c
Ngồi
Giữa Bãi Tha Ma
Tuệ Sỹ
Lửa đã
tắt từ buổi đầu sáng thế
Một kiếp
người ray rứt bụi tro bay
Tôi ngồi
mãi giữa tha ma mộ địa
Lạnh trăng
ngà lụa trắng trải ngàn cây
Khuya lành
lạnh gió vào run bóng quỷ
Quỷ run
run hôn mãi đống xương gầy
Khóc năn
nỉ sao hình hài chưa rã
Để hồn
tan theo đầu lửa ma trơi
Khi tâm tư
chưa là gỗ mục
Lòng đất
đen còn giọt máu xanh ngời.

|