NHỚ MẸ
Gửi tới Hương
hồn Mẹ kính yêu
Con buốt ở
trong tim,
Con nhức ở
trong óc,
Mẹ mất
Con thanh người
cô độc,
Trên thế gian
ai chở che con như Mẹ ngày nào!
Mẹ chẳng biết
đâu,
Tấm áo nâu
mẹ mặc,
Gói cả cuộc
đời con!
Nhớ dáng mẹ
lom khom
Trên đường
làng trong bóng chiều chạng vạng!
Hoàng hôn bảng
lảng
Hồn Mẹ phiêu
diêu
Đến bây giờ
mới thấm thía cái điều " liếm lá, gặm xương "!
Ôi
Một nắng
hai sương
Mẹ ra đi để
lại tình thương suốt đời!
Chiều nay nhớ
Người
Con khóc gọi:
Mẹ ơi!
Nam Định, ngày
Mẹ mất 21/8/Qúy Hợi
Con trai út:
TS. Ngô Xuân Hùng, tự Phúc Đạo
|
Bài
Thơ Dâng Mẹ (MP3) Thơ Thanh Nguyên - Ca sĩ: Bảo Yến
|
MẸ TÔI
Mẹ tôi là
“ thứ nhất chanh yên, thứ nhì bánh rán, thứ ba mới là
cam “, cái vòi vĩnh của một thủa đã sáu tuổi rồi còn
bú dài vú Mẹ;
Mẹ tôi là
cánh đồng quê tháng muời cuối vụ, dáng lom khom nhặt từng
hạt lúa, mùi mồ hôi của tấm áo nâu Người mặc, đêm nào
tôi cũng ôm và ngủ vùi trong cái mùi thơm ấm nồng ấy;
Mẹ tôi là
bát canh riêu cua giữa trưa hè tháng sáu, bữa cơm gạo mới
thơm lừng, vị ngọt ngào cho con da thịt ngày nay;
Mẹ tôi là
tiếng đòn gánh tre kĩu kịt trên đôi vai gày, đầu chợ nọ
cuối chợ kia thân cò lặn lội , bát nước sông trưa nhớ
bữa nao lòng, sự nhịn nhường sẻn so để đức lại cho
con như trời rộng bể sâu;
Mẹ tôi là
đêm trăng quê giãi đầy sân gạch, hương hoa bưởi đầu
nhà, hương hoa chanh cuối bếp , cánh tay mềm con gối mỏi
mòn không ?
Mẹ tôi là
câu hát ru tự đáy lòng Người “…à ơi khấp khểnh đường
đời, muốn nên người hãy thương người con ơi!..”;
Mẹ tôi là
đội mưa lò dò đường trơn đón tôi từ sân trường cấp
3 khi tôi đã 17 tuổi;
Mẹ tôi là
cơn gió từ tay Người cho tôi suốt đêm dài oi ả , mặc dù
ngày ấy tôi đã có vợ có con;
Mẹ tôi là
ngôi nhà đầy ắp tình thương với con ngõ nhỏ sâu dài, nơi
tôi có thể trở về bất cứ lúc nào sau những đắng cay
của nhân tình thế thái, Người ngồi đó với ánh mắt nhân
từ, nụ cười móm mém, dang rộng vòng tay và tôi xà vào lòng
cất tiếng gọi: Mẹ ơi !
Viết nhân dịp
Lễ Vu lan báo hiếu 2007, PL 2551.
TS. Ngô Xuân
Hùng, pháp danh Phúc Đạo
|
Mẹ
Tôi - Nhạc: Lê Trạch lựu - Ca Sĩ: Hương Lan
CHUÔNG CHÙA
THÁNG BẢY NGÂN XA
Cứ
mỗi độ tháng bảy về, mưa rơi từng cơn không dứt, câu
chuyện hàn huyên bên ấm trà nghi ngút khói làm ta không khỏi
chạnh lòng nhớ đến người thân đã vĩnh viễn ra đi. Kỷ
niệm dù vui dù buồn tất thảy đều khiến nhớ thương dâng
lên ngập tràn.
Tiếng chuông
chùa tháng bảy ngân xa. Tháng bảy gợi ta nhớ đến Vu lan
đã về, nhắc ta bổn phận đối với người thân, với đấng
sinh thành. Ta nhớ tới lời ru: “Ru hời ru hỡi ru hơi /
Công cha như núi ngất trời / Nghĩa mẹ như nước ở ngoài
biển Đông / Núi cao biển rộng mênh mông / Cù lao chín chữ
ghi lòng con ơi”.
Chiều nay ta
lang thang một mình trên phố nghe tiếng chuông chùa vẳng xa.
Bước chân dừng lại nơi dòng người xuôi ngược mà thấy
cô đơn lạc lõng. Ta nhớ về người cha đã khuất: “Cha
hỡi cha trong dòng đời xuôi chảy / Một mình con cô độc
quá cha ơi / Tấm thân con gầy yếu giữa dòng đời / Con sợ
quá, cha ơi con sợ quá” (Thiên thu). Khi cha mất rồi ta
mới thấm thía nỗi “cô độc” là gì. Thường ngày vùi
đầu vào công việc, phút gần cha chỉ lúc ngồi vào mâm cơm,
thăm hỏi cha chỉ khi cha bệnh... Ta vô tình không biết được
rằng tuổi già của cha chẳng cần gì hơn ngoài sự yêu thương,
cử chỉ thiết thân. Giờ ngồi nhớ lại lòng ta đau thắt
- ta tự hỏi tự lúc nào ta đã vô tình mắc phải cái tội
bất hiếu. Có hôm đi làm về trễ mà cũng quên không gọi
điện thoại để cha ngồi chờ đợi một mình bên hiên nhà
vắng lặng... Rồi những chuyến công tác xa, cũng chẳng có
quà tặng cha, rồi vì bận bịu mà có khi cả tháng trời mới
cùng cha đi chơi một buổi... Mỗi mùa Vu lan về ta đều cố
gắng tạ lỗi với đấng sinh thành. Xin được quỳ gối nơi
cửa Phật mà nguyện cầu trong mùa báo hiếu.
ĐOÀN XUÂN
(Người
Lao Động
)
08-24-2007
11:23:46 |
TÌNH YÊU CỦA
MẸ
Khi
tôi một tuổi, mẹ chăm sóc, cho tôi bú mớm và tôi thì quấy
khóc suốt đêm. Khi hai tuổi, mẹ dạy tôi chập chững tập
đi và từ xa tôi chạy đến, miệng gọi “mẹ”Khi lên ba,
mẹ sửa soạn cho tôi những bữa ăn ngon nhưng tôi hất tung
thức ăn xuống sàn nếu không thích. Khi bốn tuổi, mẹ cho
những cây bút chì và tôi vẽ lung tung lên tường, ngay cả
bàn ăn... Và khi lên mười một, mười hai, mười ba,... biết
bao nhiêu điều xảy ra đôi lúc làm mẹ giận nhưng mẹ lại
rất vui vì tôi đang trưởng thành.
Khi lên mười
tám, mẹ vui sướng khi tôi tốt nghiệp trung học ra trường
và tôi thì vui chơi với bạn bè đến tận sáng hôm sau mới
về. Khi đã hai mươi, mẹ dò hỏi tôi có để ý đến ai chưa.
Tôi trả lời: “Đó không phải là việc của mẹ”.
Khi hai mươi
mốt tuổi, mẹ gợi ý một vài nghề nghiệp chuẩn bị cho
tương lai và tôi đáp lại rằng: “Con không thích làm nghề
đó, con không thích nghề giống mẹ”.
Khi hai mươi
hai tuổi, mẹ vui sướng ôm chặt tôi trong lễ tốt nghiệp
đại học nhưng tôi không quên đòi mẹ phần thưởng tốt
nghiệp. Khi hai mươi ba tuổi, mẹ gặp mặt người bạn tương
lai của tôi rồi hỏi tôi về kế hoạch mai sau, tôi lại rầu
rĩ, khó chịu: “Thôi mà, con xin mẹ...”.
Khi hai mươi
bốn tuổi, mẹ sung sướng khi tôi thành gia lập thất, mẹ
giúp tôi trang trải chi phí tiệc, lo lắng mọi việc cho cuộc
sống sau này nhưng tôi chỉ lo đi hưởng tuần trăng mật một
vòng đất nước... Khi tôi ba mươi, mẹ gọi điện cho tôi
để dạy bảo về chuyện con cái và tôi trả lời: “Mọi
việc nay đã khác xưa rồi mẹ ơi!”. Khi tôi bốn
mươi, mẹ gọi điện để nhắc nhở tôi nhớ đi giùm đám
cưới của một người bà con và tôi nói rằng tôi đang bận
rộn lắm.
Khi năm mươi
tuổi, mẹ tuổi già rất cần được sự chăm sóc, lo lắng
của con cái và tôi kể cho mẹ nghe những câu chuyện về gánh
nặng cha mẹ già đối với con cái.
Và rồi, một
ngày, mẹ tôi đi xa, tôi chợt nhớ ra rằng còn vô số điều
tôi chưa kịp làm cho mẹ... nhưng tất cả đã quá muộn rồi.
Bỗng tim tôi như ngừng đập và như bị ai đó bị xé ra từng
mảnh khi nhìn thấy ai đó ân cần, vui vẻ đi bên mẹ, lo cho
mẹ...
TRẦN CAO MINH
(Theo
Mother loves)
|
MÙA VU LAN
Hoa
rơi trắng cả vùng trời thương nhớ
Cánh
hoa nào để tưởng nhớ mẹ cha
Gánh
trên vai cả đêm vắng nhọc nhẵn
Gánh
con đi cả quãng đời thầm lặng
Biết
nói sao giữa đêm vắng cuộc đời
Dõi
theo con đôi chân trần không mỏi
Sao
đáp đền cho tròn ơn sinh dưỡng
Chỉ
trãi mình vào hai chữ tri ân
Khi
ấu thơ hình ảnh ánh trăng đã đi vào tâm trí tôi cùng với
lời ru và những câu chuyện kể của mẹ tự lúc nào không
biết. Cùng với những suy nghĩ thơ ngây tôi nghĩ nơi vầng
trăng kia có cung trăng, là một cõi thần tiên đầy thi vị
và tráng lệ, nơi đó có những nhân vật thật đẹp đang
bước ra từ những câu chuyện cổ tích, tôi ước ao được
bay lên cung trăng, nơi đó là con thuyền chở bao ước mơ của
tôi bay vào cõi hư vô. Tôi đã trãi qua những ngày tuổi thơ
thật đẹp và hạnh phúc do cha mẹ tôi mang lại.
Rồi
lớn lên cùng với những bộn bề, lo toan tôi như cuốn vào
vòng quay của cuộc sống, hằng ngày phải vật lộn với những
con số về vấn đề cơm áo gạo tiền, tưởng chừng kí ức
và những tình cảm thật đẹp của tôi cũng theo dòng thời
gian mà trôi đi mất. Một hôm đang làm việc thì đèn vụt
tắt, lại một đêm cúp điện, tôi loay hoay đi tìm một ngọn
đèn cầy để thắp sáng lại căn phòng, nhưng quái lạ tìm
mãi mà không thấy đâu. Rồi có một cảm giác sảng khoái
mơ hồ ùa đến tràn ngập tâm trí tôi từ một ánh vàng kì
diệu, tôi chợt nhận ra đó là ánh trăng, à mà trăng đêm
nay đẹp thật, ánh trăng tròn vành vạch, sáng đến lạ thường.
Dường như đã lâu rồi tôi không có dịp được ngắm trăng,
ánh trăng như nhìn tôi trách móc một điều gì đấy, bỗng
đâu kí ức tuổi thơ như ùa về tràn ngập cả căn phòng
tôi như muốn kiếm tìm một thứ gì đó mà tôi đã vô tình
đánh mất, tôi nhớ về chị hằng, chú cuội cùng mơ ước
được bay lên cung trăng ngày nào nhưng sao hôm nay tôi nhìn
trăng mãi mà sao không thấy chị hằng, chú cuội đâu cả,
họ đâu cả rồi nhỉ, à tôi thấy rồi nhưng…lạ thay hình
như đó là cha mẹ mà. Đúng rồi! đó là cha mẹ, nhưng sao
dáng hình cha mẹ lại theo trí tưởng tượng của tôi hiển
hiện nơi cung trăng nhỉ, bỗng nhiên từ đâu trong không gian
thoảng lên mùi trầm hương, mùi hoa sen thanh khiết, tôi nhớ
ra hôm nay đã bước vào mùa vu lan, mùa con cái tỏ lòng tri
ân báo hiếu với cha mẹ của mình.
Tôi
chợt nhói trong tim, tôi đã nhận ra cái mình đã vô tình đánh
mất từ lâu, ngoài những kí ức tuổi thơ tôi còn đánh mất
đi một thứ tình cảm thiêng liêng cao quý nhất của con người
đó là tình thương của cha mẹ.
Một
cánh hoa mới lìa cành rơi xuống chân tôi, tôi chợt hiểu
ra một chân lí cuộc sống: đời người cũng như cánh hoa
kia rồi sẽ đến lúc lìa cành nếu không biết trân trọng,
sống sao cho có ý nghĩa thì có bao nhiêu thời gian cũng không
đủ. Tôi chạy ùa sà vào lòng mẹ, mẹ tôi hỏi:
Chuyện
gì vậy con
Không
có gì cả đâu mẹ con chỉ làm theo những gì ánh trăng mách
bảo.
Mẹ
khẽ nhìn tôi cười âu iếm.
Bạn
biết không cuộc đời này không có gì quý hơn là được
sống trong tình thương của cha mẹ. hãy đừng sống hờ hững,
vô tâm để rồi một ngày bạn chợt nhận ra bạn đã mất
quá nhiều cho cuộc sống này.
“Ai
còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng
để buồn trên mắt mẹ nghe không”
Hãy
chan hòa tình thương đến với mọi người, nhất là những
mảnh đời còn gặp nhiều khó khăn, bất hạnh, hãy gieo thật
nhiều hạt giống thiện lành vào vườn ươm mầm đạo đức
nhân loại để báo đền công ơn trời bể của những đấng
sinh thành.
GÓC RIÊNG CỦA
MẸ
Nguyễn
Xuân Thủy
Mẹ
tôi có tính hay thu gom những thứ đồ cũ, đồ bỏ đi cất
vào một góc để phòng khi... dùng đến. Một đoạn ống
nhựa, vài mảnh vải vụn nhưng còn mới, những chiếc lọ
đựng thuốc tây đẹp mắt, bộ ấm chén cũ... Những thứ
mà mọi gia đình vẫn vứt ra hố rác hay tống ngay cho mấy
bà đồng nát.
Ngay
từ ngày mới lấy bố tôi tính mẹ đã thế, và mẹ đã biến
căn buồng hạnh phúc của hai người thành một thế giới
chai lọ, túi tòng hệt như một tiệm hàng tạp phẩm. Vì điều
này bố tôi đã có lần phát cáu và nhiều khi là nguồn cơn
dẫn đến chuyện cơm chẳng lành canh chẳng ngọt. Nhưng mẹ
không hề sửa và hình như chưa bao giờ bà có ý nghĩ ấy.
Giữa
đống đồ hổ lốn ấy, chúng tôi dần lớn lên nhưng chẳng
có đứa nào chịu được cái thói quen kỳ lạ này của mẹ.
Nhiều lần tôi góp ý, thậm chí đã có lúc nói năng không
đựơc lễ phép cho lắm nhưng đều bị bà mắng té tát...
Lần nào có ý định “cải tổ” là y như rằng gặp phải
sự phản ứng quyết liệt, mãi chúng tôi cũng nản, đành
noi gương bố: Chấp nhận thua. Và mẹ cứ tha hồ nhặt nhạnh,
gom góp. “Bộ sưu tập” của mẹ ngày một phình to với
đủ chủng loại mẫu mã tạp phí lù. Có những thứ đã để
quá lâu, năm này qua năm khác mà không thấy dùng vào việc
gì nhưng bảo vứt đi thì bà nhất định không chịu.
Một
lần, nhân mẹ tôi về quê ăn giỗ, nhận thấy đây là cơ
hội tốt để dọn dẹp mấy thứ đồ vướng mắt mà cả
nhà đã phải chịu đựng quá lâu, chúng tôi đồng loạt tuyên
bố thanh lý kho lưu trữ của mẹ, và ai cũng cho rằng mọi
việc xong thì thôi, sự đã rồi chắc mẹ cũng không giận.
Nhưng chúng tôi hoàn toàn sai lầm. Khi mẹ tôi trở về, phát
hiện thấy kho “của quý” bị vơi đi một phần bà đã
nổi cơn tam bành khiến mọi người phát hoảng, không khí
trong nhà nặng nề hẳn. Bố tôi phải làm “công tác tư tưởng”
mãi bà mới nguôi. Bà bảo mấy thứ ấy tuy chẳng đáng tiền
nhưng nó đã gắn bó với nhà mình, đã có thời gian phục
vụ mình, nỡ nào mình bỏ rơi nó, cứ để đấy rồi sẽ
có lúc cần đến. Từ đấy không ai còn nuôi ý định can
thiệp vào góc riêng của mẹ nữa mà hoàn toàn chấp nhận
sở thích lạ lùng ấy như người ta thích sưu tập côn trùng,
tem thư, hay bưu thiếp vậy. Khi gia đình tôi xây nhà,
mọi người thống nhất “ưu tiên” thiết kế cho mẹ hẳn
một kho riêng để cất giữ “bộ sưu tập” của mình.
Rồi
chị em tôi lần lượt trưởng thành, mỗi người mỗi nơi,
đứa Nam đứa Bắc, chẳng mấy khi có dịp hội tụ đông
đủ. Những chuyến về thăm nhà cũng thưa thớt. Cảnh
tha hương nhiều khi ngồi buồn nhớ nhà, nhớ quê đến bần
thần cả người. Và lạ lùng thay, cái tôi nhớ về mẹ và
bị ám ảnh nhiều nhất lại chính là “bộ sưu tập” ấy.
Nó cứ vẩn vơ, len lỏi, lẩn khuất trong ý nghĩ, bám riết
lấy tôi không sao dứt ra được.
Một
lần về phép, tôi bâng khuâng bước vào “thế giới” của
mẹ. Trước mắt tôi hiện ra bao nhiêu đồ vật tuy tầm thường
nhưng chúng đều đã gắn bó với gia đình chúng tôi, đều
khiến tôi nhớ đến những kỷ niệm nho nhỏ. Tôi bỗng thấy
việc làm của mẹ chẳng hề vô nghĩa.
Nguyễn
Xuân Thủy
Vu
Lan Nhớ Mẹ, Thơ TMK - Ca sĩ: Bảo Yến
08-16-2007
09:23:46
MỤC
LỤC
Tuyển
Tập Vu Lan