Ý
NGHĨA LỄ VU LAN
Hoà
Thượng Thích Trí Quảng
Ngày
Vu Lan báo hiếu gợi cho chúng ta nhớ đến hình ảnh thật
cảm động của Đức Phật được ghi trong kinh Báo phụ mẫu
ân. Một hôm, Ngài cùng Thánh chúng đang đi du hóa thì gặp
một đống xương khô bên vệ đường, Đức Phật sụp xuống
lạy đống xương khô ấy. A Nan rất ngạc nhiên vì Đức Phật
là đấng tối tôn của Trời - người, không hiểu lý do gì
mà Ngài phải lạy đống xương khô vô danh như vậy.
Đức
Phật cho biết dưới mắt phàm phu, đống xương khô vô nghĩa,
không có giá trị gì. Nhưng theo tuệ nhãn của Phật quán sát
thì trong đống xương khô tiêu biểu cho một xã hội của
người chết, có mối tương quan tương duyên mật thiết với
chúng ta, những người đang sống. Thật vậy, theo vòng quay
của sanh tử luân hồi vô tận, chúng ta đã từng thay hình
đổi dạng không ngừng; thay nhau làm cha mẹ, ông bà, vợ chồng,
con cái, bạn bè, thân thù... đủ thứ cách mà chúng ta vì
vô minh nên không hề nhớ, không hề biết.
Trong
mối tương quan tương duyên vô hình ràng buộc từ trong nhiều
kiếp như vậy, mối tình thân thương của cha mẹ đối với
chúng ta có thể nói rất là thâm sâu; đặc biệt là tình
thương cao cả của người mẹ đối với con. Đức Phật chỉ
cho thấy tình thâm cốt nhục của người mẹ đối với con
cái được khắc sâu đến tận xương tủy, đến khi chết,
thân xác đã bị thiêu đốt mà còn để lại dấu vết trên
xương. Đức Phật dạy cách phân biệt để biết xương của
người chết thuộc nam giới hay nữ giới; xương của người
đàn bà thì đen và nhẹ.
Ngày
nay, chúng ta thấy hiểu biết ấy của Đức Phật rất chính
xác theo khoa học. Với tuệ giác vô thượng, Ngài đã biết
trước những điều mà cả ngàn năm sau khoa học mới chứng
minh được. Lúc mang thai cũng như khi cho con bú, số lượng
calci của người mẹ bị hao hụt rất nhiều vì đã được
sử dụng để cấu tạo xương cho đứa con và tạo thành sữa
cho con bú. Trải qua nhiều năm tháng sanh đẻ, nuôi con, đến
khi tuổi lớn, người đàn bà lại mất thêm lượng calci rất
nhiều do mất nội tiết tố của nữ giới. Vì vậy, xương
của người đàn bà ít calci hoặc không còn calci, trở thành
rỗng, nên nhẹ hơn xương đàn ông.
Từ
góc độ thấy theo tuệ giác của Phật và Thánh chúng, chúng
ta nhìn xa trong kiếp sanh tử luân hồi, nhiều đời đã từng
thay nhau làm cha mẹ. Vì vậy, khi chúng ta nhìn trở lại xã
hội mình đang sống, thấy được mọi người đều có quan
hệ mật thiết với nhau, ai cũng có thể là cha mẹ, bà con
thân thương của ta. Từ đó, chúng ta sanh tâm kính trọng những
người xung quanh như cha mẹ. Chẳng những với mọi người
mà cả đối với mọi loài chúng sanh trong tứ sanh lục đạo,
chúng ta cũng kính trọng được. Điển hình như Ngài Mục
Kiền Liên nhìn bà Thanh Đề là ngạ quỷ cũng vẫn thấy là
mẹ của Ngài, tức chúng sanh ở trong ba đường ác mà vẫn
thấy là mẹ. Ngày nay, trong cuộc sống thực tế đời thường,
chúng ta thấy có nhiều người mẹ thương con đến mức không
kể gì thân mạng mình, dám làm cả những việc ác độc,
sai trái để nuôi con hoặc để cho con được sống sung sướng.
Và kết cuộc, người mẹ đáng tội nghiệp ấy phải chịu
cảnh tù tội, có khác gì đọa địa ngục đâu.
Có
thể nói ý Phật dạy về tinh thần báo hiếu qua việc Ngài
lễ lạy đống xương khô bên vệ đường, để nhắc nhở
chúng ta tu hành nên sanh tâm kính trọng người khác. Tâm kính
trọng thương yêu mọi người như người thân của mình rõ
ràng là tâm cao thượng mà người con Phật cần gieo trồng
và thể hiện trong cuộc sống.
Ngày
Vu Lan báo hiếu nhắc đến ân tình cao sâu của người mẹ
đã tận tụy suốt đời cực khổ nuôi dưỡng chúng ta; xa
hơn nữa chúng ta còn nhớ đến người mẹ Việt Nam. Mẹ Việt
Nam hay Tổ quốc Việt Nam, từ mẹ Âu Cơ cho đến nữ anh hùng
Bà Trưng, Bà Triệu và nhiều người mẹ đã xả thân cứu
nước cứu dân. Họ không chỉ là mẹ riêng của cá nhân nào,
mà còn được tôn vinh là mẹ chung của tất cả người Việt
Nam, của đất nước Việt Nam.
Bước
theo gương hiếu của Mục Kiền Liên cũng như theo lời Phật
dạy rằng hạnh hiếu là hạnh Phật, chúng ta tôn thờ người
mẹ chung là mẹ Việt Nam, tôn thờ nhiều đời cha mẹ của
chúng ta đã khuất, kính trọng cha mẹ hiện tiền đang sống
với chúng ta, cũng như những người hiện hữu xung quanh ta.
Thiết nghĩ có được tâm hiếu kính cha mẹ mình và tâm hồn
rộng mở kính trọng mọi người như cha mẹ, đồng thời
thể hiện tâm cao quý ấy thành những việc làm thiết thực
mang an vui, lợi lạc đến cha mẹ và mọi người là cách báo
hiếu báo ơn tốt nhất trong mùa Vu Lan.
Đặc
biệt Ngày Thương binh liệt sĩ gần ngày Vu Lan, chúng ta nên
đến các nghĩa trang, đốt nén tâm hương cầu nguyện cho những
chiến sĩ đã hy sinh thân mạng cho chúng ta có được cuộc
sống tự do, hạnh phúc. Với những chiến binh đã hy sinh một
phần thân thể cho nền độc lập của dân tộc, Tăng Ni Phật
tử thể hiện tinh thần tương kính, đền đáp ơn nghĩa, cũng
cần có những món quà giúp đỡ và an ủi tinh thần, để
tất cả đều thấy ấm áp tình người, cùng hỗ trợ nhau
xây dựng một tịnh lạc ở nhân gian.
(Tuần
báo Giác Ngộ)