TỘI PHƯỚC
Hoà
Thượng Thích Thanh Từ
I.-
MỞ ĐỀ
Nói
đến tu hành là nói đến tội phước, nếu không rõ tội
phước tức là không rõ sự tu hành. Nếu người tu mà cứ
lao mình trong tội lỗi, ấy là người tạo tội chớ không
phải là người tu hành. Mọi sự an vui và đau khổ gốc từ
tội phước mà sanh ra. Vì thế muốn thấu hiểu sự tu hành
chúng ta phải thấu hiểu tội phước. Tội phước là những
hành động thiết thực trong cuộc sống này, không phải là
chuyện siêu huyền mờ ảo đâu đâu. Thế nên người tu hành
phải thấu đáo phải phân rành vấn đề tội phước.
II.-
THẾ NÀO LÀ TỘI ?
Tội
là hành động làm cho mình và người đau khổ trong hiện tại
và vị lai. Người làm tội cũng gọi là người dữ, người
xấu. Tội, có tội ngoài đời và tội trong đạo. Tội ngoài
đời là những kẻ phạm luật pháp nhà nước, bị tù đày
đau khổ. Tội trong đạo có hai loại: tội do hứa nguyện
gìn giữ mà không giữ, tội làm đau khổ chúng sanh. Tội do
hứa nguyện gìn giữ mà không giữ, như trước nhận giữ
năm giới hoặc mười giới là điều cao cả quí báu, ở trước
Tam Bảo nguyện trọn đời gìn giữ, mà sau này không giữ
được một hoặc nhiều điều, gọi là tội phạm giới. Tại
sao phạm giới gọi là tội? Bởi vì trước mình đã nhận
định những giới luật đó là hay là đúng, nếu giữ được
sẽ lợi ích cho mình và chúng sanh, nên nguyện gìn giữ. Sau
này mình không gìn giữ, thế là đã phá hoại sự lợi ích
của mình và của chúng sanh nên phạm tội. Thí dụ như giới
ăn trộm chẳng hạn. Bất cứ một hành động nào làm khổ
cho người hiện tại hoặc mai kia đều là tội. Bởi vì mình
đã gây ra nhân đau khổ thì quả đau khổ mình phải lãnh
lấy. Do làm khổ mình khổ người nên gọi là tội. Tội có
tội nhẹ và tội nặng.
a)
Tội nhẹ
Những
điều làm đau khổ cho người cho chúng sanh do thân miệng chúng
ta gây ra mà không cộng tác với ý là tội nhẹ. Bởi vì việc
làm ấy là vô tâm, hoặc không có ý thức. Việc làm vô tâm,
khi nạn nhân cảm thông được, họ sẽ bớt thù hận, nếu
họ đại lượng có thể tha thứ luôn. Thí dụ chúng ta đi
đường, có đứa bé cầm hòn đất ném chơi, lại trúng vào
chúng ta. Nếu chúng ta biết nó không có ý ném mình, tuy đau
điếng mà chúng ta không giận nó. Thế nên mọi hành động
bằng thân bằng miệng làm đau khổ cho người mà không có
ý thức là tội nhẹ, xin lỗi hoặc sám hối sẽ hết. Việc
làm đau khổ chúng sanh chút ít cũng là tội nhẹ.
b)
Tội nặng
Những
điều làm đau khổ cho người cho chúng sanh do thân miệng cộng
tác với ý chúng ta gây ra là tội nặng.
Bởi
vì việc làm ấy là có cố tâm, có hữu ý, khiến người
oán giận không thể tha thứ. Thí dụ như có người cố tình
đánh chúng ta, dù cái đánh ấy bị cản trở không chạm đến
thân chúng ta song biết kẻ ấy cố tình đánh mình, chúng ta
cũng giận họ đời đời. Vì thế hành động cố tâm, hữu
ý là hành động quan trọng nên tạo thành tội nặng.
Thế
nên tội phát xuất từ ba nghiệp chúng ta. Nơi thân: giết
người, trộm cướp, tà dâm. Nơi miệng: nói dối, nói hai
lưỡi, nói thêu dệt, nói hung ác. Nơi ý: tham, sân và tà kiến.
Sự hợp tác chặt chẽ của ba nghiệp này là tội nặng.
III.-
THẾ NÀO LÀ PHƯỚC ?
Phước
là những hành động đem lại sự an vui cho mình, cho người
ở hiện tại và mai kia. Người làm phước cũng gọi là người
lành, người tốt. Bởi vì những hành động đem lại sự
an vui cho người, người sẽ quí mến. Chính sự quí mến ấy
nên gặp nhau vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ nhau. Chúng ta giúp
đỡ hoặc an ủi khiến người được an vui, người thù đáp
lại chúng ta bằng cử chỉ biết ơn vui vẻ quí mến, đó
là làm phước gặp phước. Vì thế người biết làm phước
hiện tại được an vui, mai sau vẫn an vui. Làm phước có hai
thứ: phước hữu lậu và phước vô lậu.
A)
Phước hữu lậu
Làm
cho mình cho người an vui tương đối trong vòng sanh tử là
phước hữu lậu. Do ba nghiệp chúng ta hoạt động đem lại
sự an vui cho người, chính hành vi ấy là sanh diệt giới hạn,
còn trong vòng sanh tử hiện tại cũng như mai sau. Chúng ta phải
nỗ lực tạo điều kiện cho mình và mọi người thường
được an vui. Muốn thực hiện được việc đó, ngay nơi ba
nghiệp chúng ta phải ứng dụng các điều này:
1.
Về thân
a)
Cứu mạng: Chúng ta phải sẵn sàng cứu giúp bảo vệ sanh
mạng người. Nếu người gặp tai nạn sắp mất mạng, theo
khả năng mình, chúng ta tận tâm cứu giúp. Giải cứu cho người
thoát chết, hoặc ngừa đón những sự việc có thể làm nguy
hiểm đến sanh mạng người, đó là việc làm phước của
thân. Bởi vì sanh mạng đối với con người là tối thượng,
cho nên ai giải cứu khỏi chết, là an vui và biết ơn vô kể.
b)
Bố thí: Kế đến, sẵn sàng cứu giúp người khi gặp cảnh
cơ hàn nguy khốn. Nỗi khổ đói rét cũng đe dọa đến sanh
mạng, người đang lâm vào cảnh khổ này, nếu được cứu
giúp, họ cũng vui mừng vô hạn. Chúng ta muốn được an vui
thì phải sẵn sàng mang sự an vui bủa khắp mọi người, đó
là nền tảng phước đức. Hạnh phúc không phải đến riêng
với chúng ta, mà do sự thù đáp từ hạnh phúc của mọi người
mang lại. Chúng ta đừng dại khờ cứ bo bo giữ lấy tài sản
vô thường làm của riêng mình, cần phải ban bố cho những
người đang thiết tha cần nó. Những cái vô thường mà cứ
giữ, có ngày sẽ khổ đau khi nó không còn ở trong tầm tay
mình nữa. Mượn của cải vô thường làm phương tiện an
vui cho người, nguồn an vui ấy sẽ trở về với chúng ta một
cách bền vững lâu dài.
c)
Trinh bạch: Cần phải giữ hạnh trung thành trinh bạch. Người
biết đạo lý đã không dám xâm phạm đến danh giá và hạnh
phúc của gia đình người, còn phải trung thành trinh bạch
với gia đình mình. Tinh thần trung trinh ấy giúp cho người
trong gia đình tín cẩn lẫn nhau. Do sự tín cẩn nhau nên trong
gia đình được sự an ổn vui tươi. Trong gia đình đã thế,
chúng ta cần nhắc nhở chỉ dạy cho mọi người chung quanh
đều tập hạnh trung trinh này. Được thế, sự an vui không
những chỉ ở trong phạm vi gia đình, mà tràn lẫn đến xã
hội.
2.
Về miệng
Tu
phước ở miệng phải tập bốn điều này:
a)
Nói chân thật: Nói chân thật để đem lại niềm tin tưởng
an ổn cho người. Bất cứ ở trường hợp nào, chúng ta cũng
cố gắng nói lên những lẽ thật. Luôn luôn tôn trọng và
yêu chuộng lẽ thật, cho nên phát ngôn lúc nào cũng hợp với
sự thật. Chân thật là nguồn gốc tin yêu nhau, do đó mọi
sự mến thương được bền bỉ.
c)
Nói đúng lý: Nói đúng lý để giúp mọi người nhận được
lẽ chánh. Trong cuộc sống phức tạp này khiến mọi người
khó tìm được con đường chánh. Cho nên chúng ta cố gắng
nói ra lời đúng lý, hầu làm sáng tỏ mọi chỗ ngờ vực
của người. Sống đúng, nói đúng, thật là sự hi hữu trong
cuộc đời hỗn độn hiện nay. Chúng ta mãi tôn trọng câu
“mặc người phi pháp, chúng ta vẫn giữ đúng pháp”.
c)
Nói hòa thuận: Nói hòa thuận để đem lại tình đoàn kết
cho mọi người. Tất cả việc làm phân ly chia rẽ đều là
tạo nên thống khổ cho con người. Chúng ta đã không làm thế,
mà luôn luôn dùng lời hòa thuận để hàn gắn lại những
mối tình đã rạn nứt. Ngôn ngữ chúng ta phát ra đều đem
lại tình thương gắn bó cho mọi người. Thấy đâu có sự
rạn nứt, có mầm tan rã, chúng ta đều nỗ lực dùng lời
hòa thuận là chất keo hàn gắn lại. Tận dụng ngôn ngữ
mình để đem lại tình đoàn kết an vui cho nhân loại.
d)
Nói nhã nhặn: Nói nhã nhặn để đem lại sự ôn hòa vui vẻ
cho người. Mọi sự căm phẫn, bực tức đều làm cho người
đau khổ. Chúng ta tập nói nhã nhặn là làm dịu mọi sự
bực dọc của người. Lời nói nhã nhặn khiến người dễ
mến và vui vẻ. Trọn đời chúng ta đem lại sự an vui cho
chúng sanh, không có lý do nào lại dùng lời thô ác. Chúng
ta phải thực hiện lời nhã nhặn mãi mãi với mọi người.
3.
Về ý
Chúng
ta phải tập từ bi, nhẫn nhục và chánh kiến. Mang lại tình
thương cho chúng sanh là tiêu diệt mầm tham lam độc ác. Nỗi
khổ của chúng sanh ngập trời đều do lòng tham ác của con
người tạo nên. Chúng ta tận lực gây dựng tình thương để
giảm thiểu đau khổ cho chúng sanh. Tập lòng nhẫn nhục để
chịu đựng mọi cảnh ngang trái mà không sanh sân hận. Có
nhẫn nhục được, chúng ta mới giữ được tình thương lâu
dài với chúng sanh. Chánh kiến là nhận định đúng đắn,
đưa chúng ta đi đúng hướng, sáng suốt vui tươi. Do chánh
kiến mới có nói đúng, làm đúng. Ba nghiệp tạo phước,
chánh kiến là đội binh tiên phong. Tóm lại, ba nghiệp làm
mười điều trên là tu phước hữu lậu. Phước này khiến
chúng ta qua lại trên con đường an vui tươi đẹp. Mặc dù
còn tương đối sanh tử, song đến đâu cũng là hài lòng mãn
ý.
B)
Phước vô lậu
Phước
vô lậu là sự an vui tuyệt đối không giới hạn. Do thoát
ly sanh tử nên an vui miên viễn. Bởi sự an vui nào mà
còn sanh tử đều tạm bợ đối đãi. Chỉ có tiêu diệt hết
mầm sanh tử, an trụ vô sanh, mới là an vui viên mãn. Tu phước
vô lậu là chúng ta nhắm hướng vô sanh làm mục đích, hàng
ngày buông xả cái chủ động sanh diệt và dùng trí thấy
rõ các tướng giả dối sanh diệt, không lầm, không kẹt nó.
Cứ thế tiến mãi, cho đến bao giờ viên mãn mới thôi. Mình
làm như vậy, chỉ dạy người làm như vậy là tu phước vô
lậu.
IV.-
CẦN TRÁNH TỘI LÀM PHƯỚC
a)
Tránh tội
Đã
biết tội là nhân khổ đau bất như ý, chúng ta cố gắng
tránh đừng gây nên tội. Cuộc đời đã khổ đau lắm rồi,
chúng ta không thể làm cho nó tươi đẹp, ít ra cũng đừng
tô thêm cho đậm nét khổ đau. Tránh gây khổ đau cho người
tức là tránh tạo khổ cho mình. Có ai ngu dại đến nỗi lấy
dây tự trói, lấy roi tự đánh, để rồi kêu khóc thở than.
Mầm khổ đau không gieo thì cây khổ đau làm sao đâm chồi
nảy lộc. Biết thế, chúng ta dè dặt tối đa trong việc gieo
nhân đau khổ. Dù một tội nhỏ, tránh được, chúng ta cũng
cố gắng tránh. Như trong Luật nói: “Giọt nước tuy nhỏ,
rơi mãi cũng đầy chậu lớn.” Người biết sợ tội là
người sẽ khỏi tội. Chỉ có kẻ liều mạng xem thường
tội lỗi, càng lún sâu trong tội lỗi. Đã có tội lỗi là
có khổ đau, như có hình thì có bóng, có tiếng thì có vang.
Người học đạo phải sáng suốt thấy rõ lý lẽ ấy, để
không lầm, làm khổ mình khổ người.
b)
Làm phước
Hạnh
phúc an vui là điều ai cũng ước mơ, mong mỏi. Người học
đạo không ước mơ mong mỏi suông, phải thực tế gầy dựng
hạnh phúc cho người tức là gầy dựng hạnh phúc cho mình.
Hạnh phúc không thể ngẫu nhiên đến với chúng ta, mà do
công phu bồi đắp. Một hành động, một lời nói, một ý
nhiệm mầu đem an vui lại cho người, chính là gây dựng hạnh
phúc cho ta. Trong cuộc đời tương phản, kẻ buông xả hết
lại là người được nhiều nhất. Ngược lại, người cố
giữ gìn lại là người mất mát nhất. Tạo hạnh phúc cho
mình, không phải bo bo gìn giữ những cái gì của mình mà
phải xả bỏ cái của mình, tạo cho người an vui. Chúng ta
làm cho trăm ngàn người an vui, quả thực đã tạo trăm ngàn
điều an vui cho chúng ta. Vì thế làm phước không bao giờ
thấy đủ, chúng ta làm mãi đến suốt đời, mà vẫn thấy
chưa xong. Có một lần đức Phật đang ngồi trong một tịnh
xá, ở phòng khác ngài A-na-luật đang xỏ kim vá y, vì mắt
không tỏ, Ngài xỏ hoài mà chẳng được. Ngài buột miệng
than: “Có ai mắt sáng làm phước xỏ kim hộ tôi.” Đức
Phật nghe, Ngài đi đến chỗ A-na-luật bảo: “A-na-luật!
Đưa kim ta xỏ hộ”. Thế Tôn đầy đủ vô lượng phước
đức, mà còn mót từ cái phước xỏ kim. Thử hỏi chúng ta
là người gì mà không cố gắng làm phước? Phước càng to
thì an vui càng lắm, có thiệt thòi gì đâu mà không chịu
làm!
V.-
KẾT LUẬN
Tội
phước là điều thực tế trên cõi nhân gian. Cổ động khuyến
khích người tránh tội là hành động giảm thiểu khổ đau
cho nhân loại. Tán thán ca ngợi làm phước là mang lại hạnh
phúc an vui cho chúng sanh. Lý đáng mọi người chúng ta đều
tận lực làm điều này. Vô lý những kẻ đã không làm, lại
công kích người khác làm. Còn ai không xót xa khi thấy con
người sát phạt con người. Người có lương tâm, đầy lòng
trắc ẩn không thể ngó lơ trước huynh đệ tương tàn. Cho
nên tránh tội làm phước là điều mỗi con người chúng ta
phải ứng dụng. Biết tội phước là cội nguồn của đạo
đức. Song chúng ta đừng bị phỉnh gạt bằng những tội
phước rỗng. Tội là cấy mầm đau khổ nơi con người, phước
là gieo hạt hạnh phúc cho chúng sanh. Thực tế như vậy, không
phải việc huyễn hoặc viễn vông.
xk