Bài
VI
NHỮNG
NGƯỜI SỐNG KHỎE VÀ SỐNG LÂU
TRÊN
THẾ GIỚI
Hiện
nay trên thế giới vẫn còn một số dân tộc sống một cách
đơn sơ như người thượng cổ. Đó là các sắc dân Hunzas
sống tại khu vực chân núi Hy Mã Lạp Sơn trong lãnh thổ Pakistan,
dân Georgians và Abkhazians thuộc Nga và dân Vilicambamban của
xứ Ecuador. Các dân tộc này thường rất khỏe mạnh và tỷ
số những người sống trên trăm tuổi rất nhiều. Họ không
bao giờ biết đến bệnh thấp khớp, bệnh tim hay bệnh ung
thư là gì cả.
Dân
chúng trong các xứ này ăn toàn rau quả và ngũ cốc. Số calories
trong các thức ăn mà họ hấp thụ vào cơ thể từ các bữa
ăn thường nhật chỉ vừa đủ ở mức độ trung bình và
không hề thừa thãi. Họ là những người năng hoạt động
về thể lực, hít thở không khí trong lành tại những vùng
đồi núi hoang sơ. Đặc biệt họ lại là những người thích
sống cô lập với thế giới văn minh bên ngoài. Họ cũng không
hề sử dụng máy móc và các tiện nghi khoa học kể cả các
loại thuốc men được bào chế bằng phương pháp tối tân
hiện đại.
Các
khảo sát cũng còn cho biết, dân chúng sống trên các hải
đảo Thái Bình Dương cũng là những sắc dân khỏe mạnh và
trường thọ. Tuy nhiên tại những nơi nào mà người Tây phương
đã đặt chân đến thì không bao lâu nơi đó sẽ xảy ra các
bệnh truyền nhiễm và những bệnh tật chưa từng thấy tại
nơi đó bao giờ. Số người bi bệnh phì mập, bệnh cao máu,
bệnh cao mỡ, bệnh tim mạch và bệnh tiểu đường càng lúc
càng gia tăng. Ngược lại những bộ lạc vẫn còn sống cách
ly với thế giới bên ngoài và theo tập quán cổ truyền thì
những bệnh tật này thường hiếm thấy xảy ra.
Tại
Nhật Bản, người phụ nữ ít khi mắc bệnh ung thư nhũ hoa.
Nhưng khi họ di dân sang Hoa Kỳ thì tỷ số phụ nữ Nhật
mắc bệnh tật này vẫn ngang hàng với tỷ số phụ nữ Hoa
Kỳ sở tại. Theo các khảo sát của chánh phủ Úc Châu, cứ
mỗi giây đồng hồ thì có một số người mắc phải các
chứng bệnh trầm trọng như sau: 1 trong 5 người bị bệnh
thấp khớp; 1 trong 7 người bị bệnh suyễn; 1 trong 10 người
bị bệnh tim mạch và sau lớp tuổi 50 thì cứ trong số 5 người
lại có 1 người bị bệnh tiểu đường.
Mặc
dầu tuổi thọ trung bình của dân chúng Úc có gia tăng từ
thập niên 1990, nhưng thực tế tử suất được giảm thiểu
là nhờ khoa học tân tiến bảo toàn được mẹ tròn con vuông
mỗi khi người phụ nữ lâm bồn sinh sản. Tuổi thọ trung
bình của người đàn bà Úc tăng từ 10 năm và người đàn
ông Úc tăng từ 5 năm. Tuy nhiên so với chiều dài của thế
kỷ thì đây là một con số không có gì đáng kể.
Tóm
lại, cái giá mà chúng ta phải trả bởi sự gia tăng các bệnh
nan y trên thế giới là vì chúng ta thường ăn uống theo thói
quen và sự thích thú của khẩu vị. Giả sử con người chỉ
hưởng thụ một cách vừa phải các tiện nghi vật chất và
không đua đòi theo các khẩu vị cầu kỳ được chế biến
từ các thịt động vật thì biết đâu cuộc sống của chúng
ta sẽ được nhàn hạ, không bon chen và sẽ an nhiên tự tại
hơn.