Việc
bình đẳng nam nữ trong Phật giáo đã được đặt ra ở vài
nơi trên thế giới như ở Đài Loan và Hàn Quốc đã làm xôn
xao dư luận, gây rúng động cho các vị tu sĩ nam cũng như
nữ.
Ngày
nay vấn đề nam nữ bình quyền được đặt ra không còn là
một điểm nóng hay mới lạ làm giật mình người đọc hay
người nghe nữa, ngược lại nó có thể làm người ta ngán
ngẩm hay bực mình mà hét lên rằng “xưa rồi Diễm ơi”
hoặc “biết rồi khổ lắm nói mãi”. Tuy nhiên vấn đề
bất bình đẳng nam nữ vẫn là một vấn nạn chưa được
giải quyết thoả đáng và dĩ nhiên sự tồn tại của nó
còn quá lớn giữa những sự bất bình đẳng khác khi đặt
nó lên cán cân công bằng của xã hội.
Việc
quan trọng bậc nhất chúng ta cần làm là tạo một nhịp cầu
thông cảm giữa con người và con người nói chung và giữa
nam và nữ nói riêng. Thật vậy, sống trong thời đại thông
tin và điện toán toàn cầu hôm nay, làm thế nào để cân
bằng giữa giá trị truyền thống và sự tiến hoá trong sự
đổi mới quá nhanh của văn hoá thông tin toàn cầu là một
cơn sốc nan giải mà con người cần vượt qua. Một trong các
điểm quan yếu chúng ta cần nhìn rõ là nhìn thẳng vào trung
tâm của vấn đề, để hiểu thấu sự việc và soi sáng con
đường chúng ta đi hay con đường tâm linh của những người
đang đi mưu cầu sự an lạc.
Sự
tranh đấu cho nữ quyền đã và còn đang xảy ra trên thế
giới không những trong các lãnh vực xã hội mà còn cả trong
tôn giáo nữa. Trên mạng gần đây có một bài viết nêu ra
các vấn đề then chốt có liên quan tới nữ quyền và việc
bình đẳng giới tính, “Quan điểm của Phật giáo về phụ
nữ” của Như Hạnh. Tác giả đã trình bày một cách tổng
quan về những quan điểm, thái độ của Phật giáo đối với
nữ giới. Việc bình đẳng nam nữ trong Phật giáo đã được
đặt ra ở vài nơi trên thế giới như ở Đài Loan và Hàn
Quốc đã làm xôn xao dư luận, gây rúng động cho các vị
tu sĩ nam cũng như nữ.
Để
độc giả có cái nhìn sâu hơn trong việc xác nhận lại vai
trò của người phụ nữ trong con đường tìm về nẻo đạo,
tôi xin thuật lại sự việc trên như một ghi nhận (không
nhận định) những gì đã và đang xảy ra ngỏ hầu tạo sự
cảm thông nam, nữ trong một vấn đề liên quan tới tôn giáo
và giới tính cực kỳ nhạy cảm.
Để
tránh phải nhắc lại những gì mà Như Hạnh đã trình bày
về sự bất bình đẳng của người nữ trong đạo Phật,
tôi xin đề cập tới một vấn đề nóng bỏng đang được
tranh cãi trong giới phụ nữ xuất gia.
Khi
người nữ có ý định xuống tóc xuất gia để trở thành
một tỳ kheo ni hay một nữ tu, đó là lúc người này thực
sự bước hẳn vào Phật đạo. Họ phải trì giới tức là
tuân giữ các giới luật dành riêng cho ni giới.
Có
10 giới, dành cho người mới xuất gia (Sa Di và Sa Di Ni). 250
giới dành cho các bậc tỳ kheo nam đã xuất gia lâu năm, tối
thiểu trên 10 năm và có trình độ thọ giới đầy đủ, 348
giới dành cho các bậc tỳ kheo ni, tức nữ tu sĩ, xuất gia
lâu năm. Ngoài ra còn có 48 giới Khinh và 10 giới Trọng dành
cho các bậc thọ Bồ tát giới, xuất gia hay tại gia. Ngoài
ra các vị tỳ kheo ni còn phải tuân thủ 8 điều kiện để
được chấp nhận vào tăng đoàn.
Đức
Phật là một nhà tâm lý học thông suốt, ngài nhìn ra được
thể chất mềm yếu, dễ xúc động, vọng động, hay thay đổi,
bất thường, hệ thần kinh yếu, dễ phát điên của phụ
nữ nên ngay từ ban đầu ngài không cho phép người nữ có
mặt trong tăng đoàn. Thậm chí ngài còn cho rằng họ là trở
ngại đáng kể đối với các vị tỳ kheo. Ngài bảo phụ
nữ thường có tính tâm, tật đố, tham lẫn, tham dục nên
dễ sa vào cõi dữ hơn người nam. Họ nhạy cảm, dễ khởi
lòng thương, dễ phát tính tâm, thường hay tiếc của, dễ
khởi lòng tham, ganh ghét, ác tuệ, hệ thần kinh mong manh nên
khó chống đỡ khi gặp hoàn cảnh kịch liệt. Phật còn dạy
các tỳ kheo rằng, đối với phụ nữ không nên giao tiếp,
đừng nhìn, đừng nói chuyện, đừng nhìn quá mắt cá chân
của họ. Phụ nữ đối với nhà Phật quả là đáng ngại
lắm lắm. Tuy nhiên vì sự van nài, cầu khẩn, (6 lần thỉnh
cầu; 3 lần của di mẫu, 3 lần của ngài Anan) Đức Phật
mới đồng ý cho người nữ được vào giáo hội và thành
lập tăng đoàn cho phụ nữ tu học. Ngài còn đặt điều kiện
cho người nữ muốn vào tăng đoàn đều phải chấp nhận
8 điều kiện. Tám điều kiện này còn gọi là “Bát kỉnh
giới”.
Vị
tỳ kheo ni dù tu trăm năm vẫn phải cung kính vị tỳ kheo tăng
mới tu dù 1 ngày.
Không
vì duyên cớ gì một vị tỳ kheo ni có thể mắng nhiếc một
vị tỳ kheo tăng.
Không
được phê bình tỳ kheo tăng trong khi tỳ kheo tăng có quyền
phê bình tỳ kheo ni.
Trước
ngày thọ đại giới vị ni phải qua bên tăng để tăng xét
lại coi có đủ tư cách hay chưa.
Tỳ
kheo Ni phạm trọng tội, nửa tháng phải hành pháp sám Ma-na-đoạ.
Mỗi
nửa tháng phải qua bên tăng để cầu các ngài chỉ dạy.
Ni
không được ở nơi không có chư vị tỳ kheo ở.
Sau
mỗi mùa an cư phải qua bên tăng để xin chỉ dạy cho những
điều nghi nan thắc mắc.
Duyệt
qua “Bát kỉnh giới” và 348 giới luật Phật giáo đặt
ra cho một vị tỳ kheo ni, ai cũng thấy rõ điểm chênh lệch
và sự việc dường như Đức Phật quá bất công đối với
phụ nữ. Vấn đề bình đẳng nam nữ trong đạo Phật không
được đặt ra ở sự chênh lệch 98 giới luật giữa tăng
và ni mà lại nằm ở “Bát kỉnh giới”.
Có
rất nhiều sách viết về đề tài phụ nữ và đạo Phật
từ cái nhìn của nữ giới trong các bối cảnh lịch sử,
văn hóa, tôn giáo hay tâm lý xã hội. Phần đông những tác
giả đều cảm thấy người phụ nữ được bình đẳng trong
đạo Phật ngay cả các vị tỳ kheo ni. Đức Phật bảo rằng
“Mọi chúng sinh đều bình đẳng”. Vì vậy mới có ý niệm
tránh sát sinh, ấy là do ở lòng từ và tôn trọng mạng sống
của muôn loài. Do đó trong Phật giáo, nam cũng như nữ, loài
vật cũng như loài người đều ngang nhau, nhất là trong việc
giác ngộ. Mỗi một con người đều mang chủng tử Phật tính
nên có thể là vị Phật sẽ thành. Khi các vị ni trải qua
giai đoạn tu tập với các giới luật và điều kiện khắt
khe mà đạt được chứng quả như các vị tăng đạt được
trong cùng một hoàn cảnh, vị Phật đã thành ở người phụ
nữ mới càng đáng kính ngưỡng và bội phục hơn.
Trong
lời giới thiệu cuốn sách Walking On Lotus Flowers: Buddhist Women
Living, Loving and Meditating, Martine Batchelor có ghi lại một vài
con số thống kê. Tôi không biết con số này xuất xứ từ
đâu và có chính xác không nhưng tôi chép lại trong bài này
hầu giúp độc giả có một khái niệm chung chung về vấn
đề bình quyền. Bà Batchelor nói “Ni giới ở Hàn Quốc bình
đẳng khoảng 90% với tăng, ở Nhật 60 phần trăm, Đài Loan
85 phần trăm, Thái 15 phần trăm, Tây Tạng 45 phần trăm. Thí
dụ, ni giới ở Hàn quốc thọ đại giới với 338 giới luật,
trong khi ở Thái, các ni hầu như không thọ đại giới, với
chỉ tám hay mười giới cấm. Không ngạc nhiên gì khi ni giới
ở Hàn quốc được ủng hộ hơn, có nhiều cơ hội được
học hành, huấn luyện. Nhưng điều gây ấn tượng và tạo
lòng tin trong tôi, là dầu các điều kiện có khó khăn, tệ
hại đến thế nào, các vị nữ tu và cư sĩ Phật giáo mà
tôi đã gặp đều có thể chuyển hoá hoàn cảnh, sống một
cuộc đời tràn đầy ý nghĩa, trở thành các vị thầy bằng
chính sức lực của mình, như Maechee Pathomwan ở Thái Lan hay
Pang Kwihi, một tiểu thuyết gia bị bại liệt ở Hàn quốc”.
Qua
con số thống kê mà Batchelor đưa ra ta có thể thấy được
vai trò và địa vị của phụ nữ trong Phật giáo ngày nay
đã thay đổi theo điều kiện lịch sử, xã hội ở mỗi quốc
gia.
Gần
đây, có nhiều thay đổi trong cách nhìn của ni giới Đài
Loan. Họ đang vận động hủy bỏ “Bát kỉnh pháp”. Trong
cuộc họp SAKYADHITA về nữ ni, lần thứ 7 ở Đài Loan, nhiều
vị tỳ kheo ni, tỳ kheo nam và các bác sĩ từ khắp nơi trên
thế giới đã đưa ra những phát biểu tiết lộ cho chúng
ta thấy vai trò và địa vị của người nữ trong Phật giáo
thế giới đang thay đổi theo ảnh hưởng biến chuyển của
xã hội toàn cầu.
Trong
buổi họp này, Hành giả Minh Hue của Đại học Delhi nhận
định:
“Những
năm gần đây, sự đóng góp nổi bật của phụ nữ trong mọi
lãnh vực xã hội đã đánh thức sự quan tâm (trên lý thuyết)
đến phụ nữ mà bấy lâu đã bị lãng quên - đặc biệt
trong lãnh vực tôn giáo. Nhu cầu xét lại những vấn đề
của phụ nữ đã gia tăng ở cả Á châu lẫn Tây Âu. Sự
tìm kiếm người ủng hộ sự kiện này cũng tăng theo trong
hầu hết các khu vực xã hội. Những nhu cầu xét lại đã
nảy sinh nhiều lý luận liên quan tới triết học và tôn giáo.
Những học giả trác tuyệt, triết gia, nhà xã hội học và
những nhà lãnh đạo tôn giáo đã thực hiện những công việc
giá trị trong việc đánh giá lại tình trạng thay đổi của
người phụ nữ trong phạm vi tôn giáo toàn thế giới.”
Bác
sĩ Karma Lekshe Tsomo của Đại học San Diego nói đến sự quan
trọng của giáo dục đối với các vị nữ tu:
“Tầm
quan trọng của giáo dục đối với phụ nữ trở nên chiếc
chìa khóa rõ rệt để phát triển điều kiện sống cho phụ
nữ toàn cầu. Buổi họp SAKYADHITA đầu tiên ở Bodhgaya năm
1987, các nữ tu đã bắt đầu nhận thức được rằng nhờ
giáo dục phụ nữ sẽ mở đường cho việc giảng dạy và
trở thành người lãnh đạo tinh thần. Giáo dục vô cùng quan
trọng cho các nữ tu. Không có giáo dục việc giảng dạy Phật
pháp sẽ thuộc về các tăng là người có đủ trình độ
và năng lực đảm nhiệm. Các tăng sẽ tự nhiên được xem
trọng và được ủng hộ. Dưới mắt đại chúng, chúng ta
sẽ
thấy hình ảnh khác biệt của một vị tăng có học uyên
thâm và một vị ni ít học bị xem thường. Sự kiện này
sẽ xoi mòn lòng tự tin của phụ nữ nói chung và các vị
ni nói riêng. Vòng luân hồi này khi thu hẹp sẽ trở nên một
vòng luân hồi lâu đời và tồn tại mãi mãi trong một xã
hội nơi người phụ nữ bị xem nhẹ hơn người nam vì thiếu
cơ hội được giáo dục, không có phương tiện, thiếu sự
nâng đỡ và niềm tự tin cũng như lòng quả quyết chiến
đấu mọi cam go trong công cuộc đi tìm học Phật pháp. Cũng
cùng trên vòng luân hồi thu hẹp này, chúng ta có thể thấy
rõ vòng cầu cản trở tiến trình phát triển tâm linh của
người phụ nữ.”
Tomomi
Ito của Viện nghiên cứu quốc tế Đại học Kanda nói đến
tình trạng các nữ tu ở Thái:
“Qua
nhiều thế kỷ phụ nữ dòng tu Theravada ở Thái đã thiếu
cơ hội được thụ giới như một tỳ kheo (bhikkhus) là một
trong bốn chức phẩm gồm có bhikkhu, bhikkhuni, upasaka và upasika.
Chính vì việc này mà phụ nữ Thái bị giới hạn cơ hội
thực tập Phật pháp so với nam giới, người có cơ hội trở
thành tỳ kheo. Những Phật tử sùng đạo không ngần ngại
tỏ bày sự kính ngưỡng đối với các tỳ kheo được thụ
giới và tin rằng nếu hết lòng ủng hộ họ sẽ gia tăng
công đức. Sự ủng hộ thành kính này tạo cho các tỳ kheo
cơ hội để chú tâm hơn trong việc thực tập đạo pháp.
Nói cách khác, người ta không tôn trọng các phụ nữ tu khổ
hạnh này vì họ không chính thức được thụ giới và họ
bị xem như không đủ phẩm hạnh để nhận sự đối xử
tương tự như các vị tăng. Vì thế người ta chỉ trông đợi
ở họ làm việc công cho chùa để đổi lấy nơi ăn chốn
ở. Do đó các phụ nữ khổ hạnh này thường thường phải
để hết thì giờ nấu nướng cho các vị tăng và thì giờ
để thực tập đạo pháp chỉ là phụ thuộc khi rảnh.”
Hành
giả Ven. Zhaohui Shi của Viện Phật học Hongshi đã phát biểu
trong buổi đại hội này:
“Dưới
chế độ phụ quyền, nam giới là người có quyền viết và
xuất bản kinh sách, nữ giới bị hạ phẩm giá để trở
thành ma quỷ với 48 đức tính và hành vi xấu xa, đê tiện.
Hơn nữa Bát kỉnh pháp là một hệ thống giới luật không
công bằng, hạ thấp người nữ xuống và làm người nam trở
nên kiêu ngạo. Những năm gần đây Phật giáo Đài Loan và
Phật giáo Trung Quốc lục địa có khuynh hướng đòi hỏi
phụ nữ phải tuân phục Bát kỉnh pháp. Giữ hay bỏ đi 8
điều luật này đã trở thành đề tài tranh luận với một
cường độ sôi cao nhất của bình trà nóng Phật giáo. Tôi
hy vọng những vị nam Phật tử có thể hủy bỏ thành kiến
hẹp hòi để bước qua sự chín mùi của tri thức và trí
dục. Vì chiến thuật và sự chỉ trích quá ồn ào, tiến
trình của việc bãi bỏ Bát kỉnh pháp bị cháy phừng lên
do việc thêm dầu vào lửa. Trước đó các Hành giả Ven. Xingyun,
Liozhong, Jinglang và Chuandao đã nói đến việc ủng hộ sự
chuyển hóa giành công lý cho các nữ ni. Một kế hoạch khác
tôi muốn đề ra ở đây là việc cần đánh thức những giác
quan bị thiu ngủ quá lâu của các ni. Đó chính là giác quan
“chỉ trích, phê bình, tâm thức tự do” ở các ni đã bị
ngủ quên dưới tâm thức nô lệ vì họ được giáo dục
như vậy từ ngàn xưa.
Sự
tranh đấu cho việc bãi bỏ Bát kỉnh pháp đòi hỏi sự chịu
đựng và gian khổ còn hơn sự tuân thủ 8 giới luật này.
Tôi tin rằng bỏ nó đi là một lý do chính đáng và tôi hy
vọng các vị tỳ kheo với tài năng và đức độ thấy được
điểm sáng của nó và ủng hộ cho sự chuyển hóa này.”
Ở
Hoa Kỳ, đến viếng một tu viện ở San Diego, California, trong
mỗi buổi đại lễ, tụng giới hay pháp thoại, người ta
luôn thấy các vị tì kheo ni ngồi bên cánh trái và tì kheo
tăng ngồi bên cánh phải của thiền viện. Sự phân chia, sắp
xếp, điều hành các công việc phật sự trong tu viện được
chia đều giữa nam và nữ rất nhịp nhàng, khéo léo tùy theo
từng chức năng, tài cán và đức độ của mỗi vị. Tôi
cũng có viếng hậu viện của vài tu viện khác. Các ni vừa
tu tập, vừa lo phật sự, bận rộn, tíu tít cả ngày mà lúc
nào cũng hoà ái, lịch thiệp, dịu dàng, trên môi luôn nở
nụ cười. Không ai than phiền, so đo hay than thở mình bị
đối xử bất công dù tôi thấy các ni hầu như chỉ lo việc
bếp núc, quét dọn, chay đàn hoặc trồng rau, tưới kiểng.
Tất cả mọi việc trong chùa đều được gọi là phật sự
nên mọi việc đều có một giá trị đồng đều. Các vị
ni ngày nay cũng tham gia vào việc giảng dạy Phật pháp như
các vị tăng thường làm như ni sư Thích Trí Hải, Thích Nữ
Như Thủy, Thích Nữ Giác Hương v.v…
Đối
với việc bãi bỏ Bát kỉnh pháp, giới tăng, ni Việt Nam cũng
có ít xôn xao, người ủng hộ, người phản đối tạo nên
dư luận một thời.
Thích
Giải Hiền một du học tăng ở Đài Loan đã gióng lên tiếng
trống cảnh giác:
“Một
hiện tượng không bình thường đang dần phát triển trong
giới Phật giáo Đài Loan, đó là việc ni giới Đài Loan mấy
năm gần đây vận động huỷ bỏ Bát kỉnh pháp. Mặt khác,
trong quá trình phát triển các tông phái ở Đài Loan, có tông
phái do ni giới sáng lập và lãnh đạo đã đạt được nhiều
thành công nhất định trong xã hội. Điều này đã ảnh hưởng
đến ni giới và là nguyên nhân thúc đẩy họ đòi quyền
bình đẳng với chư tăng về mọi mặt, dần dần họ dùng
mọi biện pháp phương cách để vận động xã hội lẫn nội
bộ giới Phật giáo chính thức tuyên bố hủy bỏ Bát kỉnh
pháp.
Việc
vận động hủy bỏ Bát kỉnh pháp của ni giới Phật giáo
Đài Loan phần nào đó đã phản ảnh một thực tế trong nội
bộ Phật giáo Đài Loan, đó là: thế lực của ni giới Đài
Loan đang dần lớn mạnh và nắm thế chủ đạo trong mọi
mặt của Phật giáo Đài Loan; Phật giáo Đài Loan phần nào
đang bị thế tục hóa bằng những tư tưởng thế học của
tăng đoàn (ni giới lẫn chư tăng).
Phong
trào này sẽ ảnh hưởng thế nào đến ni giới Việt Nam khi
mà hiện tượng ni giới Việt Nam đang du học ở Đài Loan
với số lượng không ít, các vị này tương lai có thể là
hạt nhân vận động hủy bỏ Bát kỉnh pháp ở Việt Nam hay
không? Cũng là điều mà Giáo hội và ni bộ cần suy tư ngay
từ bây giờ.”
Trong
khi đó tỳ kheo Thích Nhựt Chấn phát biểu cảm nghĩ của
mình trong bài viết “Ai đủ trí tuệ để bỏ Bát kỉnh pháp”:
“Như
con được biết, do sức ảnh hưởng bởi cao trào kêu gọi
bình đẳng toàn cầu, mà điểm xuất phát từ cuộc cách mạng
khoa học kỹ thuật phương Tây, nên sự phân công lao động
xã hội cần phải được sắp xếp lại và một số tu sĩ
Phật giáo không hiểu thế nào là đích thật của sự bình
đẳng nam nữ nên cũng đòi xóa bỏ Bát kỉnh pháp. Vì họ
nghĩ rằng, Bát kỉnh pháp là điều khoản bất công với ni
giới, nếu chấp nhận sự có mặt của Bát kỉnh pháp trong
hệ thống kinh luật, tức là chấp nhận đức Phật không
có từ bi, thiếu tuệ giác và chúng ta tự đào thải mình.
Rồi qua một số lý luận không có cơ sở khoa học vững chắc,
họ suy đoán rằng các điều khoản trong Bát kỉnh pháp được
hình thành là do sự mâu thuẫn giữa tăng ni trong một giai
đoạn lịch sử nào đó, nên các bậc tiền nhân đã áp đặt
ra để đè đầu cỡi cổ mấy cô ni, chứ điều đó không
phải do Phật nói. Cho nên, để thích hợp với xã hội toàn
cầu hóa ngày nay, chúng ta phải mạnh dạn xóa bỏ điều này.
Ở
đây, con thiết nghĩ, chúng ta đừng đem giá trị thời đại
để kêu gọi xóa bỏ những giá trị đã từng tồn tại mấy
ngàn năm lịch sử. Làm như thế chúng ta vô tình ném vào lịch
đại tôn sư trong quá khứ, những người đã từng chấp nhận
và giữ gìn nó một mớ ngôn từ bất kính, phạm thượng.
Còn nếu ai đủ sức thay thì cứ thay, không làm được thì
để đó; chứ chúng ta không thể dựa vào thời đại mà nói
Bát kỉnh pháp là sai lầm, không phải do Phật nói. Bởi vì
Bát kỉnh pháp chính là các điều khoản cơ bản để giữ
gìn trật tự của tăng, nếu mất nó thì trật tự tăng sẽ
rối loạn...
Nhìn
nhận từ thực tế, chúng ta thấy ngày nay cách áp dụng bát
kỉnh pháp không có tính tuyệt đối và có một số vị tỳ
kheo tăng đã lạm dụng Bát kỉnh pháp để áp đặt. Như trường
hợp trong lễ tang của cô Trí Hải vừa rồi, không được
dùng từ ‘giác linh’ mà phải dùng ‘chơn linh’ vì lý do
cô Trí Hải là ni. Nếu thật sự quý cô đã chứng thánh quả,
chúng ta cũng nên lễ bái cầu phước như dân gian lễ đức
mẹ Quán Thế Âm vậy. Và sự thật khi vãng sanh vào cõi Tịnh
Độ, tùy vào phước đức tu tập mà hóa sinh trong hoa sen có
phẩm vị khác nhau, chứ làm gì có chuyện ni không thể sinh
vào phẩm vị cao hơn tăng. Đây là một ví dụ về chuyện
lạm dụng Bát kỉnh pháp do sự sai lầm của một số vị
hiểu biết mà thôi.”
Trong
một bài giảng về đề tài Giáo đoàn Tỳ kheo ni và Bát kỉnh
pháp ngày 11/11/2005 tại Học viện Phật giáo Việt Nam, khi
bàn đến sự bảo vệ của các vị tỳ kheo đối với các
vị ni, tiến sĩ Đại đức Thích Nhật Từ có nhấn mạnh:
“Liệu
là cái nhu cầu bảo vệ đó có cần thiết trong thời đại
ngày hôm nay hay không? Khi mà chư ni đã có những cái chùa
riêng và chùa của họ lớn hơn chùa của tăng và họ cũng
đâu hề có lời thỉnh cầu bảo hộ nào đâu, mà mình cũng
chưa hề bảo hộ họ lần nào, ngày nào cả. Họ muốn bảo
hộ, họ điện thoại lên công an, công an xuống lo hết trơn.
Hoặc là an ninh văn phòng, họ xuống sẽ làm hết. Vệ sĩ,
bây giờ có công ty vệ sĩ nhiều lắm.”
Sự
việc các nữ ni lập chùa lập tu viện riêng không những đang
xảy ra ở Việt Nam mà hải ngoại cũng có. Theo mục lục địa
chỉ các tu viện ở hải ngoại có trên ba trăm tu viện, tu
viện của các ni chiếm hết 68. Khi lập tu viện riêng, mặc
nhiên Bát kỉnh pháp không bị ảnh hưởng nhưng khi có đại
hội hay sự giao tiếp, Bát kỉnh pháp vẫn được tuân thủ.
Tôi có phỏng vấn một vài ni sư Việt Nam về vấn đề này.
Có ni sư bảo Bát kỉnh pháp là những điều luật đầu tiên
cô phải chấp thủ, vì ấy là những điều luật Phật đặt
ra tự ngàn xưa làm sao dám trái, ai muốn bỏ là chuyện của
họ, cô chấp thủ cô vẫn một lòng chấp thủ.
Một
vị ni khác có tham khảo vấn đề Nam nữ bình quyền một
cách sâu xa và phát biểu:
“Theo
tôi Bát kỉnh pháp là những cổ luật do Đức Phật đặt
ra để giữ trật tự cho tăng đ oàn thuở ấy không bị rối
loạn vì sự lấn lướt do địa vị và chức quyền của các
vị nữ hoàng tộc. Bát kỉnh pháp thật ra có lợi cho người
nữ hơn là có hại vì Đức Phật đặt trách nhiệm cho các
tăng phải bảo vệ và chăm sóc đến các ni. Ngày nay, ở Ấn
Độ, có nơi người phụ nữ vẫn chỉ quanh quẩn trong nhà,
ra đường phải có người nam đi theo, nếu không có người
nam bảo vệ sẽ bị cô thế và bị ăn hiếp cũng như bị
hiếp dâm, bị bạo hành.
Đối
với việc một vài nơi đang vận động bãi bỏ Bát kỉnh
pháp, tôi nghĩ rằng nơi nào sự bất bình đẳng quá rõ rệt
và có sự hiện diện của bất công thì nơi đó nên tranh
đấu cho các ni được quyền bình đẳng như ở Thái với
phái tu Theravada. Còn ở Hoa Kỳ, tôi thấy sự chênh lệch nam
nữ không có hay nếu có thì rất ít. Vả lại sự áp dụng
Bát kỉnh pháp cũng rất thoáng tức là không nhất thiết phải
theo quy luật triệt để, có nhiều điều khoản được bỏ
đi hoặc không áp dụng nữa vì không hợp thời. Các tăng
đối xử với các vị ni cao tuổi, đức trọng vẫn giữ lòng
tôn kính. Tăng, ni ai cũng tôn trọng lẫn nhau, cùng tu đạo
để đạt giác ngộ nên vấn đề bình đẳng nam nữ không
ai đặt ra cả. Các ni ai có tài giảng dạy, các thầy vẫn
để các ni có cơ hội giảng dạy, việc nào đi với tài năng
ấy.”
Cuộc
tranh luận về Bát kỉnh pháp trên thế giới còn dài và tốn
nhiều bút mực cũng như năng lực. Những ý kiến và trích
dẫn tôi đưa ra trong bài này chỉ để bạn đọc có ít khái
niệm về vấn đề nam nữ bình quyền đang xảy ra trong Phật
giáo Việt Nam và thế giới.
Tuy
nhiên dù giữ hay bỏ Bát kỉnh pháp sự tồn tại của Phật
giáo vẫn là sự tồn tại của hai giới tăng và ni cũng như
Myongson Sunim đã từng nói: “Tăng và ni là hai cánh của một
con chim - chim cần cả hai cánh mới có thể bay được.”
Để
kết thúc bài viết này tôi xin dẫn lại một tiểu đoạn
của bà Martine Batchelor trong tác phẩm Bước Sen như một ý
kiến phụ nữ:
“Không
cần phải bàn cãi về sự bất bình đẳng của hai giới tính,
vì điểm trọng yếu trong việc tu hành của chúng ta là để
đạt được giác ngộ. Ta phải tự thích ứng với những
gì mình có. Các vị nữ tu sĩ có khoảng từ tám đến mười
giới và các luật của Sa di, thế là đủ. Nếu ta kiên định
trong việc tu tập để được giải thoát, ta không cần phải
đòi hỏi gì hơn. Điều ta cần làm là kiên trì tu tập. Ta
không thể thăng tiến trên đường tu tập nếu cứ đi so sánh
với người nọ, người kia mãi. Ta tu tập thực hành để
quay vào nội tâm quan sát ba độc tham, sân và si.
Khi
chúng ta xuất gia với mục đích có thể với tới và thấu
đạt chân lý tuyệt đối, thì thực tại tầm thường này
không phải là cái ta muốn bám víu vào. Với cái nhìn thấu
đáo, ta sẽ thấy một người không phải nữ cũng chẳng là
nam. Trong thế giới ước lệ, chúng ta chỉ chấp nhận sự
việc như thế, mà không bám víu vào đó. Công phu tu tập luôn
giải thoát ta ra khỏi mọi ràng buộc.
Nếu
chúng ta gánh lấy một vai trò nào dó, ta sẽ bị dính mắc
vào thế giới ước lệ này và cuối cùng có thể chỉ phí
hết thời gian của ta để bàn về sự bất bình đẳng và
ngôi thứ. Chúng ta phải thực sự nhìn lại chính mình, quan
sát xem tại sao ta lại đảm nhận vai trò đó. Chúng ta phải
kiên định trong bất cứ hoàn cảnh nào để nhận chân sự
vật thực sự là thế nào đối với chân lý tuyệt đối.
Chúng ta cần phải xem mọi trở ngại như một thử thách để
tu tập. Nếu nhận thấy có một vấn đề gì, rồi ta bị
dính vào vấn đề đó, thì ta không thể tiến bước hoặc
giải thoát mình ra khỏi đó để trưởng thành. Điều đó
sẽ ngăn chặn sự tiến triển trên con đường đạo.
Có
một con đường đạo trước mắt - hãy nắm tay nhau, cùng
bước tới trên con đường này trong tinh thần hoà hợp, thân
thiện! Mục đích của chúng ta là để được chuyển hoá.
Cuối cùng rồi thì thân chúng ta cũng sẽ bị hoả táng, và
ngọn lửa cháy trên thân người nam hay người nữ cũng không
khác màu nhau. Tất cả chúng ta đều đi theo một con đường.”
Con
đường đó cũng là nẻo về Phật pháp của người phụ nữ
Việt Nam.
1.
Walking On Lotus Flowers: Buddhist Women Living, Loving and Meditating
- Martine Batchelor (Bước sen, Nữ tu và cư sĩ Phật giáo cuộc
sống, tình yêu và Thiền định - Việt dịch: Diệu Ngộ -Mỹ
Thanh & Diệu Liên-Lý Thu Linh)
2.
Ni giới Đài Loan vận động hủy bỏ Bát kỉnh pháp - Thích
Giải Hiền - www.thuvienhoasen.org
3.
Ai đủ trí tuệ để bỏ Bát kỉnh pháp - Tỳ Kheo Thích Nhựt
Chấn - www.thuvienhoasen.org
4.
Phụ nữ trong đạo Phật - Ni sư Thích Nữ Như Thủy -www.thuvienhoasen.org
5.
Giáo đoàn ty kheo ni và Bát kỉnh pháp - Tiến sĩ Đại Đức
Thích Nhật Từ
6.
7th International Conference on Buddhist Women
Trịnh
Thanh Thủy
08-05-2008
11:23:46