Thế
kỷ hiện nay có nhiều biến động. Qua các yếu tố, chính
yếu là vật chất, thế giới chúng ta đang sống, ngày càng
thu nhỏ lại, đã giúp cho các dân tộc trên quả đất này
có nhiều thuận tiện để gặp gỡ, nhóm họp nói chuyện
và thảo luận với nhau. Các cuộc tiếp xúc đó đã tạo nhân
duyên tốt đẹp làm tăng trưởng sự hiểu biết về nếp
sống, nền triết lý và tôn giáo sai biệt giữa chúng ta và
sự thông cảm này đã hướng dẫn các quốc gia biết kính
trọng lẫn nhau. Vì thế giới này đã thu nhỏ lại mà hôm
nay tôi mới có thể đến đây để hầu chuyện với quý vị.
Khi
gặp mặt, chúng tôi luôn luôn nghĩ rằng là con người tất
cả chúng ta đều bình đẳng và giống nhau. Nếu chúng ta nhìn
qua hình dáng bên ngoài thì tôi là một người Đông Phương
và hơn nữa là người Tây Tạng ở bên trên dãy núi Hy Mã
Lạp Sơn. Nhưng với nhận thức sâu sắc hơn, tôi vẫn có
cảm nghĩ về tôi, và với tình cảm này, tôi muốn có hạnh
phúc và không thích khổ đau. Mọi người bất luận đến
từ quốc gia nào, họ đều yêu thương bản thân họ, và trên
ý nghĩa thông thường đó tất cả chúng ta đều giống nhau.
Với
sự hiểu biết căn bản này, khi tôi gặp một người bạn
mới tại một nơi xa lạ nào, tôi không bao giờ có tâm phân
biệt hay ngăn cách. Tôi có thể cùng họ nói chuyện hết sức
thân tình như với người bạn cũ, mặc dù tôi mới gặp họ
lần đầu tiên. Tôi nghĩ là con người, họ là anh và chị
của tôi không có gì sai khác. Tôi có thể chuyện trò với
họ rất tự nhiên không một chút ngại ngùng do dự chẳng
khác gì với những người bạn tri kỷ lâu năm. Qua tình cảm
này chúng tôi dể dàng kết thân thành thực hiểu biết giữa
hai tâm hồn, không có gì khó khăn.
Xây
dựng trên mối tình người thắm thiết đó, chúng ta sẵn
sàng thông cảm thương yêu nhau và chúng ta có thể phát triển
sự tin tưởng và kính trọng lẫn nhau. Nhờ vậy mà chúng
ta biết chia xẻ những nỗi khổ đau của nhiều người khác
và tạo nên sự đoàn kết, hòa hợp trong xã hội con người
cùng lúc chúng ta cũng xây dựng được tình thân hữu giữa
đại gia đình nhân loại.
Quan
niệm đạo đức này rất cần thiết và bổ ích. Nếu chúng
ta có óc kỳ thị hay chú tâm đến những sự khác biệt về
văn hóa chủng tộc màu da, ý thức hệ, tôn giáo, địa vị
tiền bạc và trình độ học vấn giữa người này và người
kia chúng ta không tránh khỏi gây ra nhiều khổ đau cho xã hội
con người. Mọi khó khăn trong cuộc sống của chúng ta hiện
nay đều do sự kỳ thị, óc phân chia này.
Trong
sinh hoạt chính trị trên thế giới ngày nay cũng vì ý tưởng
kỳ thị mà con người đã tạo nên những cuộc khủng hoảng
trầm trọng. Chẳng hạn ở châu Á, Trung Đông, Phi Châu và
Châu Mỹ La Tinh, nhiều cuộc xung đột tranh chấp đã xảy
ra bởi các vấn đề tôn giáo, chủng tộc hay ý thức hệ.
Ngay cả đất nước Tây Tạng của chúng tôi cũng đã gặp
phải nhiều tai họa gây nên bởi nước láng giềng khổng
lồ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa trong cuộc cách mạng văn hóa
vừa qua vì những quan niệm sai lầm thù nghịch của họ. Trong
biến cố này, chính ý tưởng độc ác của con người đã
tạo thêm nỗi khổ đau cho đồng loại.
Chẳng
hạn mặc dù có hàng nghìn người Việt Nam và Cam-Pu –Chia
bỏ nước ra đi tị nạn đã bị giết chết mỗi ngày trên
đường vượt biên, nhưng các chính khách lại ngồi thảo
luận về vấn đề chính trị của số người tị nạn đó
hơn là tìm cách giúp đỡ nhân đạo cho họ. Thực là điều
đáng buồn! Những người bất hạnh trên đang cần khẩn cấp
cứu giúp lại bị lãng quên. Điều này chứng tỏ cho thấy
rằng, các nhà lãnh đạo thế giới hiện nay, có thừa trí
óc thông minh và quyền lực để bóc lột con người bị đàn
áp hay có thể tận diệt cả thế giới, nhưng lại thiếu
lòng nhân đạo và tình thương. Chúng ta cần nhận thức căn
bản ngay từ đầu rằng là con người, tất cả đều muốn
sống và những người tị nạn này, là con người họ cũng
không muốn chết. Họ có quyền được sống như mọi người
khác, cho nên họ cần được giúp đỡ.
Trước
tiên, chúng ta cần cứu giúp, rồi sau mới bàn cải, thảo
luận đến những nguyên nhân hay lý do chính trị đã gây ra
thảm trạng đau thương cho họ và vân vân. Đức Phật dạy:
Khi anh bị người ta bắn trúng một mũi tên có thuốc độc,
điều quan trọng là tìm cách rút mũi tên ra, chứ anh không
có thì giờ hỏi ai bắn, và thuốc độc làm bằng chất gì
v…v… Việc trước nhất là phải cấp cứu rồi chúng ta
có thể tìm hiểu họ sau. Tương tự như vậy, khi gặp những
người đau khổ, chúng ta nên phát tâm từ bi tìm cách giúp
đỡ, chứ không cần biết điều kiện chính trị của họ
như thế nào. Thay vì hỏi quốc gia họ là thù hay bạn, chúng
ta nên nghĩ rằng: “Là những con người, họ đang gặp cảnh
khổ, và họ có quyền như chúng ta được hưởng hạnh phúc”.
Chúng
ta có dư thừa khả năng để phát triển về khoa học và kỷ
thuật nhưng chúng ta lại thiếu lòng nhân đạo và tình thương.
Chúng ta rất cần có một tâm hồn vị tha. Do sự hiểu biết
rằng tất cả mọi người đều là anh chị em với nhau. Cho
nên chúng ta nhận thấy thực là điều hữu ích khi nhân loại
hiện nay có nhiều tôn giáo chủ nghĩa, và ý thức hệ sai
biệt nhằm đáp ứng nhu cầu tâm linh và tư tưởng cho những
cá nhân hay nhóm người với nhiều ước nguyện và sở thích
khác nhau.
Mỗi
quốc gia dân tộc đều có một nền văn hóa và phong tục
tập quán riêng. Mỗi cá nhân có quyền chọn lựa theo đuổi
một lý tưởng chính trị hay tôn giáo mà mình ưa thích. Đây
là cái quyền của cá nhân được xây dựng trên sự nhận
thức căn bản xem tất cả mọi người như là anh chị em ruột
thịt. Nói khác chúng ta cần chia xẽ tình người và có lòng
thương yêu lẫn nhau.
Ngoài
ra, chúng ta cũng nên có tinh thần rộng mở, biết kính trọng
chấp nhận mọi ý thức hệ, lý tưởng chính trị và tôn
giáo khác biệt nhằm xem đó như là phương tiện để giải
quyết các vấn đề khó khăn của con người. Một quốc gia,
một chủ nghĩa và một tôn giáo chưa đủ mà chúng ta cần
có nhiều đạo giáo, và đường hướng chính trị khác nhau
trên nền tảng của sự thông cảm về tính hòa hợp, đồng
nhất của nhân loại. Nhờ đó chúng ta có thể cố gắng hợp
tác để hóa giải mọi bất đồng tranh chấp và xung đột
giữa con người trên toàn thế giới.
Xã
hội ngày nay, loài người đang phải đối đầu với những
nan đề như phát triển kinh tế, khủng hoảng năng lượng,
sự cách biệt giữa các nước giàu và nghèo cũng như tranh
chấp về biên giới v…v…Các vấn đề này chỉ có thể
giải quyết khi chúng ta biết thương yêu nhau trên tinh
thần đồng loại biết tôn trọng quyền sống, chia sẽ những
nỗi khó khăn, đau khổ của mọi người và cố gắng đoàn
kết giúp đỡ lẫn nhau.
Là
con người, chúng ta ai cũng phải đối đầu với sự sanh,
già, bệnh và chết, cùng những thiên tai khác như bão lụt,
động đất v…v…. mà chúng ta rất khó chế ngự được.
Chúng ta không nên lẫn tránh mà phải trực diện chống trả
lại chúng. Nhưng các nỗi khổ đau này là chưa khá đủ với
con người hay sao mà chúng ta lại còn tạo nên sự thống khổ
khác như tranh chấp về chủ nghĩa, ý thức hệ và tôn giáo
v….v…? Thực là điều vô ích và đáng buồn! Hàng trăm nghìn
người đã khổ đau vì điều ấy, và tình trạng điên rồ
này có thể tránh được nếu chúng ta biết lắng nghe với
tâm hồn rộng mở sẵn sàng chấp nhận mọi tư tưởng khác
biệt trong tình yêu thương của nhân loại.
Khoảng
bốn hay năm trăm năm trước, những người dân da đỏ bản
xứ tại đất nước này, đã sinh sống tại các cộng đồng
nhỏ hẹp ít nhiều đều độc lập và mỗi gia đình không
có liên hệ gì với nhau. Tuy nhiên, ngày nay các quốc gia và
ngay cả đại lục rộng lớn đều không thể tách rời biệt
lập mà phải nương vào nhau để tồn tại chẳng hạn hàng
nghìn chiếc xe mới đang di chuyển trên các đường phố ở
Nữu Ước (New York), Hoa Thịnh Đốn (Washington D.C) và Los Angeles,
nếu thiếu nhiên liệu thì không thể chạy được. Mặc dù
trong giờ phút này, nhiều người được chuyên chở bởi những
chiếc xe, nếu hết xăng nhớt, thì con người lại phải mang
vác các chiếc xe nặng nề đó.
Sự
thịnh vượng (phồn vinh) của một quốc gia còn tùy thuộc
vào nhiều yếu tố tại các nước khác. Dù muốn hay không
đời sống của chúng ta vẫn liên hệ mật thiết với nhau.
Chúng ta không thể hoàn toàn độc lập mà tồn tại được.
Chắc chắn chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn trừ khi chúng
ta biết sống đoàn kết, hợp tác, thương yêu và giúp đỡ
lẫn nhau. Khi chúng ta biết cần phải sống nương nhờ vào
nhau, tại sao chúng ta không cố gắng làm như vậy.
Là
một tu sĩ Phật Giáo theo nhận thức của tôi mọi sự việc
đều do tâm. Điều quan trọng là con người cần có lòng từ
bi và tình thương yêu đồng loại. Nếu tâm con người biết
phát triển theo hướng tốt thì các ngành như chính trị, khoa
học hay kinh tế cũng đều tiến bộ mang phúc lợi đến cho
mọi người. Một người có thiện tâm sẽ gây ảnh hưởng
tốt trong đời sống hằng ngày của họ. Một gia đình nhỏ,
dù không có con cái nếu vợ chồng biết thành thực yêu thương
nhau, vẫn có hạnh phúc. Trái lại trong đại gia đình nhiều
người, chỉ một người nỗi giận, cả nhà đều cảm thấy
buồn phiền, bực bội ngay. Cho dù mỗi ngày quý vị được
dùng nhiều thức ăn ngon, xem các phim hay trên màn ảnh vô tuyến
truyền hình, các bạn vẫn cảm thấy không có an lạc. Do đó,
hạnh phúc con người tùy thuộc nhiều ở tinh thần hơn là
vật chất. Mặc dù vật chất là cần thiết nhưng chúng ta
phải làm chủ và sử dụng nó một cách hợp lý. Nói khác,
trong thời đại khoa học kỹ thuật của thế kỷ hôm nay,
con người muốn tránh khổ đau, cần phải có trí tuệ và
tình thương hướng dẫn đời sống vật chất của mình.
Mọi
người trong gia đình, xã hội, quốc gia và cả thế giới,
vẫn thường nói đến cuộc sống bình an nhưng nội tâm mình
chưa an, thì làm sao có được niềm vui thực sự ? Hòa bình
thế giới sẽ không bao giờ hiện đến nếu tâm con người
còn chứa đầy tham sân và thù hận. Ngay hạnh phúc cá nhân
cũng biến mất khi lòng mình nỗi cơn giận dữ.
Gặp
việc bất như ý, tâm con người dấy lên phiền não thì ngoại
cảnh dù có tốt đẹp vẫn không giúp được gì cho mình.
Trái lại, khi phải đối đầu với những khó khăn bên ngoài
mà tâm chúng ta ngập tràn tình thương và lòng từ bi, thì
chúng ta dễ dàng khắc phục vượt qua.
Con
người có tâm lành thì không biết sân giận. Các tánh xấu
đố kỵ, ganh ghét và thù hận chính là thủ phạm đã tạo
nên mọi điều bất an và phiền não cho chúng ta. Con người
có thể nhất thời gặt hái thành công, nhưng cuối cùng các
ác tính sân hận này sẽ gây nên những khó khăn dẫn chúng
ta đến thất bại.
Đôi
khi chúng ta phê bình, chỉ trích các hoạt động chính trị
là điều xấu xa. Tuy nhiên với nhận thức đứng đắn, thì
tham gia chính trị không hẵn là hành động sai lầm. Nó là
phương tiện để phụng sự cho xã hội con người.
Nếu
chúng ta hoạt động chính trị với tâm từ bi, cứu giúp kẻ
khác, thì đó là điều tốt, nên làm. Nếu hành động với
tâm độc ác ích kỷ, ganh ghét hận thù, muốn thủ lợi cho
riêng mình thì đó là điều xấu không nên tham dự vào.
Điều
này không riêng đúng cho vấn đề chính trị, mà cả tôn giáo
cũng vậy. Nếu tôi thuyết giảng đạo lý với tâm ích kỷ
và thù hận, thì những lời dạy đó trở thành vô ích, vì
tôi làm với hậu ý không tốt. Mọi việc đều tùy thuộc
nơi tâm của chúng ta. Các vấn đề khó khăn không thể giải
quyết bằng tiền bạc hay thế lực.
Theo
thiển ý của tôi vì tất cả chúng ta đang chung sống trên
quả đất này, do đó chúng ta nên cố gắng thương yêu và
đối xử tốt với nhau như anh chị em trong một gia đình.
Với trường hợp đặc biệt của những người Tây Tạng,
chúng tôi đang tranh đấu cho chủ quyền đất nước của chúng
tôi. Có kẻ bảo rằng vấn đề của Tây Tạng mang màu sắc
chính trị, nhưng tôi không nghĩ như thế. Dân tộc Tây Tạng
chúng tôi cũng có một nền văn hóa đồng nhất và đặc thù
như người Trung Hoa. Chúng tôi không thù ghét người dân Trung
Quốc và rất mến chuộng nền văn hóa phong phú của họ,
được phát triển và tồn tại qua nhiều thế kỷ. Khi chúng
tôi biết kính trọng và không chống đối người Trung Quốc,
sáu triệu người Tây Tạng chúng tôi có quyền bảo vệ nền
văn hóa đặc thù của chúng tôi miễn chúng tôi không gây
tổn hại đến những người khác.
Về
mặt khoa học kỹ thuật, đất nước chúng tôi tuy còn lạc
hậu nghèo nàn, nhưng di sản tinh thần và phát triển tâm linh
của chúng tôi rất là giàu. Tất cả người Tây Tạng là
Phật tử. Nền Phật Giáo chúng tôi thực hành là giáo lý
Mật Tông. Nhiều thế kỷ qua, đất nước chúng tôi là một
quốc gia thanh bình với nền văn hóa thuần nhất. Nhưng bất
hạnh thay những thập niên gần đây, quê hương và di sản
văn hóa phong phú của chúng tôi đã bị nhà cầm quyền tàn
ác Trung Cộng hủy diệt. Chúng tôi mến yêu đất nước và
nền văn hóa của chúng tôi cũng như có quyền bảo vệ nó.
Hơn
nữa, sáu triệu dân tộc chúng tôi cũng là con người cho dù
Tây Tạng là quốc gia chậm tiến lạc hậu hay phát triển
văn minh. Sáu triệu linh hồn chúng tôi có quyền sống như
con người. Tôi đang tranh đấu cho mục tiêu cao cả đó với
ý nguyện là phục vụ cho nhân loại, chứ không phải vì quyền
lợi ích kỷ hay lòng thù hận của mình. Tôi không nhân danh
một người Tây Tạng mà là một con người để bảo vệ
nền văn hóa và quốc gia Tây Tạng nhằm góp phần lợi ích
cho toàn thế giới nhân loại. Đó là lý do tại sao tôi đã
tích cực tham dự vào công cuộc đấu tranh này, mặc dù một
số người chỉ trích bảo rằng tôi đã làm chính trị, nhưng
tôi vẫn nghĩ rằng sự phê bình đó của họ là không đúng.
Chúng
tôi hy vọng tương lai thái độ thù nghịch của nhà cầm quyền
Trung Cộng sẽ thay đổi, nhưng rút kinh nghiệm ở quá khứ
chúng tôi vẫn phải dè dặt. Tôi tin rằng với quyết tâm
và ý chí đấu tranh bền bĩ của người dân Tây Tạng, cuối
cùng chúng tôi sẽ thành đạt nguyện ước của mình trong
tương lai. Với tư cách là một người bạn, tôi mong rằng
quý vị sẽ cố gắng phát triển tình huynh đệ anh em trong
cộng đồng nhân loại. Chúng ta cần thực hiện tình thương
và lòng từ bi, bởi lẽ, đây là bổn phận của chúng ta.
Chính phủ cũng nên ủng hộ những công tác từ thiện để
giúp đỡ các gia đình nghèo khổ.
Chắc
chắn các bạn nghĩ rằng tôi đang thuyết giảng những điều
không thực tế, hảo huyền. Nhưng con người chúng ta có bộ
óc thông minh và khả năng làm bất cứ việc gì. Ngay cả loài
thú dữ, với kiên nhẫn chúng ta có thể huấn luyện sai khiến
chúng, cho nên tâm con người, nếu mỗi ngày biết tu sửa
thường xuyên liên tục thì tương lai vẫn trở thành con người
đạo đức lương thiện được.
Thực
vậy, một người có tật hay dể nổi giận, nếu cố gắng
biết kiềm chế dần dần họ có thể khắc phục được tánh
xấu này. Người khác với tâm ích kỹ tham lam trước hết
họ cần rõ điều tai hại của nó và sự lợi ích của đức
tánh lợi tha cứu giúp mọi người. Từ đó, họ cố gắng
dần dần sửa đổi bỏ điều xấu để làm việc tốt. Sau
một thời gian thực hành họ sẽ thấy kết quả tất nhiên
của hành động tu tập ấy.
Tóm
lại, thiếu tình thương và lòng từ bi xã hội loài người
sẽ gặp nhiều khổ đau. Sống không có tình người, tương
lai nhân loại sẽ phải đối đầu với những vấn đề khó
khăn và bất an. Cho nên tình thương là chất liệu quan trọng
và cần thiết nhất cho sự sống của con người.