Như
Lai Tạng
From: Hocnhandieuvien@aol.com
Date: Mon
May 28, 2001 5:19 pm
Subject: Re:
Như Lai Tạng...
(Trích
" Lăng Già Đại Thừa Kinh"; Thiền sư Daisetz Teitaro Suzuki dịch
từ Phạn ngữ sang Anh ngữ; Tỳ-kheo Thích Chơn Thiện và cư
sĩ Trần Tuấn Mẫn dịch từ Anh ngữ sang Việt ngữ)
"...Bấy giờ
Bồ-tát Ma-ha-tát Mahàmati bạch Thế Tôn rằng:
-Thế tôn
có nêu ra cái Như Lai tạng trong các kinh điển và quả thực
Ngài đã miêu tả Như Lai tạng về cái bản chất sáng sủa
trong sạch của nó như là vốn không ô nhiễm, có ba mươi
hai tướng tốt, dấu trong thân thể của mỗi chúng sinh như
một viên ngọc quý được đặt trong cái áo dơ, được bao
trong cái áo của các uẩn, giới, xứ và bị bẩn vì bụi
của tham,sân, si và huyễn tưởng, trong khi Thế Tôn miêu tả
nó là trường cửu thường hằng, tốt đẹp, không thay đổi.
Thế Tôn dạy về Như Lai tạng như thế há lại không phải
cùng một thứ với cái tự ngã mà các triết gia vẫn tuyên
thuyết hay sao? Cái ngã như được nói đến trong các hệ thống
của các triết gia là
một kẻ
sáng tạo trường cửu, bất định tính, có mặt khắp nơi
và không bị hủy diệt.
Thế Tôn
dạy :
-Không, này
Mahàmati, Như Lai tạng của Ta không phải là cùng thứ với
cái ngã mà các triết gia tuyên thuyết; Này, Mahàmati, cái mà
chư Như Lai tuyên thuyết là cái Như Lai tạng trong ý nghĩa
rằng đây là cái không, cái bờ giới của thực tính, Niết-bàn,
vô sinh, vô định tính, và vô nguyện; Lý do khiến chư Như
Lai và các bậc A-la-hán, và bậc Toàn Giác thuyết giảng cái
giáo lý trỏ về Như Lai tạng là để làm cho kẻ ngu dẹp
bỏ sự sợ hãi khi nghe nói đến giáo lý vô ngã và để cho
họ thể chứng cái trạng thái vô phân biệt và vô tưởng.
Này - Mahàmati, Ta cũng mong rằng chư Bồ-tát Ma-ha-tát trong
hiện tại và vị lai sẽ không chấp vào cái ý niệm về một
cái ngã [tưởng rằng nó là một linh hồn]. Này Mahàmati, cũng
giống như một người thợ đồ gốm tạo ra nhiều bình lọ
do một khối đất sét cùng một loại bằng sự khéo tay và
cần mẫn với một cái cần nước và chỉ, này Mahàmati, chư
Như lai thuyết giảng về sự vô ngã của các sự vật gỡ
bỏ tất cả những dấu vết phân biệt nhờ vào phương tiện
thiện xảo khác nhau xuất phát từ trí tuệ siêu phàm của
chư vị, đấy là có khi chư vị dùng lý thuyết về Như Lai
tạng, có khi dùng lý thuyết vô ngã, và cũng giống như người
thợ đồ gốm, chư vị dùng nhiều đề mục, nhiều biểu
từ và những từ đồng nghĩa mà thuyết giảng. Vì thế, này
Mahàmati, học thuyết về tự ngã của các triết gia không
phải là cùng một thứ với giáo pháp về Như Lai tạng. Này
Mahàmati, học thuyết về Như lai tạng được trình bày để
thức tỉnh các triết gia cho họ khỏi chấp vào ý niệm ngã,
để cho những cái tâm nào đã rơi vào các kiến giải tưởng
rằng cái ngã phi hữu là thực, và rơi vào cái ý niệm về
tam giải thoát là cứu cánh, thì bây giờ nhờ học thuyết
này mà có thể nhanh chóng ngộ được trạng thái chứng ngộ
tối thượng. Như thế, này Mahàmati, chư Như Lai là những
bậc A-la-hán, Toàn Giác khai thị học thuyết Như Lai tạng,
là cái giáo pháp không nên bị xem
là đồng
nhất với ý niệm về ngã thể của các triềt gia. Do đó,
này Mahàmati, để từ bỏ cái vọng niệm mà các triết gia
tôn quý, ông phải nỗ lực tu tập giáo pháp về vô ngã và
về Như Lai tạng.Bấy giờ Thế Tôn đọc câu kệ sau:
Cái ngã linh
hồn, sự tương tục, các uẩn, nhân quả, vi trần, thần linh
tối thượng, kẻ điều khiển, vị sáng tạo, (các thứ ấy)
đều là những phân biệt trong cái Duy tâm. (*) ( Trang 197)
(*) Bài kệ
trên được hòa thượng Thích Duy Lực dịch như sau :
Nhơn ngã
và ngũ ấm
Nhân duyên
với vi trần
Tự tánh
vốn tự tại
Duy tâm vọng
phân biệt
(Kinh Lăng
Già, trang 69)
Đoạn Lăng
Già Đại Thừa Kinh trích dẫn ở trên được thiền sư Daisetz
Teitaro Suzuki luận giải như sau :
..."...Khi
Như Lai tạng được nói đến như là một kho chứa mà trong
đó mọi chủng tử của các hành động (nghiệp) và các hoạt
động tâm lý được lưu giữ, các triết gia có thể nhầm
nó là một ngã linh hồn. Nhưng Lăng Già bảo rằng Như Lai
tạng trong bản chất của nó là không mà lại thực, nó chính
là Niết-bàn, vô sinh, không có các thuộc thể, vô nguyện,
và hơn nữa, người ta đạt đến nó tại chỗ không có phân
biệt sai lầm (vô phân biệt) xảy ra, tại chỗ không có bóng
dáng (vô
ảnh tượng) của sự đặc thù hóa rơi vào.đây không có
gì để chư Phật và chư Bồ-tát chấp vào như một ngã linh
hồn. Chư vị đã vượt khỏi cảnh giới của phân biệt và
của phán đoán, và chính là do bởi trí tuệ và phương tiện
thiện xảo của chư vị, mà chư vị đặt nên mọi loại danh
cú để cứu vớt các môn đồ khỏi những kiến giải lầm
lạc về thực tính.
(Nghiên Cứu
Kinh Lăng Già, trang 166; Tỳ- kheo Thích Chơn Thiện và cư sĩ
Trần Tuấn Mẫn dịch)
Nam Mô Đại
Bi Quán Thế Âm Bồ Tát.
Diệu Viên