Bài
XII
TÂM
SỰ CỦA MỘT NỮ MINH TINH ĐIỆN ẢNH
ĂN
CHAY TRƯỜNG
Cô
Alicia Silverstone, nữ minh tinh xinh đẹp và duyên dáng của thủ
đô điện ảnh Hollywood. Cô có vóc hình thon gầy trong vai Batgirl
(cô gái người dơi) trong phim Batman, rất được nhiều khán
giả hăm mộ. Tuy nhiên sau khi đóng xong cuốn phim đó rồi,
cô chẳng may lên cân vùn vụt và bị thiên hạ chế giễu
đặt cho cái biệt danh là Fatgirl (cô gái mập). Hiện nay nữ
tài tử Silverstone chẳng những đã lấy lại được thân hình
xinh đẹp mà còn khỏe mạnh hơn xưa. Sau đây là tâm sự của
cô đã kể trong tuần san New Idea số ra ngày 11 tháng 3 năm
2000 về bí quyết mà cô đã hồi phục lại sắc đẹp như
sau.
Khi
tôi bị người ta gọi là Fatgirl, phải nói tôi không lấy
đó làm điều hổ thẹn mà còn được hãnh diện coi như là
một động lực giúp tôi phấn đấu, rèn luyện bản thân
để cương quyết lấy lại cho mình một sự quân bình.
Theo
tôi, nhan sắc, địa vị, áo quần xinh đẹp và xe cộ đắt
tiền chẳng phải là những thứ quan trọng. Vấn đề là mình
có tốt với chính bản thân mình, với mọi người và những
liên hệ ràng buộc chung quanh không.
Bạn
trai của tôi, Chris Jarecki, là một người ăn chay trường.
Chúng tôi đã quen nhau từ mấy năm nay rồi. Tôi nghĩ con đường
duy nhất để tìm hiểu người khác là tự mình phải xét
coi mình có tốt hay không, tâm hồn mình có cởi mở hay không
rồi mới xem người ta phản ứng lại như thế nào.
Hiện
giờ tôi cảm thấy thoải mái, khỏe mạnh, vui tươi và yêu
đời hơn bao giờ hết. Lý do là vì hai năm trước đây tôi
đã quyết định trở thành một người trường chay thuần
túy (vegan). Chuyện này hồi đó đối với tôi thật là khó
khăn nhưng bây giờ đã là sự thật. Ban đầu hai động lực
mạnh nhất thúc đẩy tôi trở thành một người ăn chay trường
là luân lý và đạo đức. Sau đó tôi mới biết thêm sự
ăn chay sẽ tạo cho mình có được một kho tàng sức khỏe.
Từ
nay về sau, tôi sẽ không còn lo lắng về chuyện lên cân nữa.
Thú thật tôi không biết mình đã mất được bao nhiêu kí
lô vì không bao giờ tôi dám đếm số kí của tôi. Điều
tôi muốn nói ở đây là tôi không còn bận tâm về chuyện
sức khỏe, vì các thức ăn của tôi hiện giờ đều là những
thực phẩm lành mạnh.
Một
chuyện đáng nói khác là ngay từ lúc tôi bắt đầu ăn chay,
thì thường đêm đều có một giấc ngủ êm đềm và không
mộng mị bởi vì những thức ăn chay được tiêu hóa một
cách dễ dàng hơn. Năng lực của tôi cũng được phát triển.
Tóc của tôi cũng biến thành óng mướt. Da dẻ mịn màng và
tôi có cảm giác nhẹ nhàng hơn trong khi đi đứng.
Tôi
bắt đầu ăn chay trường từ năm 21 tuổi. Nghĩa là tôi đã
từ bỏ thịt, cá, đồ biển, sữa và các sản phẩm của
sữa. Điều đó đối với tôi khó khăn vô cùng nhưng tôi
cứ cương quyết. Sở dĩ tôi lãnh hội được ý nghĩ để
trường chay là vì tôi đã đọc được các tài liệu nói
về sự tàn bạo bất công mà loài người chúng ta đã đối
xử với các loài cầm thú trong các trại chăn nuôi nên tôi
cương quyết bỏ tất cả thịt động vật ra khỏi thực đơn
của mình.
Gần
đây hầu hết các quán ăn nhỏ, các nhà hàng lớn đều có
những món ăn đặc biệt cho người ăn chay trường. Nó được
chế biến có hương vị giống như các thức ăn mặn, nhưng
thành phần nguyên liệu đều là rau cải, đậu nành hay mì
căn.
Vì
thấy tôi càng ngày càng khỏe và đẹp hơn nên hầu hết bạn
bè của tôi giờ đây cũng đã chuyển hướng ăn chay. Cha và
mẹ của tôi cũng đang cố gắng để trở thành những người
trường chay hoàn hảo. Tôi hết sức vui mừng vì gần đây
cha tôi điện thoại bảo ông đã hoàn toàn từ bỏ các loại
thịt thú vật. Chỉ còn đồ biển như tôm, cua, cá, tép thì
ông tập từ bỏ dần dần để không còn vương vấn. Tôi
quá sung sướng vì đây là một biến đổi lớn lao trong cuộc
đời của cha tôi, một người đã ăn thịt gần suốt cả
cuộc đời mình.
Sự
ăn chay trường đã đưa tôi tới một cương vị tốt. Thánh
Ghandi và khoa học gia Albert Einstein lúc sinh tiền đều là những
vị ăn chay trường nổi tiếng trên thế giới. Linda McCartney,
vợ quá cố của nhạc sĩ Paul McCartney của ban nhạc lừng
danh The Beatles, hồi còn sống cũng là một người trường
chay. Nhưng rất tiếc tôi chưa hề diện kiến được bà. Cũng
đồng quan điểm với Linda, tôi nghĩ dân chúng cần nên được
giáo hóa về sự đau khổ và khiếp đảm của súc vật trong
khi được loài người nuôi nấng cũng như khi được đưa
vào lò sát sinh. Mọi người cần phải được hiểu loài vật
cũng cảm nhận được sự đau đớn về thể xác, cũng kinh
hoàng la hét trước khi bị hành quyết như con người vậy.
Tôi nghĩ sát hại súc vật để làm thức ăn cho loài người
là một điều không cần thiết.
Nhưng
bất kể vì lý do gì, một khi bạn đã chọn con đường trường
chay để tránh sát sinh thì sự ích lợi thiết thực đầu
tiên là có sức khỏe và trở thành một con người có đạo
đức.