Phần III
- Bài 2
ẢNH
HƯỞNG CỦA ÐẠO PHẬT
VÀO
NỀN VĂN HÓA VIỆT NAM
HT. Thích Trí Quảng
Phật giáo truyền
sang Việt Nam từ hai hướng, từ Trung Hoa hoặc từ Ấn Ðộ.
Và khi thâm nhập vào Việt Nam, đạo Phật đã gắn liền với
tâm hồn người Việt, ảnh hưởng sâu sắc trong nhiều lĩnh
vực sinh hoạt của dân tộc, thậm chí gắn liền với sự
tồn vong của đất nước Việt Nam.
Thật vậy, những nhà truyền giáo
mang tinh thần kinh Pháp Hoa trên bước đường truyền bá chánh
pháp, nghĩa là đến nơi nào, các ngài luôn luôn quán sát xem
dân chúng bản địa muốn gì, nghĩ gì, làm được gì và theo
đó mà hướng dẫn họ sống an vui, lợi ích.
Thể hiện tinh thần này, ngay từ
buổi sơ khai, đạo Phật đã trở thành đạo lý sống cho
những tâm hồn yêu nước và đóng vai trò tích cực trong việc
dựng nước và giữ nước. Ðó chính là nét đặc thù của
Phật giáo Việt Nam. Lịch sử còn ghi rõ trong suốt thời kỳ
Bắc thuộc, những phong trào chống giặc phương Bắc của
nhân dân ta đều chịu ảnh hưởng của Phật giáo hay xuất
thân từ Phật giáo. Ðiển hình như một nữ tướng của Hai
Bà Trưng là tu sĩ Phật giáo. Hoặc Lý Nam Ðế lập nước
Vạn Xuân ở thế kỷ thứ VI, vừa lên ngôi chưa xây cung điện,
mà đã cho xây chùa Khai Quốc, sau đỗi thành Trấn Quốc.
Ðặc biệt đến thời Ðinh, Lê,
Lý, Trần, có thể khẳng định rằng đó là thời kỳ mà
giáo lý đạo Phật đã hòa nhập sâu sắc vào nền văn hóa
Việt Nam. Hai tác phẩm nỗi tiếng còn lưu lại như Lĩnh Nam
chích quái và Việt điện u linh đã thể hiện rõ nét tinh
thần đạo Phật.
"... Trong buổi đầu thời kỳ độc
lập, ngoài văn học dân gian, lực lượng sáng tác văn học
lúc đó chủ yếu là các nhà sư. Những tác phẩm văn học
thành văn còn lưu truyền đến ngày nay là một số bài thơ
chữ Hán của các nhà sư Ðỗ Pháp Thuận, Ngô Chân Lưu, Vạn
Hạnh, v.v...".
"... Vào đời Lý, Phật giáo vẫn
chiếm ưu thế và các nhà sư vẫn giữ vai trò quan trọng.
Phật giáo được truyền bá rộng rãi trong mọi tầng lớp
nhân dân và có ảnh hưởng sâu sắc trong đời sống xã hội,
in rõ dấu ấn trong mọi lãnh vực văn hóa (trích trang 150,
163, Lịch sử Việt Nam, tập I của UBKHXH).
Ðời Lý được coi là thời kỳ
cực thịnh của Phật giáo Việt Nam, trong hơn 200 năm, Phật
giáo đã giữ vị trí độc tôn và góp phần chính yếu cho
nền văn hóa dân tộc. Về phương diện văn học, các Tăng
sĩ đều thuộc hàng trí thức có ảnh hưởng lớn đến nền
văn hóa đương thời. Qua sách Thiền uyển tập anh và một
số bia tạo dựng từ đời Lý đã lưu lại cho chúng ta những
tác phẩm văn thơ có giá trị. Trong 50 thi sĩ đời Lý, có
đến 41 người là tăng lữ. Dưới triều Lý, nhờ sự lãnh
đạo sáng suốt của 8 đời vua anh minh sùng kính đạo Phật,
đã mở các khoa thi chọn nhân tài, giúp cho nền văn hóa nước
nhà được phát triển tốt đẹp.
Về phương diện mỹ thuật, đối
với các ngành kiến trúc, hội họa, điêu khắc, đạo Phật
đã là động lực hỗ trợ cho việc phát triển mạnh mẽ
qua các công trình mỹ thuật còn lưu lại như chùa tháp, tượng
thờ, pháp khí, v.v...
Ðến thời nhà Trần, các vua là
những chiến sĩ anh dũng dẹp tan giặc Nguyên Mông một cách
vẻ vang. Khi đất nước thái bình, trí tuệ các ngài đã xây
dựng nên những tư tưởng trong sáng của dòng thiền Trúc
Lâm Yên Tử.
Có thể nói, trải qua dòng lịch
sử khá lâu dài và rõ nét, giáo lý đạo Phật đã hòa nhập
mật thiết vào nền văn hóa Việt Nam, ảnh hưởng sâu đậm
đến mọi sinh hoạt đời thường của người dân Việt. Tuy
lời nói của các vị Thiền sư thật đơn giản cùng với
nếp sống bình dị thanh thản, nhưng đã ảnh hưởng mãnh
liệt, đi sâu vào lòng dân, đáp ứng được yêu cầu tình
cảm, tri thức cho họ. Ảnh hưởng "hành vô hành" của các
bậc chân tu ngộ đạo đến với người một cách dễ dàng
tự nhiên, đến độ Lê Quát, một nho sĩ không mấy thiện
cảm với Phật giáo, đã phải bực mình ganh tỵ. Sự bực
tức ấy còn được ghi lại trong văn bia, bực tức vì nho
sĩ học hành nhiều nhưng không ai để ý đến, không ai tin
theo; trong khi nhà sư "chẳng thấy làm gì" mà lại được người
kính phục, quy ngưỡng.
Qua những sự kiện lịch sử còn
ghi rõ dấu ấn son sắt của Phật giáo đối với nền văn
hóa dân tộc, đối với nếp suy nghĩ, nếp sống của người
dân Việt từ bao đời, có thể kết luận rằng, khi nào những
vị tu sĩ tài đức hiện hữu thì đạo pháp hưng thạnh, góp
phần lợi lạc cho đất nước, mang an vui cho dân tộc. Và
ngược lại, Phật giáo suy đồi vì thiếu vắng người tu
đắc đạo, thiếu người có khả năng hướng dẫn quần chúng
phát huy trí tuệ và đạo đức, thì đất nước cũng bị
ảnh hưởng, mất phần lợi lạc.
Với nhịp tiến bước song hành
cùng dân tộc Việt Nam theo tinh thần cha ông chúng ta đã từng
thực hiện một cách mỹ mãn, thiết nghĩ ngày nay chúng ta
phục hưng Phật giáo cũng có nghĩa là góp phần xây dựng
đất nước. Phật giáo được phục hưng, tức đào tạo được
những nhân tài trí thức, đạo đức, chúng ta đã trực tiếp
đầu tư những nhân tố quý báu cho một xã hội phát triển
giàu mạnh, hướng thiện, an vui. Phật giáo Việt Nam mãi mãi
tồn tại với dân tộc.