| Khi
đọc xong truyện này, sự thực tôi rất xúc động. Hành động
của một anh thanh niên và tâm trạng của em gái khiến tôi
nghĩ nhiều về tình cảm gia đình. Anh thanh niên có tình cảm
với mẹ, nhớ đến mẹ trong ngày lễ, cô bé cũng thế. Còn
tôi, dù rằng tôi không nổi tiếng, không là một ngôi sao
màn bạc, khồng là một danh nhân, một nhà ngoại giao lỗi
lạc... tôi chỉ là một con người bình thường, được sinh
ra trong một gia đình nông dân nhưng mẹ đã hy sinh cả một
đời, lo cho tôi ăn học, lo cho tôi thành người như ngày hôm
nay. Có thể nói tôi là niềm tự hào cho gia đình, cho dòng
họ, nhưng chưa một lần tôi nghĩ sẽ phải tặng mẹ một
bông hồng, một món quà nhân ngày sinh nhật, ngày 8.3 hay bất
kỳ một ngày nào đó có ý nghĩa nhất với mẹ. Trong gia đình
tôi, mối quan hệ tình cảm luôn khô khan, cứng ngắc, từ
bé tôi đã quen với cách thức cư xử của người chịu thi
hành các mệnh lệnh từ cha, mẹ, các anh chị mà quên mất
tình thương, tình máu mủ ruột rà của các thành viên. Tôi
sống khô khan tình cảm hay nói cách khác là chỉ biết biểu
lộ tình cảm của mình với chính mình. Tôi lớn lên, đi học
đại học, trở thành một người có vị trí tương đối
trong xã hội, ngày ngày vẫn lo cơm áo gạo tiền, lo cho mẹ
già, cho các cháu nhưng có lẽ mẹ tôi trong lúc này, khi tuổi
đã xế chiều cần nhất là tình thương yêu của con cháu,
sự quan tâm của các con hơn là những nhu cầu vật chất mà
hàng ngày tôi cố đáp ứng cho bà. Tôi luôn cố gắng hoàn
thành các bổn phận, trách nhiệm với mẹ, với các thành
viên trong gia đình nhưng quên mất mình cần sống có tình
cảm, có sự quan tâm, lo lắng và gần gũi. Tôi nhớ rất rõ
từ ngày cha tôi mất chưa một lần tôi khóc, tôi cố nén
những cảm xúc vào trong lòng để quyết chí thực hiện ước
mơ hoài bão mà cha mong ước nơi tôi. Tôi lao vào học tập,
lao vào kinh doanh kiếm tiền để phục vụ cho việc học của
mình. Tôi không còn có thói quen bộc lộ cảm xúc với mọi
người, kể cả mẹ, người tôi luôn yêu thương nhưng một
lời "mẹ ơi! con yêu mẹ lắm!" tôi cũng không bật thốt được...
Ngày
hôm trước, đứng trước phần mộ của cha tôi đã khấn
nguyện và cầu mong mình sẽ có được những tình cảm, sự
quan tâm, yêu thương của gia đình như những người bạn khác
nhưng chính tôi, tôi lại quên mất chân lý, muốn người khác
yêu thương mình thì trước tiên mình phải sống và phục
vụ họ trước.
Cảm
ơn một nhánh hồng của cô bé trong mảnh truyện này và cảm
ơn cả một bó hồng mà anh thanh niên lặn lội hơn 300km để
trao tận tay mẹ dù rằng đường xa cách trở. Tôi sẽ trở
về tặng mẹ những bó hồng, những tình cảm yêu thương
nhất mà tôi cố giấu kín trong lòng bấy lâu nay. Tôi sẽ
hát bên tay mẹ, tôi sẽ cho mẹ biết có mẹ trên đời là
món quà vô giá nhất mà thượng đế dành tặng cho tôi, cho
những người con trên thế giới này.(nguoi ban moi)
Vì
cuộc sống bận rộn ,đầy những lo toan nên ta không còn thời
gian để nhớ đến những gì xung quanh hay chỉ là quan tâm
một cách hờ hững,không mấy chú ý đến người tiếp nhận
sự quan tâm đó có chấp nhận nó hay không.Nhưng chỉ một
hành động dù nhỏ bé cũng đủ để ta như bừng tỉnh lại
.Chỉ là một câu hỏi thăm bình thường vào mỗi ngày cũng
đủ làm người khác ấm lòng.Như thế bạn hãy quan tâm hơn
đến xung quanh bạn hay là tự quan tâm chính mình lúc đó cuộc
sẽ đẹp hơn rất nhiều.(Thuỳ Nữ)
Khi
đọc qua những dòng chữ trên tôi cảm thấy hạnh phúc thay
cho những người còn có mẹ tôi cũng còn mẹ nhưng vì việc
học vấn tôi phải đi xa mẹ và ít có thời gian gần Người
tôi viết những dòng chữ này mong những ai có mẹ bên cạnh
hãy chăm sóc và thương mến mẹ thật nhiều có một ngày
mẹ sẽ không còn bên cạnh mình nữa như cô bé trong câu chuyện
thật tội nghiệp nhưng cô bé đã làm cho mỗi người chùng
ta phải suy nghĩ.Chúc cho những người còn mẹ luôn được
hạnh phúc.(Ngọc Trầm)
Tôi
đâ từng rất giận mẹ tôi vì bà quá khắt khe với tôi,
bà lúc nào cũng xét nét với tôi từ lời ăn tiếng nói, đến
cách ăn mặc kể cả những chi tiêu cho cá nhân tôi.
Nhưng
rồi càng lớn tôi càng hiểu rằng thật hạnh phúc khi có
mẹ, tôi càng thông cảm với những lo toan vất vả của mẹ.
Và quan trọng hơn hết tôi nhận ra rằng tôi là một phần
của mẹ. Trong tôi chảy dòng máu của mẹ tôi, da thịt tôi
là da thịt của mẹ tôi. Mẹ gửi vào tôi ứơc mơ thời trẻ
của mẹ. Chúng ta là máu thịt của mẹ, điều đơn giản
như vậy sao chúng ta lại khó nhận ra! (Nguyễn Thu Huyền)
Một
câu chuyện thật ngắn nhưng cũng thật xúc động, mình đang
sống xa ba mẹ, nên khi đọc câu chuyện này làm mình nhớ
mẹ vô cùng. Mình có thể hiểu được tại sao anh chàng kia
lại chạy xe 300km để về bên mẹ. Nếu như mình có phương
tiện như anh ta mình cũng sẽ làm như thế. Câu chuyện hay
lắm, và ý nghĩa nữa
(Hương
Bình) |