THƯ VIỆN HOA SEN
Search| English| Mirrorsite
c
Home Kinh Ðiển Giới Luật Luận Giải Phật Học  Thiền Nguyên Thủy Tổ Sư Thiền  Niệm Phật Sử Phật Giáo Pháp Luận Tự Ðiển Phật Học  Dinh Dưỡng Chay Truyện Ngắn Diễn Ðàn Index Tác-Giả

 
MỤC LỤC 
Tuyển Tập Vu Lan
.
TÂM SỰ NGƯỜI CÀI HOA TRẮNG
Thích Trường Khánh
Tôi trở về đây thành phố đang sang mùa,
khung trời đầy mây ngày tháng đang vào thu.
Bâng khuâng tôi đứng ngắm nhìn mây bay,
thương cho con nước vơi đầy,
tình quê lưu luyến bao ngày, tháng năm dài con mãi trắng tay.
Bấy giờ mùa thu vàng lá bay bay nhiều,
khung trời từ ly mẹ đã một lần đi.
Bao nhiêu đau xót nát lòng con thơ,
me ơi! yêu mến vô bờ,
trần gian sương khói bơ thờ,
mất mẹ rồi đời hết ngây thơ.
Mẹ hiền ơi!
mùa Vu Lan đã về rồi,
người ta đang say cùng đời,
hoa hồng đỏ thắm trên môi.
Còn mình con, lang thang nhặt cành hoa trắng,
nghe cay đắng tìm về trong hồn,
đời mất vui khi mẹ chẳng còn.
Tháng Bảy ngày trăng mùa Hiếu Vu Lan về,
hoa hồng người ta cài áo sắc hồng tươi,
riêng con hoa trắng, trắng mầu xót thương,
me ơi! thương mến khôn lường,
nhìn ai mang đóa hoa hồng, tủi phận mình mầu trắng đơn côi. 

MỤC LỤC 
Tuyển Tập Vu Lan

c
Links Phật Giáo Thế Giới Thơ và Nhạc Phật Giáo Pháp Thoại Cảnh Chùa Việt Nam  Văn Học Phật Giáo E-mail Sitemap