CHƯƠNG
XVIII.
PHÁP[1]
1.
Khách tỳ-kheo
[30c7]
Thế Tôn ở tại nước Xá-vệ.
Bấy
giờ có khách tỳ-kheo không hỏi cựu tỳ-kheo mà vào trong
phòng trống, rắn từ trên rớt xuống, bèn la lớn: ‹Rắn!
Rắn!› Tỳ-kheo ở phòng bên cạnh nghe hỏi:
«Cái
gì mà la lớn vậy?»
Vị
kia nói rõ nhân duyên. Các tỳ-kheo nghe, trong đó có vị thiểu
dục tri túc, sống khổ hạnh, ưa học giới, biết hổ thẹn,
hiềm trách tỳ-kheo khách rồi, đến chỗ đức Thế Tôn, đảnh
lễ sát chân, đứng qua một bên, đem nhân duyên này bạch
đầy đủ lên đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn dùng nhân duyên
này tập hợp Tăng tỳ-kheo, ha trách tỳ-kheo khách:
«Ngươi
làm điều phi pháp, chẳng phải oai nghi, chẳng phải pháp sa-môn,
chẳng phải tịnh hạnh, chẳng phải hạnh tùy thuận, làm
việc không nên làm. Trước khi vào phòng trống, sao không nói
cho cựu tỳ-kheo biết, để cho rắn từ trên rớt xuống, rồi
la lớn, ‹Rắn! Rắn!› là sao?»
Dùng
vô số phương tiện ha trách rồi, Phật bảo các tỳ-kheo:
«Từ
nay về sau, cho phép chế pháp khách tỳ-kheo cho tỳ-kheo khách.
Tỳ-kheo khách nên tùy thuận theo pháp khách tỳ-kheo.»[2]
Phải
tùy thuận như vầy: Nếu khách tỳ-kheo muốn vào trong chùa,
nên biết có tháp Phật, tháp Thinh văn, hay Thượng tọa, thì
nên cởi giày dép xách nơi tay.
Có
vị không đập giũ giày dép, nên khi xách làm bẩn tay. Đức
Phật dạy:
«Không
nên không đập giũ mà xách. Nên đập giũ.»
Đức
Thế Tôn bảo đạp giũ, vị kia đem đập dũ nơi gốc cây.
Thọ thần hiềm trách. Đức Phật dạy:
«Không
nên đập giày dép nơi gốc cây. Nên đập nơi hòn đá, hoặc
nơi đầu khúc cây, hoặc nơi bờ rào, hay hai chiếc đập với
nhau.»
Vị
khách đến trong cửa, nên lấy tay đẩy cánh cửa ra. Cửa
nếu có then khóa, thì nên mở. Nếu mở không được thì nên
gõ thong thả khiến cho người bên trong nghe. Nếu họ không
nghe thì nên gõ mạnh. Nếu không mở được thì nên giao y
bát cho tỳ-kheo thứ hai cầm, rồi đến nơi tường rào để
tìm chỗ trèo vào bên trong để mở cửa.
Vị
kia đi bên tả của tháp, vị thần bảo hộ tháp giận. Đức
Phật dạy:
«Không
nên đi bên tả, [931a1] mà nên đi bên hữu của Tháp.»
Vị
khách tỳ-kheo đến trong chùa phải máng y nơi trụ cột, móc
long nha, hay giá của y. Hoặc để y bát nơi bên khe nước,
nơi cây, nơi cục đá, hay trên cỏ, rồi đến chỗ rửa chân.
Nếu không có nước thì hỏi, chỗ nào có nước. Tùy theo
vị kia nói chỗ nào có nước thì đến đó để lấy. Nên
hỏi:
«Nước
có trùng hay không?»
Nếu
nói có trùng, mà loại trùng lớn thì làm chao động nước
để nó tránh đi, rồi lấy bình múc.
Vị
kia không rửa tay mà cầm bình lấy nước. Tỳ-kheo khác thấy
nhờm gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên không rửa tay mà cầm bình lấy nước. Cho phép lấy hai
cánh tay ôm ngang bụng của bình hay lấy chéo y xâu qua quai
bình.»
Vị
kia đến chỗ có nước, nên rửa tay cho sạch, và lấy đầy
nước để rửa chân. Vị kia dùng tay rửa chân nhúng vào nước,
tỳ-kheo khác thấy gớm. Phật dạy:
«Không
nên làm như vậy. Nên lấy một tay tạt nước, một tay rửa
chân.»
Vị
kia rửa chân bên hữu trước, bên tả sau. Đức Phật dạy:
«Nên
rửa chân bên tả trước, rửa chân bên hữu sau.»
Vị
ấy không lau giày dép mà mang nên làm bẩn y. Đức Phật dạy:
«Không
nên không lau giày dép mà mang. Phải lau rồi mới mang.»
Vị
kia không đợi chân khô, mang giày dép vào nên bị hư mục.
Phật dạy:
«Không
nên làm như vậy! Phải đợi chân khô nước rồi mới mang
giày dép.»
Khách
tỳ-kheo nên hỏi: «Tôi có chừng ấy tuổi hạ. Có phòng dành
cho tôi không?»
Vị
tri khách nên trả lời: «Có.»
Vị
khách hỏi:
«Phòng
này có người nào ở hay chưa?»
Nếu
nói không có người ở thì nên hỏi:
«Có
ngọa cụ hay không?»
Nếu
nói có thì nên hỏi:
«Có
chăn hay không có chăn?»
Nếu
nói có thì nên hỏi:
«Có
lợi dưỡng hay không?»
Nếu
nói có lợi dưỡng thì nên hỏi:
«Có
đồ dùng hay không?»
Nếu
nói có thì hỏi:
«Có
y của phòng hay không?»
Nếu
nói có thì hỏi:
«Có
phước nhiêu[3] hay không?»
Nếu
nói có, mà cần lấy thì nên nói:
«Tôi
muốn lấy.»
Vị
kia đến phòng, nên đẩy cánh cửa ra. Nếu có then khoá, thì
nên mở. Vị kia mở cửa rồi tay nên cầm hai má cửa, thò
đầu vào trong phòng xem coi có rắn có độc trùng hay không?
Nếu có thì đuổi nó ra chứ đừng để.
Vị
kia khi vào trong phòng rồi thì nên trải giường nệm, ngọa
cụ, gối, chăn chiên trải trên đất. Nếu trải trên gỗ,
trên ván, hay trên đất thì nên biết rõ mặt trong, mặt ngoài.
Quét sạch phòng. Dọn rác và đất. Trước hết nên tìm chỗ
nào bỏ được thì bỏ. Nếu lượm được kim, chỉ dao con,
hoặc đồ hư cũ, cho đến một viên thuốc, nên để vào một
chỗ, nếu có chủ biết, họ sẽ đến lấy. Vị kia nên lau
quét những nơi như khe cửa, cây trụ, long nha, giá máng y.
Nếu vách bị lở hư, hoặc hang chuột, nên trét thì trét.
Nếu nền đất không bằng phẳng thì nên dùng bùn đất tu
bổ cho bằng, rưới nước cho sạch. Lấy đồ trải dưới
đất, đập giũ phơi khô rồi đem vào phòng. Trước đây trải
không tốt thì nên trải lại. Nếu trước đã trải tốt thì
trải lại như cũ. Đem đồ kê giường ra lau chùi cho sạch,
rồi đem vào. Quét giường cho sạch, đập dũ, rồi đem vào
trong phòng, để lên trên đồ kê. Lấy ngọa cụ, gối, chăn
chiên đập giũ cho sạch, trải lên trên giường giây. Y thường
mặc, y không thường mặc, vị kia để chung một chỗ. Khi
lấy y thường để mặc, nhầm lẫn với các y khác. Đức
Phật dạy:
«Y
thường mặc nên để riêng một chỗ.»
Vị
kia dùng cái đãy đựng bát, đãy đựng giày dép, ống đựng
kim chỉ, đồ đựng dầu, để chung chỗ. Các tỳ-kheo khác
gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên để chung như vậy. Mỗi thứ nên để chỗ riêng.»
Trước
khi vào phòng, nên coi khung cửa cao hay thấp rồi hãy đóng.
Khi ra khỏi phòng nên xem coi bốn phía vách có đất bụi hay
không. Nếu có đất bụi, nên dội nước quét dọn, rồi mới
đi. Nên lấy cái ghế rửa sạch. Nên chuẩn bị đủ bình
nước sạch, bình rửa, đồ đựng nước uống. Nên hỏi:
Chỗ nào là chỗ đại tiện? Chỗ nào là chỗ tiểu tiện?
Chỗ nào là tịnh địa? Chỗ nào bất tịnh địa? Tháp Phật
là tháp nào? Tháp nào là tháp Thinh văn? Phòng nào là phòng
đệ nhất Thượng tọa? Phòng nào là phòng đệ nhị, đệ
tam, đệ tứ Thượng tọa? Vị kia nên kính lễ tháp của Phật
trước, rồi lễ tháp của Thinh văn, bốn Thượng tọa tùy
theo thứ tự mà kính lễ.
Vị
kia nắm cẳng chân mà lễ. Không nên nắm cẳng chân mà lễ.
Có vị nắm đầu gối mà lễ. Không nên nắm đầu gối kính
lễ. Có vị lật ngược y, quấn y nơi cổ, trùm đầu, dùng
y phủ cả hai vai, mang giày dép mà hành lễ. Đức Phật dạy:
«Những
kiểu như trên không nên làm.»
Từ
nay về sau, để trống vai bên hữu, cởi bỏ giày dép, đầu
gối bên hữu chấm đất, nắm hai gót chân, nói như vầy:
«Thưa
Đại đức, con xin kính lễ.»
Bốn
vị Thượng tọa tư duy trong phòng, nên tùy theo cấp bực mà
kính lễ. Vị kia nên hỏi:
«Chỗ
nào là chỗ đại thực, tiểu thực của chúng Tăng? Chỗ nhóm
họp, chỗ thuyết giới ở đâu? Vị nào được Tăng sai đi
thọ thực? Đàn-việt có dâng thức ăn vào ngày mồng một,
mồng tám, mười lăm[4] không? Đàn-việt có thỉnh theo thứ
tự đến chỗ nào thọ thực không?» Lại hỏi:
«Ngày
mai có Đàn-việt nào mời chúng Tăng thọ đại thực hay tiểu
thực không? Có Đàn-việt nào bị Tăng tác pháp Phú bát không?
Nhà nào là học gia? Chỗ nào có chó dữ? Chỗ nào là có người
tốt? Chỗ nào là có người xấu?
«Từ
nay về sau, Ta quy định phép tắc cho khách tỳ-kheo. Khách tỳ-kheo
nên tùy thuận. Nếu không tùy thuận nên như pháp trị. Từ
nay về sau Ta quy định phép tắc cho cựu tỳ-kheo. Cựu tỳ-kheo
phải tùy thuận.»
Phải
tùy thuận như vầy:
«Cựu
tỳ-kheo nghe có khách tỳ-kheo đến, nên ra ngoài nghinh đón,
rước y bát, rồi đem để hoặc có nhà tắm, trên gác, hoặc
chỗ đi kinh hành.[5] Mời khách tỳ-kheo ngồi. Đưa nước rửa
chân, đồ đựng nước, khăn lau chân. Xách giùm giày dép để
phía bên trái, đừng để dính bùn bẩn. Nếu dính bùn bẩn,
nên dời đến chỗ khác. Vị kia vì khách tỳ-kheo rửa chân
rồi, nên thu dọn đồ rửa chân để lại chỗ cũ, và nên
hỏi: ‹Trưởng lão có uống nước không? ›
«Nếu
nói cần uống nước thì vị kia nên đem bình lấy nước.
Vị kia không rửa tay mà cầm bình, các tỳ-kheo gớm. Nên hai
tay ôm bình, hay lấy chéo y móc vào cái quai. Đến chỗ múc
nước, rửa tay cho sạch. Nếu là nước ao, nước dòng, thì
nên lấy tay khỏa bỏ nước trên mặt, múc nước sạch ở
dưới. Vị kia gánh nước giữa trưa, nước bị nóng. Đức
Phật dạy:
«Nên
lấy cỏ hay lá cây phủ lên trên rồi gánh đi. Vị kia không
rửa sạch lá bằng nước. Đức Phật bảo nên rửa sạch.
Vị
kia uống rồi không rửa tách, mời người uống. Mời tỳ-kheo,
tỳ-kheo gớm. Phật dạy:
«Nên
rửa rồi mới đưa cho người khác.»
Vị
kia vừa đưa nước vừa nói, nước miếng văng vào trong nước.
Đức
Phật dạy:
«Không
nên vừa bưng nước vừa nói như vậy. Nếu cần nói, nên
quay mặt đi mà nói.»
Vị
kia không rửa đồ mà đem cất. Các tỳ-kheo thấy gớm. Phật
dạy:
«Không
nên như vậy.»
Vị
kia nên hỏi: «Đại đức Trưởng lão bao nhiêu tuổi?»
Nếu
khách tỳ-kheo nói tôi chừng ấy tuổi thì nên theo đó mà
chỉ dẫn:
«Thầy
nghỉ phòng này. Đây là giường giây, giường cây, nệm, gối,
chăn chiên, đồ trải dưới đất, đây là ống nhổ, đây
là đồ tiểu tiện, đây là chỗ đại tiện, đây là chỗ
tiểu tiện, đây là tịnh xứ, đây là bất tịnh xứ, đây
là tháp Phật, đây là tháp Thinh văn, đây là phòng của đệ
nhất Thượng tọa, đây là phòng đệ nhị, đệ tam, đệ
tứ Thượng tọa, đây là chỗ đại thực tiểu thực của
chúng Tăng, đây là chỗ ban đêm họp, đây là chỗ bố-tát,
Tăng sai thọ thực, cho đến chỗ nào, Đàn-việt nào thỉnh
Tăng thọ đại thực tiểu thực vào sáng mai, nhà nào Tăng
tác pháp phú bát, nhà nào là học gia, nhà nào có chó dữ,
chỗ nào tốt, chỗ nào xấu.
«Nay
ta vì cựu tỳ-kheo quy định phép tắc. Cựu tỳ-kheo nên tùy
thuận. Nếu không tùy thuận thì nên như pháp trị.»
2.
Vệ sinh
Thế
Tôn ở tại thành Vương-xá.
Bấy
giờ tại Xá-vệ có bà-la-môn xuất gia làm tỳ-kheo, rất nhờm
gớm đồ đại tiểu tiện của chính mình, nên dùng [932a1]
cỏ sắc bén lau chùi, thương tổn thân thể, sanh ghẻ, chảy
máu bẩn thân, bẩn y, bẩn ngọa cụ, bẩn giường. Các tỳ-kheo
hỏi:
«Trưởng
lão có bệnh gì?»
Vị
kia nói rõ nhân duyên.
Các
tỳ-kheo nghe, trong đó có vị thiểu dục tri túc, sống khổ
hạnh, ưa học giới, biết hổ thẹn, hiềm trách bà-la-môn
xuất gia làm tỳ-kheo rằng: ‹Tại sao lại nhờm gớm đồ
đại tiểu tiện của chính mình, dùng cỏ sắc bén để lau
chùi, làm thương tổn thân thể, chảy máu bẩn thân, bẩn
y, bẩn ngọa cụ, bẩn giường?› Các tỳ-kheo đến chỗ đức
Thế Tôn, đảnh lễ sát chân, rồi ngồi lui qua một bên, đem
việc này bạch đầy đủ lên đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn
dùng nhân duyên này tập hợp Tăng tỳ-kheo, ha trách tỳ-kheo
kia rằng:
«Ngươi
làm điều sai quấy, chẳng phải oai nghi, chẳng phải pháp
sa-môn, chẳng phải tịnh hạnh, chẳng phải hạnh tùy thuận,
làm điều không nên làm.
Này
bà-la-môn, xuất gia làm tỳ-kheo, sao ngươi lại nhờm gớm
đồ đại tiểu tiện của mình, dùng cỏ sắc bén chùi, gây
tổn thương thân thể, chảy máu mủ bẩn thân, bẩn y, bẩn
ngọa cụ, bẩn giường?»
Dùng
vô số phương tiện ha trách rồi, Phật bảo các tỳ-kheo:
«Từ
nay về sau, Ta vì tỳ-kheo quy định pháp đến nhà xí. Các
tỳ-kheo nên tùy thuận pháp này.»
Nên
tùy thuận như vầy:
«Không
nên nín lâu đại tiểu tiện. Khi đi nên cầm cỏ để chùi.
Có
vị là hạ tọa đi trước Thượng tọa, hoặc vừa nói vừa
đi, hoặc đi trước hoặc đi sau, lật ngược y, hoặc quấn
nơi cổ, hoặc phủ đầu, hoặc mang giày dép. Đức Phật dạy:
«Không
được như vậy.»
Nếu
đi trước thì được phép đi trước. Đến bên ngoài nhà
xí, nên búng tay hay tằng hắng để cho có người hay phi nhơn
biết. Đến nhà xí, chỉ mặc áo lót bên trong. Y máng nơi
trục cây, long nha, giá móc y, hoặc bên bờ nước, cỏ cây,
ốc đá, có cỏ thì để y nơi đó. Nếu sợ mưa ướt thì
nên để chỗ không mưa. Nếu bị mưa gió văng ướt y thì
cho phép cầm y nơi tay theo chiều dọc, đừng để vướng nơi
hố xí. Đặt gót chân vững chắc hai bên. Trước khi lên hố
xí, nên xem có rắn, rít, bò cạp... Nếu có thì đuổi ra.
Có
vị chưa ngồi xong, vén y lên lộ hình. Đức Phật dạy:
«Không
nên làm như vậy. Nên vừa ngồi xổm vừa từ từ vén y.»
Ngồi
xổm xong, nên xem kỹ lại, đừng để bàn chân trước gần
hai bên, khiến đại tiểu tiện hay khạc nhổ bẩn lỗ xí.
Có
vị rặn lớn tiếng, khiến các tỳ-kheo nghe cảm thấy gớm.
Đức Phật dạy:
«Không
nên rặn như vậy.»
Có
vị, khi đại tiện bất ngờ phát ra tiếng, nghi có tội. Phật
dạy:
«Không
phạm.»
Có
vị, khi ở trong hố xí nhăm dương chi,[6] hoặc ngủ, hay nhập
định. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy.»
Có
vị nghi, không dám trên nước, trong hố xí đại tiểu tiện.
Đức Phật dạy:
«Không
phạm.»
Có
vị không dùng cỏ để chùi mà đứng dậy bẩn thân, bẩn
y, bẩn ngọa cụ. Đức Phật dạy:
«Nên
dùng cỏ để chùi, sau đó mới đứng dậy.»
Đức
Thế Tôn dạy tiếp:
«Cho
phép dùng cỏ để chùi.»
Có
vị dùng cỏ quá dài để chùi. Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng cỏ quá dài. Dài nhất là một gang tay mà thôi.»
Có
vị dùng cỏ xoa-kỳ,[7] lá cây tạp, vỏ khô, cục phân bò
để chùi. Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng như vậy.»
Có
vị dùng cỏ ngắn quá để chùi nên bẩn tay. Phật dạy:
«Không
nên dùng cỏ quá ngắn như vậy. Ngắn lắm là phải dài bằng
bốn ngón tay.»
Có
vị dùng cỏ không đập giũ, nơi cỏ dính phân. Các tỳ-kheo
thấy gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng như vậy.»
Có
vị để thứ cỏ dùng rồi và chưa dùng chung một chỗ, khi
lấy bị bẩn tay. Phật dạy:
«Nên
để riêng.»
Có
vị vừa chùi xong liền đứng dậy, lộ hình. Đức Phật dạy:
«Không
nên đứng dậy gấp như vậy. Nên đứng dậy từ từ và hạ
y xuống.»
Khi
đến chỗ tẩy tịnh, nên búng ngón tay, khiến cho người hoặc
phi nhơn biết. Đến chỗ tẩy tịnh phải xem coi nếu có rắn,
rít, độc trùng nên đuổi nó ra.
Có
vị vén y trước sau đó mới ngồi, bị lộ hình. Đức Phật
dạy:
«Không
nên như vậy.»
Có
vị rửa trong đồ chứa nước. Các tỳ-kheo thấy gớm. Đức
Phật dạy:
«Không
nên như vậy.»
Có
vị dùng nước rửa, khua động có tiếng, tỳ-kheo khác nghe
gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy.»
Có
vị dùng hết nước. Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng hết như vậy. Phải để lại ít nhất vừa đủ
một người rửa.»
Có
vị rửa rồi không đứng lui, đứng ngay trên nước, bẩn
y bẩn thân. Đức Phật dạy:
«Không
nên đứng như vậy. Nên đứng cách chỗ nước. Lấy tay, hoặc
lá, hay đồ cũ chùi. Nếu tay bị thối nên rửa. Nếu dùng
đất bủn, tro, bùn, phân bò để rửa mà vẫn thúi thì nên
mài trên đá, hoặc vách tường, hay bột tháo đậu để rửa.»
Có
vị không xổ y xuống mà đứng dậy, lộ hình. Đức Phật
dạy:
«Không
nên như vậy. Nên từ từ hạ y xuống rồi mới đứng dậy.»
Có
vị thấy đồ đựng nước rửa hết nước mà không múc nước
đổ vào. Phật dạy:
«Không
nên không múc nước đổ vào.»
Có
vị trước nhà xí thọ kinh, tụng kinh, kinh hành, may y, trở
ngại sự đại tiểu tiện của các tỳ-kheo khác. Đức Phật
dạy:
«Không
nên làm như vậy.»
Có
vị ở bên hố xí tụng kinh, thọ kinh, kinh hành, may y. Tỳ-kheo
khác thấy gớm. Phật dạy:
«Không
nên làm như vậy.»
Có
vị thấy trên hố xí có rác rưới mà không dọn dẹp. Đức
Phật dạy:
«Thấy
rác rưới nên dọn dẹp. Nay ta vì các tỳ-kheo quy định pháp
đại tiểu tiện. Các Tỳ-kheo nên tùy thuận. Nếu ai không
tùy thuận sẽ như pháp trị.»
3.
Khất thực
Thế
Tôn ở tại nước Xá-vệ. Bấy giờ có một tỳ-kheo khất
thực, tuổi còn nhỏ, không hiểu biết, không xem hình tướng
của cửa ngõ, vội bước vào trong nhà có người nữ đang
ngủ. Người nữ kia lộ hình, đang nằm ngửa ngủ, vật không
sạch tiết ra nơi nữ căn. Tỳ-kheo thấy, hổ thẹn, sợ hoảng
liền bỏ chạy trở ra lại. Tỳ-kheo vừa chạy ra khỏi nhà
thì người chồng từ ngoài về nhà, thấy vợ mình lộ hình
nằm ngửa ngủ, vật bất tịnh tiết ra bẩn thân, liền khởi
ý nghĩ: «Vợ ta nằm ngửa ngủ, vật bất tịnh tiết ra bẩn
thân, mà Tỳ-kheo kia từ trong nhà gấp gáp chạy ra, chắc là
đã phạm đến vợ ta.» Ông liền đuổi theo tỳ-kheo và hỏi:
«Ông
phạm vợ tôi rồi chạy phải không?»
Tỳ-kheo
kia nói:
«Cư
sĩ đừng nói lời như vậy. Tôi không hề làm chuyện ấy.»
Cư
sĩ nói:
«Ông
từ trong nhà tôi đi ra, tại sao nói không làm chuyện ấy?»
Cư
sĩ liền đánh tỳ-kheo đến gần chết.
Bấy
giờ, các tỳ-kheo nghe, trong đó có vị thiểu dục tri túc,
sống khổ hạnh, ưa học giới, biết hổ thẹn, hiềm trách
tỳ-kheo khất thực kia: «Tỳ-kheo khất thực, tuổi trẻ không
biết gì. Sao không để ý hình tướng cửa ngõ, lại vào trong
nhà người, có nữ nhơn đang ngủ?»
Bấy
giờ, các tỳ-kheo đến chỗ đức Thế Tôn, đảnh lễ sát
chân, rồi ngồi lui qua một bên, đem nhơn duyên này trình bày
đầy đủ với đức Phật. Đức Phật dùng nhơn duyên này
tập hợp Tăng tỳ-kheo, ha trách tỳ-kheo khất thực:
«Ông
làm điều phi pháp, phá oai nghi, chẳng phải sa-môn, chẳng
phải tịnh hạnh, chẳng phải hạnh tùy thuận, làm điều
không nên làm. Này tỳ-kheo khất thực, tuổi nhỏ không biết
gì, sao không xem xét tướng cửa ngõ, vào trong nhà người,
có nữ nhơn đang ngủ?»
Dùng
vô số phương tiện ha trách rồi, đức Phật bảo các tỳ-kheo:
«Từ
nay về sau, ta vì tỳ-kheo khất thực chế định phép tắc
khất thực.»
Tỳ-kheo
nên tùy thuận như vầy:
Nếu
tỳ-kheo khất thực, vào thôn khất thực, thì sáng sớm rửa
tay sạch, đến chỗ giá máng y, một tay dở y lên, một tay
kéo lấy, trương y ra, đập giũ, xem coi đừng để rắn rít
ở trong ấy. Sau đó mới mặc, cột giây lưng. Tăng-kỳ-chi,
uất-đa-la-tăng, cũng trương ra đập giũ rồi mặc. Xếp tăng-già-lê
đội lên đầu, hoặc phủ trên vai. Rửa sạch bát để vào
trong đãy; hoặc dùng khăn tay gói, hay để trong đãy đựng
bát. Cất áo lót, rửa chân, cất giày dép, chăn chiên. Lấy
guốc dép đi đường. Tỳ-kheo nên cầm then cửa đi ra khỏi
phòng, đóng cửa lại, xô thử, nếu không chắc thì đóng
lại. Nếu chắc, thì buộc giây phía trong, rồi nhìn xung quanh,
không có người thì giấu cái móc khóa. Nếu có người thấy
thì cầm đi, rồi tìm chỗ bảo đảm để cất. [933a1] Trên
đường đi, thường tư duy thiện pháp. Gặp người nên hỏi
chào: ‹Thiện lai!› Nếu gần đến tụ lạc, thì tạm đứng
qua một bên đường, để bình bát xuống đất, lấy tăng-già-lê
trương ra đập giũ, sau đó mới mặc. Bên cạnh thôn, nếu
có tiệm bán đồ dùng, hay có nhà, có thợ thuyền, thì cởi
guốc dép đi đường gởi nơi đó. Khi vào xóm, nên xem xét
tình hình ngõ hẻm, nơi chỗ trống, nơi nhóm chợ, nơi cổng
chợ, hình tướng của xóm làng. Khi vào nhà bạch y thì nên
để ý hình tướng của cửa thứ nhất, cho đến cửa thứ
bảy.
Có
Tỳ-kheo khất thực, vào trong nhà người, gió thổi y tuột
khỏi vai. Vị kia sửa lại y ngay trước mặt người nữ. Đức
Phật dạy:
«Không
nên sửa lại y ngay trước mặt người nữ mà phải quay vào
vách.»
Có
tỳ-kheo khất thực, tay bên hữu bưng bát, tay bên tả nắm
cây gậy, bị lộ hình. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy. Nên bưng bát tay bên tả, còn tay bên hữu nắm
gậy.»
Có
tỳ-kheo khất thực đứng giữa đường, khiến cho nam nữ
phải tránh đường. Các cư sĩ thấy cơ hiềm: «Sa-môn Thích
tử không biết hổ thẹn, không có yểm túc, mà tự nói tôi
biết chánh pháp. Nhưng có chánh pháp nào như vậy trong khi
đứng giữa đường, khiến cho nam nữ phải tránh?» Các tỳ-kheo
bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
khất thực, không nên đứng giữa đường.»
Khi
đức Thế Tôn dạy không nên đứng giữa đường, có vị
lại đứng chỗ vắng.
Đức
Phật dạy:
«Không
nên đứng như vậy. Nên đứng chỗ có người thấy.»
Có
tỳ-kheo khất thực đến nhà người, chủ nhà đem thức ăn
ra, liền vội bước đến trước để nhận. Các cư sĩ thấy
cơ hiềm: «Sa-môn Thích tử không biết yểm túc, mà tự nói
tôi biết chánh pháp. Nhưng có chánh pháp nào như vậy? Bước
tới vội vã để nhận thức ăn, giống như chết đói?»
Các
tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
khất thực không nên nhận thức ăn như vậy. Hoặc có người
nữ, người bệnh, người có thai, người bồng con, hoặc trời
mưa, hoặc người ấy hai tay cầm đồ vật, hoặc đất bị
bùn nước, nên gọi tỳ-kheo đến, tỳ-kheo nghi, không dám
bước đến trước để nhận. Đức Phật dạy:
«Nếu
họ gọi thì nên đến để nhận.»
Có
tỳ-kheo khất thực nhận được cơm khô, bột bánh, thịt
cá để chung một chỗ. Tỳ-kheo khác thấy gớm. Đức Phật
dạy:
«Không
nên để chung lại một chỗ như vậy. Nếu chỉ có một cái
bát thì nên dùng lá cây hay vỏ cây hoặc lá mía ngăn ra. Hoặc
dùng bát kế hay bát nhỏ để đựng. Bột bánh thì nên lấy
khăn tay gói lại.»
Có
Tỳ-kheo khất thực đến nơi đại gia khất thực. Cư sĩ thấy
cơ hiềm nói: «Sa-môn Thích tử không biết yểm túc mà tự
nói tôi biết chánh pháp. Nhưng có chánh pháp nào như vậy,
trong khi đến đại gia khất thực, tợ như lúc mất mùa đói
kém?»
Các
tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Không
nên lựa đại gia (nhà giàu) mà khất thực. Nên theo thứ tự
mà xin. Không được lựa chọn như vậy.»
Có
tỳ-kheo khất thực, nài nỉ xin cho được mới đi. Các cư
sĩ thấy vậy, cơ hiềm nói: «Sa-môn thích tử không biết
hổ thẹn, không có yểm túc mà tự nói tôi biết chánh pháp.
Nhưng có chánh pháp nào như vậy, trong khi đến người cưỡng
ép xin cho được mới đi, giống như lúc cơm gạo khan hiếm?»
Các tỳ-kheo bạch Phật. Phật dạy:
«Không
nên làm như vậy. Nếu biết sẽ được, thì nên đợi.»
Tỳ-kheo
khi quay về, nên để ý cửa thứ nhất, cho đến tướng của
đống rác. Ra khỏi thôn, đến lấy đôi guốc đi đường
để mang. Để bình bát bên đường, xếp tăng-già-lê, vắt
lên vai hoặc đội trên đầu. Khi đi đường nên tư duy thiện
pháp. Nếu gặp người nên nói: ‹Thiện lai!› để chào hỏi.
Tỳ-kheo khất thực kia, đối với chỗ thường ngồi để
ăn, nên đến quét cho sạch, rưới nước, đồ đựng nước,
đồ đựng thức ăn thừa, ghế ngồi, hòn đá rửa chân, vật
chùi chân, khăn lau đâu vào đó. Thấy tỳ-kheo khất thực
khác đến nên đứng dậy ra ngoài đón rước, bưng bình bát,
để vào chỗ để bát, hay treo lên, lấy y trương ra xem, đừng
để đất bụi, bùn, chim làm bẩn. Nếu có bẩn cần lau thì
phải lau, cần vuốt thì vuốt, cần đập giũ thì đập giũ,
cần giặt thì giặt; giặt rồi vắt nước phơi khô để trên
giường giây, giường cây. Vị kia nên mời tỳ-kheo khất thực
ngồi, đưa đồ đựng nước, đưa nước, đưa đá rửa chân,
khăn lau chân, lấy guốc dép để bên tả, đừng để chỗ
bùn bẩn, nước văng. Nếu có nước văng nên dời đến chỗ
khác.
Vị
kia vì Tỳ-kheo khất thực rửa chân rồi, thì nên đem đồ
đựng nước, đá rửa chân, các vật hoàn lại chỗ cũ. Nên
dùng tháo đậu rửa tay cho sạch rồi trao nước cho tỳ-kheo
khất thực, kế đó trao thức ăn cho họ.
Khi
vị ấy ăn nên cung cấp các thứ cần dùng. Nếu có nước
sữa đông, nước sữa trong, giấm, hoặc muối hay rau thì nên
trao cho vị ấy. Nếu trời nóng thì nên quạt, cần nước
nên đưa nước. Nếu gần quá nửa ngày thì nên cùng ăn.
Tỳ-kheo
khất thực ăn rồi nên lấy bát, mời rửa tay. Mình ăn xong,
còn thừa thức ăn nên cho người, hoặc phi nhân, hoặc đổ
chỗ đất không có cỏ, hay chỗ nước không trùng. Rửa đồ
đựng thức ăn dư, để lại chỗ cũ. Nên để ghế ngồi,
ghế rửa chân, đồ đựng nước, các vật trở lại chỗ
cũ, quét dọn chỗ ngồi ăn cho sạch.
Có
vị dùng bát đựng thức ăn dơ bị loại bỏ. Tỳ-kheo khác
thấy gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng bát để loại bỏ đồ dơ. Nên dùng cái mâm để
rửa hay lau quét. Bình bát thì để cho thanh khiết thọ trì.»
Bấy
giờ, có số đông tỳ-kheo khất thực cùng ăn chung một chỗ.
Có con chó có chửa, thấy đồ ăn muốn ăn mà ăn không được,
vì đói nên thai bị trụy. Tỳ-kheo bạch Phật, đức Phật
dạy:
«Khi
ăn, nếu có người hay phi nhơn, nên cho ăn. Cho đến dù chỉ
một vắt cơm. Nay ta vì tỳ-kheo khất thực qui định pháp
thức nên tùy thuận. Nếu không tùy thuận thì sẽ như pháp
trị.»
4.
A-lan-nhã
Thế
Tôn ở tại thành Vương-xá.
Bấy
giờ có tỳ-kheo a-lan-nhã, lười biếng, không có sở hữu
bất cứ một thứ gì, không có đồ đựng nước, không có
vật rửa chân, cũng không để lại thức ăn dư. Cách trú
xứ không xa, có một số đông bọn cướp đang đi ngang qua
đây. Một người trong bọn nói với các người khác rằng:
«Thường pháp của sa-môn Thích tử là có đồ đựng nước,
đồ rửa chân. Cũng có thức ăn dư. Chúng ta hãy đến đó,
nếu được thức ăn thì cùng ăn.» Bọn giặc đến hỏi:
«Ông
có nước không?»
«Có
đồ rửa chân không?»
«Không.»
«Có
thức ăn dư không?»
«Không.»
Bọn
giặc nói:
«Ông
ở tại chỗ a-lan-nhã mà không có nước, không có đồ rửa
chân, không còn thức ăn hay sao?»
Bọn
giặc liền đánh tỳ-kheo gần chết. Các tỳ-kheo nghe, trong
đó có vị thiểu dục tri túc, sống khổ hạnh, ưa học giới
biết hổ thẹn, hiềm trách tỳ-kheo a-lan-nhã rằng: «Thầy
biếng nhác. Tại sao ở chỗ a-lan-nhã mà không có nước, không
có đồ đựng nước, không có thức ăn dư?»
Các
tỳ-kheo đến chỗ đức Thế Tôn, đảnh lễ sát chân, rồi
ngồi lui qua một bên, đem nhân duyên này bạch đầy đủ lên
đức Phật. Đức Phật dùng nhân duyên tập hợp Tăng tỳ-kheo
ha trách tỳ-kheo a-lan-nhã kia:
«Ngươi
làm việc sai quấy, chẳng phải oai nghi, chẳng phải pháp của
sa-môn, chẳng phải tịnh hạnh, chẳng phải hạnh tùy thuận,
làm việc không nên làm. Tại sao nhác nhớm, ở chỗ a-lan-nhã
mà không có đồ đựng nước, cho đến không có thức ăn
dư?»
Dùng
vô số phương tiện ha trách tỳ-kheo a-lan-nhã rồi, đức Phật
bảo các tỳ-kheo:
«Từ
nay về sau, ta vì tỳ-kheo a-lan-nhã quy định pháp chế, tỳ-kheo
a-lan-nhã phải tùy thuận.»
Nên
tùy thuận như vầy:
«Nếu
tỳ-kheo a-lan-nhã vào xóm khất thực,[8] sáng sớm rửa tay
sạch, đến chỗ giá máng y, một tay đỡ y, một tay kéo y,
lấy y trương ra và đập giũ, xem coi, đừng để có rắn,
trùng, rồi mới mặc, cột giây lưng. Lấy tăng-kỳ-chi, uất-đa-la-tăng
trương ra đập giũ xem, xếp [934a1] tăng-già-lê đội lên đầu
hay vắt trên vai, rửa bình bát cho sạch, bỏ vào trong đãy,
hay dùng khăn tay gói lại. Nếu đãy của bình bát đầy rồi.
Cất áo lót, rửa chân. Cất guốc dép, chăn chiên. Lấy guốc
đi đường, gậy phá sương móc. Tỳ-kheo nên cầm khóa cửa
ra ngoài phòng, đóng cửa, xô thử xem đã chắc chưa; nếu
chưa chắc thì khép hai cánh cửa lại cho chắc, kéo cái giây
bỏ bên trong. Nhìn xung quanh, nếu không thấy có người thì
nên giấu cái móc khóa. Nếu thấy có người thì nên cầm
theo, tìm chỗ nào bảo đảm thì cất. Trên đường đi luôn
luôn tư duy pháp lành. Nếu gặp người nên nói: ‹Lành thay!›
để chào hỏi. Nếu đến gần tụ lạc thì nên đứng tạm
một bên đường, để bình bát xuống đất, lấy tăng-già-lê
trương ra đập giũ xem coi, sau đó mới mặc. Nếu gần bên
thôn có tiệm bán đồ dùng, hay có nhà, có thợ, thì nên cởi
guốc đi đường, gậy phá sương móc, gởi nơi đó. Khi vào
trong thôn, nên để ý xem tình hình đường hẻm, nơi chỗ
trống, chợ búa, cửa ngõ, đống rác. Vào nhà bạch y nên
để ý xem tướng trạng cửa thứ nhất, cho đến cửa thứ
bảy.
Tỳ-kheo
a-lan-nhã đến trong nhà người, bị gió thổi, y rớt xuống.
Vị sửa lại y ngay trước mặt người nữ. Đức Phật dạy:
«Không
nên sửa lại y ngay trước mặt người nữ. Nên quay vào vách.»
Tỳ-kheo
a-lan-nhã dùng tay bên hữu bưng bát, tay bên tả cầm gậy,
bị lộ hình. Đức Phật dạy:
«Không
nên cầm như vậy, nên dùng tay bên hữu cầm gậy, tay bên
tả bưng bát.»
Tỳ-kheo
a-lan-nhã đứng giữa đường, khiến cho người nam kẻ nữ
phải tránh qua một bên. Các cư sĩ thấy cơ hiềm, nói: «Sa-môn
thích tử không biết hổ thẹn, không nhàm chán biết đủ,
mà tự nói là tôi biết chánh pháp. Nhưng có chánh pháp nào
như vậy, trong khi đứng giữa đường đi khiến người nam
kẻ nữ phải tránh bên đường?» Các tỳ-kheo bạch Phật.
Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
a-lan-nhã không nên đứng giữa đường.»
Khi
đức Thế Tôn dạy không nên đứng giữa đường, thì có
vị lại đứng chỗ vắng. Đức Phật dạy:
«Không
nên đứng như vậy. Nên đứng chỗ có người thấy.»
Tỳ-kheo
a-lan-nhã thấy người ta đem thức ăn ra, liền bước đến
trước họ nhận. Cư sĩ thấy cơ hiềm nói: «Sa-môn thích
tử không biết hổ thẹn, không nhàm chán, biết đủ, mà tự
nói tôi biết chánh pháp. Nhưng có chánh pháp nào như vậy
trong khi nhận thức ăn vội vàng bước tới như lúc lúa gạo
khan hiếm vậy?»
Các
tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
a-lan-nhã không nên đến trước người đón nhận thức ăn
vội vàng như vậy.»
Trường
hợp người nữ có thai, hay đang bồng con, hoặc lúc trời
mưa, hoặc hai tay cầm đồ vật, hay đất có bùn nước họ
kêu Tỳ-kheo đến. Tỳ-kheo nghi, không dám bước đến trước
để nhận. Đức Phật dạy:
«Nếu
họ kêu thì nên đến.»
Có
tỳ-kheo a-lan-nhã nhận được cơm khô, bột bánh, cá thịt,
để chung một chỗ, tỳ-kheo khác thấy gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên tập trung để một chỗ như vậy. Nếu chỉ có một bát
thì nên dùng vật ngăn lại, như lá cây, vỏ cây, hoặc lá
mía, hoặc cái bát kề, hoặc cái bát nhỏ. Bột bánh thì
nên lấy khăn tay bao lại.»
Có
tỳ-kheo a-lan-nhã đến đại gia khất thực, các cư sĩ thấy
cơ hiềm: «Sa-môn thích tử không biết hổ thẹn, không có
nhàm chán, biết đủ, mà tự nói tôi biết chánh pháp. Nhưng
có chánh pháp nào như vậy, trong khi lựa đại gia đến khất
thực như lúc cơm gạo khan hiếm vậy?»
Các
tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Không
nên lựa nhà giàu đến khất thực. Nên khất thực tuần tự
chứ không nên lựa chọn.»
Có
tỳ-kheo a-lan-nhã nài nỉ xin cho kỳ được mới đi. Các cư
sĩ thấy cơ hiềm: «Sa-môn thích tử không biết hổ thẹn,
không có yểm túc, mà tự nói tôi biết chánh pháp. Nhưng có
chánh pháp nào như vậy, trong khi đến người nài nỉ xin cho
kỳ được mới chịu đi, giống như lúc gạo cơm khan hiếm
vậy?»
Các
tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Không
nên nài nỉ như vậy. Nếu biết sẽ nhận được thì nên
chờ.»
Khi
vị kia nhận được thức ăn, suy nghĩ như vầy: «Đây là
giặc. Tự mình ăn thức ăn này!»
Khi
ra về, nên để ý tướng trạng cửa thứ nhất cho đến tướng
đống phân. Nếu ra khỏi thôn thì nhớ lấy lại đôi guốc
đi đường, cây gậy phá sương móc, rồi đứng tạm bên đường,
để bát xuống đất, xếp tăng-già-lê lại, vắt trên vai
hay đội trên đầu. Khi đi, nên luôn luôn tư duy thiện pháp.
Nếu thấy người nên nói: ‹Thiện lai!› để chào hỏi.
Vị tỳ-kheo a-lan-nhã kia thường thọ thực nơi chỗ nào thì
nên đến đó quét dọn cho sạch sẽ, nước phải đầy đủ,
đồ rửa, đồ đựng thức ăn dư, giường ghế ngồi nên
đủ, đá rửa chân, đồ đựng nước, khăn lau chân. Nếu
thấy vị a-lan-nhã khác đến phải đứng dậy ra ngoài xa nghinh
đón, rước lấy bình bát, chân đế của bát, dụng cụ của
bát, lấy y trương ra xem, đừng để đất, bùn, bụi, hay phân
chim làm nhơ bẩn. Nếu có bẩn, nên lau thì lau, nên vuốt thì
vuốt, nên đập giũ thì đập giũ, nếu cần giặt thì giặt.
Giặt rồi nên vắt khô nước rồi phơi để nơi giường giây,
giường cây. Tỳ-kheo nên mời tỳ-kheo a-lan-nhã ngồi, mời
nước, mời rửa chân, đưa khăn lau chân, đem đôi guốc để
phía bên tả, đừng để chỗ nước làm văng bẩn, nếu có
bùn bẩn thì nên dời.
Vị
kia vì tỳ-kheo a-lan-nhã phục vụ rửa chân rồi, thì nên đem
đồ đựng nước, đá rửa chân, và các đồ vật để lại
chỗ cũ. Vị kia nên dùng tháo đậu rửa tay cho sạch rồi,
để riêng thức ăn dư nơi chỗ tịnh khiết. Nếu có cướp
đến thì mời ngồi. Trao nước cho tỳ-kheo a-lan-nhã. Kế đó
mời khách tỳ-kheo ăn. Khi khách tỳ-kheo ăn, nên cung cấp những
thức cần dùng. Nếu có nước lạc tương, nước thanh lạc
tương, giấm, muối, rau thì mời khách tỳ-kheo; nếu trời
nóng thì quạt, cần nước thì đưa nước. Nếu gần quá giữa
ngày thì nên cùng ăn. Tỳ-kheo a-lan-nhã ăn xong nên vì họ
thu bát, mời rửa tay. Mình ăn xong, nếu thức ăn còn thừa
thì nên cho người hay phi nhơn, hoặc bỏ chỗ đất không có
cỏ, hay trong chỗ nước không trùng, rửa đồ đựng thức
ăn dư. Giường ghế, đá rửa chân, đồ đựng nước, các
thứ nên để lại chỗ cũ, rồi quét dọn chỗ ngồi ăn. Vị
kia dùng bình bát đựng đồ nhơ bẩn để đem đổ. Tỳ-kheo
khác thấy nhờm gớm. Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng bình bát đựng đồ nhơ. Nên dùng cái mâm bàn để
đựng hay dọn quét, bình bát thì nên để cho tinh khiết mà
thọ trì.»
Nếu
có bọn giặc đến thì nên nói: «Đây là nước, đây là
vật rửa chân, đây là thức ăn, vì quý vị nên chúng tôi
lưu lại riêng một cách sạch sẽ, nếu cần ăn thì ăn.»
Bọn
giặc hỏi a-lan-nhã:
«Bấy
giờ là canh mấy của đêm?»
Tỳ-kheo
kia không thể trả lời được nên hổ thẹn. Các tỳ-kheo
bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
ở nơi a-lan-nhã nên khéo biết thời tiết của đêm.»
Bọn
giặc hỏi a-lan-nhã:
«Đây
là phương nào?»
Tỳ-kheo
a-lan-nhã không biết để trả lời nên hổ thẹn. Các tỳ-kheo
bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
a-lan-nhã nên khéo biết tướng của phương hướng.»
Bọn
giặc hỏi tỳ-kheo:
«Ngày
nay sao gì?»
Tỳ-kheo
a-lan-nhã không biết để trả lời. Các tỳ-kheo bạch Phật.
Đức Phật dạy:
«Tỳ-kheo
a-lan-nhã nên khéo biết tinh tú.»
Tỳ-kheo
a-lan-nhã ưa thích nằm ngủ. Các tỳ-kheo bạch Phật đức
Phật dạy:
«Tỳ-kheo
a-lan-nhã không nên sống như vậy. Đầu đêm, cuối đêm, nên
kỉnh tâm tư duy. Nay Ta vì tỳ-kheo a-lan-nhã quy định pháp
tắc của a-lan-nhã. Tỳ-kheo a-lan-nhã nên như pháp mà tùy thuận.
Nếu không tùy thuận sẽ như pháp trị.»
5.
Ẩm thực
Thế
Tôn ở tại nước Xá-vệ.
Bấy
giờ có cư sĩ mời chúng Tăng thọ thực vào sáng ngày mai.
Trong đêm đó sắm sửa đủ các thức ăn ngon bổ, sáng sớm
đến báo cáo là giờ ăn đã đến. Các tỳ-kheo khi thọ thực
một cách lộn xộn. Có vị ngồi rồi. Có vị mới ngồi.
Có vị sớt thức ăn rồi. Có vị mới sớt thức ăn. Có vị
ăn rồi. Có vị mới ăn. Có vị đã đi khỏi. Có vị sắp
sửa đi. Có vị ra khỏi. Có vị sắp ra đi. [935a1] Đàn-việt
không biết vị nào đã ăn, vị nào chưa ăn. Các cư sĩ đều
cơ hiềm nói: «Sa-môn Thích tử không biết hổ thẹn, không
có nhàm chán, không biết đủ, tự nói, Tôi biết chánh pháp.
Nhận sự thỉnh mời của đàn-việt mà đi lộn xộn. Có vị
ngồi rồi. Có vị mới ngồi. Có vị sớt thức ăn rồi. Có
vị mới sớt thức ăn. Có vị ăn rồi. Có vị mới ăn. Có
vị đã đi khỏi. Có vị sắp sửa đi. Có vị ra khỏi. Có
vị sắp ra đi. Khiến cho Đàn-việt không biết ai đã được
sớt, ai chưa được sớt, ai đã ăn, ai chưa ăn.»
Các
tỳ-kheo đến chỗ đức Thế Tôn, đảnh lễ sát chân, rồi
ngồi qua một bên, đem nhân duyên này bạch lên đức Thế
Tôn một cách đầy đủ. Đức Thế Tôn dùng nhân duyên này
tập hợp Tăng tỳ-kheo, ha trách các tỳ-kheo thọ thỉnh kia
rằng:
«Nhận
sự thỉnh mời của đàn-việt mà đi lộn xộn. Có vị ngồi
rồi. Có vị mới ngồi. Có vị sớt thức ăn rồi. Có vị
mới sớt thức ăn. Có vị ăn rồi. Có vị mới ăn. Có vị
đã đi khỏi. Có vị sắp sửa đi. Có vị ra khỏi. Có vị
sắp ra đi. Khiến cho đàn-việt không biết ai đã được sớt,
ai chưa được sớt, ai đã ăn, ai chưa ăn?»
Dùng
vô số phương tiện ha trách rồi, Phật bảo các tỳ-kheo:
«Từ
nay về sau, ta vì các tỳ-kheo quy định pháp thức của bữa
ăn.»
Các
tỳ-kheo nên tùy thuận pháp thức khi thọ thực.
Pháp
thức như sau:
«Nếu
tỳ-kheo muốn đến chỗ thọ thỉnh thì nên đến chỗ chúng
Tăng thường tiểu thực hay đại thực, mà đứng nơi dễ
thấy. Khi đàn-việt đến báo giờ thọ thực thì Thượng
tọa phải theo thứ tự đi trước như đàn nhạn.[9] Nếu Thượng
tọa bận đại tiểu tiện thì phải đợi.»
Vị
hạ tọa kia đi trước, vừa nói chuyện vừa đi, hoặc trước
hoặc sau, hoặc lật ngược y, hoặc y quấn cổ, hay trùm đầu,
hay phủ cả hai vai, hoặc mang giày dép. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy, nên để trống vai bên hữu, cởi bỏ giày dép,
và đi sau.»
Nếu
có bận việc Phật, việc Pháp, việc Tăng hay chăm sóc tỳ-kheo
bệnh thì đức Phật dạy:
«Bạch
Thượng tọa, rồi đi trước.»
Có
vị có mạng nạn, phạm hạnh nạn, nhưng e ngại không dám
thưa hỏi để đi. Đức Phật dạy:
«Nếu
có nạn sự như vậy, thưa hỏi hay không thưa hỏi, cho phép
được đi.»
Có
vị đến chờ thọ thực, tụ họp đứng lộn xộn. Đức
Phật dạy:
«Không
nên như vậy, nên theo thứ tự.»
Thượng
tọa ngồi rồi, nên xem trung tọa, hạ tọa, đừng để ngồi
không như pháp, không khéo che thân. Nếu có vị nào ngồi không
như pháp, không khéo che thân, nên búng ngón tay kỉnh giác họ,
hoặc nhờ người nói cho họ biết để họ ngồi đúng pháp.
Trung tọa ngồi rồi nên xem Thượng tọa hạ tọa, đừng để
ngồi không như pháp, không khéo che thân. Nếu có vị nào ngồi
không đúng pháp, không khéo che thân thì nên búng ngón tay kỉnh
giác họ, hoặc nhờ người nói cho họ biết, để họ ngồi
đúng pháp. Hạ tọa ngồi rồi cũng như vậy.
Đến
bữa ăn, tỳ-kheo không có bát, nên mượn bát để ăn. Có
tỳ-kheo đến bữa ăn không rửa bát, bị rắn phun nọc độc
trong bát, tỳ-kheo ăn xong mắc bệnh. Đức Phật dạy:
«Không
nên không rửa bát trước khi ăn. Nên rửa sạch rồi mới
ăn.»
Nhóm
sáu tỳ-kheo ham muốn sự cung kính nên đến sau, khiến các
tỳ-kheo thấy phải đứng dậy. Nếu vị nào chưa đến thì
cho phép vị ngồi gần kéo chiếc ghế ấy ra.
Nếu
đàn-việt dâng trái cây cho Thượng tọa thì nên hỏi trái
cây này đã tác tịnh[10] chưa? Nếu nói chưa tịnh, thì Thượng
tọa nên khiến họ làm tịnh. Nếu nói đã tác tịnh rồi
thì nên hỏi: ‹Thí chủ đem đến cho vị nào?› Nếu nói
đem đến cho Thượng tọa thì Thượng tọa tùy ý xử dụng.
Nếu nói đem đến cho Tăng thì phải phổ biến cho Tăng biết.
Nếu đàn-việt dâng Thượng tọa các thứ canh thì nên hỏi:
‹Đem đến cho ai?› Nếu nói cho Thượng tọa, thì tùy ý
xử dụng. Nếu nói cho Tăng thì phải phổ biến cho Tăng biết.
Tỳ-kheo
nào không nhận được thức ăn, cho phép tỳ-kheo ngồi sát
cạnh hỏi giùm. Nếu hỏi mà không có, vị ngồi cạnh ấy
sớt phân nửa phần ăn của mình để cho.
Các
tỳ-kheo nhận vừa được thức ăn, liền ăn. Cư sĩ thấy
vậy cơ hiềm: «Sa-môn thích tử không biết hổ thẹn, không
có yểm túc, mà tự nói tôi biết chánh pháp. Nhưng có chánh
pháp nào như vậy trong khi nhận được thức ăn liền ăn,
giống như lúc gạo cơm khan hiếm đói khát?» Các vị bạch
Phật. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy. Nên xướng lên để cùng ăn một lần.»
Nhóm
sáu tỳ-kheo chỉa cùi chõ lên để ăn, trở ngại vị ngồi
gần. Các tỳ-kheo bạch Phật, đức Phật dạy:
«Không
nên chỉa cùi chõ lên mà ăn. Nên khép cùi chõ lại mà ăn.»
Nhóm
sáu tỳ-kheo ho khạc lớn tiếng, văng nước miếng trúng vị
ngồi gần. Các tỳ-kheo gớm, bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Không
nên ho khạc như vậy. Nên từ từ khạc nhổ.»
Khi
ăn, trái cây hay rau còn thừa, vị ấy bỏ bừa bãi bẩn đất.
Đức Phật dạy:
«Không
nên bỏ như vậy. Thức ăn còn thừa nên gom lại gần bên
chân. Đến khi đi ra, đem ra ngoài bỏ.»
Có
vị bỏ lung tung, đổ nước rửa bát bẩn đất. Đức Phật
dạy:
«Không
nên đổ nước như vậy. Nên dùng cái thau để chứa rồi
đem ra ngoài đổ.
Bấy
giờ có số đông tỳ-kheo và nhóm sáu tỳ-kheo đến trong nhà
bạch y, cùng ngồi trên một cái ghế dài để ăn. Một trong
nhóm sáu tỳ-kheo đứng dậy mà không nói với vị ngồi cạnh
biết nên cái ghế bị ngã xuống đất, khiến mọi người
đều bị té, lộ hình. Các tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật
dạy:
«Không
nên đứng dậy như vậy. Nên nói cho các người khác biết
để đề phòng.»
Có
tỳ-kheo ăn xong, im lặng bỏ đi.[11] Cư sĩ không biết thức
ăn có ngon hay không ngon, ăn có đủ hay không đủ. Các cư
sĩ cơ hiềm nói: «Các ngoại đạo đều khen ngợi sự bố
thí, tán thán đàn-việt, mà sa-môn Thích tử ăn rồi im lặng
bỏ đi, khiến cho chúng tôi không biết ăn ngon hay không ngon,
ăn đủ hay không đủ.» Các tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật
dạy:
«Không
nên ăn rồi im lặng mà đi. Nên vì đàn-việt nói công đức
bố thí, cho đến nói một bài kệ.
Nếu
vì lợi nên thí,
Lợi
đây chắc sẽ được.
Nếu
vì lạc nên thí,
Sau
chắc được khoái lạc.
Khi
đức Thế Tôn dạy, nên nói công đức cúng dường, bấy giờ
mọi người đều cùng nói, tạo nên sự ồn ào. Đức Phật
dạy:
«Không
nên loạn thuyết như vậy. Chỉ có vị Thượng tọa nói mà
thôi. Nếu Thượng tọa không thể nói thì vị nào có khả
năng nói được thì nói. Nếu Thượng tọa không nói thì phạm
đột-kiết-la. Nếu Thượng tọa nói được mà không nói cũng
phạm đột-kiết-la.
Khi
vị kia nói công đức bố thí, các vị khác đều bỏ đi.
Có vị an tọa, hoặc chỗ vắng, hoặc chỗ khuất; hoặc cùng
người nữ, tại chỗ không có người nam quen biết nói pháp
quá năm, sáu lời với người nữ lẳng lơ,[12] nên bị người
cơ hiềm, chê trách nói với các tỳ-kheo. Các Tỳ-kheo bạch
Phật. Đức Phật dạy:
«Khi
nói công đức bố thí, các tỳ-kheo không nên bỏ đi. Nếu
có việc gấp thì bốn Thượng tọa nên đợi nhau, các vị
khác có thể đi. Nếu vì việc Phật, Pháp, Tăng, hay việc
nuôi bệnh nên bạch cho biết rồi sau đó mới đi, hay sai tỳ-kheo
khác đi. Nếu đàn-việt muốn nói pháp bố thí thì nên khen
ngợi sự bố thí. Nếu muốn nói pháp đàn-việt thì nên khen
ngợi pháp đàn-việt. Nếu muốn nói pháp cõi trời thì nên
khen ngợi cõi trời. Nếu muốn nghe việc quá khứ của tổ
phụ thì nên khen ngợi tổ phụ quá khứ. Nên vì đàn-việt
khen ngợi sự bố [936a1] thí, tán thán đàn-việt, khen ngợi
Phật Pháp Tăng với đàn-việt. Từ nay ta vì các tỳ-kheo nói
về pháp thức ẩm thực.[13] Các tỳ-kheo nên tùy thuận. Nếu
không tùy thuận sẽ như pháp trị.»
6.
Nhuộm y
Thế
Tôn ở tại nước Xá-vệ.
Bấy
giờ các tỳ-kheo mặc y để bẩn, đức Phật cho phép dùng
đất phèn,[14] hoặc tro hay đất, hay phân bò để giặt. Có
vị dùng đá hay các vật thô nhám để giặt nên y bị rách.
Đức Phật dạy:
«Không
nên dùng đá hay vật thô nhám để giặt y, mà nên dùng loại
đá mịn để giặt. Nếu y bị bay màu thì nên nhuộm lại.
Hoặc nhúng bùn, hay dùng vỏ cây đà-bà, vỏ cây bà-trà, kiền-đà-la,
tất bát, a-ma-lặc,[15] hoặc dùng gốc cây, hay cỏ thiến[16]
để nhuộm.
Có
vị ngâm nước để ngoài nắng chờ cho nóng để nhuộm. Không
đủ kiên nhẫn chờ lâu. Đức Phật dạy:
«Không
nên ngâm như vậy, mà nên nấu.»
Có
vị không biết nấu thế nào. Đức Phật dạy:
«Nên
dùng cái nồi hay cái cấm-mãn,[17] cái bình đồng, cái vạc
để nấu.»
Bấy
giờ có vị nấu, vì miếng vỏ cây lớn quá bỏ không lọt.
Đức Phật dạy:
«Dùng
búa chẻ nhỏ ra.»
Nếu
nước sôi trào ra thì lấy cây đè xuống.
Có
vị không biết chín hay chưa. Đức Phật dạy:
«Nên
lấy hai, ba giọt nhiểu vào nước lạnh. Nếu chìm, tức là
chín. Rồi lược lấy nước.»
Có
vị không biết lược để chỗ nào. Đức Phật dạy:
«Lược
vào trong bồn.»
Nếu
xuống luôn cả nước và cặn, thì nên lấy cái chỗi ngăn.
Nếu chỗi yếu, thì lấy cây phụ.
Khi
lọc có vị vừa lọc vừa bưng bồn, nhọc mệt. Đức Phật
dạy:
«Không
nên như vậy. Nên một người lược, một người bưng bồn.
Nếu nóng thì dùng đồ cầm cho khỏi nóng.»
Có
vị để nước lạnh, nước nóng chung lại một chỗ, nên
nước nhuộm bị hư. Đức Phật dạy:
«Không
nên để như vậy. Nước lạnh, nước nóng nên để riêng.
Làm cho nguội rồi mới hòa lại.»
Có
vị bỏ luôn vào nước nhuộm để nhuộm. Nước nhuộm bị
hư. Đức Phật dạy:
«Không
nên nhuộm như vậy. Nên lấy riêng ra một ít để nhuộm.»
Có
vị nhuộm xong trải dưới đất, bị hư màu. Đức Phật dạy:
«Không
nên làm như vậy.»
Có
vị lại trải trên cỏ, khiến cho cỏ bị hư. Có vị trải
trên rơm trên lá khiến cho màu sắc không đều. Đức Phật
dạy:
«Không
nên trải như vậy. Nên trải trên y-lê-diên-đà, mạo-la, mạo-mạo-la,
hoặc trên cù-lâu,[18] hoặc lấy một trong mười chiếc y trải
lên trên đất, rồi trải chiếc y nhuộm lên, hoặc phơi trên
giây. Có vị cần giây. Phật cho phép sắm giây. Cần thẻ
cho làm thẻ. Có vị cần cái móc kết vào đầu y. Phật cho
phép làm các móc. Nếu nước nhuộm không đều thì phải trộn
cho đều.
Bấy
giờ, có tỳ-kheo đang nhuộm y, vì có việc cần nên quay lưng
về phía khác, khiến thuốc nhuộm y không đều. Có tỳ-kheo
nọ thấy vậy mà không nói vì trước đó có sự bất bình
với tỳ-kheo này, vì vậy khiến cho y kia bị hư hoại. Các
tỳ-kheo bạch Phật. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy. Người thấy, nên trộn giùm hay nói cho vị kia
biết.»
Tỳ-kheo
kia nhuộm y rồi không dọn dẹp nồi, cấm-mãn, bình đồng,
bồn vạc, búa, giây, thẻ, y-lê-diên-đà, mạo-la, mạo-mạo-la,
bèn bỏ đi. Đức Phật dạy:
«Không
nên không dọn dẹp mà bỏ đi. Nên dọn dẹp rồi sau đó mới
đi. Nếu người khác cần thì nên cho.»
Có
vị nhộm y rồi, không quét dọn chỗ nhuộm y, khiến cho đất
không sạch. Đức Phật dạy:
«Không
nên như vậy. Nên quét dọn rồi mới đi.»
Có
vị mặc y mới mà quét đất khiến cho y bị bẩn. Đức Phật
dạy:
«Không
nên mặc y mới, nên mặc y cũ để quét. Nếu không có y riêng
thì nên mặc y của Tăng.»
Có
vị quét ngược gió, bụi bay bẩn thân. Đức Phật dạy:
«Không
nên quét như vậy. Nên quét thuận theo chiều gió.»
Có
năm cách quét đất không được phước đức lớn: Không biết
nghịch gió, thuận gió mà quét; không quét hết dấu chân;
không trừ hết rác; không để chổi lại chỗ cũ. Quét đất
có năm pháp như vậy, không được phước đức lớn.
Có
năm pháp được phước đức lớn: Biết nghịch gió, thuận
gió để quét; trừ hết dấu chân; trừ hết rác; để chổi
lại chỗ cũ. Năm pháp như vậy được phước đức nhiều.
Nếu Thượng tọa đứng dưới đuôi gió, nên nói: ‹Xin Ngài
tránh qua một chút. Con cần quét đất.›
«Nay
ta vì các tỳ-kheo nói pháp nhuộm y. Phải tùy thuận. Nếu
ai không tùy thuận sẽ như pháp trị.»[19]
[1]
Tham chiếu Pali, Cullavagga 8, Vattakkhandhakaṃ, Vin.ii. 206. Ngũ
phần 27, «Oai nghi pháp.»
[2]
Thập tụng 41 (T23n1435, tr.300a17): Khách tỳ-kheo nghi pháp; 57
(T23n1435 tr.420a24): Khách pháp. Cf. Tăng kỳ 35 (T22n1425 tr.507b4).
[3]
Phước nhiêu 福饒. Chưa rõ thứ gì. Ngũ phần 27 (T22n1421 tr.179a20),
tỳ-kheo khách hỏi: «Phòng này có thức ăn không?» Thập tụng
57, nt., hỏi: «Tăng phòng này có tiền thực hậu thực không?»
Ngũ phần 27, nt., cũng hỏi như Thập tụng.
[4]
Tháng 30 ngày thì kể luôn ngay 23, 29, 30.
[5]
Kinh hành xứ 經行處. Có lẽ kinh hành đường đúng hơn. Pali:
caṅkamana-sāla. Nhà để đi kinh hành khi trời mưa. Cũng thường
dùng làm nhà khách, phòng hội.
[6]
Tức xỉa răng.
[7]
Xoa kỳ xí thảo 叉奇廁草.
[8]
Quy định như pháp khất thực, đoạn trên.
[9]
Bản cao ly: tượng hàng 象行, như đàn voi. Bản Tống-Nguyên-Minh:
như nhạn hàng, bầy nhạn.
[10]
Năm pháp tác tịnh trái cây, xem trên, Chương vii, về thuốc.
[11]
Pali, Vin.ii. 212: bhattagge na anumodanti, ăn xong, không tụng tùy
hỷ.
[12]
Tỳ-kheo, ba-dật-đề 9.
[13]
Thực thượng pháp 食上法. Pali: bhattaggavattaṃ.
[14]
Lỗ thổ 鹵土, đất mặn, đất có vị muối.
[15]
Các loại cây: đà-bà 陀婆, bà-trà 婆茶, kiền-đà-la 揵陀羅,
tất bát 蓽苃, a-ma-lặc 阿摩勒:
[16]
Thiến thảo 茜草; loại cỏ dùng để nhuộm.