MAI
VÀNG VÀ ÁO NÂU
Diệu
Trân
Kéo
chiếc mũ len kín xuống khỏi vành tai, kiểm soát túi đồ
nghề gồm một cái cưa nhỏ, kéo cắt cành, cuộn giây gai,
bao tay, chai nước suối và gói xôi mè, Thầy mỉm cười, đeo
túi vào cái xe đẩy nhỏ, có bánh xe. Nếu may mắn gặp những
cành Mai đẹp thì lúc về sẽ là nhiệm vụ của xe đẩy này.
Thầy không còn vác Mai trên vai mà đi dễ dàng như những năm
còn trẻ nữa.
Sư
chú chạy ra, vòng tay cung kính:
-Bạch
Thầy, Thầy chắc là không cần con theo hầu ạ?
-Chắc
thế, năm nào Thầy chả vào rừng, cưa Mai một mình. Thầy
còn biết rõ nơi nào thưa, nơi nào rậm nữa mà.
-Bạch
Thầy, nhưng năm nay khí hậu bất thường, lạnh hơn năm ngoái,
đường rừng chắc trơn trợt, Thầy đi một mình lỡ …
-Thiên
hạ phải trả tiền mới tới được nơi có tuyết để trượt
tuyết. Mà nơi trượt tuyết thì làm gì có hoa Mai. Nếu hôm
nay mà tuyết xuống thì Thầy vừa được trượt tuyết, vừa
được ngắm Mai, không tốn tiền.
Sư
chú biết không thể xin đi theo, đành chắp tay thưa:
-Xin
Thầy cẩn trọng.
Thầy
đã mở cổng chùa, dợm bước ra, sư chú chợt kêu nhỏ:
-Khoan,
thưa Thầy, Thầy phải khoác thêm chiếc áo bông chứ áo nhật
bình mong manh thế kia thì lạnh lắm!
-Gặp
những nhánh Mai đẹp, cưa một lúc là đổ mồ hôi ngay ấy
mà.
Tuy
nói thế, Thầy cũng không thể từ chối sự săn sóc ân cần
của sư chú, đành khoác chiếc áo bông mầu nâu sậm ra ngoài
bộ áo nhật bình, cũng mầu nâu, đã sờn bạc. Mà đâu phải
Thầy chỉ mặc có bộ nhật bình! Sư chú cũng đã biết Thầy
còn thêm áo nỉ và áo len bên trong nữa. Tiết cuối đông
của trời Canada chứ có phải trời California đâu!
Thầy
nhắm hướng đông, đi về khu rừng Mai quen thuộc, cách chùa
chỉ hơn ba dặm. Thầy yêu thích con đường này vì những
hàng bách diệp cao vút tỏa bóng mát mùa hè, tạo cảm giác
che chở mùa đông cho khách bộ hành. Đường dẫn vào rừng
còn đi qua vườn táo, vườn cam của một gia đình người
da đỏ, sinh sống nơi đây đã ba thế hệ. Họ thường thân
thiện cúng dường trái cây khi gặp Thầy trên đường vào
rừng. Họ đã quá quen thuộc với hình ảnh ông thầy tu người
Việt Nam thường thong dong bước những bước thiền hành an
lạc vào khu rừng xinh đẹp để ngồi thiền trong những ngày
hè nắng ấm hay những ngày thu thơ mộng. Còn những ngày cuối
đông thế này mà gặp Thầy thì họ cũng biết ngay là Thầy
vào rừng để chặt Mai về cúng Phật, đón Xuân.
Con
đường Thầy đi sáng sớm nay như thế. Thanh thản và an nhiên.
Người
đàn ông da đỏ gặp Thầy ngay nơi cửa rừng.
-Chào
ông Thầy tu Việt Nam, ông vào rừng đốn Mai về đón ngày
đầu năm của ông phải không?
-Chào
ông chủ trại, đúng thế, chỉ còn hơn hai tuần lễ nữa
là chúng tôi đón năm mới. Không biết rừng Mai thế nào,
lâu nay trong chùa bận rộn quá, cả tháng tôi chưa vào thăm.
-Ấy,
tôi vừa từ đó ra, nhiều Mai đẹp lắm, nhiều cành đã có
hoa nở, nhiều cành chi chít nụ, ông Thầy tha hồ mà lựa.
Nói
rồi, người chủ trại chắp tay chào như cách Phật tử chào
nhau, vì ông ta đã từng thấy.
Thầy
cũng chào lại như thế và chậm rãi vào rừng.
Chim
rừng ríu rít đón Thầy. Sẻ, oanh, yến và cả bầy én nữa.
Chúng cất tiếng, xôn xao rừng Mai. Có lẽ chúng cũng biết,
mùa Xuân đang đến gần rồi chăng?
Đường
trong rừng, đoạn thì thoai thoải dốc khi lên những gốc phong,
đoạn lại khúc khuỷu về phía những gốc sồi. Đó đây,
xen kẽ là những gốc Mai già, hàng năm, vào thời điểm này,
hoa nở vàng, nhấp nhô, óng ánh như những giải lụa áo Hoàng
Hậu, chẳng khác chi loài gấu miền bắc cực, ngủ vùi suốt
những tháng giá băng nhưng tiết trời vừa giao mùa là chúng
chuyển mình thức dậy, sẵn sang tiếp nối sự sống.
Thầy
biết, qua khu rừng rậm này sẽ rẽ sang đồi cỏ mướt xanh,
nơi đó những giò phong lan bám trên thân tùng, thân bách đang
sung mãn những đọt non, tiềm ẩn sắc hương hiếm quý. Chính
trên ngọn đồi thấp này, Mai đón được trọn vẹn ánh nắng
ban mai nên đúng mùa là trổ hoa kết lá. Thầy đặt tên
cho ngọn đồi này là Đồi Mai.
Thầy
đã lên tới Đồi Mai.
Ơ
kìa! Cái gì đây?
Thầy
ngửa mặt nhìn trời, giơ cả hai tay đón những hoa tuyết
mỏng đang rất nhẹ, rất nhẹ rơi xuống. Những hoa tuyết
trong tay Thầy khẽ rung rinh.
Một
sự sống đang có mặt.
Dù
rất mong manh, sự sống của bông hoa tuyết đang có mặt trên
tay Thầy. Thầy nhìn những bông hoa tuyết khác đang rơi rất
chậm - tưởng như không nhìn thấy sự rơi - trên những cành
Mai vàng.
Kìa,
Mai cũng đang vươn tay đón Tuyết. Mai lung linh hay Tuyết lung
linh mà Thầy vừa nhìn thấy vũ điệu mùa Xuân trong vạn hữu
tương quan kỳ diệu. Tuyết làm cho Mai thêm đẹp hay chính
Mai khiến Tuyết bội phần linh động?
Đồi
Mai vàng đang giang Ngàn -Tay - Quan - Âm ôm những bông tuyết
trắng như tơ. Phút giây, Thầy biết chắc một điều, là
năm nay, chùa sẽ không cần có cành Mai nào trong chánh điện,
vì cả rừng Mai đang rực rỡ trong lòng Thầy, sẽ chính là
rừng Mai rực rỡ ngôi Tam Bảo, can chi phải cầm cưa mà cắt
đứt cái đẹp toàn bích, thánh thiện, cái đẹp hiến tặng
trọn vẹn của vạn hữu để đem về cái đẹp mang thương
tích của sự dứt đoạn, chia lìa?
Không
biết, từ phút giây nào, Thầy đã ngồi thiền trên tảng
đá rêu xanh bên một gốc Mai già.
Tuyết
ngừng rơi hay vẫn rơi, nào có hệ lụy gì tới giòng hỷ
lạc thầm lặng mà mạnh mẽ vô song của suối nguồn Minh
Tịnh.
Khi
sư chú vào rừng Mai tìm Thầy thì thấy vị thiền-sư vẫn
ngồi kiết già trên đá, vạt áo nâu lấm tấm dăm cánh Mai
vàng và trên chóp mũ len vừa nở một bông tuyết trắng …
Diệu Trân
(Như-Thị-Am, những ngày sắp Tết Đinh Hợi)