TÂM SỰ
NGÀY XUÂN
Vĩnh
Hảo
Cuối
năm nhìn tới đầu năm.
Ý
tưởng sao trở nên rời rạc như những mảnh vỡ của một
cái lọ thủy tinh bị đánh rơi.
Hay
như những chiếc lá chưa đủ vàng, đã rụng xuống trên con
đường quạnh vắng.
Ông
hàng xóm cắt tỉa những cành hoa hồng xác xơ, gom vào thùng
rác.
Con
mèo ngồi bên thềm nhà, bất động nhìn người lại qua, và
nhìn những đứa trẻ dắt xe đạp ra sân.
Đèn
trước cửa nhà ai quên tắt, lặng lẽ tỏa ánh sáng khiêm
nhường khi nắng đã lên cao.
Nắng
lên rồi mà hơi lạnh vẫn còn nặng trĩu.
Gió
nhẹ đong đưa những nhánh lá trơ trụi, khẳng khiu, và thỉnh
thoảng làm hưng phấn cho lá cờ ủ rũ của người cựu chiến
binh hàng xóm treo trước hiên nhà.
Buổi
sáng cuối năm. Từng buổi sáng cuối năm còn lại. Có một
người vẫn ngồi như thế. Nơi bàn viết nhìn ra cửa sổ.
Gõ những con chữ vào thế giới hư ảo mênh mông…
Những
ý tưởng rời rạc này sẽ hóa thân thành những con chữ.
Rồi những con chữ sẽ nối kết nhau, hoặc chia tay nhau, tản
mạn đi vào khung ảnh trần gian. Không biết ai sẽ là người
đón nhận những con chữ và những ý tưởng rời rạc bâng
quơ ấy.
Một
khung ảnh nhỏ mở vào cánh cửa trăm chiều rộng lớn. Cánh
cửa trăm chiều hiện bày đầy đủ những tính chất và sắc
thái huyễn mộng cố hữu của con người, và trần gian mà
nó tạo nên.
Ngồi
một nơi mà quan sát thế giới.
Thế
giới gom về một khung ảnh nhỏ.
Sắc
màu, hình ảnh, âm thanh, ngôn ngữ, tuồng như thật, mà lại
không thật.
Nếu
thật thì tại sao không thể bước ra khỏi màn ảnh này? Nếu
không thật thì sao lại có thể khóc cười và làm cho lòng
rung động xúc cảm?
(Khi
viết đến những giòng này thì mưa bên ngoài bắt đầu rơi
nhẹ
Những
hạt mưa lăn dài trên mặt cửa kính
Bầy
trẻ vội vàng dắt xe đạp vào nhà.
Ngọn
cờ đứng im
Cành
lá cũng lặng
Con
mèo uể oải bước về phía nhà xe
Mưa
Mưa
rơi lất phất, thật nhẹ
Châm
bình trà nóng
Lặng
lẽ ngồi đây
Một
buổi sáng cuối năm
Có
chút gì lưu luyến chạnh lòng… Giữa cũ và mới. Giữa hủy
hoại và tựu thành. Giữa ly biệt và đoàn viên. Và trong cuộc
tồn sinh phù phiếm này, ai còn ai mất, ai thắng ai bại? Có
ai thực sự thủ đắc một cái gì chăng? Chiếc lá vàng còn
treo trên đầu cành khô. Cây trắc diệp nở những hoa hồng
tía. Tiếng phong linh khe khẽ gọi tâm về)
Trên
màn ảnh, những ngày mới lao xao hương vị tết trong khi những
ngày cũ hãy còn chồng chất chưa có thời gian đọc tới.
Tin tức, lời nhắn, quảng cáo, thư mời họp mặt, thư nhắc
bài, thư gửi bài, thư nhờ cậy, thư thăm hỏi, thư đòi nợ,
thư thông báo, thư chúc tết… Thư nào cũng quan trọng. Và
thư nào cũng không quan trọng. Quan trọng là vì đã mở ra,
đã liếc nhìn hay đọc kỹ. Không quan trọng nếu đừng bao
giờ mở ra. Đời người thì ngắn mà thông tin lại quá nhiều.
Biết thì đã sao. Không biết thì đã sao. Mỗi ngày mở máy
là mở toang cánh cửa của thế giới hỗn mang phiền tạp…
Nhớ năm nào, ban ngày cuốc đất trồng rau, ban đêm công phu
thiền định, tâm vô tư, trí vô lự. Có biết là biết cái
hiện tiền đương tại. Cho đến những ngày lao động nhọc
nhằn nơi những trại tập trung khổ sai, bản tâm thường
trực lóa trên đầu lưỡi cuốc. Ta bà khổ não chẳng qua
cũng chỉ là cảm giác nơi thân gầy huyễn hư. Trong cái niệm
hiện tiền, ba ngàn đại thiên thế giới lung linh ảnh hiện.
Bây
giờ tâm đuổi theo cảnh. Nhiều khi khóc cười theo nỗi đau
và niềm hạnh phúc của nhân thế. Có khi đem lòng giận trách
kẻ hiểm ác vô minh. Có khi chán nản trước những đảo điên
man trá của con người. Hy vọng, thất vọng, rồi lại hy vọng,
thất vọng. Tâm ý thăng trầm theo hoàn cảnh. Buồn, vui, khóc,
cười. Làm một người rất giống với mọi người trên trần
thế. Nhưng thường khi thì vẫn lạc lõng, cô đơn kinh tợn…
Bạn bè trăm phương ngàn nẻo, phút này sao chỉ mình ta bên
chung trà nóng, gõ trên bàn phím những suy nghĩ tản mạn mông
lung…
Cuối
năm (hay cuối đời, vì cuối đời có thể xảy ra bất cứ
lúc nào, không phải chờ đến khi trăm tuổi), nhìn về đầu
năm (hay kiếp tái sanh), thấy rõ mình sẽ như thế nào và
đi về đâu. Một việc, hai việc, ba việc… và trăm việc
chưa hoàn tất trong năm nay (và trong kiếp này), nhưng sẽ tiếp
tục làm trong năm mới (hay kiếp sau), chẳng có gì phải bận
tâm lo nghĩ. Những lầm lỗi đã làm lúc tuổi vụng dại mới
lớn, đã nhòa theo lòng thành sám hối và bụi thời gian. Những
lỗi lầm vô tình làm buồn lòng ai, đã nhậm vận theo luật
nhân quả. Những gì muốn làm, đã làm khi cần thiết. Học
theo ân sư, rửa nghiệp cho vận nước, việc lớn chẳng thành,
một thời tuổi trẻ trải thân tù ngục linh đinh, cũng không
có gì phải ân hận hay ray rứt với nợ sơn hà. Những món
nợ ân tình đã trả, đang trả, chưa trả, cũng sẽ tuần
tự theo nhân duyên mà trang trải; dầu muốn sớm hơn hay muộn
hơn, không chắc đã thuận ý mình. Những gì muốn nói, đã
viết tràng giang đại hải qua văn thơ. Nếu cần nói thêm
thì sẽ nói hoài nói mãi như sóng xanh vỗ bất tận vào chân
núi đá. Thôi thì im lặng, e cũng không thua kém gì âm thanh
của đá tảng trước thiên địa càn khôn.
Xem
ra, chỉ có tờ báo tâm đắc là còn chút quan ngại phải cất
lời, nhất là vào lúc thiên hạ đang vui xuân thưởng tết.
Phải nói sao đây bằng tấm lòng và ngôn ngữ của xuân đối
với tờ báo này? Tờ báo thủng thỉnh mà cũng đã trải một
đoạn đường hai mươi lần trăng mọc. Dự trù viết thư
thông báo, cáo lỗi về việc đình chỉ, hoặc tạm ngưng vì
nhân duyên không đủ… nhưng sao mà khó viết! Tuyên bố đình
bản chẳng khác gì người cha quan tòa tuyên án tử hình đối
với đứa con vô tội. Nó có tội tình chi đâu. Chỉ tại
người cha bất lực không vượt qua được những trở ngại
tài chánh, điều thực tế của đời sống mà dường như
tâm hồn người nghệ sĩ không bao giờ hiểu nổi. Tỉ mỉ,
chăm chút điểm trang cho nó từ phẩm chất đến hình hài.
Lý tưởng quá! Miệt mài hôm sớm viết, đọc, gõ chữ, tìm
tòi, trang trí, trình bày… nhiều khi quên bẵng bữa ăn, đôi
khi lờ luôn giấc ngủ. Đam mê quá!... Để rồi một ngày,
nhận thức rằng không thể tiếp tục. Nhưng nói ra thì không
vui; còn không nói thì mang lỗi với những người hằng quan
tâm cũng như những người chưa có cơ hội quan tâm. Thôi thì
gõ những con chữ mơ hồ, gửi vào phương trời cao rộng xa
xăm, lỡ khi không còn xuất hiện, cũng mặc nhiên tri nhận
nỗi niềm và cớ sự của một kẻ lữ hành…
Và
bây giờ, hãy nói về những hạt mầm em trao từ mùa thu năm
trước.
Hạt
mầm tình yêu đã trổ những nụ hoa xuân vàng cam sặc sỡ.
Qua sắc thắm của hoa xuân, tôi thấy đôi mắt em không còn
vương nỗi sầu muộn mang mang thuở ấy, mà ngời lên nét
tinh khôi trong sáng của thiên thần.
Tình
yêu là mùa xuân, là cái vĩnh cửu mà không ai có thể tước
đoạt. Ngay từ khi em trao những hạt mầm bé xíu, tôi đã
thấy sự hiện hữu bất tuyệt của mùa xuân, và vô biên
của tình yêu. Và tôi biết trong tình yêu, người ta không
bao giờ xa cách nhau.
Này
em, hãy đứng dậy bên tôi, cùng đi về chốn xuân. Hãy bỏ
lại sau lưng bao đổ nát hoang tàn mà những kẻ u mê cố tình
gây tạo.
Đừng
ngại chi, em ơi, cơn bão năm trước đã qua rồi. Nhà cửa
tàn xiêu. Sình lầy hôi thối. Chỉ có cóc, nhái, ểnh ương,
và bầy ruồi nhặng là ồn ào ngợi ca chứng tích của sự
tàn phá.
Nhưng
những kẻ lên đường cho sự vươn dậy của mùa xuân thì
hân hoan, trong im lặng, đặt niềm tin nơi mùa lộc mới, gieo
tình yêu trên đất tương lai.
Những
gì chúng ta muốn nói hay chưa muốn nói, đã có mặt trời
rạng rỡ nói thay. Hôm qua, hôm nay và ngày mai, có bao giờ
mặt trời ngưng tỏa sáng.
Hãy
tin điều đó, hỡi em yêu.
Mùa
xuân, chẳng ở đâu xa.
Khi
em dừng lại, hướng về phía mặt trời, bằng đôi mắt của
thiên thần, bằng trái tim của trẻ thơ, thì dù im lặng hay
hát ca, em đang đứng nơi vườn xuân tươi thắm.
Midway
City, 15 tháng 01 năm 2008.
Vĩnh
Hảo
SỐ
20, THÁNG 1/2008
01-24-2008
12:23:46