|
|
c
Date: Thu Oct 18, 2001 3:32 pm Subject: TỌA THIỀN ..."...Khi tọa thiền, có nhiều tà niệm, phiền não nổi lên, thì chỉ việc xem đó là một giấc mơ, chẳng cần xua đuổi, chẳng cần ngăn chặn. Tọa thiền đúng thế giúp ta thấy tất cả điều đó như một giấc mơ hư ảo . Như vậy, chẳng cần cố tìm cái thực, tâm cũng tự động yên lắng, trở lại trạng thái bình thường, thanh thoát. Chân tâm vốn vô nhiễm, nên chẳng có gì phải trừ, phải lau . Ngày nọ, Ngũ tổ Huỳnh Mai truyền cho các môn nhân mỗi người làm một bài kệ trình cho ngài xem, nếu ai thấy được thực tánh thì được truyền y bát làm Tổ thứ sáu . Sư Thần Tú là một học giả uyên bác, tăng chúng đều nghĩ ông sẽ được Tổ Sư truyền nghiệp. Thần Tú làm bài kệ như sau: Thân
là cây bồ đề
Lúc ấy Huệ Năng cũng đang học đạo tại chùa, nhưng không biết chữ, chỉ lo việc giã gạo, bếp núc. Huệ Năng nghe được bài kệ của Thần Tú, liền nhờ người biết chữ viết giúp bài kệ do ông nghĩ ra: Không
có cây bồ đề
Chính Huệ Năng đã được Ngũ Tổ truyền pháp và trở thành Lục Tổ. Ông là thầy của đại sư Huyền Giác. Vậy, chẳng cần lau bụi, chẳng cần tẩy trừ tà niệm, mà nhờ chỉ quán lập tọa, tọa thiền, để biết không có gương, không có bụi và tự bản chất mọi sự vật là không. Thế là đột nhiên, ngay lập tức, ta đạt được tâm Phật, nghĩa là đốn thiền, đốn ngộ, trong khi Thần Tú muốn đắc ngộ qua một quá trình tu tập từng bước, tiệm thiền, tiệm ngộ. ĐỐN THIỀN là tinh túy, là con đường đột phá chứ không chậm rãi . Nếu có điều nghi hoặc, phải vượt qua tức khắc, tọa thiền tức khắc. Không nên chần chờ, mà phải thực hành ngay . (Trích Chân Thiền Zen, trang 228; Tác giả: Taisen Deshimaru; Dịch giả: Ngô Thành Nhân và Trần Đình Cáo) Kính
thưa quí đạo hữu,
Kính,
From:
"Hoa Nguyen" <thanhhuy@ẹ..>
Chào d/h Hatbuirong, Tôi nghĩ đây là pháp Toạ Thiền của phái Tào Động, còn rất thịnh hành ở Nhật Bản, với hai nét riêng : Mặc chiếu và Chỉ Quán đả toạ Mặc chiếu chỉ pháp Thiền ngồi trầm tư với tâm tịch nhiên vắng lặng (không dùng công án), có lẽ gần với pháp tu từ thời Lục Tổ hay trước đó (thời Hoàng Mai hay Hoằng Nhẫn), và bây giờ khi nói Thiền Mặc chiếu cũng là muốn nói về thiền Tào Động. Chỉ quán đả tọa là trạng thái an trụ trong tâm không suy tư, không vọng niệm, nhưng vẫn tỉnh táo, không bám vào điều gì. Theo sách Thiền, khi tâm đã bắt đầu thanh tịnh nhưng còn ở mức thô, thì vẫn có những niệm, ảnh tượng tự phát và hiện ra trong tâm, không phải do cố ý, hay tác ý. Đó là do sinh hoạt bình thường của tâm có chức năng là sản sinh ra niệm, ý tưởng, kể cả hình ảnh. Cứ để những vọng niệm đó đến rồi đi, không nắm bắt, không theo đuổi, không để vướng mắc. Có lẽ giải thích như vậy là hợp với nghĩa của đoạn sách trích trên. Hòa
Thưa đạo hữu Hòa, Tôi nghĩ rằng đạo hữu nhận xét đúng. Theo sách giới thiệu thì thiền sư Taisen Deshimaru hoằng truyền thiền Tào Động bên Pháp thời gian vài chục năm, trước khi qua đời vào năm 1982, tại Paris. Thiền sư đồng thời còn là một kiếm sư . Cách tọa thiền trong bài trên đây cũng giống phương pháp mà tu viện Shasta, trên núi Shasta, một tu viện thuộc tông Tào Động tại Mỹ hiện đang thực hành. Kính,
From:
Trung Lien <trungliencan@ỵ..>
Cùng quý dh: Xin chuyển dến quý dh một ý kiến của nguời bạn dạo (mà truớc dây tôi dã có post lời góp ý về việc quán vạn pháp - mat trời, mây, hoa lá, mưa - dều hiển hiện ở trong mình, ...) dể quý dh thử suy gẫm. Theo thiển ý, dây là một ý kiến haỵ Dọc xong, ai cũng có thể thấy dó là lời nói của một nguời có trình dộ thâm nhập sâu sắc dạo lý nhà Phật. " Anh
Trung-Liên
Thân
From:
tieu_dang@h...
TD: DH TL! nói bạn anh ...TD tặng hắn ta ba chục hèo, bảo ông ta đừng ngồi đó đọc kinh rồi tưởng là mình haỵ... rỏ khổ... td
From:
Trung Lien <trungliencan@ỵ..>
Thưa Ông Tieu-Dang Bạn tôi già quá rồi (trên 70 tuổi - không biết BỐ của ông TD có bằng tuổi dó chưa ? ) nên khó thể chịu duợc 30 hèo của ông. Nếu vì những lời khuyên của ông bạn cho riêng tôi, mà tôi lại lanh-chanh [mặc dù cũng trên 70 tuổi rồi] post lên, dể rồi làm phật lòng ông, thì tôi xin chịu dòn thay ông bạn - Lỗi tại tôi, chứ ông bạn tôi chẳng có lỗi gì khi so-sánh Kinh Phật là VÀNG NGỌC, còn những lời của chúng ta là gạch dá. Tôi nghĩ rằng còn tệ hơn gạch dá nữa, như những lời THIẾU GIÁO DỤC của ông dó thì nên gọi là gì mới xứng ? Phật tử gì hở một chút là dùng vũ lực, dòi dánh, dập. Ông bắt chuớc các THIỀN SƯ ngày xưa dấy phỏng ?
From:
thangtqt@ỵ..
Kính thưa, Khi
đã vào diễn đàng điện tử nầy thì phải biết là đã
vào chợ VÔ HÌNH vàdo đó hành giả cần có thái độ VÔ TÂM
cùng hành dông VÔ VI mới sống sót được. Vì nó VÔ HÌNH
nên: họ Thích hoặc họ Mít, tiến sỉ hoặc phó thường
Hảy
vào đây với cái VÔ TÂM mới chịu đựng được. Bằng không
tám gió mới bắt đầu thổi hiu hiu là bay mất rồi và quên
mất 3 đại nguyện (chúng sanh vô biên thệ nguyện độ .....).
Chúng
ta cùng vào chợ
Thân kính thang
From:
phamdluan@ạ..
Hello anh Thang, KKT: Wow! << Thuyết pháp >> hay quá vậy anh Thang :-)) Xin giới thiệu với quý D/H anh Thang là một tham dự viên từ những ngày đầu của diễn đàn [vn-buddhism] My deep bow x 108 :-)) Peacefully peaceful Peace :-) KKT
From:
Bay Tran <tranvanbay@ạ..>
Kính gởi đạo hữu Trung Liên, Đọc thơ đạo hữu, tui cũng ngậm ngùi cho chúng ta quá. Cái thời kính trên nhường dưới, kính lão đắc thọ theo đạo lý ông bà dậy chúng ta khi xưa chắc là lỗi thời rồi, đạo hữa à. Coi chừng nhắc tới ông bà lại làm cho ông bà mang họa ăn đòn theo, vì ông bà cũng chỉ là VÔ HÌNH, họ cũng đâu có nhìn thấy mặt, tổ tiên không thấy mặt cũng là VÔ HÌNH thôi, cũng dám ăn đòn lắm à! Đạo
hữu nên nuốt nỗi buồn vào bụng đi, có thể đạo
hữu chưa đi học tập cải tạo như tui nên chưa biết,
chớ hồi đó mấy đứa quản giáo nhỏ xíu bằng tuổi con
út tui mà nó còn bắt tui kêu nó bằng ông kia cà! Thôi thì
đạo hữu hãy
Ô!HÔ!
Bẩy Trần
From:
LeCongDa@ạ..
Thưa DH Thang và qúy DH; Vấn đề mà DH Thang vừa mới phát biểu, liên quan đến một vấn đề quan trọng trong PG mà ta cần phải suy nghĩ. Tôi xin được tóm tắt hai ý chính sau đây: 1) Có hay không có một nền Đạo Đức PG? DH Thang quan niệm rằng chúng ta tham dự vào Diễn Đàn này là đối diện với cõi VÔ HìNH: <<Vì nó VÔ HÌNH nên: họ Thích hoặc họ Mít, tiến sỉ hoặc phó thường dân, tu tập trăm năm hay mới bắt đầu gìđi nữa thì cũng như nhau Bình đẳng nhập cuộc >> Làm gì có chuyện <<như nhau>>, DH Thang? Ta đang sống trong CÕI NGƯỜI mà, chứ đâu phải sống trong CÕI VÔ HÌNH. Bởi vì sống trong CÕI NGƯỜI nên Diễn Đàn này cũng chỉ là một nơi để con người trao đổi, truyền thông tư tưởng tạo hiểu biết, cảm thông thôị Khi đã tự nhận biết mình là con người -chưa nói đến là Phật tử- tức là phải có luật chơi của con người, phải có cái quy ước chung của xã hội, chứ đâu có chuyện ai cũng <<như nhau>>, mày tao mi tớ, cá mè một lứa được? Trước hết ta hãy nói đến tư cách của một người Phật tử. Đạo Phật là một tôn giáo, nhũng tín đồ của nó được gọi là Phật tử. Nhưng thế nào là một Phật tử Không phải hễ bất cứ biết đọc dăm ba câu kinh, biết nói một vài vấn đề về Phật giáo là có thể vỗ ngực xưng tên rằng mình là Phật tử ! Để có một ý niệm rõ ràng hơn, ta hãy nhìn vào đạo Thiên Chúạ Tín đồ Thiên chúa giáo thường tự xem mình như là những con chiên, vị tu sĩ lãnh đạo tinh thần của họ tự nhận mình là những vị chủ chăn. Giáo dân dù là đạo dòng (từ lúc mới sinh ra) hay mới vào đạo (tân tòng) đều phải được một vị linh mục đỡ đầu, một hay vài người cha tinh thần (là giáo dân) bảo trợ trước khi chịu phép rửa tội, rồi mới được đặt cho tên Thánh để trở thành "con cái Chúa". Không ai có thể tự xưng mình là giáo dân nếu không thông qua những thủ tục nàỵ Phật giáo cũng thế, để trở thành một người Phật tử, điều căn bản trước tiên là phải thông qua nghi lễ thọ giới quy y, tức là thọ Tam Quy, Ngũ Giới, sau đó họ sẽ được vị Thầy của mình (bổn sư) ban cho một Pháp danh. Có những tông phái được truyền thưà lâu đời, người ta chỉ cần nhìn vào chữ đầu của pháp danh cũng biết được thế hệ của người Phật tử đó, ví dụ như phái Lâm Tế chẳng hạn, các thế hệ gần đây nhất, pháp danh được bắt đầu băng các chữ, TRỪNG, rồi dến TÂM, NGUYÊN, QUẢNG, v.v... Những người không thọ giới quy y thì dù trình độ Phật học có giỏi đến mức nào đi nữa, ta cũng không coi họ là Phật tử mà họ chỉ có thể được xem là học giả về Phật giáo, những người có cảm tình với Phật giáo, v.v... hoặc là danh từ mà HT Quảng Độ mới dùng gần đây, <<Phật tử truyền thống>>. Khi
nói đến QUY Y, người Phật tử quy y cái gì? Ai cũng biết
đó là quy y TAM BẢO: PHẬT - PHÁP - TĂNG. (Take refuge to Three
Jewels: Buddha - Dharma and Shangha). Nghi thức này từ thời Phật
còn tại thế cho đến bây giờ cũng thế, không thay đổị
Từ những vị cao đồ như Ngài Maha Ca Diếp, Xá Lợi Phất,
Mục Kiền Liên, ... cũng phải quy y với Phật, với Pháp, với
Tăng già rồi sau đó mới được Phật chấp nhận và ban cho
pháp hiệụ Cư sĩ cũng thế, không có biệt lệ . Đã quy y
Tam Bảo là phải kính trọng Tăng sĩ, biểu hiện của
giới TĂNG GIÀ, không có chuyện <<họ Thích hoặc
họ Mít, ... thì cũng
Hơn thế nữa, quan niêm coi mọi người << như nhau>> không phải là quan niệm phù hợp với luân thường đạo lý của con người chứ dừng nói là Phật tử. Hãy tưởng tượng nhà kia có hai cha con đều là Phật tử. Người cha nghe nói có Diễn Đàn PG muốn vô để học hỏi thêm. Thằng con cũng tự xưng là << Phật tử>>, đang mặc áo chim cò, nha i kẹo cao su bỏm bẻm, đúng chống nạnh phì phèo điếu thuốc lá trước cổng Diễn Đàn, điểm mặt ông già: Ông cỡi đồ bỏ ở ngoài cửa đi, vô trong này ai cũng NHƯ NHAU cả, ở ngoài là cha con nhưng vào trong này có thể là mày tao thôi! Luật nào mà kỳ vậỷ Luân lý xứ nào vậỷ Nghe mà khiếp. Đi vào Diễn Đàn PG sao mà như đi vào chốn gió tanh mưa máu của chốn giang hồ, nơi <<tụ nghĩa>> của những dân anh chị chuyên dâm thuê chém mướn, đá cá lăn dưạ.. như thế ? Một cách tóm tắt, Phật Giáo là một tôn giáo có nền đạo đức luân lý caọ PHẬT GIÁO KHÔNG CỔ XƯỚNG CHO SỰ VÔ LUÂN (Immmoral)! Hãy đọc thêm sách vở PG về lãnh vực này để đừng đi nói bậy, -ngoại trừ những kẻ giả danh Phật tử để bôi bác Phật giáo thì không nóị Nếu không có thì giờ thì chỉ cần đọc một bài kinh ngắn của Phật cũng đủ ( Kinh Trường Bộ, Phẩm Sigala (Digha-nikaya 31) . 2)
Thỏng Tay VÀO CHỢ:
Xin
có đôi điều góp ý.
Ho Trung Tu" <hotrungtu@dng.vnn.vn
Thưa D/H lecongda và quý
D/H
Qua các ý kiến được phát biểu trên trang Toạ Thiền tôi nghĩ hình như chúng ta nhầm lẫn ở một chỗ nào đó. Mọi người đang bàn về Toạ Thiền, chỉ quán đã toạ, bỗng anh Trung Lien nói bạn của mình chẳng thiền quán gì cả, ngồi tụng kinh thôi đã được an trụ tâm vào chỗ an trụ. Tiếp đến ÐH Tieu_Dang bảo cái ngồi ấy chẳng đi đến đâu, "rõ khổ", đáng cho máy chục hèo. Thế là sinh chuyện, chia làm hai quan điểm, một cho rằng lên mạng thì mọi người bình đẳng, trao đổi thẳng thắng may ra mới sáng tỏ được đôi điều. Một thì cho rằng có lên mạng cũng phải giữ tôn ti trật tự theo đúng tinh thần đạo đức Phật giáo từ Phật tổ đến nay. Cái nhầm lẫn ở đây là nhầm lẫn và hiểu lầm nhau nhiều chỗ. Thứ nhất là tôi ủng hộ quan điểm đã lên mạng thì mọi người bình đẳng. Ðúng là Phật tử đã quy y Phật Pháp Tăng thì một hai phải giữ đạo lễ, có chỗ nào không đồng ý với quý Thầy cũng phải để bụng, một mực lễ phép rồi mình làm theo đường mình, không ai trách. Cái nhầm lẫn ở đây chính là chuyên ở trên mạng chúng ta không biết ai họ Thích, ai họ Mít. Cứ một mực lễ phép nhỡ thằng con mình mà mình cứ một mực cung kính lễ phép như ÐH lêcongda ngày xưa trong trại cải tại cú phải gọi các thằng coi tù bằng ông, khiến Bác lecongda đến bây giừo còn hậm hực. Vậy tôi đền nghị trước khi lên mạng, tham gia thảo luận, mối người cần phải công bố lý lịch cá nhân bao gồm cấp bậc trong Tăng đoàn, tuổi, thời gian quy y... để cho tiện trong xưng hô và đối thoại. Thằng con mình hiểu bậy về Phật pháp cho nó bạt tai được chứ sao không ? thiếu thông tin về nhau tai hại vậy đó ! Tứ hai là hình như chúng ta nhầm lẫn về tông phái. Bạn của ÐH Trung Liên thì theo Tịnh Ðộ Tông, Pháp Hoa Tông hoặc tông phái nào đó lấy tụng kinh làm cứu cánh trong thời Mạt Pháp theo đúng lời Phật dạy. Còn ÐH Tieu-Dang thì theo tinh thần Thiền Tông. Ðã là Phật tử ai cũng biết là Phật giáo có muôn pháp, trong đó có những pháp môn trái ngược nhau đến mức gần như phủ nhận nhau. Thế nhưng mấy ngàn năm nay có ai phủ nhận ai đâu, chuyện ai nấy làm. Tốt nhất là các tông phái đừng chê bai nhau. Ðạo Thiên Chúa vì chê bai nhai mà Hồi Giáo, Công Giáo, Tin Lành, 3 tôn giáo cùng một ông Thương Ðế, đánh nhau chí tử, và đang doạ thả bom nguyên tử lẫn nhau ! Ðạo Phật ta đâu có chuyện đó ! Tứ cú của Phật rồi tứ liệu giản của tổ Lâm Tế là các bực nhận thức khác nhau tuỳ vào căn cơ của chúng sinh, Bực này chê bực kia kém, hạ căn, đi đường vòng, phí cả đời... quả là không hiểu ý Phật . Trong luận lý học thì người ta gọi đây là nhầm hệ quy chiếu, hệ nào nói chuyện hệ này mới có quyền bảo mầy sai tao đúng. Còn khác hệ mà bảo vậy là sinh chuyện đó. Trong các cuộc tranh luận về Phật giáo chúng ta rất hay kẹt vào cái chuyện nhầm hệ quy chiếu này. Người bảo thế giới này là có, người kia cãi lại bảo thế giới này là không, rồi một sư đi ngang qua bảo thế giới này vừa không lại vừa có, một thiền sư thì lầm bầm nó không có cũng không không các ông ạ. Chạy đến hỏi Phật , Phật cười bảo Ta không biết ! Cứ người này bảo người kia tầm bậy thì biết đến bao giờ mới thanh tịnh được đây ? Tịnh độ thì bảo với tịnh độ là mầy sai tao đúng dựa trên các kinh của tinh độ, Thiền tông chỉ có thể bảo với Thiền tông là mấy sai tao đúng trên các công án ngữ lục của các tổ để lại, chớ nhầm lẫn ! Quý ÐH có nhận thấy phép quy tắc trong tranh luận này là đúng hay sai xin cho chỉ giáo. Thứ ba là hình như chúng ta nhầm lẫn về chuyện chúng ta đang học hay đang hành. Nếu đang học thì trao đổi với nhau thoả mái, nói với cho đến tận cùng may ra vỡ lẽ được điều gì đó về Phật pháp vốn mênh mông bể cả và rất khó hiểu, cứ việc nêu sở tri thoả mái. Còn bằng chúng ta đang hành thì chớ có sa vào sở tri chướng, hành không đến đâu mà còn tạo nghiệp nữa đó. Thứ tư là chúng ta hay ngộ nhận về ...cái hàng rào ! Người trong rào, đã về nhà của mình, đã chứng đắc, thì nói với nhau bằng cái ngôn ngữ vô phân biệt của các tổ. Người ngoài rào nghe vọng tiếng được tiếng mất qua các công án, giai thoại thiền liền hóng hớt nói leo. Chúng ta đang ở ngoài thì nói với nhau bằng ngôn ngữ ở ngoài, lâu lâu tuyên bố mọi chuyện vô nghĩa, toàn là cục gạch cục đá chạy theo làm gì, thế giứoi là không ... kẹt lắm ! Vài ý kiến của kẻ hóng hớt xin chư vị chỉ giáo. Kính
|
|||||||||||||||