Mục
Lục
Lời dịch giả. Lời tựa của Ngài Lai Quả. 1. Phát tâm học đạo 2. Nguyện trụ Tòng Lâm 3. Lập hạnh quyết định 4. Đánh hét khó chịu 5. Quy củ khó học 6. Thân tâm bất an 7. Thiệt thòi khó chịu 8. Tập khí khó trừ 9. Nhẫn khổ 10. Lục căn khó nhiếp 11. Thỉnh cầu khai thị 12. Chán trụ Tòng Lâm 13. Thích ở núi sâu 14. Nhẫn nại phiền toái 15. Chẳng trọng tu huệ 16. Chẳng muốn thường trụ 17. Dễ phạm quy củ 18. Hỷ xả tất cả 19. Phát tâm dũng mãnh 20. Thân tâm quen thuộc 21. Chẳng tin tham thiền 22. Nghi Pháp 23. Nghi người 24. Toan tính thối lui 25. Biết sám hối 26. Biết hổ thẹn 27. Phát khởi lòng tin 28. Nghe được lãnh hội 29. Thấy có tương ưng 30. Tự nguyện dụng công 31. Quên mệt nhọc 32. Nghi tình chẳng đắc lực 33. Thân tâm bực bội 34. Tâm thối lui bỗng nổi dậy 35. Nhận sự khuyến thỉnh của đại chúng 36. Vọng tâm tạm nghỉ 37. Ngoài thân tạm quên 38. Cảm thấy thân khinh an 39. Trụ chỗ khô tịnh 40. Bày đặc bậy bạ 41. Ham thích thơ kệ 42. Chẳng nguyện tiến sâu 43. Cái dụng đề khởi 44. Công năng trừ vọng 45. Công năng trừ ngủ 46. Lạc đường tự tại 47. Vọng tự thừa đương 48. Giới luật sai trái 49. Tâm pháp đều tịch 50. Được chút ít cho là đủ 51. Sanh tâm dụng 52. Hữu tâm dụng 53. Tán tâm dụng 54. Nắm giử dụng 55. Đắc lực dụng 56. Phóng tâm dụng 57. Thân thiết dụng 58. Gián đoạn dụng 59. Thô tâm dụng 60. Miên mật dụng 61. Chẳng gián đoạn dụng 62. Tế tâm dụng 63. Lìa pháp dụng 64. Vô tâm dụng 65. Chân tâm dụng 66. Chuyển thân dụng 67. Đồng thể đại bi 68. Thay chúng chịu khổ 69. Đại từ tạo vui 70. Xót thương chúng khổ 71. Học hạnh Bồ Tát 72. Bố thí 73. Trì giới 74. Nhẫn nhục 75. Tinh tấn 76. Thiền định 77. Trí huệ 78. Hỷ xả 79. Ái ngữ 80. Lợi hành 81. Đồng sự 82. Lập chí hướng thượng 83. Trừ biếng nhác 84. Cung kính 85. Cúng dường 86. Tán thán 87. Giấu điều ác, khoe điều thiện 88. Trừ phỉ báng 89. Dứt tranh cải 90. Ba điều thường không đủ 91. Khuyến trụ Tòng Lâm 92. Phát tâm làm việc 93. Thích làm thanh chúng 94. Tình nguyện làm bếp 95. Biết nhân biết quả 96. Phát thệ nguyện lớn 97. Sự lý dụng 98. Hóa đạo dụng 99. Tha thọ dụng 100. Tự thọ dụng 101. Thiền pháp 102. Tu tạp hạnh 103. Cầu thần thông 104. Hiếu thắng 105. Dụng công phu ngoại đạo 106. Hiểu lầm 107 Công phu chẳng bị thế gian chuyển 108 Công phu chẳng bị thân chuyển 109 Công phu chẳng bị tâm chuyển 110 Công phu chẳng bị hôn trầm chuyển 111 Làm chủ sanh tử 112 Ðầu sào trăm thước 113 Trên bờ vực thẳm buông tay 114 Tuyệt hậu tái tô 115 Qua sơ quan 116 Phá trùng quan 117 Thấu lao quan 118 Buông Không xuống 119 Khai tòng lâm 120 Chánh pháp trụ lâu |
Lai Quả Thiền Sư Việt Dịch: Tỳ Kheo Thích Duy Lực Từ Ân Thiền Ðường Hoa Kỳ Xuất Bản 1992
Quyển sách này trích dịch từ "Lai Quả Thiền Sư Ngữ Lục". Ngài Lai Quả 24 tuổi xuất gia, 28 tuổi kiến tánh, tịch năm 1953 thọ 73 tuổi. Ngài trụ trì chùa Cao Mân hơn 30 năm, chuyên hoằng Tổ Sư Thiền, phàm có gì chướng ngại sự tham thiền, ngài đều bải bỏ. Khi ngài mới nhận chức trụ trì, quyết tâm bải bỏ việc ứng phó kinh sám. Có ông triệu phú xin làm một lể cầu siêu lớn là Đại Thủy Lục (tức là thí thực cao nhất trong bốn cấp chẩn tế) hứa cúng 40,000 đồng bạc thiệt (giá trị hơn 40,000 Mỹ kim hiện tại), trong khi ấy chùa đang thiếu lương thực, đại chúng đều xin ngài nhận số tiền ấy, nhưng ngài vẫn nhất quyết từ chối. Do đó biết ngài trong sự tu giải thoát như thế nào. Cuốn ngữ lục này toàn là lời kinh nghiệm trực tiếp của ngài, đối với việc tham thiền rất co giá trị, nhưng tiếc rằng người biên tập đem ý mình xen vào trong đó thành có nhiều điều nghịch hẳn ý ngài, như trong đó có một bài nói phải mua giấy vàng bạc để đốt cho người chết. Sự lỗi lầm không thể tưởng tượng được. Nên chúng tôi chỉ dịch những lời chinh đúng ý của ngài Lai Quả, những lời nghịch ý ngài đều lược bỏ. Ngữ lục của ngài gồm có 7 quyển : Quyển 2 là tham Thiền Phổ thuyết. Diệu Thọ tôi viết ra sách này là việc cần thiết trước mắt, tỏ bày tình thật chỉ lối cho người tu hành. Đầu tiên nêu ra GIẢI BÁNG (để giải toả sự phỉ bán lẫn nhau của các tông phái) để khử bỏ gai gốc trên đường tu tập của các tông như : THIỀN MÔN, GIÁO MÔN, LUẬT TÔNG, TỊNH ĐỘ TÔNG. Vì sáng tỏ lý thuyết của các tông, có đề ra một trăm bài, trong đó từ chỗ địa vị phàm phu nói đến địa vị bậc thánh do trải qua nhiều kinh nghiệm sự thực, việc này đối với bậc thượng căn, im lặng vô ngôn cũng có thể ngộ đạo; đối với trung căn ắt phải nhờ lời nói chỉ dẩn, hành đúng rồi, mới ngộ đạo ; đối với bậc hạ căn cần phải chỉ đạo nhiều cách, nói tánh, nói tướng, nói đốn, nói tiệm, hân tập lâu ngày mới ngộ đạo. Cũng như lên núi lấy của báu, người căn khí lớn ngay đó quay đầu lấy được, bậc trung căn cứ đi thẳng lên lấy được, bâc hạ căn thì lên rồi tiến thêm nửa tìm tòi mới lấy được. Trong đó cũng có người tìm không thấy bảo vật, đi về bàn tay không, cũng có người vì cầu bảo vật mà xả thân. Căn cơ không phải một thứ, THUYẾT này (Tham Thiền Phổ Thuyết) hợp với mọi căn cơ thượng, trung, hạ. Nay Lai Quả xin mời đọc giả hả tự mình thí nghiệm một phen xem! Người chưa dụng công cảm thấy dường như văn nhiều. Nếu người tiến sâu e trách là nghĩa cạn, chẳng những trách cạn mà cón cho là quá sơ lược. Tôi sáng tác sách này chẳng tránh khỏi sự chê trách, song tôi chẳng nệ quê mùa đem hết chỗ thấy của tôi để báo ân Phật. Nhưng ân Phật lớn lao dùng hết vi trần cả hư không, một vi trần là một Lai Quả, tan xương nát thịt cũng khó báo hết. Chỉ có học Phật pháp, đem pháp làm lợi chúng sanh, dẫu cho người nghiệp nặng khổ sâu, tôi ắt chịu cực theo chúng khổ, không kể khổ đến mức nào, tất cả đều là bổn phận của tôi, tôi sẽ chiụ hết để đền ơn Phật. Quốc chu là vua trị nước trị dân. Đức Phật là thầy cứu người, cứu tâm, tăng đồ chúng ta nên dũng mãnh phấn khởi hành việc khó hành, nhẫn việc khó nhẫn, chịu cái khổ của cứu người cứu tâm, cần phải biết hoàn cảnh của con người, gặp kẻ thân ác nên dùng pháp cải tà qui chánh để khuyến khích họ gặp kẻ tâm ác nên dùng cái đạo bỏ vọng về chơn để gia trì, họ ấy là thiên chức độ người của tăng sĩ Phật giáo. Lại cứu thế chẳng bằng cứu người, cứu người chẳng bằng cứu tâm, cái pháp cứu tâm phải trừ gốc chớ không trừ ngọn mới là đại pháp căn bản. Tại sao vậy? Thế giới thiện là do con người thiện, con người thiện là do tâm con người thiện, tâm người thiện thì từ xưa đên nay, đời này đời sau, thế giới này thế giới khác, xưng là mười phương thế giới đều thiện. Nhưng cái thiện của thế giới là chỉ thẳng cái tâm thiện. Tâm này dù thiện nhưng thực chưa trọng thiện, tại sao? Vì tâm là bổn nghiệp của hư không đại địa, tâm là trung tâm của thiên đàn, địa ngục. tâm là nhà vui của phú quí công danh, tâm là thành phố lo âu của nghèo nàng hạ tiện, tâm thiện thì chiêu cảm ở đất thiện, tâm ác thì chiêu cảm sanh nơi đất ác, do đó thiện ác chia thành lới tẽ. Chúng sanh trường kỳ qua lại trong đó mà chẳng tự biết, vì người thế gian đem tâm để làm vui cho ta, nên tạo mê luân bị lưu chuyễn mà chẳng thể trở về tự tánh, cái lỗi lâm lớn này là lỗi tại tâm. Hoặc có người hỏi : "Con người trong hằng ngày lấy gì làm thiện tâm, lấy gì làm ác tâm?". Đáp rằng : "Sắc đạo dâm của thân. Vọng ngôn, dĩ ngử, ác khẩu, lưỡng thiệt của khẩu. Tham, sân, si của ý. Tạo mười ác nghiệp này là ác tâm, trái lại tực là thiện tâm". Nay nói thâm cái tâm thiện ác có phải sai lầm chẳng? Ước mong các cao nhân đại trí chớ cho buồn giận, mừng vuilà tâm, cũng không nên cho trí ngu lợi độn là tâm, những tâm này đều chẳng phải là chân tâm. Nếu cho những tâm kể trên là tâm thì hư không đại địa, mỗi mỗi xứ sở không còn chỗ để cho chúng ta cấm dùi. Vậy muốn cầu chẳng bị tâm mê, chẳng bị thế chuyể, chẳng lạc vào lối tẽ, điều chẳng thể được. Nếu người muốn đạt đến nguồn gốc của chân tâm. Kính xin mọi người trước tiên phải kính trọng Phật giáo, kế tin tăng sĩ. Bởi vì, Phật pháp là pháp cứu tâm, tăng sĩ là người chỉ ra tâm. Không những tự mình tin tam bảo, còn phải khuyên tất cả người cung kính tam bảo. Cái tâm tin tam bảo là cái sơ tâm của thành Phật, người tin tam bảo là người thiện nhân học Phật. Từ một người tin tam bảo cho đến người khắp thế gian tin tam bảo, người khắp thế gian có lòng tin này mới là đi đúng cái đường bỏ dvọng về chân. Vọng đã trở về chân thì tà đâu có thể còn. Đã về chỗ chân thì còn gì chánh hơn nữa, nên biết cái công của Phật giáo, cái đức của tăng sĩ, e rằng muôn kiếp cũng không thể kể xiết. Lai Quả không
nhẫn thấy tâm người bị chìm đắm, tam bảo bị thất lạc
thành thật đem THAM THIỀN PHỒ THUYẾT để cứu tâm, dùng
mỡ mang cho đương cơ. Ước mong người đọc được chuyễn
niệm trở về với tự tánh, khiến cho cái nhân chẳng thể
cứu, cũng nhất định cảm cái quả thành Phật. Kính xin người
đọc y pháp bất nhân, ấy là việc rất may mắn vậy!
Mục
Lục
|
||
|
|