quan niệm.
Ðó
là liễu ngộ tức thời chân tướng của sự vật : VÔ
THƯỜNG, KHỔ VÀ VÔ NGÃ.
TÁC
Ý/ Ý ÐỊNH là... một yếu tố của
tâm, có mặt trong mọi lúc. Nó là một sự kích thích hay dấu
hiệu có trước mỗi hành động.
Khi
muốn thay đổi tư thế trong lúc hành thiền, chẳng hạn :
từ ngồi sang đứng, từ đứng sang đi, phải niệm ý định
trước khi đổi tư thế.
Ghi
nhận ý định trước khi hành động giúp ta thấy rõ ý mình:
muốn làm, hay không muốn làm và ta cũng biết được nên làm
hay không nên làm.
Nếu
không niệm ý định chúng ta sẽ hành động một cách máy
móc thiếu thận trọng.
Khi
không có chánh niệm thì lời nói sẽ phát ra một cách máy
móc trước khi ta nhận biết được rằng có một ý định
bắt nguồn cho nó.
Nhưng
khi chánh niệm sắc bén hơn, chúng ta sẽ bắt đầu ý thức
trước khi nói.
Ý
định hay tác ý không phải luôn luôn là những tư tưởng
trong tâm, cũng không phải luôn luôn là những lời nói.
Ðôi
khi ý định chỉ là dấu hiệu nhận biết một điều gì sắp
xảy ra. Bạn chẳng cần phải tìm những chữ, những câu trong
tâm. Chỉ cần nhận biết rằng có một sự thôi thúc để
làm một điều gì đó.
Và
khi bạn bắt đầu ghi nhận được tương quan nhân quả đang
diễn ra trong thân và tâm thì ý niệm tự ngã sẽ tan biến
nhường chỗ cho những yếu tố tự nhiên đơn giản của DANH
SẮC hiển bày.
Chẳng
hạn trong khi đi sẽ có ý muốn đứng lại trước khi có sự
đứng lại . Có ý muốn quay trước khi quay. Chân không thể
tự quay được, chân quay nhờ ý muốn thúc đẩy trước. Không
có ai làm hành động quay. Ðó là một tương quan nhân quả
giữa ý muốn và tác động. Nhưng nếu trước khi quay chúng
ta không chánh niệm ghi nhận tiến trình đang xảy ra thì ta
sẽ dễ có ý tưởng rằng có một ai đó đang quay ....
Trước
khi ngồi, ghi nhận ý muốn ngồi.
Trước
khi thay đổi tư thế, ghi nhận ý muốn thay đổi tư thế.
Trước
khi nuốt, ghi nhận ý muốn nuốt.
Trước
khi mở mắt, ghi nhận ý muốn mở mắt.
Tất
cả mọi tác động này đều phải ghi nhận.
*********************************************
Chỉ
có tác động mà không có diễn viên.
Chỉ
có hành động mà không có người làm.
Chỉ
có sự đau khổ, mà không có ai đau khổ
Chỉ
có giác ngộ, mà không có ai giác ngộ...
Danh-Sắc
-Danh-Sắc-Danh-Sắc-Danh-Sắc ...... Danh-Sắc-Danh...
********************************************
Rõ
ràng
"không
bối rối,
không
hoảng hốt,
trước
những gì,
đang
xảy ra"
Như
một căn phòng mà ánh nến leo lét đã được thay bằng những
ngọn đèn sáng thì mọi vật sẽ được thấy rõ.
Khi
tâm chỉ có một chút ánh sáng thì chúng ta chỉ thấy những
nét tổng quát mà không thấy được chi tiết của sự vật.
Khi
tâm được thắp sáng, chúng ta sẽ thấy rõ mọi tiến trình
của sự vật.
====>>>
ÐÂY LÀ ÁNH SÁNG CỦA CHÁNH NIỆM TỉNH
THỨC .
-----------------------------------------------------------------
Nếu
đựng đầy nước dơ, cái cốc trở thành vô dụng.
Chỉ
sau khi đổ hết nước dơ đi bạn mới có thể xử dụng chiếc
cốc này.
Bỏ
hết mọi kiến thức, bạn sẽ nhìn thấy rõ ràng.
------------------------------------------------------------------
BẦU
TRỜI
Mây
đến rồi đi
Gió
đến rồi đi
Dầu
nắng hay mưa
Không
làm dơ bầu trời.
Hãy
xem tâm mình
như
một bầu trời
bao
la trong sáng
và
hãy để mọi chuyện
tự
sinh ra
rồi
tự diệt đi
làm
như thế tâm sẽ
quân
bình, thoải mái
để
quan sát dòng đời.
Hãy
giữ tâm
trong
sáng thanh tịnh
đừng
để tư tưởng tình cảm
hay
bất cứ một ý nghĩ gì chi phối TÂM.
Ðừng
để TÂM quay
cuồng
hỗn
loạn theo những gì đang xảy ra,
hãy
giữ tâm trong sáng và thanh tịnh.
----------------
Hãy
giữ THÂN
trong
sạch thanh tịnh
chánh
niệm trong mọi tư thế, mọi diễn biến của thân.
Hãy
chừng mực
trong
ăn uống
và
ngủ nghỉ.
Tạo
quân bình cho các
năng
lực của cơ thể .
----------------------------
Khi
tâm trong sáng thanh tịnh sẽ chứng nghiệm được một cách
tinh tế những thay đổi không ngừng qua mọi giây phút chúng
ta được sinh ra rồi lại chết đi .
Thế
nhưng ....
phải
tỉnh giác, chánh niệm trước sự trong sáng thanh tịnh này.
ÐỪNG
CHẤP GIỮ, DÍNH MẮC VÀO SỰ THANH TỊNH
====>>>
THANH TỊNH TRONG SÁNG CHỈ LÀ MỘT PHẦN
TRONG
TIẾN TRÌNH GIẢI THOÁT.
--------------------------
CHƯỚNG
NGẠI
Ta
thường có thói quen phiền trách các chướng ngại. Phiền
trách là một hình thức của SÂN HẬN
. Càng bị phiền trách chướng ngại càng mạnh thêm.
Ðừng
phán đoán, đừng đánh giá, chỉ quan sát khi chướng ngại
đến. Chánh niệm sẽ làm cho chướng ngại mất ảnh hưởng.
Chướng
ngại có thể tiếp tục khởi lên nhưng tâm sẽ không bị
khuấy động nếu ta không phản ứng lại chướng ngại.
Tất
cả các CHƯỚNG NGẠI TRONG TÂM ÐỀU
VÔ THƯỜNG.
Chúng
đến và đi như những đám mây lãng đãng trên bầu trời.
Nếu
chúng ta CHÁNH NIỆM
mỗi khi chướng ngại xuất hiện và KHÔNG
PHẢN ỨNG hay ÐỒNG HÓA với chúng
thì chướng ngại sẽ chỉ thoáng qua tâm mà không quấy động
tâm .
------------------------------------------------------------
ÐỨC
PHẬT CHỈ LÀ NGƯỜI HƯỚNG ÐẠO,
NGÀI
CHỈ CHO TA CON ÐƯỜNG GIẢI THOÁT. KHÔNG CÓ MỘT CÔNG THỨC
BÍ HIỂM HAY KỲ DỊ NÀO GIÚP TA THOÁT KHỔ.
MỖI
MỘT CHÚNG TA PHẢI TỰ THANH LOC TÂM VÌ NHỮNG LUYẾN ÁI TRONG
TÂM ÐÃ LÀM CHÚNG TA ÐAU KHỔ.
--------------------------------------------------------------
Cố
gắng duy trì tinh tấn và sự liên tục chánh niệm, khi phiền
não được chế ngự thì tâm sẽ quân bình, không giao động
.
CHƯỚNG
NGẠI
....sự
bất an
Không
có ai bất an, bất an chỉ là một phản ứng của TÂM,
đến rồi đi.
Nếu
giữ tâm quân bình và chánh niệm thì bất an không quấy nhiễu
được tâm .
-----------------------------
...Sự
sân hận...
Sân
hận đốt cháy tâm. Sân hận làm khổ mình và khổ người.
Hãy
ghi nhận sự sân hận rồi để nó ra đi.
Khi
tâm không còn sân hận, tâm sẽ trở nên nhẹ nhàng và mềm
dẽo tạo cơ hội cho lòng từ ái phát sinh.
--------------------------------
Một
trong những yếu tố đem đến sự giác ngộ là TRẠCH
PHÁP.
TRẠCH
PHÁP là xem xét khám phá các hoạt
động của thân và tâm.
TRẠCH
PHÁP là một sự phân tích, hiểu biết
tự nhiên đến từ cái tâm bình an tĩnh lặng không dựa trên
suy tư, không dựa trên khái niệm .
PHÂN
BIỆT giữa trực giác và sự tưởng
tượng : trực giác và tưởng tượng khác xa nhaụ
Trực
giác là trí tuệ phát sinh từ một tâm tĩnh lặng, trong sáng.
Tưởng
tượng, suy nghĩ chỉ là một khái niệm, giả tạo.
Hãy
quan sát sự vật một cách hồn nhiên, tĩnh lặng và chánh
niệm.
Rồi
đến một lúc nào đó: "Ôi! Sự vật nó là vậy đấy"
TRẠCH
PHÁP
hay
thấy rõ sự vật
không
qua ngôn ngữ
không
qua suy tư
không
qua khái niệm
Thấy
rõ sự vật là thấy rõ tiến trình của T
H Â N và T Â M, đây là trí tuệ phát
sinh lúc quan sát theo dõi đối tượng.
Chú
tâm theo dõi con đường từ đàu đến cuối nhưng đừng quên
chú ý đến khoảng đường ngay trước mắt bạn.
Bước
cuối cùng tùy thuộc vào bước đầu tiên.
Theo
dõi bước chân
Biết
chắc bước kế tiếp
nhưng
đừng để lạc khỏi mục tiêu hướng đến.
Tác
giả : H. E. LIM
Người
dịch: Trần Minh Tài
HẾT
Sau
khi đọc cuốn sách này nếu bạn thấy có ích lợi và muốn
có thêm một quyển khác để tặng thân hữu hoặc muốn thỉnh
bản bằng Anh Ngữ "Settling Back Into the Moment" xin vui lòng liên
lạc :
Như
Lai Thiền Viện
1215
Lucretia Ave
San
Jose, CA 95122
USA
Tel:
(408) 294-4536