VU LAN TRÊN
QUÊ HƯƠNG
Minh
Mẫn
Vu
Lan đã dến với dân tộc giữa bảo tố và lụt lội, giữa
phát triển của đất nước và bất mãn trong một bộ phận
trong dân chúng, giữa kinh tế thị trường và sự chật vật
trong cuộc sống của xã hội; Những cái được và cái mất
luôn là hai mặt nương tựa nhau để cảnh báo cho con
người về tính hữu hạn và vô thường của đời người,
thế nhưng, phần lớn vẫn luôn say men tranh đoạt, hơn thua,
đuổi bắt chiếc bóng chập chờn trêu cợt kiếp nhân sinh!
Hành
trình lịch sử lập quốc đến nay, dân tộc ta luôn đối
đầu với tao loạn, hoặc từ kẻ xâm lăng đem đến, hoặc
nội bộ dân tộc đoạt lợi tranh danh, mượn tay ngoại nhân
trấn áp huynh đệ. Bao xác thân làm phân bón màu mỡ cho đất,
máu đổ xuống tẩm tưới quê hương; lắm người dân vô
tội nuốt lệ chia ly ruột thịt.!
Quê
hương ta cũng từng có thời an bình suốt nhiều thế kỷ nhờ
các minh chúa đạo đức, thương dân; tuy ngày tháng lam lũ
trên đồng ruộng nương rẫy nhưng tiếng chày giả gạo
đêm trăng, hội hè đình làng, lễ nghi truyền thống của
xã hội nông nghiệp, người dân gắn bó tình làng nghĩa xóm
một cách chân chất, đơn giản như làn khói chiều vương
trên các nóc nhà tranh trong thôn ấp khi trâu về chuồng; Lũy
tre bao bọc làng mạc biến thành những bóng đen đồ
sộ chở che dân chúng khi màn đêm lên dần; Từng cánh diều
ngã ngớn trên không trung vào Hạ, từng đoàn thuyền
đua nhiều màu sắc trên sông vào hội Xuân, các lão ông nâng
chén trà Cúc khi sương Thu chưa bị tia nắng đầu ngày xua
đuổi; Mưa phùn gió bấc mùa Đông phủ ngập trắng xoá cảnh
vật, người dân rét mướt trong tấm áo tời chằm lá; Tiếng
gà canh khuya đánh thức nông dân chuẩn bị việc đồng áng,
tiếng chó sủa đêm để cảnh giác chuyện bất thường, chú
thỏ trắng trong vườn nhìn trăng đùa bởn…Toàn cảnh toát
hiện nét thanh bình an lạc một thời trên quê hương xa xưa
nghèo khó của dân tộc ta!
Rồi
có lúc giặc phương Bắc tràn về, máu đổ thịt rơi,
bao anh hùng nghĩa sĩ ngã xuống cho quê hương toàn vẹn; làng
mạc thiêu hủy, cơ nghiệp điêu linh để nuôi chí bảo vệ
dòng dõi Lạc Hồng. Những thước film chiến cuộc ngoại xâm
cận đại, hàng triệu anh linh vất vưởng nơi rừng sâu núi
thẳm; thân hình tuy nhỏ bé nhưng ý chí kiên cường, con của
mẹ Việt Nam nằm phơi thây trên trận địa như vật vô thừa
nhận, đồng đội uất nghẹn căm hờn, hậu phương tức tưởi;
cuộc chiến nào trẻ thơ cũng phải chít vành khăn sô thờ
thẩn!
Đại
lộ Kinh Hoàng ngổn ngang xác người nằm lẫn đồ vật và
xác thú; Mùa Hè Đỏ Lửa đạn bom cày nát đất mẹ đau thương…
Qua bao cuộc chiến, người dân còn lại đôi tay trắng, tấm
ảnh chồng con trên bàn thờ và nổi thất thểu buồn đau;
cuộc sống xây dựng lại từ đầu; tuy cuộc chiến đi qua,
nhưng mạng sống người dân vẫn tiếp tục ngã xuống bởi
Thiên tai bảo tố lũ lụt; bởi tai nạn giao thông, bởi bệnh
tật vì thực phẩm nhiều độc tố và nếp sống sa đọa,
trụy lạc…
Cuộc
sống thác loạn hưởng thụ bon chen đẩy xã hội ngày càng
rời xa đạo đức. Tuy đất nước hiện tại thanh bình, nhưng
một số hư hỏng biến chất đã tạo bất mãn đau thương
cho đồng bào không ít. Vì bon chen hưởng lạc kéo theo bao
tệ nạn đáng buồn; Trâu là gia súc gắn liền đời sống
nông dân, giờ đây ngày càng khan hiếm vì bị lấy thịt.
Những bầy trâu nhởn nha gặm cỏ trong chuồng, sáng ra đã
thấy nằm la liệt, máu me sậm đất vì bọn bất lương chặt
đứt gân chân; con bê đang bú sữa mẹ ngoài đồng, người
chủ tham lợi, vật ngã xuống trói bốn chân, để nằm trên
xe gắn máy 2 bánh, bẻ ngoặt cổ cột chặt vào sườn
xe, đem bán cho các quán nhậu Bê thui, tiếng gầm thét
đau thương của bò mẹ, tiếng ư ử của Bê con
với hai giòng lệ chảy vì đau đớn, vì xa mẹ và chốc lát
sẽ bị chặt đầu, chiếc sào dài cắm xuyên từ hậu môn
lên cổ, đặt nằm trên máng than hồng để thu hút những
thực khách háo ăn, kẻ đồ tể thiếu lương tâm vô tư như
cắt ngọn cỏ, chủ chăn nuôi hả dạ bỏ xấp tiền vào túi
như làm xong một nghĩa vụ bình thường. Những người từ
miền Bắc vào Nam lập nghiệp, mỗi sáng mang theo nồi thau
soong chảo vào xóm làng xa xôi để đổi chó, cái giỏ sắt
bình thường nhốt được hai con, chiều về gần hai chục
con nhồi nhét chật cứng, mấy con chó nhỏ nằm dưới đáy
giỏ le lưỡi, nước giãi tràn trụa, cặp mắt nhìn kẻ qua
đường như van xin kêu cứu, bầy chó con là món khoái khẩu
của kẻ thích ăn. một bầy gà vịt treo ngược đầu phía
sau xe Honda chạy quanh quẩn phố chợ, một vài con thòng đầu
quét lê trên đường nhựa, những con khác đủ sức ngửng
đầu lên, nhưng cái Pô nóng đốt cháy lông đầu bốc mùi
khét. Trâu bò, gà vịt, chó mèo, lươn rắn, ốc, sâu bọ,
rắn rít… bất cứ con gì có sự sống đều bị tàn sát
để cung ứng cho thực khách. Nổi đau thương của người,
của thú, phủ trùm một màu uất hận đen đúa trong từ trường
sinh học, vì thế xã hội luôn gặp phải tai ương khốn khổ!
Xã
hội nào, thời đại nào cũng có những đau thương dưới
nhiều dạng khác nhau; con người lo sợ đau thương nhưng cứ
tạo thương đau cho kẻ khác, luôn sát hại đồng loại và
động vật, luôn huân tập những thú tính để trở thành
tính thú nhiều hơn tính người, vì thế khủng bố, bạo động
xem nhẹ sinh mạng con người; cứ tạo những từ trường thô
bạo, giết hại để chiêu cảm những bất hạnh trong cuộc
sống; Thiên tai động đất, hoả hoạn, bảo lụt là kết
quả của cộng nghiệp. Con người mãi lẩn quẩn trong vòng
nghiệp quả đau thương, càng trốn chạy càng phạm thêm
nhiều nhân ác.
Hàng
năm, mùa Vu lan là lúc người con Phật học hạnh báo hiếu
của chư Phật, làm lành, bố thí, cúng dường, ăn chay, phóng
sanh để cầu nguyện cho thân bằng quyến thuộc quá khứ và
hồi hướng công đức cho cha mẹ hiện tiền. Bốn ân nặng
của kiếp người cần đáp đền: Ân cha mẹ, Ân quốc
vương thủy thổ; Ân thầy bạn và Ân đàn na tín thí; Cha
mẹ không chỉ một đời mà trải qua vô số kiếp, chúng sanh
là cha mẹ lẫn nhau, đáp đền ân cha mẹ cũng là đền đáp
thương tưởng đến chúng sanh muôn loài, đây là cơ bản khởi
sanh lòng từ ái bình đẳng đối với mọi loài; giết hại
tha nhân, tàn sát sinh vật cũng có nghĩa gây đau thương cho
chính mình, vì giữa minh và muôn loài đều mang tính duyên
sinh hổ tương không thể cách ly.
Năm
2007, Thiền sư Nhất Hạnh đã thiết lập Đại Đàn Chẩn
Tế để cầu siêu bạt độ cho các vong linh hai miền, các
chiến sĩ trận vong, các cô hồn hoạnh tử, chết sông chết
suối, chết bờ chết bụi, chết núi chết rừng; những cái
chết mà oan hồn chưa sẳn sàng chấp nhận, phủ ngập hắc
khí trên toàn cỏi đất nước, tạo lắm ách tắc cho người
sống, vì chúng ta quá hửng hờ đối với họ; ngoài ra, tư
nhân cũng thường tổ chức trai đàn chẩn tế, nhất là tại
Thừa Thiên. Ngày 16 và 17/3/âm lịch, tại Quảng Trị, anh em
Giao Điểm cũng tổ chức đại Đàn tại Hải Lăng trên
10 ngàn người tham dự kỳ siêu, các cấp chính quyền địa
phương đều tham gia, chi phí trên trăm triệu; Thế nhưng vẫn
chưa đủ, vì trên mười một ngàn cán binh miền Bắc
bỏ mình trên vùng địa đầu chiến tuyến đó, còn vô số
đồng bào và binh sĩ miền Nam cũng ngã gục trước mũi đạn
lằn tên, tất cả đều là đồng bào ruột thịt, là con Rồng
cháu Tiên, niềm uẩn khúc đó phất phưởng theo nắng cháy,
gào thét theo bảo tố, âm ỉ trong mưa phùn, làm cho mãnh đất
vốn nghèo khó thêm khó nghèo bởi các anh linh chưa được
chiếu cố đúng mức. Ngày 19 và 20 tháng 7 Â.L sắp đến
cũng thế, với sự đóng góp của địa phương và quần chúng
Phật tử, hổ trợ một phần của Giao Điểm, Đại Đàn Chẩn
tế lại tiếp tục được thực hiện tại cổ thành Đinh
Công Tráng, Quảng Trị, Chẩn Đàn nầy, do Ban từ Thiện Phật
Giáo Quảng Trị kết hợp với Mặt Trận chính quyền tổ
chức, với sự tham gia của chư tôn túc các nơi và do Ban Kinh
sư Thừa Thiên Huế đảm nhiệm.
Có
lẽ Quảng Trị là vùng chiến ác liệt nhất, nhiều xương
máu tẩm tưới nhất, vì thế, bên cạnh đoạn đường xuyên
Việt, Tượng đài Đức Địa Tạng đã dầm mình trong nắng
cháy gió Lào, mờ nhạt trong mưa bảo, lưu trú cùng bao oan
linh phưởng phất đau buồn suốt nhiều thập niên qua; Quảng
Trị cũng là nơi duy nhất trong nước, chính quyền đã
tôn tạo một Đại Hồng Chung nặng chín tấn, chi phí trên
bốn tỷ, khai chung vào ngày 29/4/07 vừa qua để Thượng
thông Thiên đường, hạ triệt Địa phủ cho chư vong linh nương
âm thinh mà siêu sanh giải thoát. Tại sao Phật Giáo Quảng
Trị không tổ chức Lễ Hội Địa Tạng hàng năm vào ngày
vía của Ngài hay vào mùa Vu Lan như Đà Nẳng tổ chức Lễ
Hội Quan Âm?
Quảng
Trị là vùng chiến tuyến ngày xưa, là đòn gánh giữa hai
đầu tổ quốc hiện nay, là vùng thiên nhiên không mấy ưu
đãi, cũng là địa danh chiến sử, phải được quan tâm, chiếu
cố đúng mức bù đắp những mất mát thiệt thòi kinh niên,
không phải chiếu cố về mặt kinh tế mà chiếu cố đến
tâm linh, luôn siêu bạt cho người quá cố đủ mọi thành
phần, đủ mọi chủng tộc. Trước đây hàng ngàn ngôi mộ
hoang được phát hiện, địa phương và Phật giáo đã chăm
sóc chu tất. hơn 85 ngôi mộ vô chủ của sắc tộc cũng được
cải táng, chắc chắn còn nhiều nắm xương tàn hoà lẫn trong
cát bụi khắp nơi chưa được phát hiện, vì thế hàng năm,
Quảng Trị cũng phải có những chẩn đàn, không những giúp
kẻ quá cố siêu lạc mà ngay cả thân tộc hiện tiền cũng
hưởng được thư thái an vui, tạo một sinh khí thanh thoát
cho tỉnh Quảng Trị
Vu
Lan năm nay, hầu hết các chùa đều tổ chức lễ báo hiếu
thật trang trọng, nhưng chỉ có một số chùa lập Đàn tràng
chẩn tế. Đặc biệt suối Tiên, thường ngày là tụ điểm
giải trí, tham quan, nhưng mùa Vu Lan năm nay, kết hợp một
số địa phương đã thiết lập lễ kỳ an kỳ siêu suốt
tuần trong tháng bảy, và quần chúng cũng phát tâm thọ trai
để khấn nguyện cho tộc họ cửu huyền.
Tục
lệ Vu Lan có mặt trên đất nước rất lâu, thể hiện qua
bài Thập Loại Cô Hồn các vua chúa cũng lập đàn chẩn
tế, quả là một tục lệ thấm sâu vào máu huyết dân tộc;
Báo Hiếu là từ gọi chung cho hành trạng đáp đền ân sanh
dưỡng của cửu huyền và song đường hiện tại; Tứ trọng
ân là nghĩa cử đối với mọi loài, mọi giai hệ trong xã
hội, trong đó dành cho những người nằm xuống, bất cứ
lý do nào, được triêm ân công đức của Tam Bảo. Đây là
nếp sống văn hoá tâm linh cần được nhân rộng, và tháng
bảy là dịp, không những người con Phật mà cả nhà nước
nên kết hợp với Phật giáo thiết lập Chẩn Đàn hướng
về nghĩa tử, về đồng bào ruột thịt và những ai nằm
xuống trong cô quạnh, cho họ nén nhang và thời kinh cùng chén
chao hoa để tống tiển họ về lạc quốc; như thế, chúng
ta không những có bổn phận với xã hội sống mà còn quan
tâm cho thế giới siêu linh, bởi dân tộc ta vốn nặng tình
trọng nghĩa.
Tại
sao Phật Giáo mỗi tỉnh, mỗi quận huyện, mỗi xã không tổ
chức như Quảng Trị đã tổ chức? Quảng Trị khô cằn, người
dân không mấy khá giả, nhưng họ có tấm lòng nhân hậu đối
với người khuất bóng, ngay cả những đứa con tha phương
lập nghiệp cũng dành cho quê mình một nổi lo lắng ưu tư
sau hơn 30 năm an bình, họ đang xây dựng một môi trường
tâm linh mà chính quyền cùng bắt tay thực hiện.
Lo
cho người sống, quan tâm đến kẻ chết là một đạo nghĩa,
còn những chúng sanh thấp bé hơn ta, có nên bảo vệ sinh mạng
của chúng để thể hiện nét văn hoá đạo dức mà ông cha
ta vốn đã có? Nhà nước nên có chính sách bảo vệ súc vật,
không nên sát hại, hành hạ vô lý, vì đó là luật công bằng
của sự sống, mạnh được yếu thua là luật bất công!
Vu
Lan mỗi năm một đậm nét tín ngưỡng nhân gian, không còn
là của riêng Phật giáo, đó là cơ sở đạo đức và tình
người của Việt tộc, thể hiện tính thần ăn quả
nhớ kẻ trồng cây! Hoa Hồng thắm dành cho Song Đường hiện
tiền, Hoa trắng nuốt tưởng đến mẹ cha quá vãng, vậy hoa
nào cho những kẻ hiến thân làm phân bón trên đất mẹ, và
hoa nào là biểu tượng nghĩa cử tri ân Tứ trọng? Đó là
vấn đề cần nghiên cứu, hiện tại, khói nhang vờn quanh
trên các ngôi mộ, kể cả mộ vô chủ mà Thúy Kiều từng
ngẩn ngơ đau xót, trên quê hương nhân mùa Vu Lan 2007 năm nay
thật ấm lòng và từ trường sinh học cũng sáng dần lên!
MINH
MẪN
Mùa
Vu Lan 28/8/07
08-28-2007
09:25:36
MỤC
LỤC
Tuyển
Tập Vu Lan